Gã béo họ Thương không dám ngoi đầu lên nữa, lại không thể nín thở mãi nên cứ vùng vẫy trong nước liên tục. Tôi không muốn chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn và vô vị này nên lẳng lặng rời khỏi phòng VIP, thấy một người phục vụ mặc áo sơ mi đeo nơ, tôi bèn hỏi mượn điện thoại di động của cậu ta. Người này biết tôi là khách quý của cậu Mục nên vui vẻ đồng ý. Tôi nhận lấy điện thoại của cậu ta rồi gọi cho mẹ, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng của dì Vân.
Tôi hỏi bà ấy mẹ có khỏe không? Dì Vân đáp là khỏe lắm. Tôi lại hỏi xem có thể nói chuyện với bà ấy không? Dì Vân lại đáp là mẹ con giờ đang đắp mặt nạ spa bằng vàng lá, không thể mở miệng nói chuyện được.
Im lặng một lúc, có lẽ nghe ra sự thất vọng của tôi, bà ấy nói thêm: “Con có điều gì muốn nói với bà ấy thì cứ nói với dì, dì sẽ nói lại giúp con.”
Thực ra tôi rất muốn kể với mẹ về những gì đã xảy ra trong viện tâm thần, về những trận đòn roi và điện giật tôi phải chịu đựng mỗi ngày, về những bữa cơm nguội ngắt thiu thối không rõ mùi vị trong suốt hơn một năm qua, và cả hai ngón tay đã bị chặt đứt một cách vô ích của mình… Nhưng dù có kể cho bà nghe những chuyện này, bà có thể làm gì được đây? Đi tìm ông ngoại một khóc hai làm loạn ba đòi tự tử chắc? Mẹ tôi đã lo lắng cho đứa con trai bất hiếu này gần hết cả cuộc đời, khó khăn lắm mới có một tuổi già an nhàn và thoải mái, tôi thực sự không muốn để bà phải chịu thêm sợ hãi và đau khổ như vậy nữa.
Vô thức nuốt những lời muốn thổ lộ xuống, tôi nói với dì Vân: “Con không định tiếp tục học ở nước ngoài nữa, con chuẩn bị về nước rồi.”
“Tiểu Ưu à, có vài lời dì không biết có nên nói hay không, nhưng thật ra mẹ con quan tâm con hơn con nghĩ nhiều…”
Dường như dì Vân còn muốn nói gì đó với tôi, nhưng tôi đã cúp máy.
Tôi ngơ ngẩn một mình nhấm nháp những lời của dì Vân, đột nhiên phía sau có tiếng bước chân ngày càng gần. Tôi quay đầu lại, là Mục Lãng Thanh, những đường nét sắc sảo đặc trưng của một đứa con lai được bao bọc trong ánh trăng mờ ảo, tạo nên một khung cảnh mộng mơ chỉ có trong truyện cổ tích.
“Gọi cho ai vậy?” Thấy tôi ngơ ngác không trả lời, cậu ta lập tức hỏi thêm, “Nhớ nhà rồi à?”
“Tiếc là… “nhà” không nhớ tôi.” Tôi cụp đôi mắt thất vọng, rồi lại cố gắng nở một nụ cười như để tự giải thoát cho mình. Sàn nhà dưới chân đột nhiên rung lên, tôi hơi loạng choạng rồi mất sức mà khuỵu xuống. Mục Lãng Thanh nhanh chóng tiến lên, vừa kịp ôm tôi vào trong vòng tay của mình.
“Không sao đâu, em cũng không thân thiết với gia đình mình lắm.” Cậu ta lại bế tôi về căn phòng mà tôi đã tỉnh dậy vào buổi chiều.
Tối qua chúng tôi đã vật lộn cả một đêm, lúc này bản tính loài sói của cậu ta lại trỗi dậy, muốn làm tôi lần nữa. Tôi cố gắng thoát ra nhưng không thành công nên mới định tắt đèn, cậu ta lại không đồng ý, thế là cả hai chúng tôi cứ nhìn nhau chằm chằm trong tình trạng trần truồng và ướt đẫm mồ hôi. Cậu ta vạm vỡ, tôi thì gầy gò, cậu ta sức sống tràn trề, tôi thì hốc hác héo hon, nhưng tôi không cảm thấy xấu hổ với phép so sánh này. Dù sao thì người trước mặt cũng đã thấy tôi trong tình trạng tồi tệ nhất lúc ở bệnh viện tâm thần rồi.
Mục Lãng Thanh vừa hôn tôi, vừa dùng bàn tay mới nổ súng vẫn còn vương mùi thuốc súng để vuốt ve cơ thể tôi. Nụ hôn vẫn nồng nhiệt và mạnh mẽ, nhưng những cái vuốt ve lại hết sức dịu dàng.
Toàn bộ cơ thể tôi đều bị cậu ta mở ra bằng đủ kiểu kỹ thuật, bỗng phần thắt lưng của tôi bị cậu ta gập lại, khi cậu ta chuẩn bị vào trong lần nữa, tôi chợt hỏi: “Mục Khánh Sâm có biết cậu có sở thích này không?”
“Sở thích gì?” Cậu ta cười, cái eo rắn chắc thúc về phía trước, “Anh à?”
Theo tôi được biết, Mục Khánh Sâm không giống đối thủ lâu năm Tưởng Thụy Thần của ông ta. Ít nhất Tưởng Thụy Thần còn giữ sự tôn trọng ngoài mặt với người vợ La Mỹ Tinh nên chỉ có vài đứa con riêng lưu lạc mà thôi, còn vị vua sòng bài Ma Cao này thì cả đời đam mê sưu tầm người đẹp như sưu tầm tem. Ông ta cưới hết vợ này đến vợ khác, có những đứa cháu còn lớn tuổi hơn cả con trai. Gia đình giàu có quyền uy thì không thể tránh khỏi tranh giành đấu đá, cho dù là đứa con út được cưng chiều nhất thì cũng không nên phóng túng như vậy.
Có điều bản thân Tưởng Thụy Thần là một mỹ nam phương Đông hiếm thấy, so với ông ta thì Mục Khánh Sâm có phần kém sắc hơn. Vậy nên con cái nhà họ Tưởng ai nấy đều có vẻ ngoài như thần tiên, còn con cháu nhà họ Mục lại chẳng có mấy người xinh đẹp. Mục Lãng Thanh này thoạt nhìn lại giống người nhà họ Tưởng hơn, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ hiếm có rồi. Website TruyenLau.com
Cậu ta bắt đầu cử động, tôi không thể suy nghĩ sâu hơn được nữa.
“Nhìn em này.” Mục Lãng Thanh kéo khuôn mặt đang cố tình tránh né của tôi quay lại đối diện mình, cậu ta nhếch mép, vừa tự tin vừa độc đoán, “Chẳng nhẽ em không đẹp hay sao?”
Đẹp thì đẹp thật, nhưng đêm đầu tiên mới thoát ra, tôi vẫn còn trong trạng thái vừa thấy may mắn vừa thấy mệt mỏi, mà giờ hai cơ thể chồng lên nhau, vừa “giao lưu” vừa nhìn người còn lại, thành ra tôi không khỏi cảm thấy lúng túng. Trong khi đó, vẻ mặt cậu ta lại nghiêm túc một cách khó hiểu, dù vậy đông tác lại vẫn dịu dàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy hai tay tôi luôn không biết đặt ở đâu, cậu ta lại đột ngột nắm lấy bàn tay bị cụt của tôi đặt lên eo mình. Cậu ta nói, anh có thể ôm chặt lấy em như thế này, hoặc chỉ cần sờ em như vậy thôi.
Sờ như thế nào, đàn ông sờ đàn ông thì sờ như nào hả? Tôi chỉ sờ một tí lên những thớ cơ săn chắc ở bụng cậu ta mà đã xấu hổ đến đỏ bừng mặt rồi. Trong tiếng nước nhớp nháp dâm dật, tôi chỉ có thể vừa chìm nổi lên xuống vừa lảng sang chuyện khác: “Gã béo họ Thương kia còn sống không?”
Mục Lãng Thanh nói với tôi rằng cuối cùng cô gái chia bài xinh đẹp đó vẫn tốt bụng thiện lương tha cho tên béo họ Thương một mạng. Khi được vớt lên khỏi hồ bơi, gã ta ướt sũng và thảm hại như một con chó rơi xuống nước, đã đang hấp hối rồi.
“Nếu người chia bài đó không chịu tha thì cậu sẽ giết gã thật à?”
Website TruyenLau.com
“Chết rồi thì ai trả tiền? Chỉ là cho tên đó một bài học thôi, ở chỗ của em thì phải tuân theo quy tắc của em.”
“Vậy còn tôi?”
“Anh làm sao?” Cậu ta hơi dừng lại, nhíu mày đầy khó hiểu.
“Sớm muộn gì tôi cũng sẽ rời khỏi cậu, rời khỏi con tàu Nữ Hoàng Hoa Hồng này. Lúc đó tôi nên trả lại cho cậu cái gì?”
“Anh chỉ có thể rời khỏi em trong hai trường hợp, hoặc là anh chết, hoặc là em chết.” Mục Lãng Thanh dùng lực lướt ngón tay qua cổ tôi làm động tác cắt cổ, khóe miệng lại nhếch lên khinh thường, tỏ vẻ rất chắc chắn, “Nhưng anh không rời đi được đâu. Em cá là anh sẽ không nỡ, em cược rằng anh sẽ yêu em.”
“Tôi sẽ không.” Tôi đáp chắc như đinh đóng cột.
“Em chưa từng thua trên chiếu bạc.” Cậu ta nói mình sinh ra đã mang số phận của một con bạc rồi. Trong bữa tiệc mừng một trăm ngày tuổi, cậu ta đã được ông bố Mục Khánh Sâm cho ngồi trên một tấm vải đỏ để bốc thăm* trước sự chứng kiến của nửa giới thượng lưu Hồng Kông. Đối diện với đống vật phẩm mang kỳ vọng lớn lao của gia đình như ống nghe y tế, máy tính, bút vẽ và cây đàn piano cỡ nhỏ, cậu ta đã chuẩn xác chọn lấy một chồng chip cược.
*Tập tục bốc thăm (hay còn gọi là “thử tài” hoặc “bốc đồ”) là một phong tục truyền thống phổ biến ở Trung Quốc, đặc biệt là trong các dịp lễ quan trọng như tiệc trăm ngày hoặc tiệc đầy năm. Phong tục này cũng xuất hiện ở một số cộng đồng người Hoa ở Hồng Kông, Đài Loan, và các khu vực khác. Người ta tin rằng những món đồ trẻ chọn trong lễ bốc thăm có thể phản ánh sở thích, tài năng, hoặc số phận tương lai của đứa trẻ. Đây là một cách để gia đình dự đoán vui xem trẻ sẽ trở thành người như thế nào (ví dụ, bác sĩ, nghệ sĩ, doanh nhân, v.v.).
Đôi mắt cậu ta rực sáng đến đáng sợ khi nói những lời này, hàng mi dài rậm cong vút liên tục rung lên vì phấn khích. Đó là triệu chứng của một con bạc, nhưng tôi không muốn đả kích cậu ta. Có câu “Cờ bạc sinh trộm cắp, tình yêu gây án mạng”, ý là “người nghiện cờ bạc sớm muộn gì cũng thành trộm cắp, mà người si tình sẽ rước họa sát thân”. Lời nguyền cổ xưa này đã ứng nghiệm trên người tôi một cách đẫm máu, tôi đã quá già nua và suy yếu, không còn sức lực để đánh cược hay để yêu nữa. Thế là tôi ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại khẽ rên lên: “Đánh bạc lâu không có bên thắng, tốt nhất đừng quá tự tin.”
Có lẽ không thể nói lại tôi, cậu ta lại đổi tư thế, tiếp tục hành hạ tôi chết đi sống lại.
Trong lúc nghỉ giữa hiệp, Mục Lãng Thanh châm một điếu thuốc sau khi làm tình, còn tôi thì ngấu nghiến bát xúp lòng lợn vi cá, còn có cả cá mú đỏ và ốc vòi voi.
Vẫn là loại thuốc lá thon dài màu đen tuyền đó, cậu ta hút hai hơi rồi đưa nó đến bên môi tôi. Thực sự không quen với mùi khói thuốc nồng đậm của loại thuốc lá Nga này, tôi không nhịn được mà mím chặt môi lắc đầu. Thấy vẻ mặt chán ghét của tôi, thằng ranh họ Mục còn cố ý rít một hơi thật sâu, rồi ấn chặt gáy tôi và hôn lên miệng tôi như trêu ghẹo.
Cậu ta cạy mở môi tôi bằng đầu lưỡi, rồi mạnh bạo thổi luồng khói đang ngậm trong miệng vào khoang miệng của tôi. Tôi không tránh kịp, bị sặc khói bất ngờ nên ho khù khụ. Cậu ta thì cười lớn không ngừng được vì dáng vẻ lúng túng của tôi, cậu ta vỗ nhẹ vào lưng tôi như an ủi một con mèo bị hoảng sợ, rồi lại nắm lấy tay tôi, ngậm gốc ngón tay cụt lủn của tôi vào miệng, dùng đầu lưỡi liếm ướt từng chút một.
Sau đó, chúng tôi nghiễm nhiên tiến vào hiệp hai. Đêm đã khuya, trên biển không có gió, cũng không có gợn sóng nào, bên ngoài cửa sổ mạn tàu chỉ là một mảng đen kịt và vắng lặng.
Vẫn như ngày hôm qua, rất khó để tôi nhập tâm vào chuyện tình dục giữa hai người đàn ông, nhưng cậu ta lại một lần nữa nâng niu bàn tay tàn tật xấu xí này của tôi, lại một lần nữa khiến tôi run rẩy dữ dội. Không có dấu hiệu báo trước, tôi xuất tinh. Buộc phải thừa nhận, cảm giác rất sướng.
Phải gần một tiếng đồng hồ sau, tôi mới được phép ôm cậu ta đi vào giấc ngủ. Ngủ cũng không yên giấc, dường như chỉ là chợp mắt. Trong mê man nửa mơ nửa tỉnh, tôi nghe thấy Mục Lãng Thanh đang nói chuyện điện thoại với ai đó, cậu ta dùng một giọng điệu ít khi nghe thấy, vừa hài hước vừa lạnh lùng, rằng khó lắm con cá lớn này mới cắn câu, làm sao có thể dễ dàng buông tha được.
Ai cắn câu? “Con cá lớn” trong miệng cậu ta là tôi à?
Tôi nhắm mắt suy đoán, nhưng không được bao lâu thì đã bị cảm giác no nê hiếm hoi trong cơ thể ru ngủ, thế là lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Kiểu gì cũng thấy chỗ này không phải là một nơi an toàn, nhưng đêm nay lại bình yên không mộng mị. Tôi đã không còn phân biệt được tình cảnh của mình là tốt hay xấu, thậm chí không biết mình đang ở trong mơ hay hiện thực nữa.
Hết chương 15.
Lạc Ưu thích đàn ông từng đó năm nhưng cuối cùng vẫn là trai thẳng =))) Hoàn toàn không biết đàn ông sờ đàn ông là cái gì =))
Anw, vậy là chúng ta đã đi được 1/2 bộ truyện rồi…
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.