Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 16: Cờ bạc sinh trộm cắp, tình yêu gây án mạng (2)

Suốt mấy ngày liền, tôi cứ giữ thái độ buông xuôi bất chấp mà quấn quýt với Mục Lãng Thanh trong phòng suite, hầu như không rời khỏi giường, chân chẳng chạm đất.
Thẳng thắn mà nói thì cậu Mục này vừa đẹp trai lại giàu có, ngoài việc hơi điên một chút thì cũng không có gì tệ. Nhưng tôi vẫn luôn chẳng có hứng thú với chuyện chăn gối không dựa trên nền tảng tình yêu, tôi không thể cho ra phản ứng hài lòng, cũng rất khó để tìm thấy niềm vui thực sự từ nó. Dù vậy thì Mục Lãng Thanh vẫn nhiệt tình không biết mệt, tôi nghĩ sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ chán một khúc gỗ như tôi. Chán thì tốt, chán rồi tôi sẽ tự do, nhưng chán thì cũng không tốt, chán rồi tôi biết đi đâu về đâu bây giờ.
Đôi khi cảm thấy tương lai mình quá mờ mịt, tôi nghĩ hay là nhảy xuống biển kết thúc tất cả, khi thì lại nghĩ mình chỉ có một thân một mình, có con tàu Nữ Hoàng Hoa Hồng đầy đủ tiện nghi như thế này để nương thân, dù sao cũng không quá tệ.
Sau một hồi morning sex, Mục Lãng Thanh lại bế tôi vào phòng tắm như thường lệ. Thực ra giờ đã không còn là buổi sáng nữa, mặt biển và bầu trời ngoài cửa sổ đã nối liền với nhau bằng một màu vàng rực rỡ. Tôi không biết hôm nay là ngày nào, chỉ vô thức vươn tay che đi ánh nắng chói mắt. Mục Lãng Thanh lại nắm lấy cổ tay tôi rồi nhẹ nhàng kéo ra, cậu ta giữ nguyên tư thế bế tôi, rồi ép tôi vào cửa kính phòng tắm để hôn môi mạnh bạo.
Hôm nay Mục Lãng Thanh rời khỏi phòng tắm sớm hơn tôi, khi tôi mặc quần áo chỉnh tề bước vào phòng khách thì cậu ta đã thay một bộ vest trang trọng hiếm thấy và ngồi ở đó. Trên bàn trà trước mặt cậu ta là hai ngón tay giả bằng silicon và một đôi găng tay trắng mỏng.
Tôi bước đến, rõ ràng hai ngón tay giả bằng silicon này có mức độ giống thật cao hơn loại ở viện tâm thần. Tôi khớp chúng vào những ngón tay cụt của mình một cách hoàn hảo rồi đeo thêm một chiếc găng tay trắng. Đưa tay trái ra dưới ánh nắng, tôi lật đi lật lại, nheo mắt nhìn thật kỹ… không thể nhận ra. Vào khoảnh khắc này, cuối cùng tôi cũng cảm thấy mình giống một người bình thường.
“Em thì không bận tâm.” Dường như Mục Lãng Thanh sợ tôi nghĩ nhiều, cậu ta còn nói thêm, “Nhưng hôm nay có một người bạn của anh đến, em nghĩ có thể anh sẽ để tâm.”
“Ai?”
“Gặp rồi sẽ biết.” Cậu ta lại ra vẻ bí ẩn như thường lệ.
“Tôi không có bạn.” Tôi thực sự không có bạn bè, tình bạn trong giới quý tộc nhạt nhẽo mỏng manh, có lẽ những gì tôi phải trải nghiệm trong một năm qua đã trở thành trò cười khi trà dư tửu hậu của họ.
Mục Lãng Thanh không tiếp tục chủ đề làm người ta không vui này, cậu ta đột nhiên ngửa mặt ra sau rồi nói với tôi: “Anh buộc tóc cho em đi.”
“Dùng cái này à?” Cổ tay cậu ta vẫn đeo chiếc thẻ đánh số 104 rẻ tiền và kém chất lượng đó. Tôi nhớ có một quý bà giàu sụ chỉ mua cái dây buộc tóc giá hai tệ mà đã bị bưng lên tạp chí lá cải, bị nghi ngờ là gia đình sa sút. Cậu ấm này thì lại chẳng sợ những tay săn ảnh nhiều chuyện đó tí nào. Thấy cậu ta gật đầu, tôi lại thử từ chối, “Cậu không tự buộc được à?”
TruyenLau.com Cậu ta lại trâng tráo nói: “Chẳng phải thời xưa toàn là vợ vấn tóc cho chồng hay sao?”
“Tôi không phải vợ cậu.” Tôi không thích trò đùa này, nhưng ở trong địa bàn của người ta thì khom lưng một chút cũng không sao. Tôi đi ra phía sau Mục Lãng Thanh, cúi đầu luồn mười ngón tay vào mái tóc dài của cậu ta. Thay cho lược, tôi gỡ từng lọn tóc rồi lại gộp vào, mái tóc vừa gội xong vẫn chưa được sấy khô hoàn toàn, mềm mại và thơm ngát, không bị rối mà chỉ hơi rít vì ẩm ướt.
Sau đó, tôi gom cả phần tóc sau tai Mục Lãng Thanh, nhận lấy chiếc thẻ đánh số từ tay cậu ta rồi dùng cổ tay tay phải kẹp chặt tóc, dùng tay trái thuận hơn quấn hai vòng, thế là làm xong cho cậu ta một cái bím tóc nhỏ. TruyenLau.com
Lúc này Mục Lãng Thanh lại gối đầu lên hai tay tôi, cậu ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt từ một góc độ hiếm có, khi mà cậu ta ở dưới còn tôi ở trên.
Người đàn ông này thật kỳ lạ, khi buông xõa mái tóc dài qua vai, cậu ta giống một người nước ngoài phóng khoáng vô tư, nhưng khi buộc lại, những đường nét trên khuôn mặt lập tức nhuốm vị phương Đông, làn da như ngọc, đôi môi như cánh hoa. Chắc chắn thằng nhóc này biết mình đẹp trai, ánh mắt nhìn tôi chẳng bao lâu sau cũng trở nên mơ màng. Cậu ta nghiêng mặt mỉm cười, cọ sống mũi cao thẳng vào cổ tay tôi. Tôi vội vàng rụt tay lại như bị điện giật, rồi lại nhắc đến thôn Nguyên Bàn một cách rất phá không khí, tôi nói cứ trì hoãn thế này sớm muộn gì cũng bị phá dỡ mất, khi nào cậu mới cho tôi đi lấy lại thứ mình cần đây?
“Đừng nóng vội vậy chứ.” Cậu ta tỏ ra mất hứng ngồi thẳng dậy, nói một câu nửa thật nửa đùa, “Hôm nay sẽ cho anh lấy về.”
Nói là có bạn từ phương xa đến nhưng Mục Lãng Thanh lại đưa tôi đến nhà hát trên biển của du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng trước. Cậu ta nói hôm nay sẽ có một vở kịch câm rất thú vị ở đây, nhất định không được bỏ lỡ. TruyenLau
Sân khấu của nhà hát trên biển cũng có bố cục hình chữ “phẩm” (品) phổ biến, do yêu cầu của buổi biểu diễn tối nay nên một tấm kính lớn đã được đặt ở ngay cửa sân khấu chính, được đỡ bởi hệ thống ray và dây treo phía trên. Lúc này, tấm màn sân khấu màu đỏ thẫm vẫn chưa được kéo lên, tôi đi lên từ sân khấu phụ bên hông nhà hát, quan sát không gian biểu diễn phía sau sân khấu, rồi lại nhìn bệ nâng hạ trên sân khấu chính. Nhà hát trên biển của Nữ Hoàng Hoa Hồng hoành tráng không hề thua kém bất kỳ nhà hát lớn nào trên đất liền, nhưng tôi đã quá quen thuộc với loại sân khấu này nên không có hứng thú tham quan. Trái lại, Mục Lãng Thanh lại rất nhanh nổi hứng, nhất quyết ép tôi vào tấm kính khổng lồ này để làm lần nữa.
Vì mới trải qua một hồi ân ái trước đó nên cơ thể tôi không còn trong trạng thái kháng cự. Mục Lãng Thanh lột từng món đồ trên người tôi cho đến khi tôi trần như nhộng, còn cậu ta thì vẫn mặc nguyên bộ vest, chỉ lộ ra những bộ phận quan trọng. Tiếp đó, cậu ta ép tôi vào tấm kính lớn, hai tay tôi bị giữ chặt ở phía sau, cậu ta giữ chặt hông tôi, chỉ một cú đẩy về phía trước đã bắt đầu giương cờ thúc ngựa.
Cùng lúc đó, tiếng nhạc trong rạp hát vang lên, ban đầu thì êm dịu, sau đó dần trở nên dồn dập, có lẽ là nhân viên đang test hệ thống âm thanh.
“Nói thật thì nếu không phải vì anh, em đã chẳng thèm xem “Tin Tức Trung Quốc”.” Ngón tay cậu ta lướt trên yết hầu tôi, vừa nhịp nhàng chuyển động, vừa cắn vào tai tôi và nói: “Chỉ có hai biên tập viên ngồi ngay ngắn đọc kịch bản, nội dung thì tẻ nhạt đơn điệu. Ngoại trừ ngày tháng khác nhau, lời mở đầu hôm nào cũng y như đúc.”
“Cũng không hẳn.” Người ngoài nghề đều nghĩ như thế, luôn cho rằng việc đọc tin tức là một việc đơn giản, hàng ngàn người nói chung một giọng, chỉ cần đọc theo kịch bản là được. Tôi thấy hơi không vui trong lòng, vừa chịu đựng những cú va chạm của cậu ta vừa giải thích: “Tin Tức Trung Quốc mang trên mình hình ảnh trang trọng của một đài truyền hình quốc gia… đương nhiên không thể đắp nặn quá nhiều hoặc dùng từ thừa thãi, nhưng nếu gặp những ngày lễ lớn hoặc sự kiện đặc biệt, cũng có thể… cũng có thể gửi lời chào riêng đến khán giả…”
Cậu ta điều chỉnh nhịp độ tấn công, không còn va chạm liên tục mà thay vào đó là những cú nhấp biên độ nhẹ, đồng thời hỏi tôi: “Nhưng em vẫn luôn rất tò mò, khi ngồi trước ống kính của “Tin tức Trung Quốc”, biết rằng ngoài ống kính có một trăm năm mươi triệu đôi mắt đang dõi theo mình, anh đã nghĩ gì vào lúc đó?”
Một điểm nhạy cảm nào đó bất ngờ bị nhấn vào, tôi không kìm được mà ngửa cổ muốn hét lên, nhưng ngay khi sắp phát ra tiếng, tôi lại cắn chặt môi nuốt xuống. Ngừng lại mất một lúc tôi mới nói: “Tôi không thích sân khấu, cũng không thích ống kính.”
“Sao vậy được? Anh trên màn ảnh rất tự do phóng khoáng, cũng rất rực rỡ chói mắt mà!” Cậu ta dừng lại, giọng nói đầy kinh ngạc như là không tin lời tôi nói, “Tại sao?”
“Nếu không phải vì người đó… tôi đã không bao giờ làm biên tập viên. Tôi ghét ánh đèn sân khấu, tôi sợ bị chú ý. Ánh mắt của khán giả thường khiến tôi cảm thấy bối rối, mỗi lần lên sân khấu, tôi đều phải cố gắng cười giả tạo, mà thực chất trong lòng lại đầy oán hận và sợ hãi. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ nói lắp và sẽ phá hỏng tất cả ngay giây tiếp theo…” Có lẽ những đợt khoái cảm dâng trào đã khiến ý thức không còn tỉnh táo, vậy mà tôi lại buột miệng nói ra sự thật trước mặt người đàn ông này. Tôi nói mỗi lần lên sân khấu, mỗi lần đối diện với ống kính, cứ nghĩ đến việc có nhiều người đang nhìn chằm chằm vào mình, tôi lại đau khổ đến mức muốn gào khóc, muốn hét lên.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, tấm màn lớn trước mắt lại từ từ được kéo ra…
Lúc này tôi mới phát hiện rạp hát đã chật kín khán giả, đủ mọi lứa tuổi và giới tính. Tất cả họ đều trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào tôi, một kẻ trần truồng sau tấm kính lớn, đang phô dâm giữa ban ngày ban mặt.
Nếu không phải bị người đàn ông phía sau giữ chặt, chắc chắn tôi đã mềm nhũn ngã xuống ngay tại chỗ. Cả đời này tôi chưa từng hoảng sợ như vậy, dạ dày tôi lập tức cuộn lên, vừa mở miệng đã suýt nôn ra.
“Mục Lãng Thanh, cậu điên rồi! Cậu là thằng điên!” Dù sao tôi cũng là người nổi tiếng, không thể nào mất mặt như thế được. Tôi điên cuồng giãy giụa muốn chạy trốn, đập mạnh vào tấm kính khổng lồ đó tạo ra tiếng rầm rầm, xương khớp toàn thân cũng vặn vẹo trật khớp theo, “Cậu buông tôi ra! Mau buông tôi ra!”
“Đừng nhúc nhích… Đừng nhúc nhích!” Cậu Mục trước giờ luôn điềm tĩnh cũng suýt không khống chế được tôi. Cậu ta cắn vào vành tai tôi, dùng răng nghiến mạnh, cố gắng dùng cơn đau để tôi tỉnh táo lại. Cậu ta nói, “Bọn họ không nhìn thấy… Bọn họ không nhìn thấy đâu.”
Quả nhiên cơn đau buốt đó đã giúp tôi bình tĩnh lại một chút. Giờ tôi mới chú ý trên sân khấu có một người nước ngoài ăn mặc kỳ quái đang biểu diễn, ánh mắt của khán giả đều hướng về người nước ngoài đó, thỉnh thoảng lại bị những động tác phô trương và biểu cảm trên khuôn mặt của cậu ta chọc cười.
Hóa ra tấm kính trước mặt là kính một chiều, tôi có thể nhìn thấy họ, nhưng họ không thể nhìn thấy tôi.
“Mục Lãng Thanh, cậu đúng là một con chó điên!” Nhận ra mình bị người đàn ông này lừa, tôi giận tím mặt, nhưng phản ứng cơ thể lại thành thật và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhạc nền trên sân khấu lúc này là bản nhạc giao hưởng xen lẫn tiếng sấm rền, khán giả hoàn toàn không biết gì về màn làm tình dữ dội sau tấm kính một chiều này.
Tôi vẫn thấy khắp người nổi da gà, nhưng Mục Lãng Thanh lại cúi xuống ôm lấy tôi từ phía sau, cậu ta hôn lên đỉnh đầu tôi: “Muốn hét thì cứ hét đi, họ không nghe thấy đâu. Muốn khóc thì cứ khóc đi, họ cũng không nhìn thấy.”
Nhận ra tấm kính này còn có khả năng cách âm rất tốt, tôi nhanh chóng quên hết mọi thứ trong tiếng vỗ tay tán thưởng của khán giả dành cho diễn viên kịch câm. Tôi thực sự đã hét lên, trút bỏ tất cả những oán hận và sợ hãi tích tụ bấy lâu nay.
Tôi đã sống giả tạo đến mức gần như chai sạn suốt mấy năm qua, ngay cả bản thân tôi cũng suýt tin vào điều đó. Giờ phút này, tôi mới biết trút bỏ lớp ngụy trang đó là chuyện sảng khoái nhường nào.
Quá sảng khoái.
Trước hàng trăm đôi mắt có già có trẻ, tôi đã sảng khoái đến tê liệt, cả người chìm trong lồng ngực rộng lớn của Mục Lãng Thanh, phát ra tiếng rên rỉ sung sướng nhất kể từ khi chúng tôi da thịt cận kề.
Cuối cùng Mục Lãng Thanh cũng hài lòng với phản ứng của tôi, cậu ta cười lớn hai tiếng, vừa tiếp tục điên cuồng thúc vào, vừa thở dốc ghé lại bên tai tôi: “Anh vừa nói… “Tin Tức Trung Quốc” sẽ có lời chào đặc biệt vào những ngày lễ lớn nhỉ. Vậy Tết Đoan Ngọ thì sao?”
Tết Đoan Ngọ đã qua rồi, tôi nói: “Kính chào quý vị khán giả, hôm nay là ngày mùng 7 tháng Sáu, tức mùng 5 tháng Năm Âm lịch, là Tết Đoan Ngọ với hương thơm của lá dong và tiếng trống đua thuyền rộn rã, chào mừng quý vị đến với “Tin Tức Trung Quốc”.”
Rõ ràng là đang đọc lời mở đầu trang trọng và nghiêm túc nhất cả nước, nhưng hành vi trái ngược này lại mang đến một cảm giác sảng khoái không thể diễn tả bằng lời.
“Còn Thất Tịch thì sao?”
Ngày 7 tháng Bảy sắp đến, tôi nói tiếp: “Kính chào quý vị khán giả, hôm nay là ngày mùng 7 tháng Tám, tức mùng 7 tháng Bảy Âm lịch, là ngày lễ Thất Tịch truyền thống của Trung Quốc. Gió vàng sương ngọc tìm nhau, đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng…”
*Trích Thước Kiều Tiên của Tần Quán,
Trong hoàn cảnh này, câu thơ tình được truyền tụng ngàn đời cũng đã chạm đến trái tim tôi vào khoảnh khắc đó.
Tiếc rằng ý nghĩ này nhanh chóng bị xua tan bởi một tiếng rung điện thoại đột ngột vang lên.
Giữ nguyên tư thế kết hợp với tôi, Mục Lãng Thanh ở phía sau bắt máy, cậu ta chỉ đáp một tiếng “Biết rồi” cụt lủn. Cúp máy xong, cậu ta lập tức tăng tốc và thúc đẩy mạnh mẽ hơn, sau mấy chục cái nhấp đã xuất tinh.
Cậu ta kết thúc có phần vội vàng hơn bình thường, nhưng tôi thì lại hiếm khi có được chút hưng phấn. Tôi hơi không hài lòng quay đầu lại và hỏi cậu ta: “Có chuyện gì vậy?”
“Bạn của anh đến rồi.” Khi nói câu này, một niềm vui không thể che giấu ánh lên trong ánh mắt vừa thâm tình vừa hờ hững của cậu ta, như thể người đến không phải là một người bạn mà là một con cá lớn. Sau đó cậu ta bẻ cằm tôi, cúi đầu phủ lên môi tôi, kết thúc một hồi làm tình bằng nụ hôn triền miên nồng nàn.
Tôi nhanh chóng chỉnh trang lại bản thân rồi cùng đi với Mục Lãng Thanh ra đón vị khách quý đó lên thuyền.
Trên đầu là trăng sáng sao thưa, gió biển mặn chát phả vào mặt, một du thuyền trắng khổng lồ đang rẽ sóng tiến đến.
Khi người đó chuẩn bị lên thuyền thì tôi mới biết, hóa ra người bạn này, con cá lớn này, lại là Lạc Tử Thành.
Hết chương 16.
Zen: Ngon mà điên vcc :)))) Y như hồi tôi đọc cảnh Trần Văn Thơm chịch Phi Phi trong chùa =)))))
Fanart hai nhỏ của @礼礼白榆, hôm trước bạn ấy vẽ nhầm mascot hai đứa sang cặp của Tưởng Kế Chi, hôm nay đã sửa lại đúng chó ngao Tây Tạng và chồn ecmin trắng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu