Kỳ lạ là đêm đó tôi ngủ rất ngon, không mộng mị gì cả. Nhưng khi mở mắt vào sáng hôm sau, tôi đã vô cùng hối hận, giấc mơ đã ăn sâu vào máu thịt tôi suốt mười tám năm qua, một giấc ngủ sâu không mộng mị thì khác gì cái chết?
Tôi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, khi làn nước lạnh vỗ lên má, tôi bỗng nghe thấy tiếng chim hót ồn ào. Tôi đi ra theo tiếng hót thì thấy vệt nắng chiếu vào cửa sổ, bên trong có một chiếc lồng chim rất tinh xảo. Có lẽ là đồ cổ của Bắc Kinh với chất liệu đồng khảm men, đế lồng bằng lam ngọc, hoa văn dây leo mạ vàng, hũ đựng thức ăn cho chim cũng cùng chất liệu và hoa văn, bên cạnh còn có một lọ thức ăn dự phòng.
Tôi vừa vui mừng vừa thấy hoang đường, người đó đã tranh thủ lúc tôi ngủ say để thực sự mang một con chim vào đây. Nhưng khi lại gần nhìn kỹ, tôi mới phát hiện con chim trong lồng không phải chim khách mà là một con sáo mỏ ngà.
Loại sáo đen phổ biến nhất, dài hơn hai mươi phân, toàn thân đen tuyền, chỉ có một vòng lông trắng quanh mắt, khiến ánh mắt nó trông hung dữ như đang trợn ngược lên, chẳng đáng yêu tí nào.
Tôi bỗng thấy tức giận.
Tức giận vì con chim khách mà tôi không thể có được, tức giận vì sự mất cảnh giác của mình ngày hôm qua, và tức giận vì những cái ôm và đụng chạm mờ ám đó.
Tôi cứ đờ đẫn nhìn con sáo trong lồng, mà con chim này cũng chẳng khách sáo, nó nhảy nhót quanh bốn góc lồng, thỉnh thoảng lại mổ một chút hạt kê và lòng đỏ trứng trong hũ thức ăn, sau đó lại tiếp tục hót ầm ĩ.
Một lúc sau, cửa sắt phòng bệnh bỗng mở ra từ bên ngoài, tôi hoảng hốt dùng cả người để che chiếc lồng chim, y như một sinh viên đại học nuôi thú cưng sợ bị quản lý ký túc xá kiểm tra. Nhưng người bước vào lại là một cô gái trẻ xa lạ. Cô gái tự giới thiệu tên mình là “Đường Hiểu Đường” và bảo tôi có thể gọi cô là “Hiểu Đường”, còn nói hôm qua mới bắt đầu đi làm, hôm nay đã được phân công chăm sóc tôi.
“Hôm nay bác sĩ Mục sẽ tiếp tục đánh giá cho anh.” Đường Hiểu Đường thay thế hai tên y tá dẫn tôi ra ngoài hôm qua. Dường như cô gái không thấy tôi nguy hiểm, trên đường đi cứ vui vẻ huơ tay múa chân và nói huyên thiên.
Viện tâm thần có quá nhiều người điên, để đảm bảo an toàn, các y tá chủ yếu là nam giới, nhưng đàn ông thì thường thô lỗ, bẩn thỉu và tục tằng. Tôi đã có thiện cảm với Đường Hiểu Đường này gần như ngay cái nhìn đầu tiên, đúng như cái tên, cô nàng có một khuôn mặt xinh xắn như viên kẹo, khi cười đôi mắt sẽ cong lên, hiện cả má lúm đồng tiền ngọt ngào. Cô nói mình vốn là y tá điều động, năm nay may mắn thi đỗ công chức, khi biết mình được phân vào bệnh viện tâm thần thì cảm thấy hơi sợ hãi, không ngờ ngày đầu tiên đã may mắn gặp được tôi.
“Tôi cũng là một người điên. Thậm chí có thể là người điên nhất.”
“Anh không phải, anh chỉ bị tổn thương trái tim thôi.” Rõ ràng Đường Hiểu Đường đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, cô ngây thơ nhìn tôi và nói, “Một trái tim bị tổn thương thì chỉ cần được chữa lành là anh có thể ra ngoài.”
Cô gái luôn đi bên cạnh tôi, theo mỗi bước đi nhẹ nhàng của cô, một làn hương thoang thoảng lại tỏa ta từ mái tóc. Tôi cố gắng phân biệt, nhưng đó không phải mùi hoa cũng không phải mùi trái cây.
Đến văn phòng của bác sĩ Mục, Hiểu Đường dừng lại ở cửa, thò cái đầu buộc tóc đuôi ngựa vào. Cô gái nhìn người bác sĩ trẻ đang ngồi bên trong với vẻ kinh ngạc, khoảng ba bốn phút sau mới giật mình tỉnh mộng, quay người tiếp tục công việc của mình.
Cô ấy nhìn thì tôi cũng nhìn; cô ấy ngẩn ngơ thì tôi cũng ngẩn ngơ, cái đẹp không bao giờ làm người ta thấy chán, xưa giờ vẫn vậy.
Sau khi cô gái rời đi, tôi lại ngồi trước mặt người đàn ông này, bác sĩ Mục ngẩng mặt lên từ đống giấy tờ, nhìn tôi một lượt rồi câu đầu tiên đã hỏi: “Thích không?”
“Thích, thích gì?” Tôi lắp bắp như bị bắt quả tang, tưởng rằng cậu ta phát hiện ra tôi đã nhìn chằm chằm cậu ta kể từ khi bước vào.
“Thích chim đó.” Cậu ta đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, nhướng mày nở một nụ cười tinh quái, “Chẳng lẽ lại thích em?”
Tôi bắt đầu thấy chán ghét sự ngả ngớn của người này, thế là vội vàng nhắc lại: “Tôi không thích chim sáo, tôi chỉ thích chim khách.”
Cậu ta vờn cây bút máy trong tay như đang chơi đùa với điếu thuốc, thái độ vẫn dửng dưng: “Chim nào mà chẳng là chim, có gì khác nhau đâu?”
TruyenLau
“Khác chứ, đâu cũng khác.” Dĩ nhiên là khác rồi, chim khách được công nhận là “loài chim may mắn”, còn con sáo này hình như đang trong thời kỳ thay lông, vừa trọc lóc vừa xấu xí đen thui, hót lên thì nghe như tiếng khóc tang.
“Chỉ là hai bên chưa có tình cảm thôi, anh nuôi nó một thời gian thì chẳng phải sẽ giống nhau sao?” Người này đúng là nói cùn, “Với cả nó còn có thể học nói tiếng người đấy.”
“Về phòng tôi sẽ bóp chết nó.”
“Chấp niệm của anh sâu quá rồi!” Tôi nói những lời khó nghe như vậy nhưng bác sĩ Mục lại cười lớn, cười một lúc thì cậu ta nói, “Hồi nhỏ em cũng có chấp niệm rất sâu, em rất muốn ăn loại kem ốc quế bán ở xe kem lề đường. Nhưng nhà em cấm tiệt không cho ăn đồ ăn vặt ngoài đường, dù em có nài nỉ bảo mẫu và tài xế đưa đón đi học mỗi ngày thế nào cũng không được. Oái oăm là chiếc xe kem đó lại cứ đỗ ngay cổng trường em, lần nào nhìn thấy là lần đó thèm, nhìn thấy mười lần thì phát điên lên. Cuối cùng có một lần, vú Lan không thể chịu nổi lời van xin tha thiết của em nữa nên đã lén mua cho em một cái. Nhưng em còn chưa kịp nếm thử được một miếng thì đã bị một thằng bé chạy qua va phải, cái ốc quế vẫn còn trong tay nhưng viên kem bên trên lại rơi xuống đất. Em đau khổ tột cùng, mặc cho vú Lan nói sẽ mua lại cho bao nhiêu cái cũng không có tác dụng, em cứ khóc lóc gào thét “Chỉ muốn cái này, chỉ muốn cái này”… Nếu em của hai mươi năm sau có thể xuyên ngược về, chắc chắn em sẽ nói với thằng bé đang khóc lóc ngoài đường kia rằng đó chẳng qua chỉ là một cây kem vị vani thôi.”
Tôi cười lạnh và nói: “Cậu bớt bớt đi, chẳng phải đây là “tự bộc lộ trong trị liệu” hay sao? Lại còn thêm bối cảnh về thời gian dài để người bị tổn thương cảm thấy nỗi đau hiện tại chẳng qua là kinh nghiệm phổ biến của con người? Tôi không cần cậu chữa trị, càng không cần cậu cứu vớt.”
TruyenLau
“Hiện tại nói với anh những điều này thì hơi nhanh, chúng ta chưa có đủ thời gian để xây dựng mối quan hệ tin tưởng, nhưng dù sao em cũng chỉ có một tháng.” Bác sĩ Mục không bận tâm đến sự chống đối của tôi, cậu ta cúi xuống kéo ngăn kéo ra, thứ cậu ta đưa cho tôi lần này không phải là thuốc lá mà là một cuốn sách. Cậu ta nói ngoài việc chăm sóc con chim, tôi có thể đọc sách khi rảnh, nhưng tôi chỉ liếc qua bìa sách đã nói không cần.
“Tái Tập Kích Tiệm Bánh Mì của Haruki Murakami à? Tôi đọc từ hồi cấp hai rồi.” Lại là một câu chuyện tâm lý khuyên người ta nên buông bỏ, tôi thẳng thừng vạch giới hạn thêm lần nữa, “Đủ rồi. Đừng cố gắng dùng “liệu pháp kể chuyện” để hóa giải chấp niệm của tôi, cũng đừng hỏi những câu ngu ngốc như “Thứ anh luyến tiếc là người đó, hay là chính bản thân anh khao khát được yêu thương” nữa. Để các cuộc phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, tôi cũng đã nghiên cứu tâm lý học, tôi có thể khiến người được phỏng vấn cảm kích rơi nước mắt mà hòa giải với người thân đã xa cách mười năm, cũng có thể khiến họ xấu hổ và tự ti đến mức muốn chết đâm đầu vào tường ngay trước mặt mình đấy.” Mặc dù phong cách phỏng vấn của tôi trong chương trình Cuộc Sống Phi Thường không gây tiếng vang bằng sự độc địa và sắc bén, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thể làm được.
*Tái tập kích tiệm bánh mì (The Second Bakery Attack) nằm trong tập truyện ngắn Desire gồm 5 truyện của Haruki Murakami, bao gồm Tái tập kích tiệm bánh mì; Cô gái trăm phần trăm vào một buổi sáng tháng Tư đẹp trời; Sinh nhật của nàng; Samsa biết yêu; và Truyện dân gian của thế hệ chúng tôi: Một tiền sử của chủ nghĩa tư bản giai đoạn cuối.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Em biết, một ông diễn viên gạo cội lấy danh nghĩa vì nghệ thuật để bỏ vợ bỏ con đúng không? Em đã xem số đó, thái độ của anh trong show hung hăng hơn thường ngày một cách bất thường.” Cậu ta dừng lại đúng lúc, gõ nhẹ cây bút máy lên bìa sách của Haruki Murakami, sau đó mỉm cười và nói, “Đáng yêu thật.”
Quả nhiên fan, không bỏ sót chương trình nào của tôi cả. Tôi lập tức quyết định đổi khách thành chủ, suy cho cùng thì dò hỏi người khác và đào sâu vào quá khứ của họ là sở trường của tôi, thế là tôi hỏi cậu ta: “Cậu có đang trong một mối quan hệ thân mật nào không?”
“Không, hiện tại em độc thân.” Cậu ta phủ nhận rất nhanh, rồi đôi mắt sáng lên, tỏ ra khá vui vẻ, “Anh cũng bắt đầu có hứng thú với em rồi à?”
“Không có hứng thú. Tiếp tục trả lời câu hỏi của tôi đi, cậu đã từng yêu ai chưa?”
“Đương nhiên.”
Chút do dự trong mắt cậu ta không thoát khỏi mắt tôi, rõ ràng là có một bí mật cần được khám phá ngay lập tức. Tôi tiếp tục dồn ép: “Bây giờ cô gái đó đang ở đâu?” Tôi hạ quyết tâm rồi, một khi tìm ra sơ hở thì tôi cũng sẽ mổ xẻ cậu ta và làm cậu ta tổn thương.
Nhưng bác sĩ Mục lại nhìn thẳng vào mắt tôi, im lặng một lúc rồi nói: “Em chưa nói đó là con gái.”
Lần này đến lượt tôi sững sờ, tôi không ngờ một người đàn ông lại come out ngay trước mặt mình một cách công khai và thẳng thắn như vậy. Điều này khiến những cái đụng chạm và ôm ấp của cậu ta hôm qua bỗng chốc trở nên khác lạ. Làn da từng được cậu ta “tưới tắm” của tôi bắt đầu tự động hồi tưởng lại cảm giác đó, càng hồi tưởng càng giật mình, tôi nổi hết cả da gà.
Mãi một lúc sau, tôi mới cau mày hỏi: “Thế anh ta đâu rồi?”
“Chết rồi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó em phát hiện ra rằng, hồi trẻ luôn nghĩ rung động một lần rung động là cả đời, nhưng thực ra thì chưa chắc.”
“Máu lạnh thật.” Tôi vẫn đấu tranh cho tình yêu mà tôi tin tưởng, dù tư thế chẳng đẹp đẽ gì cho cam, “Nói ra những lời máu lạnh như vậy, chỉ có thể chứng tỏ cậu vốn không yêu người đó.”
“Chỉ là triết lý sống của em đơn giản hơn thôi.” Cậu ta lại nhìn tôi với ánh mắt cảm thông, như muốn mời tôi “cùng sang bờ bên kia”, cậu ta ngừng lại một lúc mới nói tiếp, “Đối mặt với sự thật, thừa nhận thất bại, khóc cho đã đời rồi bắt đầu lại từ đầu.”
Một đứa trẻ con thì hiểu gì về tình yêu? Tôi bực phát điên, đứng phắt dậy rồi quay đầu bỏ đi.
Trở lại phòng bệnh, tôi hậm hực đối mặt với con chim sáo, phân vân rất lâu giữa việc bóp chết nó và thả nó đi. Cuối cùng, tôi chọn cách cho một nắm hạt kê lòng đỏ trứng vào lồng chim.
Con chim này rất khôn, nó mổ nhẹ vào ngón tay tôi một cái để cảm ơn rồi ăn một bữa no nê, sau đó lại bay lên bay xuống trong lồng và hót líu lo.
Tôi nghiêng đầu, rụt vai, lại nằm sấp bên bệ cửa sổ, mặc cho ánh nắng xuyên qua những song sắt cửa sổ đổ bóng lốm đốm lên mặt. So với bầu trời chỉ rộng bằng một ngón tay ngoài kia, tôi phát hiện ra mình vẫn thích ngắm con chim này cả ngày hơn.
Kể từ đó, mỗi ngày ngoài việc tiếp tục nhận “đánh giá” một lần, tôi còn cho chim ăn và trêu chim. Mặc dù con sáo này chưa từng nói được tiếng người từ khi đến đây, nhưng sự xuất hiện đột ngột của một sinh vật sống đã mang đến chút hy vọng cho cuộc sống tù túng của tôi. Bác sĩ họ Mục kia cũng vậy, cậu ta cũng đột ngột tới, khuấy động trái tim tôi giống như con sáo này. Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thán trong lòng, đúng là “như làn gió mát”.
Tất nhiên tôi vẫn đúng giờ ngồi xem “Tin Tức Trung Quốc” cùng các bệnh nhân khác, nhưng dần dần, tôi nhận ra thái độ của mọi người đối với mình đã thay đổi.
Ai cũng nói bác sĩ Mục trẻ tuổi và đẹp trai này có lai lịch không tầm thường, nhưng chi tiết thế nào thì không ai biết. Chỉ là ngày càng có nhiều người cảm thấy kỳ lạ, tại sao vị bác sĩ Mục mới đến này lại cứ quấn lấy Giường 104?
Tôi từng đoán có lẽ cậu ta là đồng nghiệp của tôi, trà trộn vào bệnh viện tâm thần chỉ để làm một bản tin chuyên đề chấn động. Điều này rất giống với những gì mà những người dưới trướng Hình Minh sẽ làm, nhưng nhìn thái độ cung kính của viện trưởng đối với cậu ta thì có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Cả Đường Hiểu Đường nữa, cô gái này điểm nào cũng tốt, chỉ có điều là rất thích kéo tôi nói chuyện về vị bác sĩ Mục kia. Bất kể ai bắt đầu cuộc hội thoại và bắt đầu bằng chủ đề gì, không quá ba câu là kiểu gì cô nàng cũng sẽ lái sang người đàn ông đó.
“Kính chào quý khán giả, tối nay là thứ Năm ngày 13 tháng Sáu, cũng là ngày 11 tháng Năm Âm lịch, chào mừng quý vị đến với chương trình Tin Tức Trung Quốc. Nội dung chính của chương trình hôm nay gồm có…”
Ngày hôm đó khi đang ngồi cùng tôi ở góc đại sảnh xem “Tin Tức Trung Quốc”, cô nàng bỗng huých khuỷu tay tôi một cái, nói bác sĩ Mục cũng đến rồi, đang nhìn anh kìa.
Tôi quay đầu lại nhìn, rồi cứ thế đối diện với ánh mắt của cậu ta. Cậu ta đút tay vào túi, nghiêng người dựa vào tường, miệng ngậm một điếu thuốc lá màu đen, có vẻ như đang xem thời sự cùng với các bệnh nhân. Thỉnh thoảng có người đi qua trước mặt rồi lịch sự gọi một tiếng “bác sĩ Mục”, cậu ta cũng mỉm cười gật đầu, nhưng ánh mắt của cậu ta như bị đóng băng, thực chất từ đầu đến cuối chỉ chú ý đến tôi.
Bị ánh mắt không chút né tránh này làm cho bối rối, tôi quay đầu lại nói với Đường Hiểu Đường rằng đừng để vẻ bề ngoài của người này lừa gạt, ý đồ của cậu ta được giấu sâu trong những lớp vỏ hành tây, chỉ khi bóc đến lớp cuối cùng mới lộ ra sự thật. Thấy nét mặt của cô gái nhìn mình hơi kỳ lạ, tôi đành phải cất hết suy nghĩ âm u tiêu cực, nói rằng có lẽ cậu ta thực sự chỉ là một người hâm mộ của tôi. Nhưng cô gái này lại phủ nhận phỏng đoán của tôi ngay lập tức, cô nói bản thân nhìn qua là đã thấy được bí mật ẩn giấu trong mắt người đàn ông này rồi. Cô nàng nói anh bị ngốc à, chắc chắn đàn ông sẽ không nhìn đàn ông bằng ánh mắt như thế, chỉ có người yêu nhìn người yêu mới vậy thôi.
“Gần đây, dự án cải tạo thôn Nguyên Bàn ở Quang Châu đã bắt đầu tăng tốc, căn cứ theo “Quy định thực hiện công tác đổi mới đô thị chuyên sâu của thành phố Quang Châu” được ban hành vào tháng Tư, hiện tại lô đất F27 nằm trong khu vực trục trung tâm mới đã hoàn thành việc đấu thầu công trình, dự kiến xây dựng tám trăm hai mươi lăm căn hộ tái định cư, và phát hành khoản vay riêng lên đến mười triệu tám trăm hai mươi ngàn Nhân dân tệ…”
Cuối cùng tôi cũng đợi được tin tức về việc thôn Nguyên Bàn sắp bị phá dỡ ở Tin Tức Trung Quốc. Và gần như cùng lúc đó, tôi cũng được Đường Hiểu Đường báo tin cho:
“Thật ra em muốn nói với anh chuyện này, hôm qua em nghe các bác sĩ khác nói, bác sĩ Mục đã chào tạm biệt viện trưởng Trình rồi, anh ấy phải về Mỹ sớm.”
Hết chương 11.
Tổng hợp ý của 14 trong một vài comment rep độc giả: Cho anh hỉ thước để ngày nào anh cũng nhớ đến người đàn ông khác ấy à? Đừng hòng!!!! Anw, sắp lăn giường rồi =)) Bác sĩ Mục phát biểu vài câu triết lú tình yêu (tự cho là sâu sắc), Lạc Ưu kiểu: trẻ con biết cái gì =)))) Thế nên Mục mới nhất quyết không chịu thừa nhận mình nhỏ tuổi đó.
Zen: Lý do mình cho Mục xưng “em” ngay từ đầu là vì lúc gặp lần đầu tiên, khi tự giới thiệu nhỏ đã tự xưng “tiểu đệ” ấy =))))))))))))))))))
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.