Mẹ tôi tên là Lạc Vận Nhân, cái tên được lấy từ hai người phụ nữ huyền thoại thời Dân Quốc là Nghiêm Ấu Vận và Lâm Huy Nhân, đó là kỳ vọng của ông ngoại dành cho bà, mong bà có tri thức, thanh lịch, tài năng và sắc đẹp vẹn toàn. Mẹ tôi cũng không phụ lòng mong đợi, từ kịch nói, hội họa, piano, ba lê… bà học gì cũng giỏi, học gì cũng hoàn mỹ. Bà được ông ngoại tôi tận tâm bồi dưỡng thành một tiểu thư khuê các chính hiệu, phong thái uyển chuyển, tài hoa xuất chúng.
*Nghiêm Ấu Vận là một nhà ngoại giao, doanh nhân, và nhân vật xã hội nổi tiếng của Trung Quốc thời Dân Quốc, trở thành một trong những phụ nữ tiên phong trong lĩnh vực ngoại giao. Lâm Huy Nhân là một nhà thơ, nhà văn, kiến trúc sư, và học giả nổi tiếng thời Dân Quốc. Bà được xem là một trong những phụ nữ tài hoa nhất Trung Quốc thế kỷ 20.
Mẹ tôi là cành vàng lá ngọc lớn lên trong nhung lụa mật đường, nhưng lại không thể thoải mái làm theo ý mình như những tiểu thư nhà quan bình thường khác, việc này phải bắt đầu từ con đường làm quan vừa thuận lợi vừa gập ghềnh của ông ngoại tôi.
Tên của ông ngoại tôi thì giờ không ai dám gọi thẳng nữa rồi, ngay cả thằng cháu ngoại tôi đây, hầu hết thời gian cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng ông lo việc nước việc dân trên chương trình “Tin Tức Trung Quốc”. Nhưng hồi ấy ông ngoại tôi vẫn còn làm quan ở vùng Quảng Đông, không may gặp phải kẻ thù cả đời của mình là Chu Tung Bình. Tính ra thì ông ngoại tôi cũng là con nhà binh, dựa vào công lao của tổ tiên thì thăng quan vốn không phải là chuyện khó, nào ngờ Chu Tung Bình trẻ hơn ông, lại có gia thế hiển hách hơn ông. Khi ông ngoại ở cấp thành phố thì Chu Tung Bình là trợ thủ; khi được điều lên cấp tỉnh, Chu Tung Bình lại như hình với bóng. Nhưng dù ở cấp thành phố hay cấp tỉnh, ông ngoại tôi là người đứng đầu lại luôn bị đối phương lấn át, có thể nói là vị đại tướng biên cương uất ức nhất trong lịch sử.
Với tinh thần quan trường “đấu tranh với người khác là niềm vui bất tận”, ông ngoại tôi ngoài mặt thì khiêm nhường nhưng trong lòng lại không phục. Ông cũng từng muốn lợi dụng cô con gái duy nhất của mình là mẹ tôi để kết thân với một tập đoàn chính trị cấp cao hơn, trải đường cho sự nghiệp của mình dựa vào việc kết bè kết phái.
Nghe nói đó là một đêm mưa phùn tháng Năm, mẹ tôi ngồi trên chiếc xe công của ông ngoại, vốn là để đi xem mắt. Nhưng khi chiếc Audi A6 màu đen rẽ vào khu thương mại đèn đuốc rực rỡ sáng trưng, mẹ tôi lại bất ngờ bị tấm áp phích trước cửa một quán bar thu hút ánh nhìn.
Trên tấm áp phích là một ca sĩ nhạc rock áo đen quần đen tóc tai bù xù, là giọng ca chính của một ban nhạc underground tên là Nguyên Dã. Tên của ban nhạc này cũng thú vị, “Mặt Trời Xanh”, nghe bảo là để bày tỏ lòng kính trọng với thần tượng Beyond (Bích Dương). Trong tấm poster, Nguyên Dã ngẩng đầu lên trời, gảy đàn gào thét, mái tóc đen dài rối bời bay lộn xộn, che khuất khuôn mặt dịu dàng mềm mại hơn cả phụ nữ.
*Beyond là ban nhạc rock của Hồng Kông thập niên 80.
Từng tiếng gào thét xé lòng truyền ra từ quán bar, người đó đang hát “Juliette, đừng cúi đầu, nấm mồ còn ấm áp hơn giường cưới”. Đó là bài hát do chính người đó sáng tác.
Mẹ tôi cũng xác định đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Bà hơi khựng lại. Trong đôi giày cao gót bó chân, mười ngón chân bị biến dạng do miệt mài tập luyện ba lê đang rục rịch, bà kinh ngạc há hốc trước luồng sức sống đầy hoang dại này, rồi lập tức hét lên với tài xế phía trước: “Dừng lại, tôi muốn xuống xe!”
Chiếc Audi A6 còn chưa dừng hẳn, mẹ tôi đã mở cửa xe nhảy xuống, bà đá bay đôi giày cao gót đáng ghét rồi chạy thẳng vào quán bar đó không quay đầu lại. Hai tuần sau, bà trộm sổ hộ khẩu dưới đáy tủ để đi đăng ký kết hôn với ca sĩ nhạc rock chỉ vừa mới quen này.
Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp giới quan lại quyền quý, Lạc Vận Nhân không còn là tiểu thư khuê các được các chàng trai yêu thích, mà trở thành một ả đàn bà hư hỏng phóng túng đêm xuân, khiến ông ngoại tôi và cả gia tộc nhà họ Lạc trở thành trò cười.
Ông ngoại tôi lại khá bình tĩnh trước chuyện này, ông chỉ nói một câu “cũng nên mài giũa cái tính tiểu thư của con bé rồi”, sau đó xem như không có đứa con gái này. Thực ra mẹ tôi nào có tính tiểu thư gì? Bà đã ngoan ngoãn hai mươi năm, biết điều hai mươi năm, vâng lời hai mươi năm, chỉ duy nhất chuyện này là nổi loạn một lần.
Sự trả thù của ông ngoại tôi đến rất nhanh. Đầu tiên là sự nghiệp âm nhạc của bố tôi, ban nhạc của ông ấy bị tất cả các quán bar lớn nhỏ ở vùng Quảng Đông gạch tên chỉ sau một đêm, một buổi biểu diễn thương mại của họ bị tố cáo là “gây nguy hại nghiêm trọng đến đạo đức xã hội” vì phong cách quá khích, họ bị xử phạt hành chính, từ đó không được phép biểu diễn nữa. Ngay cả album đầu tay của ban nhạc được thai nghén nhiều năm và sắp phát hành cũng bị công ty thu âm hợp tác đơn phương dừng lại.
Khoảng thời gian đó, bầu trời Quảng Đông mây đen cuồn cuộn, hoàn toàn che khuất Mặt Trời Xanh nhỏ bé. Mặc dù các thành viên khác trong ban nhạc không nói rõ, nhưng bố tôi biết, tất cả là vì ông đã cưới người phụ nữ không nên cưới, chọc giận người không nên động vào. Cho đến một ngày, có lẽ là trước Tết Nguyên Đán, tay bass của ban nhạc tên Wesley (phải, anh ta tên vậy thật đấy), đang mua bữa sáng trước cửa một nhà nghỉ thì bị một tên điên không biết từ đâu xông ra đâm mười bảy nhát và tử vong tại chỗ. Bất kể chuyện này là tai nạn hay một vụ trả thù đã được lên kế hoạch từ lâu, tóm lại là để tránh liên lụy người khác, bố tôi đã không thể ở lại Quảng Đông được nữa.
Nghe tin này, mẹ tôi với cái bụng bảy tháng vỗ bàn đứng dậy, bà nói chúng ta đi Bắc Kinh! Trời cao hoàng đế xa, tôi không tin bàn tay của Lạc Diệc Phổ có thể vươn dài đến vậy, tôi không tin một thủ đô lớn như thế lại không có chỗ dung thân cho gia đình ba người chúng ta! Nhưng sau khi đến Bắc Kinh, hoàn cảnh của họ lại càng tệ hơn. Bắc Kinh là một khu vườn cực kỳ tươi tốt, thanh niên văn nghệ từ khắp nơi trên cả nước bay đến như những hạt giống rồi nhanh chóng bén rễ, phát triển điên cuồng, tự sinh tự diệt. Tài năng tự phong của bố tôi chìm nghỉm giữa đám đông ở nơi này, sân khấu của ông ấy nhỏ hẹp và tồi tàn, khán giả của ông ấy ít ỏi chẳng có bao nhiêu, chẳng lâu sau ông ấy đã bị tiền thuê nhà cao ngất ngưởng, người vợ cằn nhằn không ngớt và đứa con đói khát đòi ăn bủa vây đến mức không thở nổi.
Họ đã phiêu bạt ở Bắc Kinh tổng cộng bảy năm. Trong bảy năm này, họ thường xuyên gào thét đến kiệt sức, dùng giọng điệu đầy uất ức để mắng mỏ lẫn nhau. Nếu viết những lời này ra giấy, chắc hẳn câu nào cũng phải thêm một hàng dấu chấm than!!!
“Anh mang tiền tiết kiệm của tôi đi đâu rồi? Đó là tiền thuê nhà của chúng ta đấy! Anh muốn hai mẹ con tôi bị tống ra đường à?” TruyenLau
“Đcm mày phiền quá đấy! Ngày nào cũng tiền tiền tiền, bố mày còn đang viết nhạc đây!”
“Nhạc anh viết toàn là rác rưởi! Giống như con người anh ấy, đồ bỏ đi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tao không phải rác rưởi, mày mới là rác rưởi! Cả nhà họ Lạc chúng mày toàn là lũ rác rưởi! Mày đã hủy hoại tao, mày đã hủy hoại nghệ thuật của tao!”
Tôi có thể hiểu được nỗi uất ức của mẹ mình. Bà vốn là cành vàng lá ngọc, giờ lại sống chui rúc trong căn hộ một phòng chưa đầy ba mươi mét vuông. Mỗi ngày bà dậy từ sớm tinh mơ, giặt tất giặt giày giặt đồ lót cho một người đàn ông, xách thùng phân của cả nhà đi khắp ngõ hẻm để đổ vào nhà vệ sinh công cộng rồi lại vội vã quay về nấu cơm.
Gã đàn ông này lại còn tỏ ra uất ức.
Ngày tháng trôi qua, nhưng tiền trong nhà cứ không cánh mà bay. Ban đầu mẹ tôi còn tin bố tôi dùng tiền để hối lộ những ông chủ quán bar hòng lấy cơ hội biểu diễn, dần dần bà cũng bắt đầu nghi ngờ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người phụ nữ giặt quần áo cho chồng mỗi ngày đã ngửi thấy quần áo trong tay lúc nào cũng dính một mùi hóa chất giống kim loại, quay lại nhìn chồng thì ông ta đang ngáp liên tục. Không biết từ khi nào, người đàn ông tên Nguyên Dã này luôn uể oải vào ban ngày nhưng lại đầy sức sống vào ban đêm, khuôn mặt điển trai ngày nào cũng đã trở nên hốc hác khó coi.
Mẹ tôi ôm đủ loại suy đoán cầu may đã đợi hết lần này đến lần khác, cho đến một đêm nọ, một gã đàn ông lạ mặt vạm vỡ bất ngờ cầm chìa khóa nhà tôi và lén lút lẻn vào nhà. Gã ta ôm chầm lấy người phụ nữ đang làm thủ công để kiếm thêm tiền nuôi gia đình, nói rằng chồng mày đã bán mày cho tao, đừng sợ, chỉ một đêm thôi. Gã gí cái miệng hôi hám vào mặt người phụ nữ, ghé vào tai bà và nói: “Chồng mày còn nói mày là con gái của bí thư tỉnh Đông Quảng Đông, chỉ riêng chuyện này thôi đã phải trả thêm tiền rồi, nhưng tao không tin.”
Mẹ tôi vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, thề chết không từ mà vớ lấy kéo định liều mạng với gã đàn ông đó. Cánh tay cường tráng của gã bị cứa một vết, vậy mà gã lại cười ha hả nói: “Nhìn cô em hung dữ thế này, tao lại hơi tin rồi đấy!” Thấy gã đàn ông xoa tay càng lúc càng hưng phấn, mẹ tôi nhận ra một chiếc kéo nhỏ không thể là đối thủ của gã. Thế là bà dứt khoát đưa lưỡi kéo sắc bén lên cổ mình và nói, “Tôi không giết được anh, nhưng tôi có thể giết chính mình.” Bà dồn sức cổ tay để lưỡi kéo lún sâu vào chiếc cổ trắng nõn mảnh mai, cuối cùng đã dọa cho gã đàn ông chỉ muốn mua dâm chứ không dám thấy máu đó chạy mất.
Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi dắt tôi lần mò đến gara tư nhân mà ban nhạc của bố tôi thuê để luyện tập. Bà do dự một lúc ngoài cửa rồi mới đẩy cửa bước vào, sau đó bắt quả tang một nhóm đàn ông và phụ nữ đang sử dụng ma túy trong tình trạng trần truồng.
Dụng cụ hít thuốc phiện, chai rượu rỗng và bao cao su la liệt khắp nơi, khung cảnh hỗn độn bừa bãi.
Tất nhiên người đàn ông tên Nguyên Dã cũng ở trong số đó, chắc chắn ông ta đã phê thuốc, cả người như một con diều không có khung, lười biếng, mềm nhũn, chìm vào một chiếc ghế sofa bẩn thỉu.
Có người hoảng hốt lay ông ta tỉnh dậy, Nguyên Dã vừa thấy mẹ tôi thì lập tức khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống đất cầu xin, nói rằng không dùng thứ này thì ông ta không thể sáng tác nhạc được, không sáng tác được nhạc thì ông ta sẽ sụp đổ mất! Ông ta vừa cầu xin vừa run rẩy thân hình mỏng như tờ giấy, nói rằng hồn mình lúc này đang bay lơ lửng, bay trên những đám mây cao, ông ta không thể đáp xuống đất, đáp xuống đất là chết.
Có lẽ vì quá xấu hổ và phẫn nộ, mẹ tôi cắn chặt môi không nói một lời. Sau đó người đàn ông này lại trách bà và trách tôi. Ông ta rút một tờ báo dưới ghế sofa ra ném vào mặt mẹ tôi, hóa ra các thành viên cũ của “Mặt Trời Xanh” đã nổi tiếng và được lên báo sau khi lập ban nhạc mới, ông ta nói: “Nếu không phải vì mày và cái thằng con trai ngu ngốc này kéo tao xuống, nếu không phải vì nhà họ Lạc chúng mày hãm hại tao, thì đcm tao đã thành thần thành sao từ lâu rồi, còn phải lang bạt ở đây chắc?!”
Phì! Mẹ tôi không thể chịu được khi người khác nói xấu tôi dù chỉ một chữ, bà nhổ một bãi nước bọt vào mặt người đàn ông đó rồi nắm chặt tay tôi đi xuyên qua đám sâu bọ xấu xí kia. Mặc dù không quay đầu lại, nhưng bà run rẩy vô lực suốt cả quãng đường.
Bảy năm phiêu bạt không như ý ở Bắc Kinh đã mài mòn hết tính tình của một người phụ nữ, nàng Juliette nổi loạn thoát cương vì tình yêu chẳng thu được chút lợi lộc, cuối cùng đã quyết định cúi đầu trở về nhà.
Mẹ tôi không có ý định mang theo bất cứ thứ gì ở Bắc Kinh, bà chỉ đưa cho chủ nhà một ít tiền, tháo khung gỗ bên cạnh cửa phòng và cưa nó thành một thanh gỗ dài hai mét. Trên đó vẽ những vạch đo chiều cao dài ngắn khác nhau bằng bút dạ đen hoặc đỏ, ghi lại lần đầu tiên tôi tự đi, lần đầu tiên tôi cất tiếng nói, ngày đầu tiên đi mẫu giáo, chiếc răng sữa đầu tiên rụng xuống…
Mẹ tôi thường đứng trước những vạch đo chiều cao chi chít đó, nhón chân lên so sánh rồi cười nói rằng Gia Ngôn của bà sau này nhất định phải cao như vậy. Tôi ngẩng đầu nhìn mà giật mình, ít nhất cũng phải hai mét.
Ngày chúng tôi rời đi đúng vào đêm giao thừa Tết âm lịch, Bắc Kinh thường có sương mù, những chồi non mới đang lặng lẽ nhú lên trên những gốc hòe cổ thụ ven đường. Một nhóm thanh niên nghệ sĩ ăn mặc kỳ quái say xỉn lảo đảo đụng mặt chúng tôi, có người trong số họ còn nhận ra mẹ tôi và tôi, miệng buông lời tục tĩu: “Ồ, góa phụ xinh đẹp dắt theo thằng con nói lắp!”
Mẹ tôi giơ thanh gỗ dài hai mét ngang người, lần lượt xua đuổi đám côn đồ đó. Vào khoảnh khắc ấy, bà vô cùng vĩ đại trong lòng tôi, không phải là Juliette yếu đuối mềm mại mà là Hoa Mộc Lan xách đao ra trận.
Khi trở về Quang Châu, mẹ tôi tìm được chốn dừng chân ở một nơi gọi là làng Nguyên Bàn. Ngôi làng đúng như tên gọi của nó, nghèo nàn, đổ nát và bẩn thỉu, nhưng đó cũng là nơi chứa đựng những ký ức đẹp nhất của tôi kể từ khi chào đời. Mẹ tôi đóng thanh gỗ đó vào bên cạnh cửa phòng một lần nữa, tiếp tục để nó ghi lại sự trưởng thành của tôi. Sau đó bà bắt đầu liên tục viết thư cho ông ngoại, nhờ người chuyển lời đến ông. Trong thư, bà thành khẩn nhận lỗi lặp đi lặp lại, cố gắng hàn gắn mối quan hệ với gia đình.
Có lẽ cuối cùng ông ngoại vẫn không nỡ bỏ rơi con gái ruột, vài tháng sau, mẹ tôi đột nhiên hớn hở như một cô gái mười tám, bà ấy ra vẻ thần bí và vui mừng nói với tôi rằng, chúng ta về nhà thôi!
Lúc đó ông ngoại đã thăng chức lên chủ tịch tỉnh Quảng Đông, tôi theo mẹ đến thăm ông mà còn phải để hai cảnh vệ cầm súng đứng gác dẫn vào cổng. Giữa ngày hè, trong sân của khu nhà tỉnh ủy, hàng cổ thụ cao vút che trời, hương thơm thực vật nồng nàn như muốn bao phủ lấy toàn thân.
Khi đến dinh thự của ông ngoại, tôi mới phát hiện căn nhà nhỏ của ông ấy lại vô cùng giản dị, một bên sân là vườn hoa, một bên là vườn rau. Trong vườn hoa có rất nhiều cây hoa hồng leo, đỏ xanh rực rỡ tươi rói làm người ta chói mắt. Trong vườn rau thì có vài quả dưa chuột và cà chua chưa chín tới, bên cạnh có dựng một cái bia ngắm, trên đó còn có chút bùn ẩm ướt trông như vừa mới cực khổ. Nghe cảnh vệ dẫn chúng tôi vào nói, bí thư Lạc rất gần gũi với dân, tự tay trồng hoa trồng rau, đến khi rau quả đầy vườn còn tự tay hái mang tặng họ nếm thử.
Khi bước chân vào cổng lớn nhà họ Lạc, mẹ tôi và tôi mới phát hiện, hóa ra thứ đang chờ đợi chúng tôi không phải là cảnh đoàn viên mà là tiệc Hồng Môn.
Mẹ tôi còn có ba người anh em trai, lúc này đang kéo theo vợ con vây quanh ông ngoại, nhìn chằm chằm vào chúng tôi bằng ánh mắt lạnh lùng. Tôi không thích những người nhà họ Lạc này ngay từ cái nhìn đầu tiên, từng người từng người đều mang dáng vẻ của những kẻ cặn bã con ông cháu cha nhà cao cửa rộng.
Quả nhiên, cả ba người anh em này đều kịch liệt phản đối ông ngoại tôi tiếp nhận mẹ con chúng tôi, khuôn mặt họ dữ tợn, miệng thì liên tục gào thét: “Con đĩ này đã làm thể diện nhà họ Lạc chúng ta mất hết từ lâu rồi!”
Mẹ tôi không để ý đến những lời mắng chửi đó, chỉ gọi một tiếng “bố” với ông ngoại, liên tục nói rằng mình đã sai rồi. Bà muốn dùng một nụ cười để rút ngắn khoảng cách với cha mình, nhưng trông bà rất rụt rè, không dám cười lớn.
Ông ngoại tôi nho nhã mảnh khảnh, không giống một người đứng đầu tỉnh mà giống một cao nhân lánh đời trong phim ảnh. Ông nhìn mẹ rồi lại nhìn tôi, trên gương mặt là một nụ cười vừa ôn hòa vừa khó hiểu. Ông hỏi tôi “bình thường thích đọc sách gì”, “có sở thích gì”, không giống quan tâm mà giống như đang xoi xét và chất vấn. Ông vẫn chưa tha thứ cho mẹ tôi, tất nhiên cũng không thân thiết gì với tôi. Có lẽ trong mắt ông, con gái không phải là chiếc áo bông ấm áp trong mùa đông, con gái chỉ là một quân cờ để ông tranh giành quyền lực.
Sau khi tôi lần lượt trả lời từng câu hỏi, ông ngoại tôi nhìn quanh, nói hiếm khi hôm nay cả nhà đều có mặt nên muốn kiểm tra bài vở của các cháu, cũng không kiểm tra gì khó, mỗi người đọc một bài thơ đi.
Mẹ tôi không ngờ về nhà còn phải thi thố, bà lập tức sững sờ chết trân. Cũng phải thôi, người Trung Quốc đi đâu cũng phải thi đấu cạnh tranh.
Con trai của bác cả tên Lạc Tử Thành hơn tôi ba tuổi, lớn tuổi nhất trong số đám cháu nhà họ Lạc, là một thằng béo ú mặt đầy thịt. Anh ta là người đầu tiên đứng ra, đọc thuộc lòng bài “Cao Đường phú” của Tống Ngọc không sai một chữ. Con trai của bác hai tên Lạc Địch cũng không chịu thua kém, thể hiện bài “Đằng Vương các tự” với biểu cảm phô trương quên cả bản thân. Cuối cùng là con gái của chú út tên Lạc Chỉ Văn, một cô bé mắt sáng răng trắng, nhỏ hơn tôi một tuổi rưỡi. Nhưng cô bé đã nói tiếng Anh rất trôi chảy, bắt đầu đọc thuộc lòng bài thơ Sonnet của Shakespeare.
Shall I compare thee to a Summer’s day? Thou art more lovely and more temperate…
Ông ngoại tôi lộ vẻ hài lòng với đám cháu xuất sắc, sau đó quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Ánh mắt đó như muốn nói… không đủ ưu tú thì không có tư cách làm người nhà họ Lạc.
Lúc này mẹ tôi mới thực sự căng thẳng, bà bất giác vặn vẹo vạt áo, bóp chặt khớp ngón tay đến trắng bệch. Sau đó bà hít sâu một hơi rồi ổn định lại tinh thần, dùng ánh mắt dịu dàng mà kiên định quen thuộc để động viên tôi đứng ra giữa phòng.
Đến lượt tôi.
Tôi bốn tuổi mới biết nói, sáu tuổi mới bắt đầu học thuộc thơ, khi căng thẳng lại dễ nói lắp, thực sự không thể gọi là phát triển sớm được. Nhưng không ai thấy tôi có vấn đề trước buổi tụ họp gia đình này. Chính bố tôi cũng không học hành được mấy năm, hoàn toàn không biết gì về giáo dục, còn mẹ tôi, bà ấy bao dung cho tất cả những bướng bỉnh, chậm chạp và những tật xấu mà trong mắt bà là hoàn toàn vô hại của tôi, bà ấy chưa bao giờ mong mỏi điều gì khác ở tôi ngoài việc con trai mình được hạnh phúc.
Giờ phút ấy ánh nắng chói chang, cả căn phòng đều ngồi ngược sáng, họ nhìn chằm chằm vào tôi bằng vẻ mặt kỳ quái, như thể đang nhìn một miếng thịt sắp được đưa lên bàn cân.
Hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt những người đó, tôi quay lại nhìn mẹ rồi mới hắng giọng nói:
“Cạp… cạp… cạp…”
Không ngờ, bài thơ ai cũng biết này lại khiến tôi gặp họa lớn. Tôi vừa mở miệng, con trai bác cả Lạc Tử Thành đã phá lên cười đầy nhạo báng.
Thậm chí anh ta còn bắt chước dáng vẻ của con ngỗng, đi lạch bạch vài bước trước mặt tôi, khiến đám người nhà họ Lạc đều bật cười.
Tôi cố gắng không để anh ta làm phiền, tiếp tục đọc: “Cổ… cổ… cổ cong hướng lên trời…”
Nhưng chưa đọc xong được một câu thơ thì Lạc Tử Thành lại một lần nữa kêu lên một cách quái gở: “Cong cong cong, cong cái gì mà cong, hóa ra mày là thằng nói lắp à!”
Anh ta nói xong thì cả phòng lại cười ầm lên. Tôi thấy Lạc Tử Thành kiêu ngạo hất hàm với tôi, vẻ mặt đầy hả hê. Tôi thấy hai má mẹ tôi đỏ bừng, đáy mắt lấp lánh những giọt nước mắt không biết là hối hận hay tủi nhục, thế là nhất thời tôi lại càng thêm bối rối không biết làm sao.
Lạc Tân Vương bảy tuổi đã có thể viết ra danh tác lưu truyền ngàn đời, nhưng tôi bảy tuổi lại không thể đọc thuộc được bài “Vịnh Nga” đó.
*Lạc Tân Vương là tác giả của Vịnh Nga (vịnh về ngỗng): Cạp cạp cạp. Cổ cong hướng lên trời mà hát. Lông trắng nổi trên mặt nước xanh. Chân hồng bơi đạp tạo sóng trong.
Một bữa cơm đoàn viên hoàn toàn không còn mùi vị. Sau khi về nhà, mẹ con tôi ôm nhau khóc nức nở, khóc đến xanh xao mặt mày, môi khô nứt nẻ, khóc đến mức vai tôi ướt đẫm nước mắt của bà, trông như một miếng vá xấu xí.
Nghe tiếng khóc tuyệt vọng của mẹ tôi, tôi chợt nhận ra, tất cả là lỗi của mình.
Nhất định là lỗi của mình.
Tôi đã làm mẹ mất mặt trong buổi tụ họp gia đình quan trọng nhất. Đáng lẽ ra tôi phải nói năng lưu loát xuất khẩu thành thơ từ nhỏ như Lạc Tử Thành hoặc Lạc Chỉ Văn, đáng lẽ ra tôi phải thể hiện xuất sắc hơn một chút.
Mẹ tôi thề rằng đời này sẽ không bao giờ trở về nhà họ Lạc nữa, sẽ không chịu đựng sự sỉ nhục này nữa. Nhưng ba năm sau bà ấy đã thất hứa.
Hết chương 2.
Zen: Đọc chương này rơm rớm vì thương ý TT_TT Huhuhuhuhu thương thằng bé quá aaaaa
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.