Sự nghiệp biên tập viên tin tức của tôi đã kết thúc trong một sự cố truyền hình trực tiếp.
Màn hình nhắc thoại không hỏng, bản thảo dự phòng cũng ở ngay cạnh, nhưng tôi cứ trơ mắt nhìn vào máy quay chính mà không thốt ra được một chữ nào.
Gần như cùng thời điểm, giọng nói gấp gáp của đạo diễn truyền qua tai nghe của tôi: “Cậu Lạc, đến lượt cậu rồi.” Cô biên tập viên bên ngoài ống kính tưởng rằng văn bản trên màn hình nhắc thoại không khớp với bản thảo, thế là cũng ân cần đưa bản nháp của mình đến trước mặt tôi và khẽ nhắc: “Trang này.”
Nhưng tôi vẫn đờ đẫn nhìn thẳng về phía trước, không chớp mắt, cũng không nói một lời. Vừa nãy có một bóng người vội vàng lướt qua nơi máy quay chính, hờ hững giơ tay vung đao, ung dung mổ bụng tôi.
Đài Minh Châu được thành lập dựa trên bốn chữ “đi tìm sự thật”, nhiều năm qua luôn chú trọng việc đưa tin, tình huống như vậy cực kỳ hiếm gặp, đối với tôi thì lại càng là chưa từng có. Nhớ lại khi mới vào đài Minh Châu, tôi đã từng gặp phải tình huống khó khăn hơn thế này. Ngày đó, chương trình “Tin tức Trung Quốc” chỉ vừa mới phát sóng, đạo diễn đã thông báo qua tai nghe cho tôi rằng cần thêm một bản tin thời sự quan trọng lâm thời và chỉ cho tôi ba phút, không thiếu một giây.
Tất nhiên màn hình nhắc thoại không có tác dụng, trước mặt tôi chỉ có một bản thảo vài ngàn chữ chưa qua chỉnh sửa hay chắt lọc thông tin vừa được gửi đến. Nhưng tôi đã bình tĩnh đối mặt, khi hình ảnh tài vào và nhạc vang lên, tôi nhanh chóng đọc lướt mười dòng một lúc, chắt lọc nội dung bài viết, sau đó tường thuật cho khán giả cả nước qua lời thuyết minh ngoài màn hình.
Không ngờ một phút sau, lời nhắc nhở gấp gáp của đạo diễn lại vang lên trong tai nghe: “Sai rồi sai rồi! Không phải ba phút, là ba phút hai mươi giây, không được thiếu một giây nào!”
Phải biết là văn bản báo cáo của “Tin Tức Trung Quốc” cần đi qua kiểm duyệt nghiêm ngặt, dù có chuyện khẩn cấp đến mấy thì với tư cách là biên tập viên, chúng tôi tuyệt đối không được bịa đặt lung tung. Thế là tôi quyết định điều chỉnh tốc độ nói, lặng lẽ lấp đi hai mươi giây chênh lệch, đảm bảo từng từ từng chữ đều chính xác không sai sót, mỗi lần ngắt nghỉ đều có chừng mực.
Tối đó sau khi chương trình “Tin Tức Trung Quốc” kết thúc, tất cả các đạo diễn đều vỗ tay chúc mừng cho tôi, tiếng vỗ tay kéo dài tận vài phút. Đó là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong sự nghiệp của tôi, nhưng tôi chỉ lau mồ hôi trên trán và nhìn quanh dưới đài, chỉ muốn nhận được ánh mắt khẳng định của một người duy nhất…
Tiếc rằng vẫn như mọi khi, người kia không có mặt ở đó.
Người làm tin tức thường nói về “ba không”, đó là “không hèn nhát, không xốc nổi, không cẩu thả”. Nhưng lúc này tôi lại hèn nhát, xốc nổi và cẩu thả vô cùng. Ngay tại khoảnh khắc tôi thoáng mất thần, phòng thu đã trở nên hỗn loạn. Không ai ngờ tôi lại đột nhiên im lặng, thậm chí sự tin tưởng dành cho tôi khiến đạo diễn còn phản ứng chậm hơn bình thường không chỉ một nhịp. Đợi đến khi anh ta nhấn nút tạm dừng thì hình ảnh của người biên tập viên trẻ tuổi đờ đẫn ngây người này đã lan truyền khắp Trung Quốc qua màn hình tivi.
Là một trong những chương trình tin tức thời sự quan trọng nhất của Trung Quốc, đây là sự cố phát trực tiếp nghiêm trọng nhất kể từ khi “Tin Tức Trung Quốc” phát sóng. Theo thống kê, lượng khán giả trung bình hàng ngày của “Tin Tức Trung Quốc” đạt một trăm năm mươi triệu người, có nghĩa là một trăm năm mươi triệu người trên khắp Trung Quốc đã tận mắt chứng kiến trò hề của tôi vào cùng một thời điểm.
Cũng may là đài Minh Châu còn có “chế độ phát sóng dự phòng” trong trường hợp khẩn cấp, đạo diễn đã kịp thời thay người, chỉ thị cho một biên tập viên dự bị tên là Từ Xán thay tôi lên sóng. Chàng trai đó luôn mặc vest chỉnh tề, âm thầm chờ đợi cơ hội của mình, cuối cùng cũng đã đợi được đến tay, cậu nghe thấy vậy thì bật dậy, vẻ mặt vừa hoang mang vừa mừng rỡ.
Đài Minh Châu luôn là khu rừng của những kẻ săn mồi, một nơi có mới nới cũ đón đưa liên tục, khi ánh đèn bên phía Từ Xán sáng lên, tôi lặng lẽ rút vào bóng tối.
“Tin Tức Trung Quốc” phát sóng trực tiếp vào bảy giờ tối hàng ngày và được chiếu lại từ chín giờ đến chín rưỡi tối cùng ngày hôm đó. Về đến nhà bật tivi, tôi thấy chương trình chiếu lại đã cắt bỏ phần sai sót của mình. Cân nhắc đến danh tiếng của đài Minh Châu và thể diện của cậu ấm nhà họ Lạc, trung tâm tin tức đã ngay lập tức đưa ra tuyên bố chính thức, nói rằng sức khỏe của tôi đột nhiên không ổn nên phải lâm thời thay người.
Chiếc điện thoại bị vứt trên bàn trà không ngừng đổ chuông, tiếng động dai dẳng ấy làm người ta đau đầu. Tôi rụt vai lại tự ôm lấy mình, cuộn tròn vào chiếc ghế sofa rộng lớn bằng một tư thế an toàn. Trên màn hình, Từ Xán đang đọc tin tức với âm giọng rõ ràng chuẩn chỉ, cậu ấy có đường nét gương mặt chính trực , khí chất nhã nhặn, khá giống với biên tập viên quốc dân cũ mà tôi đã từng đá ra khỏi đài Minh Châu. Thú thực thì hình ảnh như vậy có lợi thế hơn tôi rất nhiều trong giới truyền thông, người ta thường nói, phát thanh viên tên Lạc Ưu này quá đẹp so với một chương trình tin tức nổi tiếng bằng sự uy tín và chân thực.
“Cuối chương trình, chúng ta hãy cùng bước vào mùa xuân của Trung Quốc, hòa mình vào kỷ nguyên mới đầy tiến bộ…”
Nghe bản nhạc kết kinh điển của “Tin Tức Trung Quốc”, tôi đứng dậy đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra nhìn xa xăm. Website TruyenLau.com
Chất lượng không khí ở Bắc Kinh trong hai năm qua rất đáng lo ngại, bầu trời xám xịt, những gì nhìn thấy được chỉ toàn là cát và sương mù. Ánh trăng rỉ qua những tầng mây chồng chất, tầm nhìn thấp đến khó tin, tôi nhìn về nơi xa dựa vào chút ánh sáng yếu ớt ấy, tận cùng tầm mắt là tòa nhà trụ sở của đài Minh Châu.
Vì hình dáng độc đáo nên mọi người luôn thích gọi đùa trụ sở đài Minh Châu là “cái quần đùi khổng lồ”, rằng nó giống như hai cái chân đan vào nhau. Nhưng trong mắt tôi, nơi ấy lại giống như một thiếu niên vì tình yêu mà mở rộng đôi chân của mình.
TruyenLau
Cùng đôi chân mở ra ấy là một trái tim đẫm máu bất chấp tất cả.
Ban đầu tôi chấm căn nhà này vì người tôi yêu đang ở trong tòa nhà có hình dáng kỳ lạ đó, bởi vì tôi sẽ luôn có thể đứng bên cửa sổ, vừa nhìn xa xăm vừa mơ mộng, mơ mộng người ấy cũng sẽ khao khát tôi như cách tôi khao khát người.
Nhưng người ấy không còn ở đó nữa.
Ngu Trọng Dạ không còn ở đó nữa. TruyenLau
Vì người yêu bốc đồng nắng mưa thất thường của mình, người đó đã từ bỏ vị trí giám đốc đài Minh Châu, cũng từ bỏ quyền lực mà bản thân đã gây dựng trong nhiều năm.
“Tin Tức Trung Quốc” phát lại xong thì đến quảng cáo lải nhải dài mấy phút. Trên bàn trà, ngoài chiếc điện thoại của tôi thì còn có một cuốn tiểu thuyết đang mở… chợt có cơn gió nổi lên. Tôi nhớ chương mở đầu của cuốn tiểu thuyết này cũng là một cơn gió mạnh tương tự, rồi cuốn tiểu thuyết đó bay loạn xạ trong gió, khi rơi xuống đất phát ra một tiếng “cộp”, tên sách cũng hiện ra.
Mãi mãi mất đi người tôi yêu. Nhìn mà đau lòng.
Điện thoại vẫn không ngừng đổ chuông, tôi không định tắt máy, mặc cho bên ngoài giả tạo quan tâm hay đoán già đoán non. Nhưng tôi đã đặt nhạc chuông riêng cho mẹ mình, khi nhạc chuông đó vang lên, tâm trí tôi bỗng tỉnh táo lại, vội vàng chạy đến nhấc máy. Tôi nghe thấy một giọng nữ nhẹ nhàng dè dặt ở bên kia đầu dây, bà ấy nói mình đã xem “Tin Tức Trung Quốc” tối nay, bà hỏi tôi, con có ổn không?
Hóa ra bà ấy cũng là một trong một trăm năm mươi triệu khán giả đó, hóa ra bà ấy vẫn quan tâm đến tôi. Tôi muốn kể lể nhưng lại nghẹn ngào, cứ lặp đi lặp lại rồi cuối cùng chỉ có thể nghiến răng ổn định cảm xúc: “Không sao, chỉ là thức mấy đêm liền vì chương trình nên mất giọng thôi.”
Mẹ tôi nghe giọng tôi bình thường thì thở phào nhẹ nhõm, có lẽ bà ấy nghĩ tôi lại tái phát bệnh cũ. Tôi nói chuyện phiếm vài câu với bà, rồi lại nghe bà nói: “Mẹ còn muốn chơi ở nước ngoài một thời gian nữa, có lẽ tháng sau mới về.”
“Mẹ vui là được.” Từng chữ đều được thốt ra một cách khó khăn, như thể cổ họng bị ai đó bóp nghẹt.
Mẹ tôi luôn có vô số những buổi tụ họp và du lịch buộc phải tham gia, và cũng luôn bỏ đi xa vào những lúc tôi cần bà nhất, để tôi một mình cô độc. Nhưng tôi có thể vượt qua. Xét cho cùng bà ấy là người duy nhất yêu tôi trên đời này, dù không thể thì tôi cũng phải vượt qua.
Gắng gượng chào tạm biệt mẹ rồi cúp điện thoại, tôi lập tức khuỵu xuống, toàn thân đau nhức rã rời.
Cuối cùng gió cũng ngừng thổi, ánh trăng mờ nhạt, đêm lạnh như nước.
Đoán rằng đêm nay lại là một đêm không ngủ, tôi rùng mình, một lần nữa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thật kỳ lạ, rõ ràng lúc này gió cát đã trở về thinh lặng, nhưng đài Minh Châu ở xa lại càng lúc càng mờ ảo, càng lúc càng xa xôi, giống hệt lâu đài cát mà tôi đã xây bên bờ biển thời thơ ấu, lộng lẫy, hùng vĩ, nhưng chạm vào là vỡ tan.
Đang thất thần nhìn nó, má tôi bỗng bị cái gì đó chích một cái.
Trong mơ hồ, tôi đưa tay sờ vào chỗ đau, đầu ngón tay ẩm ướt và nóng bỏng, là một giọt nước mắt.
Mọi người đều gọi tôi là “con cưng của trời”, vì vẻ ngoài ưu tú, tài trí hơn người và gia thế hiển hách. Chỉ có mẹ biết tôi tư chất bình thường, khiếm khuyết bẩm sinh. Kể từ khi tôi có ký ức, mẹ chưa từng ngủ được một giấc yên ổn, cứ trằn trọc lo lắng cho tôi cả đêm. Tôi thường thấy bà lắc đầu thở dài, nghe bà lẩm bẩm một mình, rằng đứa trẻ này tên là “Gia Ngôn”, mà sao lại không nói được một câu trọn vẹn?
Hết chương 1.
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.