Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 28: Vùi cát ba ngàn lần

Sau khi quay về Bắc Kinh, tôi được Lạc Địch hỗ trợ chuyển nhà.
Cái “quần đùi khổng lồ” bên ngoài cửa sổ căn nhà cũ đã chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa, dù là hình dạng phá cách, hàm ý ẩn chứa hay vô số tranh cãi và chuyện cười đã nảy sinh từ khi nó ra đời, tất cả đều đã là phù hoa của kiếp trước.
Căn nhà mới nằm cạnh cầu công viên Triều Dương, dù không phải là khu sang trọng thượng lưu như Tinh Thần Số 1, nhưng cũng là nơi mà một người trung lưu bình thường không thể mua nổi. Tòa nhà cao mười tầng, tôi sống ở tầm giữa. Bên ngoài cửa sổ là một loại cây lá màu cao đến vài chục mét, những con chim đậu trên cành bất chợt vỗ cánh cất giọng, tiếng hót khàn khàn lặp đi lặp lại, như thể đang nhắc nhở tôi rằng kiếp này vẫn còn một món nợ khó đòi. Tôi hơi hối hận, lẽ ra tôi nên đến Tinh Thần Số 1 ngay khi về Bắc Kinh để lấy lại con sáo Tiểu Ưu và thanh gỗ mục kia.
Trong lúc chuyển nhà, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của Tôn Uyển Uyển, cô ấy nói giám đốc đài ngỏ ý mời tôi quay lại đài Đông Á, cô ấy không nhịn được nên mới gọi điện để nghe ngóng thái độ của tôi trước.
Tôi từ chối thẳng: “Cảm ơn, nhưng thôi đi, xấu mặt lắm.”
“Người dẫn chương trình “nói vấp” là chuyện rất bình thường, tôi thấy chúng ta phối hợp rất ăn ý, chưa kể sau đó anh cũng đã cứu vãn tình hình rất khéo mà…”
“Thôi, thật sự không quay lại đâu.” Tôi nói xong thì cúp máy. Chính bản thân tôi còn hoàn toàn không dám xem lại buổi lễ trao giải đó, cũng không dám tìm kiếm những bình luận trên mạng. Tôi chỉ là một con đà điểu tự mình hưởng lạc, quen thói vùi đầu vào cát trước những nỗi đau có thể xảy đến, mắt điếc tai ngơ với tất thảy mọi thứ bên ngoài. Đây là cách tự vệ bị nhiều người chê là ngu ngốc, nhưng nó lại hiệu quả.
Lạc Địch bận túi bụi suốt cả buổi sáng vì chuyển nhà cho tôi, mãi mới được nghỉ một lát, anh ta lập tức tỏ vẻ như một người anh trai lo chuyện riêng của em mình. Anh ta hỏi: “Dạo này ăn uống tử tế không đấy, sao lại gầy đi rồi?”
“Lên hình mà, béo thì mặt sẽ to.” Thấy anh ta mệt thở hổn hển, tôi chủ động đứng dậy đi vào căn bếp mở, chuẩn bị pha cho anh một ly mojito học từ Vệ Nhiễm.
“Mặt cậu mà to? Còn chẳng to bằng một bàn tay anh đây này. Chưa kể cậu cũng không định quay lại đài truyền hình nữa, còn lo lên hình cái gì?” Lạc Địch đưa bàn tay về phía mặt tôi và làm động tác so sánh trong không khí, sau đó anh ta đột nhiên lại thở dài một tiếng rồi hỏi tôi, “Đúng rồi, anh có vài tin tức mới về Mục Lãng Thanh, cậu có muốn nghe không?”
Tôi cúi gằm như một con đà điểu, vừa rửa chanh vừa nói nhà không có rượu rum, tôi sẽ thay bằng nước có ga cho cốc mojito của anh.
Lạc Địch bảo tôi rằng con tàu “Nữ hoàng Hoa hồng” đã hoạt động trở lại, có điều hiện tại vẫn chưa ra khơi mà chỉ neo đậu ở bến tàu Thiên Tân. Bây giờ cậu ấm họ Mục lại bắt đầu chuyển sang thưởng thức nghệ thuật, cậu ta tổ chức triển lãm ảnh và triển lãm tranh ngay trên du thuyền của mình. “Con tàu cờ bạc” chuyển mình thành “con tàu nghệ thuật”, khán giả vừa có thể thưởng thức nghệ thuật vừa tham quan du thuyền hạng sang, thậm chí không cần xin nghỉ phép cũng có thể lên tàu trải nghiệm cảm giác đi biển vào cuối tuần.
Tôi bắt đầu thái những lát chanh đã rửa sạch, ngón tay giả mới lắp này chỉ có tác dụng thẩm mỹ chứ cử động vẫn hơi vụng về. Chanh xanh được thái chéo thành miếng, chanh vàng thái ngang thành lát, một mùi thơm chua dịu tươi mát lan tỏa trong không khí.
“Gần đây Mục Lãng Thanh qua lại rất thân thiết với vài nghệ sĩ trẻ mới nổi, cậu cũng biết đấy, hầu hết mấy người làm nghệ thuật đều để tóc dài bay bổng, ngoại hình nửa nam nửa nữ, xu hướng tính dục không biết đâu mà lần, đạo đức cá nhân thì khuyết thiếu. Nghe nói những nghệ sĩ mới nổi này không đặt tâm tư vào “nghệ thuật”, chỉ muốn có quan hệ với cậu ấm của vua sòng bài kia thôi. Thế nên tổ chức triển lãm chung xong xuôi là đám đó lập tức tiệc tùng thác loạn, cảnh tượng đó rất là… hầy, kinh tởm!” Lạc Địch vỗ mạnh vào đùi rồi thở dài một tiếng.
Lưỡi dao trong tay tôi trượt đi, tôi đau đớn rụt tay lại, một vệt đỏ nhỏ xíu hiện ra trên đầu ngón tay. Vết cắt khá sâu, máu chảy không ngừng, nước cốt chanh thấm vào vết thương, trong hương chanh cũng lẫn thêm chút mùi kim loại thoang thoảng. Tôi nhăn mặt vì đau, đưa vết thương vào miệng mút nhẹ rồi ngẩng mặt lên, tỏ vẻ không hài lòng nói với Lạc Địch: “Tôi tưởng chuyện gì mới mẻ chứ? Anh đừng có giật đùng đùng lên nữa có được không, đã là “Lạc Tám Ngón” rồi, không thể mất thêm ngón nào nữa đâu.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lạc Địch nhún vai: “Vốn những phần tử đầu cơ “phát tài nhờ cờ bạc” như Mục Khánh Sâm không thể qua lại với gia đình chúng ta được. Mục Lãng Thanh giàu có lại đẹp trai, chắc chắn tính cách cũng phong lưu, may mà hai người cắt đứt sớm… Ớ? Mà hai người cắt đứt thật rồi hả?”
Lạc Địch tiếp tục kể cho tôi rằng Mục Lãng Thanh hoàn toàn không đáng tin, nhưng tôi chẳng nghe lọt một chữ nào. Tôi vẫn nhớ những ngày điên cuồng trên con tàu Nữ hoàng Hoa hồng, thường thì khi trời biển vừa hửng sáng bên ngoài cửa sổ mạn tàu, hai chúng tôi vẫn còn đang ân ái.
Giờ nghĩ đến, lại có cảm giác như một giấc mơ thoáng qua.
“Này, Tiểu Ưu? Cậu có nghe thấy không? Phản ứng gì đi chứ…” TruyenLau.com
“Tôi muốn nuôi một con chó.” Tôi tỉnh lại, và đó là phản ứng mà tôi dành cho anh ta.
“Cái gì?” Lạc Địch mở to mắt, như thể không hiểu tôi đang nói cái gì.
“Tôi muốn nuôi một con chó.” Tôi lặp lại một lần nữa, hờ hững nói, “Tôi muốn nuôi một con ngao Tây Tạng.”
Hai ngày sau, Lạc Địch lại đến nhà, anh ta mang một con chó đến cho tôi thật.
Tôi gần như muốn khinh bỉ mà nhìn anh ta: “Đây là… ngao Tây Tạng ấy hả?” Website TruyenLau.com
Một con vật nhỏ bé không lớn hơn bàn tay là bao, hình như là giống chó lai giữa poodle và pomeranian, người đen nhẻm, ánh mắt cũng rất ngây thơ, ngây thơ đến mức có vẻ hơi ngốc.
“Sao mà nuôi ngao Tây Tạng ở Bắc Kinh được?”
“Chính vì không nuôi được nên mới phải nhờ cậu Lạc đây lo đó!”
“Đều là chó cả mà, có gì khác nhau đâu?” Lạc Địch còn hùng hồn biện hộ, “Đây là con chó do một người bạn của anh nhặt được trên phố, cậu ấy bận rộn công việc nên quanh năm không ở đất liền, nhờ anh tìm cho con chó này một gia đình. Chẳng phải vừa khéo cậu nói muốn nuôi chó hay sao, duyên số đó…”
“Bạn?” Tôi quen hầu hết những tên bạn quần là áo lượt của anh ta, làm gì có ai tốt bụng đến mức nhặt chó hoang trên phố rồi còn tìm người nhận nuôi thế này? Tôi không vạch trần lời nói dối của anh ta ngay lập tức, chỉ cố ý hỏi, “Bạn gái à? Hay bạn trai? Quanh năm không ở đất liền, tiếp viên hàng không hay thủy thủ?”
“Chỉ… chỉ là bạn bè bình thường thôi…” Lạc Địch luống cuống thấy rõ, anh ta lắp bắp che giấu, “Con chó này… cậu đã đặt tên cho nó chưa?”
“Mộc Mộc.”
“Mộc Mộc? Tên này chẳng oai phong gì cả.” Lạc Địch nói đã nghĩ sẵn cho tôi vài cái tên trước khi đến đây rồi, có thể gọi là Titan, Thanos hay Solomon gì đó…
“Không, cứ gọi là Mộc Mộc đi. Chữ mộc có ba chấm thủy và chữ gỗ ấy, tôi thích cái tên này.”
*Chữ Mộc (沐) có ba chấm thủy (氵) và chữ gỗ (木), đồng âm [mù] với Mục trong Mục Lãng Thanh.
Ngoài việc mang con chó lai Mộc Mộc tới, Lạc Địch còn mang đến một tin quan trọng khác. Anh ta nói ông ngoại lo lắng cho trạng thái của tôi sau khi xuất viện, hy vọng tôi sớm kết hôn và đã tìm sẵn đối tượng rồi. Cô gái đó là do mợ ba giới thiệu, hình như người nhà là một tỷ phú mới nổi ở tỉnh nào đó, anh ta cũng không nhớ rõ.
“Là lo lắng cho tôi, hay là chê tôi làm mất mặt ông ấy ở đám tang của bác cả nên muốn mau mau gỡ gạc lại?” Tôi tháo hai ngón tay giả ở tay trái ra, thoải mái đưa bàn tay bị thương đó cho Lạc Địch xem, rồi bật ra một tiếng cười tự giễu cộc lốc, “Tôi đã ra nông nỗi này rồi, có công bằng với cô gái kia không?”
Còn một nơi không thể cho người ngoài thấy, đó là trái tim.
“Bố ruột người ta thấy công bằng là được còn gì? Bố cô ta còn cầu còn không được ấy chứ, cái này gọi là gì nhỉ? Là “đầu tư chính trị”, giá trị mang lại lớn hơn tất cả các khoản đầu tư kinh doanh khác. Nếu không phải vì Mục Lãng Thanh làm loạn ở linh đường của bác cả khiến danh tiếng của cậu bây giờ không tốt cho lắm, thì làm sao đến lượt gia đình nhà họ!” Câu này thì đúng thật, với một gia tộc như nhà họ Lạc, các thương nhân Hồng Kông và Ma Cao thì mới có giá trị về mặt chính trị, còn những người giàu có trên bảng xếp hạng Forbes ở đại lục ấy à? Chưa nói đến việc ông cụ chưa bao giờ coi trọng, mà theo quan điểm của Lạc Địch, số tiền ít ỏi trong túi họ cũng chỉ là vài đồng bạc lẻ mà thôi.
Thấy tôi cứ sầm mặt không chấp nhận, Lạc Địch lại lựa lời khuyên nhủ: “Cậu cứ ra cái vẻ muốn đi tu thế này, anh cũng lo lắng lắm. Chưa nói đến chuyện thành đôi với con gái nhà người ta, ít nhất cậu cũng phải bước ra ngoài và tiếp xúc với người khác chứ.” Im lặng một lúc, anh ta lại lo lắng nói, “Tốt nhất là cậu đừng làm trái lời ông ngoại nữa, cũng đừng chọc ông ấy giận. Thú thực thì anh sợ ông ngoại nhất nhà đấy, nhớ hồi nhỏ có lần đi thăm ông bà với bố mẹ, anh không cẩn thận bị ngã trong sân, vừa khóc òa lên là ông ngoại đã mắng “Ngã có tí mà đã khóc lóc, còn ra thể thống gì!”. Anh cũng chia sẻ thật với cậu, đến bây giờ nhớ lại ánh mắt khinh thường của ông ngoại lúc đó, anh vẫn dựng tóc gáy…”
Tôi bật cười, tôi thì chưa bao giờ kêu đau tiếng nào trước mặt ông cụ: “Ông ngoại sinh ra trên chiến trường mà, cụ cố sinh ông ấy xong là hôm sau lại tiếp tục vác súng ra ngoài “chống càn quét*”. Từ nhỏ ông ấy đã được giáo dục theo kiểu “trèo núi tuyết vượt thảo nguyên”, trước mặt ông ấy, dù có khổ hay đau đến mấy cũng phải nhịn.”
*Thường được dùng để chỉ các chiến dịch kháng chiến của quân dân Trung Quốc trong thời kỳ Kháng chiến chống Nhật (1937–1945). Lực lượng Nhật Bản thường tiến hành các chiến dịch “càn quét” để tiêu diệt quân du kích hoặc lực lượng kháng chiến ở các vùng nông thôn. “Chống càn quét” là các hoạt động phản công, phá hoại, hoặc đánh du kích để đối phó với các chiến dịch này.
Lạc Địch nhìn tôi rồi lắc đầu liên tục: “Thế nên anh luôn cảm thấy cậu là đứa khổ nhất trong mấy anh em chúng ta, cậu phải lớn lên ngay dưới mắt ông ấy…”
Thế là tôi cũng kể cho anh ta nghe một câu chuyện, tôi nói mình mới sống với ông cụ được một thời gian ngắn thì đã gặp một vấn đề nhỏ. Lúc đó tôi mười tuổi, răng vĩnh viễn gần như đã mọc đủ hết rồi, chỉ có một cái răng sữa mãi không chịu rụng. Răng mới bị răng cũ chặn lại không mọc được, tôi đau đến nỗi mặt sưng to gấp đôi bình thường, lại còn sốt cao. Tôi không chịu nổi nữa nên gọi điện cho mẹ, nhưng mẹ lại bảo đau răng thì có gì to tát, đừng có gọi điện chỉ vì mấy chuyện thế này, cũng tuyệt đối đừng làm phiền ông ngoại. Ở bên kia đầu dây, bà ấy còn hỏi tôi đã học thuộc hết 3000 từ vựng tiếng Tây Ban Nha chưa? Đã làm xong hết “Tuyển tập đề thi Olympic Toán cấp hai” chưa?
“Rồi sao nữa?”
Tôi cúi đầu, chậm chạp đeo lại hai ngón tay giả rồi nói tiếp, sau đó tôi tự tìm một sợi dây mảnh rồi buộc một đầu vào tay nắm cửa, đầu còn lại buộc vào cái răng sữa cứng đầu đó, cuối cùng dùng chân đạp mạnh cánh cửa đang mở kia cho đóng sập lại… Lần đầu tiên cái răng vẫn không chịu rụng, chân răng chỉ hơi lung lay nhưng vẫn còn dính một sợi gân, thế là tôi lại mở cửa ra và đạp phát thứ hai, lần này thì nghe phựt một tiếng, âm thanh sợi gân đứt ra nghe rất đanh, rốt cuộc cái răng cũng rụng.
Vẫn có câu đau răng không phải là bệnh, nhưng một khi đau thì như chết đi sống lại, Lạc Địch đưa tay xoa xoa má mình, nhìn tôi bằng vẻ mặt kinh ngạc.
Sau khi Lạc Địch rời đi, tôi ôm Mộc Mộc rồi từ từ nhắm mắt lại, nghiêng người cuộn người trên ghế sofa. Tư thế này vừa giống một đứa trẻ sơ sinh co mình trong bụng mẹ, vừa giống một con đà điểu vùi đầu vào cát.
Tôi giữ nguyên tư thế đó và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ suốt cả đêm. Thực tế chứng minh, lời của cô gái chuyên biện luận kia nghe thì có vẻ hay ho, nhưng một con chó không thể vượt qua sự cô độc, cũng không thể xoa dịu nỗi đau.
Một người được coi là thông minh thì tuyệt đối không thể vấp ngã hai lần ở cùng một cái hố. Tôi vẫn không mở bản ghi âm chương trình “Tiếng nói Đông Á” kia lên, chỉ tự ôm lấy mình, bật ra một tiếng cười lạnh đầy nhẹ nhõm.
Thật may là tôi đã dừng lại kịp thời, nhìn mà xem, Mục Lãng Thanh không yêu tôi.
Cậu ta không yêu tôi, cũng giống như tôi không yêu cậu ta.
Hết chương 28.
Lời tác giả: Nhắc nhở nho nhỏ, mọi người hãy nhớ rằng, những lời nói của bất kỳ nhân vật nào trong truyện đều chưa chắc đã là sự thật và cần phải xem xét đánh giá một cách toàn diện. Ví dụ như Lạc Địch, với thân phận của anh ta thì việc coi thường “vua sòng bài” là điều dễ hiểu, nên tất nhiên lời nói của anh ta sẽ mang theo thành kiến. Không chỉ riêng bộ này mà tất cả các bộ truyện của tôi đều như vậy… Chẳng phải cuộc sống thực tế cũng thế hay sao? Ai mà chẳng từng nói vài lời dối trá, hoặc là do thiếu hiểu biết, do thành kiến, hoặc đơn giản là cố ý…
Một con sáo tên Tiểu Ưu, một con chó tên Mộc Mộc, quá là xứng đôi. Sau này nếu có ngoại truyện kiểu gì cũng viết cảnh Mộc Mộc và Tiểu Ưu thi sủa với nhau, ồn cả ngày bằng giọng Tứ Xuyên =)))

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu