Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 10: Bác sĩ họ Mục (2)

“Tên của người đó, nghề nghiệp của người đó, tính cách của người đó… Lần đầu tiên hai người gặp gỡ, cách hai người ở bên nhau, những trải nghiệm chung của hai người… Anh nhớ được cái gì thì kể cái đó, nếu em muốn hỏi gì thì sẽ hỏi.”
Tôi không nói ra cái tên Ngu Trọng Dạ trước mặt bác sĩ Mục này. Đó là một bí mật sâu thẳm trong tâm hồn không thể để người ngoài chạm vào, thế nên tôi chỉ gọi chú ấy là “người ấy”. Tôi kể: “Lần đầu tiên nói chuyện với người ấy là lần thứ hai chúng tôi gặp nhau. Tôi vẫn luôn nhớ khoảnh khắc người ấy xuất hiện trước mặt mình, khi ánh nắng chan hòa chiếu qua ô cửa sổ kịch trần và giàn hoa trong sân. Phía sau người ấy là những đóa hoa hồng nở rộ, bông nào cũng tỏa hương thơm nức lòng…”
Bác sĩ Mục lại tỏ vẻ khinh khỉnh ngắt lời tôi: “Một nhà tâm lý học làm vườn người Nhật có một nghiên cứu thế này, nồng độ cortisol trong cơ thể con người có thể giảm xuống một cách hiệu quả khi ở trong một vườn thực vật. Có thể lúc đó anh chỉ bị ảnh hưởng bởi hormone căng thẳng của cơ thể mà nhầm lẫn việc yêu những bông hoa thành việc yêu người đó.”
“Sau đó người đó thường xuyên đến tìm tôi. Mỗi lần người ấy đến, tôi đều có linh cảm trước, như là lúc những con chim khách trên cành hót líu lo vô cùng vui vẻ…”
Người này đơn thuần là đến để chọc chửi, cậu ta lại ngắt lời tôi lần nữa: “Có một nghiên cứu khác về tiếng chim hót, tần số tiếng chim hót tập trung trong khoảng 1000-4000hz. Vì tính giai điệu mạnh mẽ, biên độ ổn định và âm tiết vui tươi, nó có thể kích hoạt mạch vui vẻ trong hạch hạnh nhân* của não người, thúc đẩy giải phóng endorphin và dopamine.” Cậu ta mỉm cười với tôi một cách cợt nhả, “Chứ không thì tại sao người ta lại nói “chim hót hoa thơm” là một từ mang nghĩa tốt đẹp như vậy?”
*Hạch hạnh nhân là một trong hai nhóm nhân hình quả hạnh nhân nằm ở giữa sâu bên trong thùy thái dương của não ở các loài động vật có xương sống phức tạp, bao gồm cả con người. Các nghiên cứu đã cho thấy nó đóng một vai trò thiết yếu trong việc xử lý ký ức, ra quyết định và phản ứng cảm xúc (bao gồm sợ hãi, lo lắng và giận dữ). Hạch hạnh nhân được coi là một phần của hệ viền.
Tôi nói gì cậu ta cũng phủ nhận, có câu nghe còn có lý, có những câu hoàn toàn là nói bậy, cứ nhất định phải quy chụp tình yêu của tôi là do ảnh hưởng của hoàn cảnh, quy cho những lời sáo rỗng như “chiều hôm đó nắng rất đẹp, người ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng”. Ngay khi tôi sắp bị chọc điên lên, cậu ta đột nhiên hỏi bằng tiếng Quảng Đông: “Hai người thường làm gì khi ở bên nhau?”
Trong tâm lý học có một thuật ngữ gọi là “hiệu ứng mỏ neo”. Khi kể chuyện bằng ngôn ngữ thứ hai hoặc một ngôn ngữ xa lạ, “khoảng cách tâm lý” nhất định sẽ nảy sinh giữa cá nhân và cảm xúc gốc, làm giảm cảm giác xấu hổ khi tự nhìn nhận lại bản thân và làm suy yếu “hiệu ứng mỏ neo” đã ăn sâu. Trước đây tôi không biết nghiên cứu này có thật hay không, nhưng khi tôi bắt đầu kể tiếp bằng tiếng Quảng Đông đã không dùng nhiều năm, thì đúng là đã dễ nói hơn so với trước đó:
“Dạ dày của người đó không tốt, đã từng phẫu thuật cắt bỏ một phần lớn dạ dày, nhưng vì thân phận nên vẫn không tránh được những buổi xã giao trong giới quyền quý. Thế nên cứ khi nào có tiệc tùng, tôi đều cố gắng hết sức ở bên người đó, người khác mời rượu người đó sẽ đều có tôi đỡ thay… Thật ra tôi bị dị ứng với rượu, lần nào đi tiệc cũng phải trốn vào nhà vệ sinh uống thuốc kháng histamine* trước. Có một lần tình cờ hết thuốc trong hộp, tôi mới uống một hớp đã ngứa khắp người, tôi cào cánh tay dưới gầm bàn, cào đến nỗi be bét máu. Nhưng tôi vẫn cố gắng chịu đựng hết buổi tiệc mà không bị ai phát hiện, chưa kịp vào nhà đã ngã xuống vì phù họng và khó thở…”
*Thuốc kháng histamine là nhóm thuốc được sử dụng để điều trị các triệu chứng dị ứng như sổ mũi, ngứa, hắt hơi và nổi mề đay.
“Anh cam tâm tình nguyện hiến dâng tất cả cho người đó, vậy người đó đã báo đáp anh như thế nào?” Bác sĩ Mục nói, “Cứ coi quan hệ giữa người với người như một tài khoản ngân hàng, không thể nào một bên cứ liên tục gửi vào, còn bên kia lại nghiễm nhiên rút ra không chút kiêng dè vậy được.”
“Nếu đã yêu một bông hoa, không nhất thiết phải hái nó xuống.” Tôi không đồng ý với cái gọi là “tài khoản ngân hàng” nghe quá thực dụng và lạnh lùng như vậy, tôi dùng tiếng Quảng Đông nói ra câu thoại kinh điển này trong phim Hồng Kông, im lặng thêm một lúc mới nói tiếp, “Tôi không cần người đó báo đáp, tôi cũng chưa từng có ý định kể những chuyện này cho người đó nghe.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nếu đã yêu một bông hoa, cho dù phải phá nát cả một khu vườn vì nó thì cũng phải hái xuống.” Dừng lại một lát, bác sĩ Mục lại châm một điếu thuốc rồi hỏi, “Trong mắt anh, người đó là “chim hót hoa thơm”, hoàn hảo đến như vậy, thế anh có bao giờ nghĩ mình là người như thế nào trong mắt nguời đó không? Không cần nghĩ quá phức tạp, chỉ cần dùng ba từ giống nhất và bám sát nhất để tóm tắt là được.”
“Biết điều.” Cần gì đến ba, một từ là đủ rồi, tôi đã từng nghe chính miệng chú ấy nói với lão Trần.
“Biết điều?” Bác sĩ Mục khẽ lắc đầu, “Có thể nói cho em biết, anh đã “biết điều” như thế nào không?”
TruyenLau “Nhiều lắm…” Từ “ngoan ngoãn” luôn khiến trái tim tôi đau nhói, trời biết, tôi cũng muốn bất chấp làm loạn đến thế nào.
“Ví dụ?”
“Ví dụ như cùng phạm lỗi sơ suất về một tin tức, người bị yêu cầu làm chương trình đính chính lại là tôi, hay như cùng được đề cử giải “Micro Vàng”…” Dừng lại một chút, tôi cố gắng giấu đi nỗi cay đắng trong lòng bằng một nụ cười, “Ông ngoại tôi còn được mời tham dự buổi lễ trao giải đó, ông ấy luôn yêu cầu đám trẻ chúng tôi phải giành lấy tất cả vinh quang, giải thưởng và sự chú ý, tiếc là người lên sân khấu nhận giải dưới ánh mắt của ông ấy lại không phải là tôi, tôi không dám tưởng tượng ông ấy đã thất vọng đến nhường nào…” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Anh có hận người đó không?”
Tôi không hề hào phóng như những gì mình tự nói, vừa nghe thấy câu này, toàn thân tôi run rẩy. Sau một lúc im lặng rất lâu, tôi mới cúi đầu xuống như thể đã nhận thua: “Ngay cả khi “dù cho không gặp được mùa xuân”, thì cũng chẳng có ai đi oán hận mùa xuân cả, đúng không?”
“Đến thế rồi mà còn không hận?” Sự kinh ngạc lóe lên trong mắt cậu ta, rồi cậu ta lại hỏi liền hai câu hỏi tưởng như không hề liên quan, “Vậy, anh có còn yêu người đó không? Và, anh còn có thể yêu người khác nữa không?”
“Chuyện đó liên quan gì đến cậu?” Đó là một vết thương sâu hoắm trong tim mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể tự lành được. Tôi bỗng thấy chán ghét trò trị liệu bằng lời nói kiểu “không bóc vết thương ra thì không thể chữa lành này, tôi lập tức đổi sang giọng điệu lạnh nhạt, “Tôi nhắc lại lần nữa, tôi đến đây không phải để kết bạn với cậu, muốn đánh giá thì làm nhanh lên.”
“Được rồi, được rồi, chúng ta bắt đầu.” Vị bác sĩ trẻ họ Mục này giơ hai tay lên ra vẻ thỏa hiệp, cuối cùng cũng cầm tập tài liệu đánh giá về tôi trên bàn, đọc những câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn trên tờ giấy A4, “Có không hợp tác với việc điều trị và chăm sóc không, có từng bị cha mẹ bạo hành thời thơ ấu không, có tiền sử gây rối không, có tiền sử tự sát tự hại không…” Đột nhiên, cậu ta nhếch mép cười rồi nói “boring”, sau đó vo tờ giấy đó thành một cục, ném một cách chuẩn xác vào thùng rác cách đó vài mét trông cực kỳ ngầu.
Cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi lần nữa và nói với tôi, giờ thì cởi quần áo ra.
Tôi không hiểu lời này có ý gì.
“Cởi quần áo ra, để em xem vết thương của anh.” Cậu ta đưa ra một lý do rất đường hoàng, không cho tôi từ chối hay chất vấn, “Đã là đánh giá tự gây tổn thương và tự sát, đương nhiên phải xem những vết sẹo cũ trên người anh rồi.”
Mặc dù đã phải chấp nhận những cuộc kiểm tra mang tính sỉ nhục như vậy ở bệnh viện tâm thần này quá nhiều lần, nhưng tôi vẫn đứng dậy lùi lại hai bước, tôi vẫn còn do dự.
“Có một hộ lý tên là Trang Như Hải đã tố cáo rằng anh thường xuyên tự làm tổn thương mình, còn nói nên trói anh lại. Nhưng lời nói của một mình anh ta không đáng tin, em vẫn phải đánh giá trước xem vết thương nào là do anh tự làm, vết thương nào là do bị ngược đãi một cách bất công.” Thấy tôi cứ đứng im không nhúc nhích, bác sĩ Mục lại lấy một điếu thuốc màu đen khác ra, đưa lên mũi khẽ ngửi, “Anh chưa tắm trong nhà tắm công cộng đại học bao giờ hả? Đàn ông trần truồng đi ra đi vào khắp nơi, lúc đó anh cũng ngượng ngùng như thế này à?”
Cũng phải, đã là cùng giới, việc gì phải e thẹn.
Bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc trên người xấu chết đi được, tôi đã ngứa mắt từ lâu rồi. Để tránh bệnh nhân tự tử, quần không có dây chun hay dây buộc mà chỉ có một miếng dán lỏng lẻo. Cúc áo cũng mỏng manh đến đáng thương (có lẽ cũng là sợ bệnh nhân nuốt vào mắc kẹt ở khí quản), tóm lại là tôi chỉ cần kéo nhẹ một cái là không còn vướng bận gì nữa. Quay lưng về phía cậu ta, tôi cởi áo ngoài và quần ngoài ra, dừng lại một chút thì lại nghe thấy giọng nói phía sau: “Cởi cả quần lót ra.”
Chỉ chần chừ vài giây, tôi đã lập tức làm theo yêu cầu của cậu ta. Rất nhanh sau đó, tôi đã trần truồng như một đứa trẻ sơ sinh, chỉ còn lại một tấm thẻ đánh số của tủ đồ trên cổ tay, sợi dây chun màu đỏ gắn với chiếc thẻ nhựa cùng màu, trên thẻ in số “104”.
“Quay lại đây.”
Tôi lại ngoan ngoãn quay người, vốn đang đứng trong bóng tối ở góc tường, bây giờ lại đối mặt với ánh nắng chan hòa, và đối mặt với người đàn ông vốn đang ở phía sau lưng.
Có lẽ mặt lưng của tôi còn tạm nhìn được, chứ mặt trước thì tệ đến mức thảm hại. Bác sĩ Mục vẫn đang nghịch điếu thuốc chưa châm, vốn còn đang nhìn tôi đầy hứng thú, nhưng khi tôi thực sự trần truồng đối mặt với cậu ta, mắt cậu ta lại đỏ bừng, thậm chí run rẩy đến mức không kẹp nổi điếu thuốc trong tay nữa.
Tôi dõi theo ánh mắt nửa kinh ngạc nửa xót xa đang cúi xuống nhìn mình của cậu ta. Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là một bộ xương gầy gò được bọc trong lớp da xanh xao nhợt nhạt, đầy những vết bầm tím do bị trói và đánh đập mà thôi.
Cậu ta đứng dậy tiến về phía tôi. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã ở gần nhau hơn khoảng cách giao tiếp xã giao thông thường, bác sĩ Mục cao hơn tôi sáu bảy phân, vóc dáng lại cường tráng hơn tôi nhiều, nên cảm giác áp lực khi cậu ta đến gần rất mạnh mẽ.
Ở khoảng cách gần đến mức lông mi gần chạm nhau, cậu ta cúi xuống quan sát tôi, tôi cũng ngẩng mặt lên nhìn cậu ta. Tôi đứng thẳng người ra vẻ kiêu ngạo, cố gắng giữ bình tĩnh. Còn cậu ta, dù không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ già dặn không hợp với tuổi, vừa giống sự độc chiếm của một con sư tử với con mồi, vừa giống lòng xót thương của một người mẹ với đứa con thơ.
Đúng vậy, xót thương, tôi lại nghĩ đến từ này. Một từ rất xa lạ.
Rồi cậu ta ôm tôi vào trong ngực và vùi mặt vào cổ tôi. Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể gầy gò của tôi, bằng giọng điệu thành kính như đang hứa hẹn, cậu ta nói với tôi, sau này sẽ không vậy nữa.
“Đây là… một người hâm mộ đang ôm thần tượng của mình à?”
“Đây cũng là… một phần của quá trình đánh giá.” Giọng cậu ta lấp lửng, nhưng hai cánh tay lại siết tôi chặt hơn.
Bản thân tôi buộc phải thừa nhận, đây là một cơ hội tốt để chiếm lấy chính mình. Đã lâu rồi tôi không được ai đối xử tử tế, cả thể xác và tâm hồn đều khô cằn đến mức muốn chết đi, chỉ một cái chạm nhẹ đầy thiện ý cũng giống như cơn mưa rào. Thế nên tôi không hề cảm thấy hành động của người này có gì bất lịch sự, xem thường hay sỉ nhục nào, tôi chỉ hơi giãy giụa một chút rồi buông xuôi hoàn toàn, mặc cho cậu ta tiếp tục ôm và vuốt ve.
Đầu tiên là một ngón tay của cậu ta cắn nhẹ vào lưng tôi, một cảm giác tê dại nhói đau rất nhỏ dâng lên, cứ thế chạy dọc xuống sống lưng lồi lõm của tôi. Đầu ngón tay cậu ta như mọc ra răng và lưỡi, không phải sờ mà là liếm và cắn, nếu cậu ta cứ vuốt ve như vậy hết một lượt, toàn thân tôi sẽ chẳng còn chỗ nào lành lặn nữa. Bàn tay tôi lúng túng không biết đặt đâu, cơ thể mỏng manh run lên bần bật theo từng cử động của cậu ta, rồi đột nhiên tôi nhớ lại cái đêm sốt cao hôm đó.
Lúc này tôi đã chắc chắn, quả nhiên đêm đó không phải Trang Như Hải.
Khi chạm đến đốt xương cụt cuối cùng, cuối cùng ngón tay suồng sã đó cũng dừng lại, xuống nữa thì không ổn mất. Như một con mèo giật mình xù lông, tôi không tự chủ được mà cong lưng lại, hai bả vai gầy gò nhô cao, rồi ngay lập tức được lòng bàn tay ấm áp của cậu ta che phủ.
“Anh muốn gì?” Sau một hồi ôm nhau trong tư thế thân mật nhưng kỳ lạ, cậu ta chợt hỏi.
““Muốn gì” là sao?”
“Ở đây em có một ít đặc quyền.” Cậu ta nói, “Em có thể đòi bất cứ thứ gì mình muốn, ý em là “bất cứ thứ gì”.”
Cậu ta nhấn mạnh hai chữ “bất cứ”. Ban đầu tôi muốn tự do, nhưng nghĩ lại thì thấy điều đó quá xa xỉ, thế là tôi đành lùi một bước và nói, “Tôi muốn một con chim khách.”
“Chim khách?” Cậu ta buông tôi ra, thấy tôi gật đầu chắc chắn thì cậu ta cũng gật đầu đáp, “Được, một con chim khách.”
Tôi nhặt bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc rộng thùng thình lên rồi lại mặc từng thứ một dưới ánh mắt của người đàn ông này. Tôi thản nhiên hỏi cậu ta đã đánh giá xong chưa, và bây giờ tôi có thể đi được chưa?
“Ngày mai anh có muốn gặp lại em không?” Cậu ta không trả lời mà hỏi ngược lại, nụ cười hiện ra nơi khóe môi gợi cảm, vừa mạnh mẽ lại pha lẫn chút vô lại.
Tôi nói cậu cứ như thế làm tôi hơi sợ, thật sự rất giống mấy fan cuồng não tàn.
Nhưng cậu ta không thừa nhận cũng không phủ nhận. Cậu ta cười lớn, để lộ hàm răng trắng thẳng tắp rồi nói, vậy thì mai gặp.
Lúc tôi chuẩn bị ra cửa, cậu ta đột nhiên gọi tôi lại: “Chờ chút.”
Bệnh nhân ở Viện tâm thần An Thuận chỉ được phép đi dép lê, mà đôi dép của tôi đã mòn vẹt và rách nát từ lâu. Cậu ta lấy một đôi giày mới ra, quỳ một chân xuống trước mặt tôi, sau đó trịnh trọng nâng chân tôi lên và trịnh trọng đi vào cho tôi.
Khi cậu ta ngẩng mặt lên nhìn tôi, ánh nắng buổi chiều vừa khéo xuyên qua rèm cửa sổ chiếu lên một nửa khuôn mặt cậu ta, lúc sáng lúc tối, mờ mờ ảo ảo, khiến ánh mắt vốn dĩ đã ngông nghênh của cậu ta lại càng trở nên ngang tàng hơn. Khó mà diễn tả được, cứ như thể cậu ta đã đợi tôi ở bên bờ sông từ rất lâu rồi, nhất định phải đưa tôi sang bờ bên kia.
Cảm giác quen thuộc lại ập đến, chúng tôi nhìn nhau rất lâu, không ai nói một lời nào.
Cuối cùng có người phát hiện camera giám sát trong văn phòng này có vấn đề nên lo lắng chạy đến kiểm tra. Bác sĩ Mục vẫy tay đuổi người đó đi, rồi quyết định đích thân đưa tôi về phòng giam khép kín. Trên đường đi, chúng tôi cứ thế trò chuyện vu vơ câu được câu chăng, nhờ có cùng nền tảng tiếng Quảng Đông nên chúng tôi dễ dàng tìm thấy những chủ đề cả hai đều quan tâm.
“Tuổi của anh mà cũng xem “Tung Hoành Bốn Biển*” à, bộ phim đó cũ lắm rồi.” Cậu ta đang nhắc đến câu thoại “có hái hoa hay không” kia.
*Bộ phim sản xuất năm 1991 nói về ba đứa bé mồ côi cha mẹ từ nhỏ và được một tên siêu đạo chích nhặt nuôi chúng lớn khôn. Khi trưởng thành, chúng nối nghiệp cha nuôi của mình để làm những tên siêu trộm khét tiếng. Phim có sự tham gia của hoàng loạt tên tuổi đình đám như Châu Nhuận Phát, Trương Quốc Vinh, Chung Sở Hồng, Tăng Giang… và được xếp vào hàng phim kinh điển Hồng Kông.
“Cậu nói kiểu gì thế hả? Chẳng phải tuổi của cậu cũng xem còn gì?” Tôi hơi muốn cười, rõ ràng người này còn kém tôi hai tuổi, vậy mà lúc nào cũng ra vẻ lớn tuổi hơn tôi. Tôi nói, về lý thuyết thì giờ cậu phải đổi sang gọi tôi một tiếng “anh Lạc” mới phải.
“Rõ ràng chúng ta bằng tuổi nhau mà.” Cậu ta vẫn luôn không chịu thừa nhận bản thân trẻ hơn tôi. “Chưa kể là dù già hay trẻ, không người Hồng Kông nào không thích Trương Quốc Vinh, đúng không?”
Chúng tôi trò chuyện về sự suy tàn của ngành truyền hình và sự trỗi dậy của truyền thông mới, về văn hóa Hồng Kông từng làm mưa làm gió trên cả nước giờ đây không còn được giới trẻ đương đại ưa chuộng nữa… Nội dung trò chuyện sâu sắc nhưng lời lẽ lại dễ hiểu, chúng tôi cảm thấy vô cùng tâm đầu ý hợp, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra. Chúng tôi đi ngang qua nhiều y tá và bệnh nhân, ai cũng nhìn chúng tôi với ánh mắt khó hiểu khi thấy một bác sĩ và một bệnh nhân có thể hòa hợp như vậy. Nhưng không một ai biết, cơ thể dưới lớp áo bệnh nhân này vừa trải qua một lần sờ soạng như cuộc hành hương.
Đến trước cửa phòng bệnh của tôi, cậu ta dừng lại, quay người nhìn tôi và nói: “Ngày mai gặp lại vào giờ cũ.”
Thái độ lịch thiệp hệt như kết thúc một buổi hẹn hò.
Tôi lập tức phủ nhận suy nghĩ hoang đường này trong đầu, không nói lời nào đẩy cửa vào phòng. Chỉ đến khi chắc chắn bác sĩ Mục bên ngoài đã rời đi, tôi mới nhìn qua ô cửa sổ hẹp trên cánh cửa sắt. Có một chiếc đồng hồ điện tử chữ đỏ nền đen được treo trên hành lang bệnh viện, vừa hay đối diện với phòng bệnh của tôi.
Tôi ghi nhớ thời gian trên đó, và từ khoảnh khắc này, tôi bắt đầu mong ngóng ngày mai đến.
Hết chương 10.
Comment của độc giả: Thoa ơi chị có biết cái này không? (Em copy từ Deepseek): “Điều 23 của Luật Sức khỏe Tâm thần và Điều 26 của Luật Bác sĩ của Trung Quốc đều quy định rằng bác sĩ không được lợi dụng chức vụ để trục lợi bất chính, bao gồm cả việc vượt quá giới hạn về tình cảm hoặc quan hệ. Nếu nhà tư vấn, trị liệu tâm lý tham gia đánh giá, họ còn phải tuân thủ Quy tắc Đạo đức trong Công tác Tư vấn Tâm lý Lâm sàng của Hiệp hội Tâm lý học Trung Quốc, nghiêm cấm thiết lập các mối quan hệ sâu sắc hơn với thân chủ.”
14: Tôi biết nhưng Mục không phải bác sĩ đâu 😏😏😏😏😏😏
.
Mình không bất ngờ lắm, tại thằng đấy là sasaeng fan mà :)))))))))
Fanart hai đứa của @一只穷途末路的羊, đẹp quáaaaaaaaaaaaaa

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu