Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 23: Tài năng đặc biệt là lòng trắc ẩn

“Anh muốn tiếp tục ở lại đây để khóc tang cho bác cả của mình, hay là bây giờ đi cùng em luôn?”
Đã nói đến nước này, tôi chỉ có thể để cậu ta nắm lấy tay, đưa tôi ra khỏi lễ đường đã sắp làm mình phát điên.
Ngẫm lại thì thấy chẳng công bằng gì cả. Người này đúng là một kẻ chiến thắng trời sinh, cảm giác như lần nào cậu ta cũng cho tôi lựa chọn, nhưng oái oăm là mỗi lần như vậy tôi lại đều bị hoàn cảnh ép buộc, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lời dụ dỗ của cậu ta.
Khi ngồi vào chiếc Cullinan của Mục Lãng Thanh, tôi láng máng nghe được tiếng nhạc buồn và tiếng khóc từ phía nhà tang lễ, MC tang lễ đang hướng dẫn khách viếng đi vòng quanh linh cữu, dâng hoa lên thi thể bác cả và nói lời từ biệt cuối cùng.
Chiếc Cullinan lao vun vút về phía trước. Tôi để ý thấy chiếc thẻ tủ đồ đánh số 104 vẫn được buộc trên tóc của Mục Lãng Thanh, trông vừa rẻ tiền lại vừa nực cười, phải nhờ vào vẻ đẹp hoàn hảo của một đứa con lai gánh hộ. Tôi không hiểu, đường đường một cậu ấm con trai vua cờ bạc, tại sao lại cứ khăng khăng một mực với cái thẻ đánh số tủ đồ rách nát như thế.
Sau khi thuận lợi vượt qua hai ngã tư, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước vạch đèn đỏ. Tôi chợt lên tiếng: “Chim của tôi đâu?”
“Đang ở đây rồi mà.” Ánh mắt xấu xa của cậu ta liếc xuống giữa hai chân tôi.
“Ý tôi là con sáo kia kìa!”
“À.” Dường như Mục Lãng Thanh đã nhớ ra, cậu ta dừng lại một chút rồi nhướng mày, “Bóp chết rồi.”
“Cái gì?!” Tôi sốt sắng.
“Chủ của nó còn không cần nó nữa, không bóp chết thì để dành đến Tết à?”
“Cậu…” Nhận ra có lẽ tên này chỉ đang trêu chọc mình, tôi kìm lại cơn giận rồi quyết định khiêu khích cậu ta, tôi nói, “Cậu không thể tỏ ra rộng lượng tí à? Cậu từng khuyên tôi “đối mặt với sự thật, thừa nhận thất bại, khóc cho thật đã rồi bắt đầu lại từ đầu” còn gì? Chẳng lẽ triết lý sống của bác sĩ Mục đây là nói một đằng làm một nẻo, sau đó bám riết không tha, truy đuổi đến cùng?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Không ngờ anh lại nhớ kỹ những lời em nói như vậy đấy.” Cậu ta vốn đang tập trung lái xe, nghe vậy thì quay đầu nhìn tôi, trông biểu cảm có vẻ rất vui, “Lời của dân cờ bạc mà cũng tin được à? Bố em còn nói với truyền thông là ông ta rất chung tình, kết quả thì sao? Vẫn là tam thê tứ thiếp, nhìn thấy thêm ai là yêu người đấy. Có ông bố thích nói dối thì ắt có thằng con thích chém gió thôi, nghe thì cứ nghe, coi như đánh rắm là được.”
Đèn đỏ đã chuyển sang xanh, cậu ta lại nhìn thẳng về phía trước, đạp mạnh chân ga, tỏ ra như thể mọi chuyện đều hợp lý hợp tình.
Cậu ta chủ động nhắc đến Mục Khánh Sâm, tôi không nhịn được mà hỏi: “Cậu bẫy Lạc Tử Thành như vậy, chắc về nhà cũng bị bố mắng nhiều lắm nhỉ?”
Mục Lãng Thanh khẽ cau mày, dường như không hứng thú với chủ đề này, cậu ta không nhìn tôi, cũng không trả lời.
Nguồn copy từ TruyenLau.com “Nhớ năm đó, Mục Khánh Sâm đến Bắc Kinh cũng đã được ông ngoại tôi tiếp đón với tư cách là đại diện thương gia Ma Cao, cũng tỏ ra kính trọng khúm núm lắm. Sao ông ấy có thể cho phép con trai mình làm xằng làm bậy như vậy được.” Tôi ngừng một lát rồi nói thêm, “Khỏi phải giấu tôi nữa, tôi nghe người ta nói rồi, Nữ Hoàng Hoa Hồng đã dừng hoạt động.”
Một lúc lâu sau, cậu ta mới bĩu môi, khinh thường “Ờ” một tiếng, nói rằng ban đầu đúng là mời Lạc Tử Thành lên tàu vì chuyện hợp tác khai thác thôn Nguyên Bàn, nhưng sau đó lại thay đổi ý định. Cậu ta đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi tôi, “Có phải điều hòa hơi lạnh không?”
“Tôi đang hỏi chuyện nghiêm túc, sau đó thì sao?” Đúng là hơi lạnh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không có sau đó gì hết.” Mục Lãng Thanh vẫn cởi chiếc áo khoác da màu đỏ của mình ra để phủ lên đùi tôi. Cậu ta nói tiếp bằng giọng bỡn cợt, “Có không được phép thì cũng đã làm rồi, tàu của em bị bố tạm giữ, em cũng bị ông ta cấm túc luôn. Đang chìm đắm trong giai đoạn “gào khóc thảm thiết” thì đột nhiên nghe tin bác cả nhà anh qua đời, em lo anh bị lũ người máu lạnh nhà họ Lạc làm khó nên mới sốt ruột vội chạy đến đây.”
“Bị cấm túc rồi mà, làm sao ra được?”
“Nhảy cửa sổ chứ sao. Với lại em có nhiều bạn hơn anh một chút, lúc nào cũng có bạn bè giúp đỡ.”
“Tiếc là tôi không có gì để nói với cậu.” Dù người này đã giúp tôi trút giận trên du thuyền cờ bạc, cũng đã giúp tôi thoát khỏi tình huống khó xử ở sảnh phúng viếng, nhưng tôi vẫn nói lời cay độc với cậu ta không chút biết ơn, “Tôi không có gì để nói với người không giữ lời hứa.”
“Em không giữ lời hứa lúc nào?” Giọng cậu ta nghe có vẻ oan ức.
“Đồ của tôi đâu?” Cứ nghĩ đến việc chẳng còn bất cứ thứ gì minh chứng cho những ngày tháng tươi đẹp của mình và mẹ nữa, tôi lại không kìm được đau đớn mà lớn tiếng, “Cậu đã hứa sẽ cho tôi đến thôn Nguyên Bàn lấy đồ về, nhưng bây giờ nơi đó đã thành bình địa rồi!”
“Ồ, ra là anh giận em vì chuyện này à?” Cậu ta giương cằm ra vẻ đã hiểu, sau đó chợt bật cười, cậu ta nói, vậy giờ em sẽ đưa anh đi lấy thứ đó về.
Cậu ta nói xong thì đạp ga hết cỡ, chiếc Cullinan cứ thế chạy thẳng ra khỏi thành phố Bắc Kinh. Đương nhiên tôi vẫn giữ thái độ nửa tin nửa ngờ trước lời cậu ta nói, Bắc Kinh và Quang Châu cách nhau hơn hai ngàn cây số, chẳng nhẽ lại lái xe đến?
Nhưng tôi không hỏi gì cả.
Không muốn hỏi.
Sắp đến kỷ niệm bảy mươi năm Quốc khánh, ngoài cửa sổ xe là một loạt các bồn hoa theo chủ đề Quốc khánh, Khu vực dài hơn chục mét được tạo thành từ những bông hoa và lá cây rực rỡ hình cá chép và hoa súng, thậm chí còn dùng một số loài hoa trắng không tên để tạo hình những chú chim tự do, rướn cổ như sắp bay lên.
Mặc dù ánh nắng ban trưa có phần lóa mắt, nhưng cái kiểu lái xe liều lĩnh như vậy vẫn làm tôi nhớ lại cái đêm chạy trốn khỏi bệnh viện tâm thần. Giờ tôi đã nhận ra, việc đi theo Mục Lãng Thanh ra khỏi sảnh phúng viếng tương đương với việc ngang nhiên come out trong giới thượng lưu. Nhưng kệ thôi, giống như những chú chim trong bồn hoa kia, tôi cũng đang háo hức chờ đợi một chuyến bay không bị thứ gì ràng buộc nữa.
Sau bốn năm tiếng đồng hồ đi xe, trên đường đã ít xe cộ hơn hẳn, cảnh vật ngày càng hoang vắng. Mãi cho đến khi gần tới nơi, tôi mới nhận ra tình hình không đúng lắm. Tôi đột nhiên hoảng sợ hỏi Mục Lãng Thanh: “Cậu đưa tôi đi đâu đấy?”
“Hẳn là anh quen với nơi này lắm chứ.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đó là khung cảnh núi rừng với tiết trời đầu thu, bầu trời xanh biếc, cánh đồng lúa chín vàng, gần đó là bóng của một mái đình lợp cỏ và một dải núi xanh biếc nằm im lìm ở cuối tầm mắt.
Đương nhiên là quen.
Đây chẳng phải là quê của ông thầy Lưu Sùng Kỳ đã bị tôi đổ oan hay sao?
“Cậu điên rồi, sao lại đưa tôi đến đây?” Tôi cật lực xua tay ngăn cản, ra vẻ hùng hổ để thể hiện rằng mình không chột dạ.
“Trường tiểu học Đông Ly trong bài phóng sự “Kết Nối Minh Châu” của anh đang được xây dựng thêm đấy, chúng ta sắp đến nơi rồi.”
Khi biết điểm đến là trường tiểu học Đông Ly, tôi lại càng sợ đến mức túa mồ hôi lạnh, sống lưng run lẩy bẩy. Tôi chất vấn Mục Lãng Thanh bên cạnh bằng ánh mắt kinh hãi tột độ: Sao tôi đến đó được, ở đó lại chẳng toàn những kẻ muốn liều mạng với tôi như Trang Như Hải còn gì?
“Tòa nhà giảng dạy mới vẫn chưa được xây xong, lẽ ra em định vài ngày nữa mới đưa anh đến.” Mục Lãng Thanh lại điềm nhiên nói rằng cậu ta đã quyên góp một tòa nhà giảng dạy cho trường tiểu học Đông Ly dưới tên tôi, còn nói đợi tòa nhà hoàn thành thì chúng tôi có thể đến lần nữa. “Lãnh đạo tỉnh đã đồng ý đến tham dự rồi. Đến lúc đó, các cơ quan truyền thông lớn sẽ có mặt, đủ loại tầng lớp xã hội sẽ đến chúc mừng, rồi anh sẽ đích thân chủ trì lễ khánh thành khu dạy học mới này, anh thấy có được không?”
“Được cái gì mà được?” Tôi không có suy nghĩ nào khác ngoài việc chạy trốn.
Nhưng Mục Lãng Thanh không cho tôi cơ hội nhảy xe bỏ trốn, cậu ta đã kịp thời khóa cửa ghế phụ, và không lâu sau đó chiếc xe đã dừng lại. Tôi nhìn thấy, hai cô giáo của trường tiểu học Đông Ly đang cầm hoa tươi và đợi chúng tôi ở ngay trước con đường núi gồ ghề này.
Lại còn có người ra đón nữa? Tôi hơi ngạc nhiên, đừng nói là hoa, dù giáo viên và học sinh ở đây có ném đá hay trứng vào người mình thì tôi cũng không thấy bất ngờ.
Thấy không thể trốn thoát, tôi đành chấp nhận xuống xe theo Mục Lãng Thanh. Có vẻ như hai cô giáo kia đã đợi từ lâu, họ lập tức tiến đến và đưa bó hoa tươi trên tay cho tôi, nói là do các em học sinh tự hái và bó lại.
Những bông hoa dại giản dị lại thơm ngát, đủ màu sắc từ hồng trắng đến chàm tím, trông rất đẹp. Tôi khẽ nhoẻn cười, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
Cô giáo mặt tròn tóc ngắn họ Tiêu, người còn lại mặt thuôn tóc dài họ Cố, cả hai đều rất nhiệt tình và hồ hởi, họ tự giới thiệu mình đều là giáo viên lâu năm của trường tiểu học Đông Ly.
Tôi và cô Cố đi đằng trước, Mục Lãng Thanh và cô Tiêu đi phía sau, họ dẫn chúng tôi đi thăm trường tiểu học Đông Ly đang được xây dựng mở rộng.
“Hình như mới xây một tòa nhà giảng dạy hồi năm ngoái mà, sao lại xây thêm nữa rồi?” Tôi hỏi cô Cố bên cạnh.
“Vì trường đã được cải tổ, giờ là trường liên cấp chín năm, số lượng học sinh đã tăng gấp đôi nên diện tích cũ không còn đủ để sử dụng nữa. Giao thông ở miền núi không thuận tiện, trường liên cấp chín năm có thể giúp học sinh vùng lân cận đi học dễ dàng hơn, giúp kết nối tiểu học và trung học cơ sở tốt hơn, cũng có thể xóa tan những lo ngại của một số phụ huynh về việc chọn trường.”
Trường tiểu học Đông Ly giờ đã đổi tên thành “Trường Đông Ly”, và ngôi trường Đông Ly này thực sự đã khác rất nhiều so với trong ký ức của tôi. Không còn mái ngói đen, tường xám và bàn ghế hỏng nữa, những tòa nhà cấp bốn cũ kỹ như thầy giáo Lưu Sùng Kỳ đều đã bị phá dỡ để xây dựng lại. Nghe cô Cố liên tục cảm ơn, tôi mới biết tòa nhà giảng dạy mà Mục Lãng Thanh quyên góp dưới danh nghĩa của mình được đặt tên là “Tòa Gia Ngôn”. Nơi đó được trang bị hệ thống quản lý trung tâm thông minh tối tân, phòng học nào cũng có điều hòa âm trần và bảng đen điện tử, còn có hàng trăm máy tính để bàn cho học sinh sử dụng.
Theo hướng tay chỉ của cô Cố, tôi nhìn thấy một tòa nhà cao tầng đang vươn mình từ mặt đất, trông bên ngoài rất hiện đại, sừng sững giữa núi rừng trời cao mây trắng, mang trên mình vẻ hùng vĩ oai nghiêm.
Tôi quay đầu lại nhìn Mục Lãng Thanh, cậu ta chỉ hờ hững nhún vai, không hề muốn khoe công.
“Hiệu trưởng Lưu của các cô đâu rồi?” Tôi cố tỏ ra bình tĩnh hỏi, nhưng trong lòng lại vô cùng căng thẳng.
“Sau chuyện đó, sức khỏe của thầy Lưu vẫn không được tốt lắm. Hoạt động của trường giờ đã đi vào quỹ đạo, liên tục nhận được sự quan tâm và giúp đỡ từ các tầng lớp trong xã hội, thành ra nếu không có việc gì quá quan trọng, chúng tôi sẽ để thầy ở nhà nghỉ ngơi.” Cô Cố dừng một chút rồi lại cười và nói tiếp, “Nhưng thầy Lưu cũng không chịu ngồi yên đâu, thầy mới đàm phán thành công dự án hỗ trợ sữa học đường với một công ty sữa lớn. Từ nay về sau, các em học sinh sẽ được uống “sữa từ thiện giờ giải lao” miễn phí!” Cô ấy lại nói thêm, “Công ty sữa này là nhờ biên tập viên Hình kết nối đó ạ, nếu không có anh ấy thì chắc chắn không thành công đâu.”
Không khí cuộc trò chuyện lập tức trở nên nặng nề khi nhắc đến “chuyện đó” và biên tập viên Hình.
Cô giáo Cố kể với tôi, lúc chương trình của tôi vừa lên sóng, bố mẹ cô ấy đã bắt con gái nghỉ việc ngay lập tức, vì cảm thấy dạy học ở một nơi như vậy rất mất mặt, cả bố mẹ của cô Tiêu cũng có ý tương tự. Khi các giáo viên đang bù đầu tìm kế sinh nhai khác, nếu không có biên tập viên Hình kịp thời làm rõ trên chương trình “Tầm Nhìn Phương Đông” của mình, chắc chắn ngôi trường tiểu học duy nhất ở vùng núi này đã phải đóng cửa.
“Lúc đó cha mẹ tôi đã nhờ người tìm cho tôi một công việc mới ở thành phố rồi, chỉ một bước nữa là tôi cũng nghỉ việc cùng với các giáo viên khác… Đến giờ tôi vẫn còn nhớ những gì biên tập viên Hình đã nói với mình lúc đó.” Cô Tiêu tiếp lời cô Cố, “Anh ấy nói “Lựa chọn như thế nào là tự do cá nhân, không có cao thấp sang hèn, cũng đừng để bị áp đặt quan điểm đạo đức. Nhưng cô làm tôi nhớ đến ngọn lửa dưới tấm chăn ướt hay ngọn đèn đầu tiên trong thí nghiệm của Edison. Có lẽ chúng ta có thể thử xem, nếu nó tiếp tục sáng thì thế giới này có trở nên khác biệt không”… Anh xem, thật sự đã khác rồi nhỉ.”
Đúng là đã khác rồi. Tôi nhìn quanh ngôi trường đã khoác lên mình một diện mạo mới, vài học sinh lớp lớn đang giúp giáo viên phát sữa cho các em lớp nhỏ hơn. Trẻ em ở tuổi này đều đang phát triển, đứa nào đứa nấy đều tranh giành nhau, ngửa cổ uống cạn cả chai như mấy nhóc thổ phỉ.
“Các vị có thường xuyên liên lạc với Hình Minh không?” Dường như tôi đã có thể bình thản đối diện với cái tên này, không còn để sự ghen tị làm bản thân trở nên méo mó nữa.
“Ừm… cũng không thường xuyên lắm. Anh ấy trả lời thư của các em học sinh, nhưng gần như không bao giờ trả lời tin nhắn của tôi… À, tôi có cất bức thư đó trong ngăn kéo ở văn phòng đấy.” Cô Tiêu vừa nói vừa lấy điện thoại ra lướt lại ảnh, sau đó vui vẻ cho tôi xem bức thư rất dài mà Hình Minh đã viết trả lời một em học sinh, như thể đang khoe một món quà vô cùng quý giá, “May mà tôi chụp lại rồi…”
Chữ viết rất ngay ngắn, nét phẩy nét mác đều viết đúng căn bản. Tất nhiên tôi đã từng nhìn thấy chữ viết của Hình Minh, chữ của cậu ta không phải rồng bay phượng múa hay rắn trườn cua bò, mà là truyền nhân của lối thảo thư đương đại, không thể tin được là với cái tính nóng như lửa của mình, cậu ta có thể viết được những con chữ ngay ngắn như vậy. Để các em học sinh hiểu được, lời lẽ trong bức thư này cũng được viết sao cho thật đơn giản và mộc mạc, từng câu từng chữ đều toát lên sự tận tâm và nghiêm túc.
“Tính cậu ta là vậy đấy.” Tôi trả lại điện thoại cho cô Tiêu, vậy mà lại có thể thoải mái đùa với cô ấy, “Dị ứng với người đồng trang lứa, chỉ thích giao thiệp với hai loại người, một là người cực kỳ già, hai là người cực kỳ ít tuổi.”
Lúc này, cô Cố đột nhiên nhìn về phía xa, sau đó mở to mắt kêu lên: “La Cảnh Dương, xuống khỏi cây ngay! Cẩn thận ngã bây giờ!” Có lẽ nhận ra mình đã to tiếng trước mặt khách, cô ấy vội đỏ mặt xin lỗi chúng tôi, “Ngại quá ngại quá. Mấy đứa trẻ ham ăn, trèo cây hái quả ấy mà.”
Phía sau trường Đông Ly có một khu vườn trồng cây sung, vừa khéo đang đúng vào mùa sung chín. Từng chùm quả trĩu nặng trên cây, quả nào quả nấy trông như bụng bầu bảy tám tháng, chỉ chờ đến khi chín và rụng xuống. Vài ba đứa trẻ lớp lớn của trường Đông Ly đang dẫn theo các em nhỏ cùng hái quả, đứa thì dùng sào chọc, đứa thì dùng dĩa để gỡ, đứa nào nghịch hơn thì trèo thẳng lên cây, vươn tay hái rồi ăn tại chỗ. Trong chớp mắt, mấy cô bé đợi dưới gốc cây đã nhặt được một giỏ đầy, một cô bé nhỏ người buộc tóc hai bên cầm hai quả sung lên rồi quay đầu chạy về phía tôi.
Không hiểu sao tôi lại thấy hơi sợ khi đối diện với một cô bé còn chưa cao bằng chân mình, cứ cảm thấy cô bé sẽ ném hết số sung trên tay vào mặt tôi ngay giây tiếp theo. Không ngờ cô bé lại nói muốn cho tôi nếm thử, còn mỉm cười ngọt ngào với tôi rằng: “Anh ơi, anh đẹp trai quá đi.”
Đợi tôi ngơ ngác nhận lấy quả sung từ tay mình, cô bé lại đến trước mặt Mục Lãng Thanh, chớp chớp mắt rồi ngẩng lên hỏi cậu ta: “Đây là… anh trai hay chị gái ạ?” Có vẻ như cô bé còn quá nhỏ nên chỉ có thể phân biệt giới tính dựa vào độ dài của tóc.
“Anh là chị dâu.” Mục Lãng Thanh vừa nói vừa nhận lấy quả sung mà cô bé đưa cho, sau đó liếc nhìn tôi đầy khôi hài.
Tôi không thèm để ý đến cậu ta, chỉ nói với hai cô giáo: “Hay chúng ta ngồi đây nghỉ một lát nhé?” Bốn người chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh bồn hoa trong sân trường, vài cô bé của trường Đông Ly cũng lục tục vây quanh cô giáo của mình, dáng vẻ vừa muốn lại gần vừa không dám, có lẽ là do thấy người lạ nên còn chút rụt rè. Tôi không kìm được lại hỏi cô Tiêu, “Những đứa trẻ này… có biết về chương trình mà tôi đã làm không…”
“Mấy đứa lớn thì chắc chắn biết, mấy đứa nhỏ mới nhập học thì không. ” Cô Tiêu nói, “Lúc đó trường gây ra ồn ào lớn như vậy, mấy cô bé ấy đều xem chương trình của anh.”
“Vậy… vậy các em ấy…” Tôi hơi nghẹn ngào khi nghĩ đến những bông hoa tươi do chính tay mấy cô bé đó bó tặng mình.
“Ai mà chẳng từng mắc sai lầm.” Lúc này, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa có vẻ lớn tuổi hơn cũng tiến đến trước mặt tôi, còn lên tiếng trước cả cô giáo của mình, “Em thi Toán cũng hay làm sai lắm, hàm tỉ lệ nghịch khó quá trời…”
Tôi lại nhìn Mục Lãng Thanh. Trước khi đến đây, với “bụng dạ tiểu nhân” của mình, tôi tuyệt không thể ngờ rằng sự đơn thuần và chân thành của những đứa trẻ này lại giống như một cơn gió núi trong lành và ấm áp, tha thứ cho tôi, bao dung tôi, và cũng nhắc nhở tôi rằng, hóa ra tài năng đặc biệt mà tôi chưa từng có được chính là một tấm lòng trắc ẩn.
Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, định nếm thử những quả sung được trồng tự nhiên này. Tay trái của tôi vẫn đang đeo găng tay trắng nên không tiện bóc vỏ, Mục Lãng Thanh bèn lấy quả sung từ tay tôi, tự mình bóc lớp vỏ mỏng, để lộ ra phần thịt quả đỏ tươi.
Cậu ta đưa quả sung đã bóc sẵn đến trước mặt tôi. Tôi đưa tay phải ra định nhận, nhưng cậu ta lắc đầu và nói “đừng để ướt tay”, sau đó nhất quyết đòi đút cho tôi ăn.
Tôi không thể từ chối, đành cúi xuống cắn một miếng thịt quả mọng nước trắng đục. Trước đây tôi không thích đồ ngọt, đương nhiên cũng không thích vị của sung, tôi vẫn luôn thấy nó ngọt khé cổ, ngấy kinh khủng. Nhưng nếm thử ở nơi đây, vào lúc này, nó lại có một hương vị diệu kỳ khác.
“Ngọt không?” Mục Lãng Thanh cười nhìn tôi, cũng cắn một miếng vào chỗ tôi vừa cắn.
Tôi không trả lời câu hỏi của cậu ta mà chỉ nhìn thẳng vào mắt người này. Vị ngọt thanh của nước quả chạm vào đầu lưỡi rồi truyền xuống cổ họng, sau đó phần thịt quả mềm mại từ từ hòa tan trong kẽ răng. Chúng tôi nhìn nhau, cùng nếm vị ngọt của loại quả tượng trưng cho tình yêu này, như thể đang chia sẻ và đắm chìm trong một nụ hôn triền miên.
Rất nhanh, tôi liếc thấy qua khóe mắt, hai cô bé lớn tuổi hơn đang liếc mắt ra hiệu cho nhau, không biết có phải ngày thường hay đọc tiểu thuyết mạng không mà nín cười thì thầm với người còn lại: “Hóa ra là “chị dâu” thật đó…”
Hết chương 23.
Lời tác giả: Tiểu Mục nhà ta lại đòi danh phận rồi, mọi người nói xem có nên cho em nó không? =))) Được rồi, chương sau sẽ cho nhé =))))))))))) Có thể đọc chung cùng với chương 7:
Có thể khiến người khác yêu hận mãnh liệt đến vậy cũng là một năng lực đặc biệt, mà tôi thì không có khả năng đó.
Zen: Giờ là 21:50 và mình còn chưa ăn tối, chỉ vì muốn tập trung cho xong, tôn chỉ không dây dưa, không trì hoãn và không để sang ngày hôm sau, nên gần như mình không ngẩng đầu dậy hay check điện thoại luôn. Cũng trộm vía bộ này không cần tra cứu gì nhiều, không ẩn dụ điển tích gì cả nên đọc đến đâu là thông đến đấy rồi, những khi mệt mỏi thì truyện thuần tình cảm như 及时雨 vậy, đỡ đau đầu =))
Fanart của 喵嗚嗚喲:

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu