Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 24: Làm đóa hồng của em đi

Tôi và Mục Lãng Thanh đã từ chối lời mời ăn tối của cô giáo Tiêu và cô giáo Cố, định sẽ đi dạo quanh trường một lát rồi lại lên đường về Bắc Kinh xuyên đêm.
Hai chúng tôi lái xe lên đường, băng qua một đoạn đường núi dốc không hề dễ đi, một bên là ngọn núi được bao phủ bởi cây cối rậm rạp, bên kia là thung lũng với những con suối uốn lượn ngoằn ngoèo. Không có làn đường dành riêng cho xe không động cơ, nhưng có một rãnh nông với đầy đất sét vụn và nhựa đường bị bánh xe đạp cán mỏng.
“Anh không định quay lại đài Minh Châu thật à?” Mục Lãng Thanh bỗng hỏi tôi.
“Sao cậu lại hỏi thế?” Tôi vẫn đang chìm đắm trong thiện ý của giáo viên và học sinh trường Đông Ly, không để ý lắm đến cảnh vật ngoài cửa sổ xe.
“Dù anh nói mình ghét ống kính, sợ khán giả, nhưng em vẫn cảm thấy việc anh rời đi như thế này hơi đáng tiếc.” Mục Lãng Thanh quay đầu nhìn tôi rồi mỉm cười, “Em không chỉ là fan cuồng của anh, mà còn là fan sự nghiệp của anh nữa.”
Bảo sao cậu ta lại đưa tôi đến đây, rồi còn quyên góp tòa nhà, mời cả lãnh đạo và truyền thông, thì ra cậu ta còn muốn tranh chút đề tài dư luận tích cực cho sự trở lại của tôi.
Ai cũng hỏi tôi có quay lại đài Minh Châu không, nhưng tôi nhận ra câu hỏi này thực sự rất khó trả lời. Khi còn ở đài Minh Châu, tôi phụ trách ba chương trình lớn, vừa có “Tin Tức Trung Quốc” mang tính chính trị và phong cách phát sóng nghiêm túc, vừa có chương trình thực tế ngoài trời “Nếu Bạn Yêu Cái Đẹp” quy tụ nhiều ngôi sao với lượng người xem lớn. Thường thì tôi vừa ra khỏi phòng thu của “Tin Tức Trung Quốc” là đã phải vội vã tới sân bay, ra nước ngoài ghi hình chương trình mới ngay trong đêm. Tôi thường xuyên phải làm việc liên tục mấy chục tiếng, chỉ có thể chợp mắt một lát trên máy bay.
Khi một việc đã trở thành thói quen duy nhất trong cuộc sống, làm gì có chuyện nói buông bỏ là bỏ được dễ dàng? Là oán hận, là sợ hãi, là hy vọng, hay là tiếc nuối, ngay cả bản thân tôi cũng không phân biệt được, có lẽ vốn dĩ chính bản thân tôi đã rất mâu thuẫn.
“Thừa thãi.” Nhưng tôi tự nhủ với mình, tuyệt đối không thể để bị gã trai không rõ lai lịch, miệng toàn lời ngon tiếng ngọt này mê hoặc, thế là tôi lạnh lùng trả lời cậu ta, “Tất cả những gì cậu làm hôm nay đều là thừa thãi, tôi đã nói không quay lại là không quay lại.”
“Ơ?” Mục Lãng Thanh không tiếp tục tranh luận với tôi về chủ đề này, cậu ta đột nhiên nhìn thẳng về phía trước, sau đó lớn tiếng, “Người đi xe đạp phía trước là ai vậy? Có phải là thầy Lưu trong bài phóng sự của anh không?”
TruyenLau Đúng là có một bóng người đang chật vật đạp xe, nhưng vì ở quá xa nên tôi không thể nhận ra ngay được. Tôi chỉ láng máng thấy người này gầy gò quắt queo như một khúc củi khô vào tháng Chạp, chiếc xe đạp dưới chân cũng không nhìn được rõ ràng, nhưng khung xe lại cao hơn hẳn những chiếc xe thông thường, đạp một cái lại lắc lư xiêu vẹo, trông y như chiếc xe 28* mà những người ở tuổi thầy Lưu sẽ thích.
*Gốc là Nhị Bát Đại Giang”, là kiểu xe đạp phổ biến từ những năm 1960 đến những năm 1970 và từng là một trong những phương tiện di chuyển quan trọng nhất của người dân Trung Quốc. Nhị Bát (28) chỉ đường kính bánh xe là 28 inch, kích thước này khá lớn so với các loại xe đạp khác thời bấy giờ, Đại Giang chỉ thanh ngang lớn trên khung xe, là đặc trưng thiết kế của loại xe này, tạo nên sự chắc chắn và mạnh mẽ.
Tôi lại thấy chột dạ nhưng vẫn cãi bướng: “Là ông ấy thì sao?”
Rõ ràng thằng nhãi con này đã điều tra tôi rất kỹ, lại còn tự cho là hài hước mà hỏi tôi: “Không xuống chào hỏi tí à? Xin lỗi một tiếng? Nói chuyện vài câu?”
“Tại sao tôi phải xin lỗi ông ta?” Tôi tự dằn vặt bản thân chính là kẻ gây ra bất hạnh cho người thầy già, nhưng càng nghĩ thế thì lời nói ra lại càng khó nghe, như thể chỉ khi nói như vậy mới có thể phủi sạch trách nhiệm của mình, “Trước khi đưa tin, tôi không hề biết ông ấy có bị oan hay không. Đây vốn là vấn đề mà cơ quan tư pháp phải lo, đài truyền hình cần doanh thu từ rating cao, tôi hoàn thành công việc của mình thì có gì sai?”
Website TruyenLau.com “Anh cứ nhất quyết phải nói vậy à?” Mục Lãng Thanh khẽ nhún vai, “Rõ ràng anh không nghĩ như vậy, rõ ràng anh không phải là người như vậy mà.”
Dường như cậu ta cố tình giảm tốc độ xe, bóng người gầy như khúc củi kia vẫn chao đảo đằng trước, ngoan cố chống lại con dốc quanh co và gồ ghề, trông thật thảm thương.
“Chúng ta quen nhau mới được mấy tháng? Cậu nghĩ cậu hiểu tôi được bao nhiêu? Tôi chính là người như vậy, ra vẻ chín chắn biết điều chỉ là giả vờ thôi, sâu trong lòng tôi là sự u ám, hèn hạ và đê tiện đấy.” Ngày càng sợ hãi thằng nhãi luôn có thể nhìn thấu mình này, tôi cố lạnh mặt, cố ý nói như vậy, “Ông thầy họ Lưu này chính là vết nhơ lớn nhất trong sự nghiệp MC của tôi, tôi chỉ mong ông ta sớm biến mất.”
“Thời gian em biết anh lâu hơn anh tưởng đấy, nhưng điều đó không quan trọng. Nếu đã là vết nhơ, vậy thì lau sạch đi.” Mục Lãng Thanh điềm nhiên nhếch mép, tôi còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của từ “lau sạch” thì đã thấy cậu ta đạp ga hết cỡ, chiếc Cullinan lao như tên bắn về phía Lưu Sùng Kỳ.
“Cậu, cậu làm gì đấy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com “Đâm chết ông ta, nơi hẻo lánh này cũng không có camera mà. Với lại em nghe nói cháu ngoại người tiền nhiệm của ông ngoại anh cũng giết người phóng hỏa, làm đủ chuyện xấu mà cuối cùng cũng không bị phán được mấy năm. Em đã muốn thử xem có thật không từ lâu rồi.” Lại để lộ ánh mắt vừa điềm tĩnh vừa điên cuồng như đêm trốn khỏi bệnh viện tâm thần, cậu ta ra lệnh cho tôi, ngồi yên.
Câu “ngồi yên” vừa dứt, chiếc xe 28 khẳng khiu đã xuất hiện trước đầu ô tô cỡ lớn.
Tôi chẳng kịp phân biệt người trước mặt có phải là Lưu Sùng Kỳ hay không nữa, ngay khoảnh khắc chiếc Cullinan sắp va chạm với người đó, tôi đã lao sang bên cạnh, giật lấy vô lăng từ tay Mục Lãng Thanh rồi đánh lái thật mạnh về phía thung lũng.
Sau đó, chiếc Cullinan cũng mất lái và lật nghiêng như ý muốn của tôi, tôi và Mục Lãng Thanh lao theo chiếc xe tông gãy hàng rào chắn bên đường, cùng nhau lao xuống khỏi con đường núi.
Tiếng cát bay đá lăn và tiếng kim loại ma sát vang lên bên tai, cuối cùng chiếc Cullinan cũng dừng lại sau khi lộn mấy vòng, kính chắn gió vỡ vụn, đầu xe cũng biến dạng như một lon nước ngọt bị nghiền nát.
Cũng may là đoạn đường này không quá cao, giữa thung lũng và sườn dốc còn có đường thoát hiểm nên hai chúng tôi mới thoát nạn.
Dù túi khí đã bung ra kịp thời, tôi vẫn hoài nghi bản thân đã gãy xương. Toàn thân đau nhức như bị tháo rời rồi lắp lại, gần như không thể cử động được trong thời gian ngắn.
Có vẻ như Mục Lãng Thanh đã lường trước được rằng tôi sẽ giật lấy vô lăng vào phút cuối cùng, thế nên cậu ta đã buông lỏng tay. Tôi thấy hàng rào chắn vặn vẹo gãy nát cũng rơi xuống cùng chiếc xe, đâm xuyên qua vai của Mục Lãng Thanh. Cậu ta bị kẹt ở bên ghế lái cũng bị biến dạng, máu tươi chảy ra không ngừng, nhưng cậu ta vẫn cười to không dứt, như thể vừa trải qua một cuộc phiêu lưu mạo hiểm thú vị.
Thỉnh thoảng lại có những tảng đất lớn rơi xuống từ trên núi, đập vào bên cạnh xe chúng tôi vang lên tiếng lộp độp. Dường như đất đá long ra phía trên thung lũng không thể chịu được bất kỳ hiện tượng mất cân bằng nào, không biết khi nào sẽ sạt lở. Mục Lãng Thanh xác nhận ghế phó lái không bị hư hỏng nghiêm trọng, sau đó mới nhíu mày hỏi tôi: “Anh… còn cử động được không?”
Thấy tôi gật đầu, cậu ta gồng cơ hàm, dùng cánh tay còn cử động được để dốc sức đẩy tôi ra khỏi cánh cửa xe bị biến dạng.
Còn cậu ta thì đã không thể tự di chuyển nữa, gấp rút cần nhân viên chuyên nghiệp đến cứu hộ.
“Đồ chó điên!” Sau khi thoát ra ngoài, tôi đau đến mức không đứng vững, gần như phải vừa lăn vừa bò trên con đường dốc, “Tôi đúng là xui tận mạng mới gặp phải cậu! Cậu đúng là đồ chó điên!”
“Này này, Nguyên Gia Ngôn… anh định mặc kệ em đấy à?” Tiếng thở của cậu ta đột nhiên dồn dập hơn, chắc là vẫn rất đau.
“Đi chết đi, đồ chó điên! Đồ biến thái! Drama queen!” Tôi quyết định không thèm quan tâm đến con chó điên này nữa, nếu để tâm đến cậu ta tôi cũng sẽ phát điên mất. Tôi vừa chửi rủa, vừa run rẩy lảo đảo, bỏ lại cậu ta bị mắc kẹt một mình trong xe, vẫn không ngừng gọi tên tôi.
“Nguyên Gia Ngôn! Gia Ngôn!” Có lẽ thấy tôi gấp gáp muốn bỏ đi thật, cậu ta đành dùng đến chiêu cuối, “Này! Em… em đã cứu anh ra khỏi viện tâm thần, anh không thể lấy oán báo ơn, vứt em ở nơi hoang vắng này được!”
Được rồi, có lý đấy.
Trời đã tối, cây cối trong thung lũng đen sẫm, loang lổ như ma quỷ, không thấy bóng dáng người đi đường nào khác. Thế là tôi bực tức lôi điện thoại ra khỏi túi, may mà vẫn dùng được. Tôi dứt khoát gọi điện báo cảnh sát, nói cho họ vị trí của hai chúng tôi rồi nghiến răng ném lại một câu cho tên đằng sau: “Coi như trả lại cho cậu! Để cảnh sát và bác sĩ lo cho cậu đi, đồ chó điên!”
Cậu ta lại cười ha hả, nhưng chỉ cười được hai tiếng, một tiếng rên khàn đục và đau đớn đã lọt ra sau tiếng cười.
“Em không bóp chết con sáo của anh… Em đặt tên cho nó là “Tiểu Ưu”, nuôi nó trong căn nhà mà chúng ta trải qua đêm đầu tiên…”
Lúc này còn nhắc đến đêm đầu tiên cái gì nữa? Thằng thần kinh! Tôi vờ như không nghe thấy, định tiếp tục đi, nhưng hai chân lại nặng như chì, không tài nào nhấc lên được.
“Cả thanh gỗ mục ở nhà cũ của anh nữa, em cũng đã lấy về rồi. Bây… bây giờ đều ở trong sân nhà người bạn kia của em…”
Cuối cùng tôi cũng dừng lại, quay đầu nhìn cậu ta.
Tiếp theo cậu ta chỉ nói một câu, nhưng tôi lại bỗng dưng bật khóc, thắng thua giữa hai chúng tôi cũng được phân định trong dòng nước mắt này.
“Làm đóa hồng của em đi.” Đôi mắt cậu ta chỉ có thể khép hờ vì vết thương quá nặng, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời chiếu thẳng vào tim tôi. Cậu ta đưa một bàn tay đầy máu về phía tôi, khôn cùng khao khát nhìn đôi mắt tôi đang không ngừng rơi lệ, “Anh không cần phải chín chắn, biết điều hay cẩn thận từng li từng tí nữa, anh có thể tùy hứng, ngang ngược, kể cả gai nhọn toàn thân.”
Hết chương 24.
Lời tác giả: Cuối cùng Tiểu Mục nhà ta cũng tỏ tình thành công gòiiiiii.
Zen: Truyện sẽ tầm 31, 32 chương nhé. Dưới đây lại là fanart cực nghệ của Asen.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu