“Cảnh sát Ngụy?” Phương Thu không dám tin vào tai mình, cảm giác quen thuộc này ngay lập tức làm tê liệt tứ chi, thậm chí giam cầm cả hơi thở của cậu.
Trong những cơn ác mộng mỗi đêm sau khi rời khỏi địa ngục trần gian, giọng nói của Ngụy Hành đã vang lên trong đầu cậu không biết bao nhiêu lần, cậu không thể nào nghe nhầm được.
Cậu chắc chắn đây là giọng của Ngụy Hành, nhưng chẳng phải anh đã…
Hay đây là một thủ thuật công nghệ nhằm tái tạo giọng nói người quá cố? Nhưng Phương Thu không tin phía cảnh sát sẽ làm điều đó.
“Hở?” Ngụy Hành nhìn màn hình, anh thực sự không có ấn tượng về số lạ này nên bèn hỏi, “Cho hỏi bạn đang gặp khó khăn gì sao?”
Phương Thu cúi đầu che mặt, mãi lâu sau không có hồi âm, rồi lại sợ đối phương sẽ cúp máy, cậu hít một hơi thật sâu và hỏi: “Giờ anh đang ở đâu?”
Ngụy Hành tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn thành thật trả lời: “Đang ở đơn vị.”
“Sao thế được? Rõ ràng em vừa từ cục công an về…” Phương Thu càng lúc càng khó hiểu, cậu lẩm bẩm, “Họ đều nói anh gặp chuyện rồi, tại sao chứ?”
Giọng nói truyền qua điện thoại run rẩy dữ dội, Ngụy Hành nhạy bén nhận ra có điểm bất thường, anh hạ thấp giọng hỏi: “Có phải bạn đang gặp nguy hiểm không? Xung quanh còn có ai khác không?”
“Còn anh thì sao, bên cạnh anh có ai không?” Phương Thu dồn dập hỏi ngược lại.
Ngụy Hành nhướng mày liếc nhìn khu văn phòng: “Vậy là bạn muốn tìm người à?”
Anh em trong đội đều đã ra ngoài làm nhiệm vụ, đúng là giờ khu văn phòng không có mấy người, anh chỉ tạm thời quay về lấy tài liệu, cũng sắp phải đi ngay. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Em…” Phương Thu nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu hay nên hỏi thế nào.
Ngụy Hành xem đồng hồ: “Mười rưỡi rồi.”
“Thế này đi, tôi đưa số của đồng nghiệp cho bạn, bạn mô tả đặc điểm người cần tìm, chiều tôi về sẽ giúp bạn tìm được không?” Nghe giọng điệu có vẻ tuổi đời còn trẻ, Ngụy Hành đoán chừng cậu thiếu niên này gặp khó khăn gì đó và muốn tìm một cảnh sát quen thuộc để giải quyết. Dù không hiểu tại sao cậu lại có số của mình, anh vẫn kiên nhẫn và ôn tồn.
Khi từ ngữ về thời gian lọt vào tai, Phương Thu sực nhớ ra một chuyện cần xác nhận: “Có thể cho em hỏi thêm một câu không? Hôm nay là ngày mấy ạ?” TruyenLau
Cảnh sát Lương chỉ ước cậu có thể tin là Ngụy Hành còn sống, chính cậu là người gặng hỏi đến cùng mới có được đáp án chính xác, người ở cục công an vốn không có lý do gì để lừa cậu. Nếu không phải thủ thuật công nghệ, cũng không phải cố tình che giấu, vậy thì chỉ còn một khả năng… người đang đối thoại với cậu là một Ngụy Hành vẫn còn sống.
“Hả?” Ngụy Hành vừa đi tới bàn làm việc của đồng nghiệp, nghe thấy câu hỏi đó thì kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Website TruyenLau.com
Sao anh lại có cảm giác như mình đang bị trêu chọc thế này?
Nhưng người ở đầu dây bên kia có vẻ rất gấp gáp, cậu lại hỏi lại lần nữa: “Hôm nay là ngày mấy? Anh có thể xem một chút không ạ?”
Ngụy Hành đưa tay gãi cái gáy hơi ngứa vì nắng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ điện tử trên tường rồi đáp: “Mùng 9 tháng Chín.”
“Mùng 9 tháng Chín…” Phương Thu lẩm bẩm, âm thầm tính toán thời gian.
Ngụy Hành đặt điện thoại và tài liệu xuống, đội chiếc mũ lưỡi trai lên rồi nói tiếp: “Đồng chí này, xin lỗi nhé, hiện tại tôi có việc gấp phải đi ngay, tôi đưa số đồng nghiệp cho bạn nhé? Hoặc là lát nữa bạn gọi lại?”
Phương Thu vội vã nói: “Cảnh sát Ngụy, em biết làm phiền anh là không tốt, cơ mà vào tầm này ngày mai sẽ có một số điện thoại nước ngoài gọi cho anh, đó là cuộc gọi lừa đảo…”
Cậu định bảo Ngụy Hành hãy cúp máy ngay, nhưng nghĩ lại, nếu làm vậy thì những người khác phải làm sao?
Thế nên cậu đổi giọng: “Các anh sẽ tiến hành điều tra số điện thoại đó, còn phối hợp với người kia chuẩn bị tài liệu nhằm khiến băng nhóm lừa đảo lơ là cảnh giác. Nhưng anh nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được hành động một mình! Không biết đám tội phạm đó lấy thông tin từ đâu nhưng chúng sẽ âm thầm theo dõi anh, nhất định phải đảm bảo an toàn cho chính mình!”
Có lẽ cậu đang mơ, hoặc ông trời đã cho cậu một cơ hội tải lại bản lưu cuộc đời. Dù là loại nào, cậu cũng muốn dốc hết sức thử một lần để đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo.
“Cái gì?” Ngụy Hành nghe xong lập tức nảy sinh nghi ngờ, anh đưa tài liệu cho đồng nghiệp ra hiệu nhờ gửi giúp, sau đó quay lại hỏi tiếp, “Phiền bạn nói rõ hơn một chút, những chuyện này bạn nghe từ đâu, hay là bị ảnh hưởng bởi tin tức nào sao?”
“Không phải nghe nói, là em…” Phương Thu định nói tiếp nhưng cửa nhà vệ sinh đột nhiên bị tông mạnh ra. Chiếc xe lăn của cậu dừng ngay sau cửa, lực đẩy mạnh làm cậu không kịp phòng bị mà ngã nhào về phía trước, chiếc điện thoại cầm không chắc rơi thẳng vào trong nước.
Phương Thu không kịp phản ứng với cơn đau, vội vã vớt điện thoại ra khỏi nước. Đừng nói là tiếp tục cuộc gọi, lúc này màn hình đã tắt ngóm hoàn toàn.
“Một mình trốn trong nhà vệ sinh, không biết là đang nói chuyện với ai, có chuyện gì không thể ra ngoài nói à? Để bố mẹ lo lắng cho con nãy giờ.”
Mẹ Phương thấy con trai ngã cũng không mảy may thấy có lỗi, chỉ cúi người định kéo xốc Phương Thu dậy. Liếc nhìn chiếc điện thoại cậu đang cầm trên tay, bà lạnh giọng quát: “Đã bảo điện thoại không phải thứ tốt lành gì, trước đây mẹ đã không muốn cho con dùng vì sợ con học đòi hư hỏng. Thế mà còn tranh thủ ra ngoài mua điện thoại, vừa về cái là bắt đầu chơi. Giờ thì hay rồi, mới mua đã hỏng, đúng là phí tiền! Con không thể nghe lời mẹ một lần được à, cứ thế này về sau mẹ không thèm quản con nữa đâu.”
“Vậy thì đừng quản nữa.” Phương Thu hất tay mẹ ra, một lần nữa ngã xuống đất. Cơn đau ở khuỷu tay và vùng bụng không đủ để đánh gục Phương Thu, điều thực sự khiến cậu đau đớn là đôi chân hoàn toàn không có cảm giác.
Mẹ Phương nghe vậy thì bực bội buông tay: “Được thôi, không quản thì không quản! Nhưng con cứ liệu đấy, giờ tự mình đứng lên còn khó, nửa đời còn lại phải trông chờ người khác chăm sóc. Mẹ và bố không quản thì con định trông cậy vào ai? Dựa vào người vừa gọi điện cho con à? Mẹ còn chưa hỏi đâu, người đó là ai đấy?”
Phương Thu không đáp mà chỉ dùng đôi tay của mình bò lên xe lăn. Tuy nhiên bánh xe không được cố định, cậu vừa định leo lên thì xe lăn đã trượt đi khiến cậu suýt ngã lần nữa.
Cậu không chịu thua, tiếp tục thử lại lần nữa, cho đến khi tự mình ngồi vững trên xe lăn.
Vừa nghe thấy tiếng động truyền ra từ phòng bệnh của Phương Thu, bác sĩ điều trị chính đã đoán được lại có chuyện nên vội vàng chạy tới. Vừa vào cửa đã thấy Phương Thu ướt sũng ngồi trên xe lăn, trong khi bố mẹ cậu thì mặt mày xám ngoét đứng trước mặt.
Ông thầm thở dài, kéo một cô điều dưỡng khéo mồm khéo miệng ở quầy trực lại để hỗ trợ khuyên giải, đồng thời tìm hai điều dưỡng dọn dẹp phòng bệnh, ông nghĩ trong lòng: Muốn bệnh nhân mau hồi phục, có lẽ không chỉ bệnh nhân cần điều trị tâm lý, mà người nhà cũng nên đi khám là vừa.
Nhưng ông không dám nói những câu đó ra vào lúc này, định bụng hôm khác sẽ hỏi đồng nghiệp bên khoa sức khỏe tâm thần xem nên xử lý ra sao.
***
Tiếng động dữ dội làm màng nhĩ Ngụy Hành đau nhức. Nhìn cuộc gọi vốn còn định chuyển máy cho đồng nghiệp đột ngột bị ngắt, anh cứ mơ hồ cảm thấy bất an.
Anh cố gắng gọi lại nhưng không có người nhấc máy.
Ngụy Hành suy đi tính lại nội dung cuộc điện thoại vừa rồi. Là đe dọa? Hay là trò đùa dai? Hay là do dạo này cục đang siết chặt việc truy quét lừa đảo viễn thông nên bọn tội phạm gọi điện đến để dò xét?
Để chắc chắn, Ngụy Hành ghi lại số điện thoại của đối phương rồi thuận tay tra cứu chủ nhân của số này. Không ngờ kết quả tra cứu lại hiển thị số điện thoại này là một số rỗng, gần đây không có ai sử dụng.
Ngụy Hành nhìn chằm chằm vào dãy số trên tờ giấy mà trầm ngâm: “Rốt cuộc cậu là ai?”
Hết chương 13.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.