Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 29: Tình yêu chưa bao giờ sai (1)

Lần đầu tiên gặp mặt để xem mắt, địa điểm đằng gái lựa chọn là Phòng trưng bày nghệ thuật Thượng Lê ở quận Tây Thành, đây là phòng trưng bày mang tính chất bán công ích do một nhà sưu tầm tư nhân thành lập. Phòng trưng bày nghệ thuật Thượng Lê có trụ sở chính tại Hồng Kông với tên gọi Bảo tàng Nghệ thuật Thượng Lê, được coi là bảo tàng tư nhân lớn nhất và có ảnh hưởng nhất trong nước tính đến nay. Trong bối cảnh các bảo tàng mỹ thuật tư nhân lần lượt đóng cửa, có thể nói nhà sưu tầm cá nhân chưa bao giờ lộ diện này rất thành công, và cũng rất bí ẩn.
Tôi đến sớm hơn đằng gái nửa tiếng, không ngồi vào quán cà phê đã hẹn trong bảo tàng mà đi dạo xung quanh trước. Phòng trưng bày nghệ thuật Thượng Lê đang tổ chức một buổi triển lãm chung các tác phẩm nghệ thuật đương đại, nghệ sĩ tham gia đều là những người trẻ tuổi chưa nổi tiếng và sống tại khu vực Bắc Kinh, Thiên Tân và Hà Bắc. Buổi triển lãm khá kén người xem, nhìn từ việc quảng bá không được hiệu quả và thiết kế trưng bày quá lạnh lùng, có vẻ như họ cũng không có ý định thu hút nhiều người. Thế nên hầu hết khán giả đến xem đều là người trong ngành như các nhà phê bình, sinh viên nghệ thuật, v.v.
“Anh là… Lạc Ưu phải không? Xin lỗi, xin lỗi, em đến muộn. Đang đi thì bị cấm đường đột ngột nên phải đi đường vòng…”
Cô gái chỉ đến muộn mười phút, xét tình hình giao thông phức tạp và khó lường ở Bắc Kinh thì chuyện này rất bình thường. Ánh mắt chúng tôi giao nhau khi cô ấy nói chuyện, khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, đôi mắt không cười cũng cong, ánh mắt rất sáng, layout trang điểm nhẹ nhàng, trên chóp mũi xinh xắn có một lớp mồ hôi nhỏ li ti, hẳn là do vội vã chạy đến.
Để tránh sự lúng túng khi chỉ ngồi mà không nói, cô gái chủ động phá vỡ sự im lặng. Cô ấy kể rằng mình học vẽ từ nhỏ, từng muốn thi vào trường mỹ thuật nhưng tiếc là bố mẹ không đồng ý, ép cô học kế toán và quản lý. Thế nên cô ấy thường xuyên đến đây ngắm nghía, để xem ước mơ dang dở của mình đã được người khác thực hiện như thế nào.
“Tôi nghe người mai mối nói rồi,” Cô gái vừa xinh đẹp vừa nói chuyện có duyên, làm người ta có thiện cảm một cách rất tự nhiên. Tôi mỉm cười và đùa với cô, “Bố em tay trắng làm nên sự nghiệp, lại chỉ có một mình em là con gái, coi như là có “ngai vàng” để kế thừa rồi.”
Cô gái cũng bật cười: “Bản thân ông ấy cũng rất nỗ lực vì cái “ngai vàng” đó, đã lớn tuổi rồi mà vẫn còn đi học khắp nơi, nào là MBA, nào là EMBA*…”
*MBA (Master of Business Administration – Thạc sĩ Quản trị kinh doanh) là một chương trình đào tạo sau Đại học chuyên về lĩnh vực kinh doanh, cung cấp cho người học các kiến thức và kỹ năng cần thiết để trở thành nhà quản lý và lãnh đạo trong các doanh nghiệp. EMBA (Executive Master of Business Administration) là chương trình thạc sĩ điều hành Quản trị kinh doanh cấp cao dành cho những người đã có kinh nghiệm làm việc lâu năm trong ngành, thường là các nhà quản lý, giám đốc điều hành của các doanh nghiệp, tổ chức.
Tôi không bình luận gì thêm: “Bố em thực tế đấy chứ.” Tuy những chương trình như MBA và EMBA không được giới học thuật công nhận nhưng lại được các ông chủ lớn rất ưa chuộng, chủ yếu là để mở rộng các mối quan hệ xã giao.
Có lẽ câu nói đùa về “ngai vàng” đã kéo chúng tôi lại gần nhau hơn, cô gái cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, mím môi một lúc lâu, rồi như lấy hết can đảm mà ngẩng phắt lên nói: “Anh có thể về nói với gia đình rằng sau khi gặp mặt, anh thấy em không hợp, anh không chấm em được không…”
“Sao em không tự nói với gia đình mình?” Rõ ràng cô gái này ngồi ở đây hôm nay cũng là bị bắt buộc, giống như việc cô ấy đã từng phải từ bỏ chuyên ngành nghệ thuật vậy. Tôi hơi háo hứng, đúng cái cảm giác như hồi làm phóng sự về nhân vật, tôi phân tích biểu cảm khuôn mặt và ngôn ngữ cơ thể của cô ấy, sau đó nhanh chóng có câu trả lời, “Em có người mình thích rồi, đúng không?”
Không ngờ cô ấy lại thẳng thắn thừa nhận, người cô ấy thích là bạn thời đại học, gia cảnh của chàng trai khá bình thường, thậm chí có thể nói là rất tệ, nhưng được cái hiền lành thiện lương. Khi cô gái nhắc đến người yêu, một chút hạnh phúc ửng trên đôi gò má, cô ấy nói bây giờ bạn trai đang khởi nghiệp ở Uganda, hứa ba năm nữa sẽ mang theo thành quả trở về để cưới mình, và cô đã đồng ý sẽ chờ cậu ấy.
“Tôi có thể nói theo yêu cầu của em, nhưng vẫn muốn nhắc trước một chút, có thể con đường em chọn sẽ không dễ dàng đâu.” Tất nhiên tôi đã nhớ đến mẹ mình, tôi nhìn kỹ cô gái có vẻ ngoài hiền lành nhân hậu trước mặt, cố gắng khéo léo khuyên nhủ, “Tôi có quen một người, tình huống cũng gần giống em, khi còn trẻ đã từ bỏ cuộc sống sung túc vì tình yêu, nhưng kết quả lại không được tốt cho lắm.”
Tôi đã không nói với cô ấy rằng, người đó chính là mẹ mình.
“Bố mẹ em phản đối gay gắt chuyện em ở bên anh ấy. Những năm gần đây, công ty của bố em kinh doanh ngày càng phát đạt, họ cũng không ngừng nhồi nhét vào đầu em một quan niệm rằng, sách đã nói “đa phần tình yêu đều không thành công, hoặc là bất hạnh vì ở bên nhau rồi dần cảm thấy chán ghét, hoặc là bất hạnh vì nỗi buồn không thể nên duyên”. Những lời thề non hẹn biển rồi cuối cùng đều sẽ biến thành cơm áo gạo tiền, chẳng thà dựa vào hôn nhân để hoàn thành mục tiêu thăng tiến giai cấp và hiện thực hóa giá trị bản thân. Họ còn nói họ không chê anh ấy nghèo, mà là tầng lớp xã hội, kinh nghiệm sống và tư duy kinh doanh giữa em và anh ấy đều cách biệt một trời một vực, tất cả những điều này sẽ trở thành mâu thuẫn gia đình dai dẳng về sau.”
“Với những trải nghiệm cá nhân của mình,” Tôi khẽ thở dài, “rất khó để tôi đánh giá được bố mẹ em đúng hay sai.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Em cũng không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai, nhưng em nghĩ, yêu thì không có gì sai cả, đúng không?”
Tôi nhất thời nghẹn lại. Ánh mắt cô ấy trong trẻo, ngây thơ và chưa trải cuộc đời, tôi thực sự không đành lòng vạch trần cái sự thật dung tục thực dụng đó, chỉ đành mỉm cười gật đầu.
“Thật ra ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp anh, em đã thấy hơi hối hận vì lỡ yêu sớm quá.” Như nhận được câu trả lời vừa ý, cô gái cũng cong mắt lên đùa với tôi, “Hôm nay bố lái xe đưa em đến, ông ấy cứ nói mãi lúc bị cấm đường, rằng nếu người lái xe là anh thì làm gì có cảnh sát giao thông nào dám cấm? Chúng em đã có thể ung dung đi qua rồi…” Website TruyenLau.com
“Không không,” Tôi gần như bật cười, “tôi cũng phải tuân thủ luật giao thông chứ…”
Cả hai chúng tôi đều cảm thấy thoải mái hơn sau khi thẳng thắn mở lòng tâm sự. Hai ly cà phê dần cạn, chúng tôi tán gẫu từ buổi triển lãm nghệ thuật kén người xem này, tới vị giám đốc bảo tàng bí ẩn kia, rồi dần thoát khỏi phạm vi nghệ thuật đương đại, chủ đề chuyển sang phim ảnh, âm nhạc, ngôi sao, cho đến những chuyến du lịch đáng nhớ nhất… Cuối cùng, chúng tôi chào tạm biệt nhau như những người bạn cũ đã quen biết nhiều năm, dù cả hai đều hiểu rằng có lẽ sau lần này sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Đợi cô gái được bạn đón đi, tôi bỗng muốn mua vé xem buổi triển lãm của các nghệ sĩ đương đại trẻ tuổi này. Triển lãm vắng tanh nên không cần xếp hàng, tôi đi thẳng đến cửa phòng trưng bày, vừa khéo có hai thanh niên vừa xem xong triển lãm đi ra từ lối exit. Trong đó có một người đàn ông tóc dài ngang vai và mặc áo khoác da màu đỏ, người nọ hờ hững liếc tôi một cái rồi lướt qua.
Tim tôi đột nhiên đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, ánh mắt lạnh nhạt của người đó làm tôi đau nhói, chân tay lạnh buốt đứng sững tại chỗ một lúc lâu. Bỗng nhiên như choàng tỉnh, tôi quyết định quay ngược lại.
TruyenLau Tôi đuổi ra khỏi phòng trưng bày nghệ thuật rồi chạy ra đường lớn. Bắc Kinh đầu đông, dòng người tấp nập như mắc cửi, hai thanh niên thân mật khoác vai nhau kia đã biến mất trong chớp mắt. Đường to ngõ nhỏ, trung tâm thương mại, công viên trên phố… tôi vừa vội vàng vừa điên cuồng mà chạy khắp nơi, như đang cố vớt một viên ngọc trai giữa mênh mông biển rộng.
Bất chợt, tôi tìm được cậu ta ở giữa dòng người. Xa xa là bóng áo đỏ lập loè như ngọn lửa, tôi vui mừng khôn xiết đi ngược dòng người, túm lấy cánh tay cậu ta.
“Mục Lãng…”
Người đó bị tôi kéo phải quay đầu lại.
Không phải cậu ta.
Xem ra việc đa số đàn ông làm nghệ thuật đều để tóc dài, xu hướng tính dục không biết đâu mà lần, cũng không hoàn toàn là định kiến của Lạc Địch. Cặp đôi trước mắt tôi rất yêu kiều quyến rũ, giới tính khó phân biệt. Mặc dù kiểu tóc và vóc dáng của người đàn ông mặc áo đỏ này có nét tương tự Mục Lãng Thanh, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua đường nét khuôn mặt, ắt sẽ thấy cách xa cả năm ánh sáng.
Cặp đôi ngọt ngào xứng đôi kia lại khoác vai nhau rời đi, bỏ lại mình tôi đứng đờ ra ở ngã tư. Tôi cứ thấy tất cả những người đi qua trước mắt đều hơi giống Mục Lãng Thanh, cô gái tóc dài giống cậu ta, chàng trai cao to cũng giống cậu ta, thậm chí cả đứa trẻ chập chững tập đi cũng giống cậu ta vào một lần say xỉn. Tôi không khỏi tự hỏi, giờ này cậu ta đang ở đâu? Có phải đang triền miên cùng những nghệ sĩ trẻ phong lưu và tài hoa kia, có phải đã tìm thấy tình yêu đích thực trong số họ rồi không?
Nỗi nhớ và thất vọng quá mãnh liệt làm vết thương cũ của tôi tái phát, bàn tay bị thương bỗng nhói đau chết đi sống lại. Đau đến mức tôi phải ôm chặt lấy cánh tay, cúi đầu ngồi thụp xuống đất. Tôi nghĩ chắc hẳn trông mình vừa buồn cười, lại vừa đáng thương.
Có người đi ngang qua và dừng lại, tốt bụng hỏi: “Anh có sao không? Có cần đi bệnh viện không?”
Tôi vẫn nhớ mình tên là Lạc Ưu, từng là trụ cột rạng rỡ hào quang của Đài truyền hình Minh Châu, thế là tôi xua tay với người nọ, nén đau ngẩng mặt lên rồi mỉm cười.
Người đó thở phào nhẹ nhõm rồi bỏ đi. Giống như bao lần đứng bên bờ vực sụp đổ và tự cứu lấy mình khác, tôi lấy điện thoại ra rồi mở trang cá nhân Wechat của mẹ lên xem. Có lẽ vì cuộc sống tuổi già quá thoải mái và an nhàn, vẻ đẹp của mẹ tôi vẫn không hề suy suyển. Giờ bà đang ở một đảo quốc, không thường có sương mù và ngay cả gió cũng đen kịt như Bắc Kinh, nơi bà ở như một chốn bồng lai tiên cảnh, ấm áp và rực rỡ quanh năm.
Tôi bấm gọi video cho mẹ, nhưng người nhấc máy vẫn là dì Vân.
Dì Vân vẫn nói với tôi câu đó: “Tiểu Ưu à, giờ mẹ con đang không tiện nói chuyện, có gì muốn nói với cô ấy thì để dì chuyển lời lại cho.”
“Không có gì ạ, bà ấy vui vẻ là được…” Tôi không muốn sự tủi thân và yếu đuối của mình làm phiền cuộc sống an ổn bình yên hiện tại của mẹ, vậy nên chỉ chào hỏi vài câu như mọi khi rồi định cúp máy. Nhưng đúng lúc dì Vân chuẩn bị ngắt cuộc gọi, ngón tay giả của tôi lại nhói lên, tôi bỗng cất tiếng gọi người kia, “Không… chờ một chút… tôi có chuyện muốn nói… tôi vẫn luôn có chuyện muốn nói…”
Có vẻ như dì Vân đã quen với việc tôi nói vài câu rồi cúp máy, bà ấy sững người một chút rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Tại sao lúc nào cũng chỉ có một mình tôi…” Cơn đau từ ngón tay bị thương ập đến như sóng thần, không còn đường nào để trốn, tôi cảm thấy mình sắp chết đuối. Thế là tôi cười, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể để hỏi bà ấy một câu hỏi mà bản thân vẫn luôn không có lời giải đáp, “Tại sao… tại sao không có ai yêu thương tôi?”
“Sao, sao con lại nghĩ như vậy?!” Như thể bị giật mình vì câu hỏi ngu ngốc của tôi, lẽ ra một người trưởng thành không nên hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy. Dì Vân im lặng rất lâu rồi mới nói, “Tiểu Ưu, con không nên nghĩ thế, mẹ con yêu con mà…”
“Vậy à…” Tôi lại không nhịn được mà cười, “Vậy bà ấy đang ở đâu?”
Lời nói của dì Vân rất khó để tôi tin tưởng.
Tôi sẽ không bao giờ quên, đó là vào cuối thu năm 2000, tôi run lẩy bẩy vì cái răng sữa mãi không rụng, mặt sưng húp vì sốt cao, tôi gọi điện cho mẹ, tha thiết cầu xin bà đưa mình về nhà.
“Từ khi bà ấy bỏ tôi lại trong sân nhà ông ngoại, tôi luôn sợ mình sẽ lại khiến bà ấy đau khổ và thất vọng. Từ đó, tôi luôn cố gắng đạt điểm cao nhất ở tất cả các môn, năm nào cũng là học sinh xuất sắc, bởi vì chỉ có như vậy, tôi mới có thể tự tin nói với giáo viên trước buổi họp phụ huynh rằng mẹ mình không có thời gian đến. Cho dù sau buổi họp, bố mẹ ai cũng nói ước gì con mình được giỏi như tôi, dù bất cứ ai gặp tôi cũng đều nói ghen tị vì tôi được sinh ra ở La Mã, nhưng tôi không muốn sinh ra ở La Mã, tôi chỉ muốn quay lại căn nhà tồi tàn nơi hai mẹ con nương tựa vào nhau…” Tình yêu đã lỗi hẹn quá lâu với cuộc đời mình, lâu đến nỗi tôi đã quên làm thế nào để bày tỏ nỗi uất ức một cách thỏa đáng. Tôi chỉ có thể chất vấn dì Vân, chất vấn chính bản thân mình hết lần này đến lần khác, “Lúc tôi lo lắng đến nói lắp và bị mọi người cô lập thì bà ấy ở đâu? Lúc tôi bị Tiết Hồng Vũ sỉ nhục và châm chọc thì bà ấy ở đâu? Lúc tôi bị Lạc Tử Thành ác ý đùa cợt đến gãy xương cùng thì bà ấy ở đâu? Lúc tôi bị đứt hai ngón tay và chịu đựng giày vò trong bệnh viện tâm thần, thì bà ấy đang ở đâu?”
Chưa từng đối diện với đại dương thì sao có thể phân biệt được tiếng sóng. Đối với tình yêu, tôi chỉ có thể hoài niệm chứ không thể ấp ôm, kiếm tìm hay chiếm lấy.
Đầu dây bên kia lại là khoảng lặng. Một lát sau, dì Vân nói với tôi bằng âm giọng thành thật mà trước giờ tôi chưa từng được nghe: “Mẹ con không đi du lịch ở nước ngoài đâu, bây giờ bà ấy đang ở trung tâm điều trị ung bướu của Bệnh viện Saint Linus Hồng Kông. Những lời này, con có thể tự mình hỏi bà ấy.”
Hết chương 29.
Lời tác giả: Câu hỏi không có thưởng, Tiểu Mục hay Gia Ngôn sẽ là người cúi đầu vì yêu trước? Đáng nhẽ hôm nay sẽ đăng thêm một chương, nhưng mà mải xem duyệt binh nên…
Sau đây là vài tiểu phẩm fanmade 🙂 )

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu