Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 19: Chim sợ cành cong

Lại là một đêm điên cuồng mà đến tận khi trời sáng tôi mới thiếp đi.
Khi tôi mở mắt lần nữa thì Mục Lãng Thanh đã không còn ở bên cạnh, hẳn là cậu ta đã đi bàn bạc với thuyền trưởng về việc thay đổi hải trình. Hôm qua tôi đã nghe người ta nói về cơn bão “Winnie” sắp đổ bộ, đó là một siêu bão cấp mười sáu với tốc độ gió năm mươi mét trên giây. Ngay cả một con tàu khổng lồ như Nữ Hoàng Hoa Hồng cũng phải chuyển hướng khẩn cấp để tránh bão, đảm bảo giữ khoảng cách an toàn với tâm bão “Winnie”.
Du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng đang nhanh chóng di chuyển ra khỏi khu vực nguy hiểm, dù chỉ ở rìa của “Winnie”, ngoài cửa sổ vẫn là cảnh mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng như ngày tận thế. Tôi nghĩ, may mà gã Lạc Tử Thành nửa sống nửa chết đó đã được tống đi từ hai ngày trước, nếu không thì du thuyền cũng không thể chịu nổi trước sóng gió dữ dội như thế này.
Tất cả các hoạt động giải trí ngoài trời trên du thuyền đều bị tạm dừng, tôi lại không thích cờ bạc nên đành ở lại trong phòng một mình, buồn chán tìm sách đọc. Bỗng nhiên tôi phát hiện, vậy mà Mục Lãng Thanh lại để quên điện thoại ở phòng khách mà không mang theo.
Tôi vẫn canh cánh trong lòng câu nói kia của Mục Lãng Thanh, “Khó lắm con cá lớn này mới cắn câu, làm sao có thể dễ dàng buông tha được”. Tôi luôn băn khoăn về “con cá lớn” trong câu nói đó, vừa nghĩ hẳn là Lạc Tử Thành, nhưng lại luôn bất an muốn xác minh lại xem rốt cuộc là ai.
Với lai lịch không rõ ràng của người này, và sau đêm cờ bạc đó, một “mối quan hệ” không bình thường đã sinh ra giữa chúng tôi, tôi có lý do để tìm hiểu thêm về cậu ta theo cách của mình. Thế là tôi làm theo cử chỉ mở khóa mà tôi còn nhớ, thành công mở khóa điện thoại của cậu ta để lật xem từng tấm ảnh một.
Hóa ra cậu ta đã đẹp trai từ nhỏ… Hóa ra cậu ta thực sự học đại học ở Mỹ… Hóa ra cậu ta còn biết thổi kèn saxophone…
Ngón tay tôi khẽ bấm, mỗi khi lướt qua một bức ảnh của Mục Lãng Thanh, khóe miệng tôi lại vô thức cong lên. Đến khi cảm thấy hai má hơi mỏi, tôi mới nhận ra mình đã cười quá nhiều, thế là đành cố đanh mặt lại.
Trong số hàng chục bức ảnh tôi đã lướt qua, nổi bật nhất là một bức ảnh cậu ta chụp chung với người khác.
Mục Lãng Thanh trong bức ảnh đó đang trong độ tuổi giữa đi học và trưởng thành, khi đó cậu ta mang nét con lai rõ hơn bây giờ, đôi mắt có hình dáng sâu sắc trưởng thành trước tuổi, nhưng ánh mắt lại mang chút đơn thuần và phấn khích của một thiếu niên. Cậu ta không cười, nhưng tôi vẫn cảm thấy thương cho các bạn nam và nữ trong trường cậu ta. Không cười đã như vậy, nếu cười thì ai chịu nổi nữa? Bên cạnh Mục Lãng Thanh là hai người đàn ông trưởng thành, tôi nhận ra một khuôn mặt trong đó, là Tưởng Hạ Chi, con trai thứ ba của chủ tịch Tinh Thần Tưởng Thụy Thần. Khuôn mặt còn lại rất xa lạ, bản thân đã từng tiếp xúc với vô số người, tôi gần như lập tức có thể kết luận rằng trên đời không thể có một người đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành như vậy.
Ảnh đã qua chỉnh sửa, tôi nghĩ thế. Tôi lại nhìn kỹ người đẹp trong ảnh một lần nữa, chợt thấy đẹp thì có đẹp, nhưng đường nét khuôn mặt của người này lại quen thuộc một cách mơ hồ, và sự quen thuộc này khiến tôi cảm thấy rất khó chịu.
Tôi lại nhanh chóng lướt xuống, bức ảnh tiếp theo là ảnh của một người mặc quần áo lịch sự, là đứa con trai thứ hai của Tưởng Thụy Thần tên Tưởng Kế Chi, cũng là người thừa kế tương lai của Tinh Thần. Nhưng không giống ảnh riêng tư của Tưởng Kế Chi, tấm này giống như được lấy từ một tạp chí tài chính nào đó.
Mẹ ruột của Tưởng Kế Chi là ai nhỉ? Không nhớ ra. Trước giờ tôi vẫn luôn không có hứng thú với drama của giới thượng lưu, nhưng thỉnh thoảng có nghe nói nhà họ Tưởng và nhà họ Mục là kẻ thù không đội trời chung, mà hình như Mục Lãng Thanh này lại có quan hệ rất thân thiết với người nhà họ Tưởng.
Lướt xuống thêm vài tấm nữa, một bức ảnh khác đã thu hút sự chú ý của tôi, và sự lạnh lẽo sinh ra từ bức ảnh đó lập tức trườn lên tim tôi như một con rắn.
Đó là một tấm ảnh tự sướng. Mục Lãng Thanh trong ảnh trẻ hơn bây giờ một chút, thân hình đã vạm vỡ nhưng đường nét khuôn mặt vẫn còn non nớt ngây ngô. Bên cạnh cậu ta là một người đàn ông trẻ tuổi khác, thấp hơn cậu ta rất nhiều nhưng có lẽ lớn tuổi hơn. Cả hai cùng để tóc dài qua vai, Mục Lãng Thanh đang cúi xuống chỉnh lại chiếc áo sơ mi mở cúc của người đàn ông kia, biểu cảm và cử chỉ vô cùng mập mờ. Còn người đàn ông kia thì giơ một tay lên tự sướng, mỉm cười nhìn vào ống kính. Nhìn vào sự thân mật khắng khít này, chắc chắn họ là một cặp tình nhân.
Thật lòng mà nói, người đàn ông nhìn thẳng vào ống kính ấy có vẻ ngoài không nổi bật lắm, khuôn mặt và các đường nét đều nhạt nhòa, chỉ có đôi mắt là đẹp.
Tất nhiên tôi không thể nào quên được đôi mắt màu hổ phách này.
Vì đôi mắt ấy đã từng lặng lẽ nhìn tôi trong bóng tối suốt nhiều năm, vì người đàn ông này chính là Quảng Lăng Sinh, nhiếp ảnh gia người Ma Cao đã cô độc chết trong sa mạc mênh mông vì sự “can thiệp không phù hợp” của tôi. TruyenLau.com
Tôi kinh hãi, hoảng sợ rồi chợt vỡ lẽ, hóa ra lại là một Trang Như Hải khác, hóa ra lại là đến để trả thù tôi.
Sàn nhà dưới chân bất ngờ bị một cơn sóng lớn lắc mạnh khiến tôi khuỵu xuống, đầu đập vào bàn trà, da rách và chảy máu ngay tại chỗ.
Chắc chắn là do sức gió của “Winnie” đã mạnh lên, cơn rung lắc như động đất vẫn chưa kết thúc và còn tăng mức độ. Tôi ôm lấy cái trán bị thương, cố gắng vịn vào bàn trà đứng dậy nhưng lại bị cơn chấn động dữ dội đốn ngã lần nữa. Website TruyenLau.com
Có lẽ là do bị va chạm đến choáng váng, cũng có thể là bị lắc đến ngu người, trước mắt tôi tối sầm, cảm giác say sóng tích tụ mấy ngày nay gần như dồn hết lên một lần trong chốc lát. Bữa sáng trào lên cổ họng, tôi loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh, vịn vào bồn rửa mặt rồi nôn không ngừng. Tôi nôn đến mức nội tạng đảo lộn, dạ dày trôi lên ngực còn tim nhảy lên tận cổ họng, tất cả đều rối tung.
Nôn xong tôi mới mở mắt ra được, một khuôn mặt trẻ tuổi đầy máu hiện lên trong gương, tôi lại một lần nữa bất ngờ đối diện với cậu ta. Người đó run rẩy nở nụ cười, dường như đang cố gắng giữ thể diện, nhưng nước mắt lại không ngừng lã chã rơi xuống từ khóe mắt.
Không có gì đau đớn và tuyệt vọng hơn việc vừa sống lại đã chết đi. Lần đối diện này khiến tôi càng tin chắc hơn, làm gì có ai lại yêu một con quái vật với khuôn mặt đáng ghét, trái tim bẩn thỉu và thối nát như vậy chứ? TruyenLau.com
Trang Như Hải và Mục Lãng Thanh, một kẻ hèn hạ xấu xí, một kẻ giàu có đẹp trai, nhưng bản chất không có gì khác biệt. Lẽ ra tôi phải nghĩ đến từ sớm, ngay từ khi cậu ta dùng danh nghĩa bác sĩ Mục gặp tôi trong bệnh viện tâm thần, mọi việc cậu ta làm đều để khiến thần kinh tôi tê liệt, để lấy được sự tin tưởng của tôi, từ đó có cơ hội bắt giữ và xé nát tôi. Cậu ta không hổ là một con bạc trời sinh, có mưu đồ, có ý chí, giỏi tính toán, thận trọng từng bước một. Thậm chí tôi chợt rất muốn hỏi cậu ta, mỗi khi thấy tôi rên rỉ một cách vô liêm sỉ dưới thân mình, cậu ta có cảm nhận được khoái cảm trả thù không? Có cảm thấy vô cùng nực cười không?
Tôi không trách Mục Lãng Thanh, thậm chí không trách Trang Như Hải. Tôi chỉ trách sự sơ suất và ảo tưởng của chính mình. Người mà tôi đã dốc lòng yêu suốt mười tám năm còn chưa từng nhìn tôi một cách nghiêm túc, thì làm sao tôi có thể tin một kẻ quen biết chưa đầy mấy tháng lại yêu mình?
Từ trước đến nay chưa từng có ai yêu tôi cả. Nhưng điều làm tổn thương hơn cả chuyện này, là tôi vốn không nên có ảo tưởng về sự thật của nó.
Lúc này tôi lại nhớ đến mẹ. Đối mặt với sự sỉ nhục tương tự, mẹ tôi cũng đã từng đứng lên phản kháng. Tôi không thể để thua đến mức tan tành mới nhớ đến việc dừng lại kịp thời như Lạc Tử Thành. Tôi tự nhủ rằng mình phải kết thúc mọi chuyện ngay trước khi thất bại thảm hại. Tôi đã thoát khỏi một Trang Như Hải, tuyệt đối không thể để một Trang Như Hải khác dễ dàng thành công.
Nghĩ đến đây, tôi thất thần đi ra khỏi phòng, ngay cả giày cũng không kịp mang, cứ thế chân trần bước đi trên boong tàu bị gió và mưa bào mòn. Gió quá lớn, thỉnh thoảng lại đẩy tôi về phía biển, tôi chỉ có thể cúi đầu loạng choạng bước đi.
Tôi đụng phải Vệ Nhiễm. Cậu ta gọi tôi là “cậu Lạc” trước, lo lắng nói là cơn bão đến dữ dội hơn dự kiến, tốt nhất tôi nên ở trong phòng.
Tôi không để ý đến cậu ta.
“Gia Ngôn.” Cậu ta lại đổi tên, gọi tôi từ phía sau.
Tôi vẫn không để ý đến cậu ta.
Vệ Nhiễm vội vã rời đi, còn tôi thì dừng lại ở lan can boong tàu ngoài trời, nhìn về phía biển động dữ dội, mặc cho gió mưa xối xả tạt vào người.
“Nguyên Gia Ngôn, anh làm cái quái gì vậy?” Một lúc sau, Mục Lãng Thanh và Vệ Nhiễm chạy tới từ phòng thuyền trưởng, cậu ta gào lên với tôi, “Mưa to thế này, mau quay vào!”
“Tôi không vào, tôi muốn về nhà.” Tôi quay đầu nhìn cậu ta.
“Em đã nói rồi, đây là thuyền của anh, cũng là nhà của anh. Không có sự cho phép của em, anh không thể đi đâu cả. Sao, anh muốn bơi về à?” Vết máu và vết nước mắt đều đã biến mất trong mưa lớn, nhưng Mục Lãng Thanh vẫn lập tức nhận ra vết thương trên trán tôi, biểu cảm trên mặt chuyển từ tức giận sang lo lắng, cậu ta vội vã hỏi, “Đầu anh bị sao thế?”
Đúng như Mục Lãng Thanh đã tự nói, du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng đã mang đến một giấc mơ hão huyền cho tất cả những con bạc, và cậu ta có nhiệm vụ hút cạn giọt máu cuối cùng của những kẻ mộng mơ đó. Chắc chắn tình yêu mà cậu ta làm tôi tin vào cũng là một giấc mơ hão huyền như vậy, thế nên tôi không muốn tin bất cứ điều gì cậu ta làm hay nói nữa.
“Thả tôi đi đi, tôi muốn rời khỏi cậu, tôi không muốn ở lại đây nữa.”
“Anh vẫn chưa trả hết nợ cho em, không được đi.” Có lẽ là bị thái độ của tôi chọc giận, ánh mắt của Mục Lãng Thanh đột nhiên trở nên hung tợn, hệt như con chó dữ mà tôi đã gặp trong lần chạy trốn đầu tiên. Cậu ta nói, “Em đã nói rồi, anh chỉ có thể rời khỏi em trong hai trường hợp, một là anh chết, hai là em chết.”
Tôi tính toán trong đầu xem trường hợp nào dễ xảy ra hơn.
“Tôi không giết được cậu, nhưng tôi có thể giết chính mình.” Tôi nhớ lại câu mà mẹ đã từng nói, thế là tôi nở một nụ cười rạng rỡ với Mục Lãng Thanh trước mặt, rồi dứt khoát quay người, nhảy từ boong tàu xuống.
Gió và sóng lớn như vậy, mưa lớn như vậy, đột nhiên rơi xuống biển cũng không khác mấy so với rơi xuống nền xi-măng, dù cho không chết hoặc không tàn tật ngay lập tức, xoáy nước do bão tạo ra cũng có thể xé nát một người bơi giỏi.
Khoảnh khắc rơi xuống nước, tôi cảm thấy toàn thân đau nhức, rất nhanh sau đó, tôi bắt đầu nuốt phải nước biển mặn chát một cách mất kiểm soát. Lá phổi tôi co lại, giần giật phình to. Nhưng ngay trước khi ý thức hoàn toàn tan rã, tôi cảm nhận được rõ ràng, dường như có người cũng nhảy xuống cùng với tôi.
Lúc cận kề cái chết, tôi thậm chí có thể cảm nhận được người đó ôm chặt lấy tôi, dùng đôi môi nóng bỏng của cậu ta phủ lên đôi môi lạnh lẽo của tôi. Cậu ta vừa truyền oxy cho tôi, vừa cùng tôi chìm nổi trong xoáy nước do bão tạo ra, cùng sống cùng chết.
Khoảnh khắc tôi mở mắt tỉnh lại, xung quanh có người vỗ tay, có người hò reo, còn có người vui mừng đến phát khóc. Dù sao thì tỷ lệ sống sót sau khi rơi từ du thuyền xuống biển chỉ là 25%, tôi nhảy xuống biển thì còn là một kẻ ngốc không biết gì về việc đi xa, nhưng Mục Lãng Thanh nhảy xuống cùng với tôi thì đúng là một thằng điên hàng thật.
Tôi gian nan hộc ra một ngụm nước, rồi mới từ từ nhìn rõ khuôn mặt trước mắt.
Mục Lãng Thanh cởi trần, mái tóc dài ướt sũng, khuôn mặt nửa sáng nửa tối nằm tại ranh giới giữa ánh đèn và bóng tối.
“Làm ơn… thả tôi đi đi…” May mắn sống sót trở về, cuối cùng tôi cũng có thể trút bỏ tất cả lớp ngụy trang kiêu ngạo, tôi yếu ớt nắm lấy cánh tay Mục Lãng Thanh, van xin cậu ta hết lần này đến lần khác, khiếu nại cậu ta hết lần này đến lần khác, “Tôi không yêu cậu… tôi không yêu cậu…”
Hết chương 19.
Lời tác giả: Trang Như Hải không phải là một nhân vật thừa thãi chỉ để ngược cho có, tôi viết văn không có nhân vật thừa. Trải nghiệm bị Trang Như Hải lừa dối và hành hạ khiến Lạc Ưu trở nên hoảng sợ như chim sợ cành cong. Cậu ấy không dám tin tưởng bất kỳ ai nữa… Còn nhớ ở chương 8, cậu ấy đã nói nếu chuyện này tái diễn thì sẽ đồng quy vu tận không?
Không nói chuyện sự nghiệp, không nói chuyện sự nghiệp, không nói chuyện sự nghiệp! Đã bảo là viết truyện ngắn thuần tình cảm, một xu sự nghiệp cũng không nhắc, vậy mà cứ bị đòi “phải nói về sự nghiệp”. Những truyện thực sự tập trung vào sự nghiệp thì chẳng thấy mấy người xem? Mọi người đã đọc “Giữa những ngón tay hay Người đẹp Trung Hoa” chưa vậy?
Còn nữa, “chim sợ cành cong” không phải là chuyện hiểu lầm hay không hiểu lầm, cứ lấy hai chữ “hiểu lầm” để đòi giải thích, làm tôi chẳng biết trả lời sao luôn… Thật ra Lạc Ưu là kiểu người hoàn toàn không có chí tiến thủ, cậu ấy vào đài Minh Châu chỉ vì một mục đích duy nhất, và cậu ấy luôn nghĩ mình sẽ đạt được mục đích đó.
Nhưng đến lúc hỏi “Hình Minh, cậu biết chơi cờ không?”, tâm lý cậu ấy đã sụp đổ luôn, chắc lúc đó trong đầu chỉ nghĩ: “Còn làm MC gì nữa, chết quách cho xong”… Trong vũ trụ này, đúng là có vài người thích xây dựng sự nghiệp, như Hình Minh, Phó Vân Hiến hay Thịnh Ninh… Nhưng cũng có những người chẳng muốn làm gì cả, như Tưởng 3, Phó Ngọc Trí hay Lạc Ưu… Khi đăng Màn đêm, lúc nào cũng có người hỏi: “Tưởng 3, cậu có chịu xây dựng sự nghiệp cho tử tế không?” Người ta không muốn xây dựng sự nghiệp đâu mà!!!
Có thể để cho mấy đứa đầu óc yêu đương được sống yên không? Đầu óc yêu đương chỉ muốn vợ con (hoặc thú cưng cũng được) và cái giường ấm áp thôi!!! Hãy để sói xám được làm sói xám, thỏ trắng được làm thỏ trắng, mỗi người tự tìm niềm vui riêng, vậy là tốt rồi!
Còn một chi tiết nữa: Lạc Ưu nói là sẽ điều tra người này, nhưng cậu không mở tin nhắn WeChat hay tin nhắn SMS, mà lại mở album ảnh. Cứ lướt xem một tấm là lại cười một lần… Mọi người hiểu ra điều gì rồi chứ? Những ai từng
xem trộm điện thoại của người yêu
đều biết, việc đầu tiên là lướt xem tin nhắn để xem có ai tán tỉnh với ai không á.
Có một chi tiết nhỏ đáng chú ý (hoặc có thể không quá quan trọng trong câu chuyện này) đã bị nhiều người bỏ qua: Mục Lãng Thanh có ảnh chụp chung với Tưởng3 và Ninh, nhưng lại không có ảnh chụp với Tưởng2 (anh trai cùng mẹ khác cha của cậu ấy), thay vào đó cậu ấy lại phải lấy một bức ảnh của Tưởng2 từ trên tạp chí. Điều này cho thấy mối quan hệ giữa hai anh em họ không mấy thân thiết, phù hợp với câu nói trước đó của cậu ấy: “Không sao, em cũng không thân với người nhà mình.”
Nhưng có gì đó ẩn trong việc cậu ấy vẫn lén lút giữ bức ảnh của anh trai mình. Có phải nhiều người đã bỏ qua chi tiết này không?
Ngoài ra, có một bình luận của một bạn rất chính xác, tôi xin trích lại để mọi người cùng xem, có lẽ sẽ hiểu được phản ứng dữ dội của Lạc Ưu trong chương này:
Quá nhiều đau khổ khiến cậu ấy nhạy cảm với nỗi đau hơn là cảm nhận được tình yêu. Dây thần kinh cảm nhận tình yêu của cậu ấy đã tê liệt sau 18 năm đơn phương tăm tối và những lần bị lừa dối, phản bội quá đỗi tàn khốc rồi. (dù từ góc độ ship CP, tôi hy vọng Tiểu Mục có thể giúp cậu ấy tìm lại khả năng yêu và được yêu, nhưng tôi nghĩ điều này vẫn phụ thuộc vào việc Gia Ngôn có thực sự tái sinh hay không).
Zen: Dù sao thì trước đây bị thương bị dị ứng thì người kia cũng không mảy may để ý, còn giờ đã có người chỉ nhìn qua cũng phát hiện được vết thương rồi. Câu “Tôi không yêu cậu” vừa là để nói với Mục Lãng Thanh, vừa như muốn nói với chính bản thân mình.
PROTECTED: [HLCĐ] CHƯƠNG 20: KHÔNG CỜ BẠC LÀ THẮNG (1)
Chương có password

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu