Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 27: Tôi đã thấy người khóc

Trên đường về, Mục Lãng Thanh chỉ chuyên tâm lái xe, không nói một lời nào.
Sau khi đến Quang Châu, chúng tôi nghỉ tại một khách sạn năm sao thuộc Tập đoàn Tinh Thần. Ngay cả chiếc Big G phóng trên đường cũng là do cậu ba kia hào phóng cho mượn. Nhà họ Mục cũng có rất nhiều sản nghiệp ở Quang Châu gồm khu biệt thự, khách sạn cao cấp không có sòng bạc, sân golf, v.v. Xem ra Mục Lãng Thanh cũng có ít nhất một câu nói thật với tôi, đó là cậu ta thực sự không thân thiết với người nhà họ Mục.
Tháng Mười ở Quang Châu thường khô ráo và ít mưa, nhưng dự báo thời tiết nói trời sẽ mưa vào rạng sáng mai, nên gió đêm nay cũng mang theo chút se lạnh. Chúng tôi đang đi qua một con phố cổ dài chưa đến một cây số, những viên gạch xám và hành lang nhiều năm tuổi đều đã mục nát, cả con phố bị bao phủ bởi lớp sương đêm ẩm ướt. Ánh trăng rải loang lổ trên cửa sổ và mặt đất, cảm giác như đang ngâm mình trong nước.
Bây giờ còn rất ít những kiến trúc kiểu cũ đã trải qua nhiều biến đổi như thế này, những ngôi làng trong thành phố của Quang Châu đang dần biến mất theo dòng thời gian.
Nước mắt trên má giờ cũng đã khô gần hết, nhưng chắc chắn Mục Lãng Thanh đã nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của tôi khi nãy. Dường như cậu ta cũng không tức giận, vẫn luôn giữ vẻ bình thản và lạnh nhạt.
“Này, bố cậu đâu rồi?” Chẳng hiểu sao lại cảm thấy chột dạ, tôi chủ động mỉm cười phá vỡ sự im lặng, nhưng giọng nói vẫn còn mệt mỏi và khản đặc do mới khóc. Dừng lại một chút, thấy Mục Lãng Thanh không trả lời, tôi lại tự cười, “Bố cậu trông giống một ông già rất bình thường, chẳng có điểm nào giống cậu cả. Không thể tưởng tượng được với vẻ mặt nghiêm nghị đứng đắn đó, ông ấy lại có thể phong lưu đa tình như những gì báo chí Hồng Kông đã đưa tin.”
Tôi vụng về che đậy sự mất bình tĩnh trên sân khấu vừa rồi, nhưng Mục Lãng Thanh vẫn im lặng.
Tôi lén liếc nhìn cậu ta, Mục Lãng Thanh một tay giữ vô lăng còn tay kia chống cằm, cậu ta hơi ngẩng đầu, luôn nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt như đang nhìn từ trên cao xuống, chẳng biết đang suy nghĩ gì.
Tôi lại gợi một chủ đề khác: “Tôi đã thấy Cố Dao ở khu vực dành cho nghệ sĩ lúc ở trên sân khấu. Anh ta mặc vest chỉnh tề, còn trang điểm một chút, trông cũng bảnh bao. Nhưng trong đầu tôi giờ chỉ toàn là hình ảnh anh ta điên cuồng và tiều tụy bên chiếu cờ bạc, không thể nhìn thẳng vào anh ta được nữa…”
Chiếc Big G chạy qua một quầy dưa hấu dựng tạm bợ bằng bạt xanh, một người đàn ông trung niên xách quả dưa hấu bất ngờ xông ra từ dưới tấm bạt, sau đó lao đến trước đầu xe chúng tôi. May mà Mục Lãng Thanh phản ứng nhanh và kịp thời đạp phanh, không thì chắc chắn đã gây ra tai nạn nghiêm trọng tại chỗ rồi.
“Lái xe cái kiểu gì đấy, muốn chết à?” Ai ngờ người đàn ông trung niên kia không những không biết mình sai mà còn quay sang chửi ngược lại chúng tôi qua lớp kính chắn gió. Nhưng hiếm khi cậu ấm nhà họ Mục với tính cách chó điên này không nổi nóng, cậu ta ra hiệu xin lỗi rồi vẫy tay bảo người đó đi nhanh. Chỉ đến khi bóng chiếc áo phông và quần đùi biến mất trước đầu xe, cậu ta mới nới lỏng cổ áo vest, sầm mặt chửi một tiếng: “Shit!”
Chiếc Big G khởi động lại, lặng lẽ xuyên qua màn đêm tĩnh mịch như nước. Sự im lặng và bất thường của Mục Lãng Thanh làm tôi hoảng loạn, tôi hơi nịnh nọt quay nửa người về phía cậu ta, cố gắng nhoẻn cười: “Ngày mai chúng ta tổ chức tiệc mời khách nhé? Tôi còn thấy có nhiều đồng nghiệp cũ ở đài Đông Á nữa, hồi đó vội chuyển sang đài Minh Châu quá, chưa kịp mời họ một bữa tiệc chia tay…”
“Hôm nay anh nói nhiều quá rồi đấy.” Cuối cùng cậu ta cũng đáp lời, nhưng không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại, “Anh thấy người này, thấy người kia, vậy anh có thấy tôi ngồi ở đâu trong suốt buổi lễ không?”
Đương nhiên là tôi nghẹn lời. Vào lúc đó, toàn bộ sự chú ý của tôi đều dồn vào Ngu Trọng Dạ, dồn vào những chuyện đã qua mà giờ đây mình đã vứt bỏ.
Dường như phản ứng của tôi nằm trong dự đoán của cậu ta, Mục Lãng Thanh nhếch mép, buông ra một câu hài hước: “No pass.”
Đến giờ tôi mới nhận ra, chuyến đi Quang Châu lần này có nhiều điều kỳ lạ và không rõ ràng, ví dụ như chuyện thân mật đột ngột trước khi ra khỏi nhà, hay danh sách người đoạt giải và khách mời không được báo trước… Thực ra tất cả đều là một bài kiểm tra dành cho tôi. Chỉ tiếc là tôi đã không đạt.
“Về việc có thể gặp mặt anh hôm nay, tuy miệng nói không vui nhưng bố tôi đã chuẩn bị quà gặp mặt từ rất sớm.” Mục Lãng Thanh lấy một hộp đồng hồ từ bên cạnh rồi đưa cho tôi, thấy tôi do dự không nhận, cậu ta liếc nhìn rồi thúc giục, “Xem đi.”
Tôi cầm lấy hộp đồng hồ rồi mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ Rolex bằng vàng cực kỳ hiếm, mặt đồng hồ tráng men vẽ một con rồng, năm sản xuất hẳn là 1954, giá ước tính trên sàn đấu giá phải trên mười triệu tệ.
“Bố tôi là một người Hồng Kông lớn tuổi, ông ấy không mấy khi đến đại lục nên luôn nghĩ người Bắc Kinh các anh đều thích biểu tượng “con rồng”.” Mục Lãng Thanh nheo mắt nhìn về phía trước, cậu ta nói, “Kết thúc buổi lễ, ông ấy cầm chiếc đồng hồ này hỏi tôi anh đã đi đâu, tôi lại chẳng biết phải trả lời thế nào.”
Hình như trước khi đi có nhắc đến việc gặp Mục Khánh Sâm sau buổi lễ thật, nhưng tôi đã quên hết.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Mục Lãng Thanh cười khan một tiếng, đột nhiên đạp phanh gấp. Chiếc xe dừng không hề đúng chỗ, chúng tôi đường đột xông vào giữa một nhóm du khách đang chụp ảnh check-in trên vỉa hè. Bọn họ giật mình tản ra như chim hoảng cá tan, cả tiếng phanh chói tai cũng khiến nhiều người đi đường giật mình.
Đêm đã rất khuya, ánh đèn và ánh sao đan xen bên ngoài cửa sổ xe. Cuối cùng Mục Lãng Thanh cũng quay mặt lại, cậu ta vừa nhìn tôi thật lâu, vừa đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi. Tôi chưa bao giờ thấy biểu cảm này trên khuôn mặt cậu ta, không phải là u ám hay phẫn nộ, chỉ cảm thấy dịu dàng và bi thương. Những ngón tay của cậu ta vẫn lạnh như trước, khẽ khàng lướt qua mặt tôi như một làn gió nhẹ. Cậu ta hỏi: “Vậy, anh nghẹn lời vì ai, và rơi nước mắt vì ai?”
“Cậu quá tùy hứng, cũng quá ấu trĩ.” Tôi vừa xấu hổ vừa chột dạ, nhưng ánh mắt lại trở nên cứng rắn ngay lập tức. Đối với việc cậu ta tự ý đẩy tôi vào tình huống hỗn loạn như vậy, tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa bực tức.
“Tôi sẵn lòng tiến về phía anh hàng ngàn hàng vạn lần, chỉ cần anh thật lòng hướng về phía tôi một lần mà thôi… Đáng tiếc…” Mục Lãng Thanh luôn không thích tôi chê cậu ta ít tuổi, cậu ta nhếch mép lắc đầu cười, cuối cùng nỗi buồn và sự dịu dàng kia cũng đông cứng lại trên khuôn mặt. Sau đó cậu ta nhảy xuống xe, sải bước đến bên ghế phó lái rồi đột ngột mở cửa xe, định dùng vũ lực đuổi tôi ra khỏi xe của mình.
Tôi bướng bỉnh chống cự, không chịu cứ thế mà rời khỏi ghế phó lái. Cậu ta lại dồn thêm sức, gằn giọng gầm lên với tôi: “Xuống xe! Mau xuống xe cho tôi!”
Website TruyenLau.com Thực sự không thể chống cự nổi, cuối cùng tôi chỉ có thể khuất phục trước cơ thể khỏe mạnh hơn mình quá nhiều của cậu ta, để cho cậu ta kéo lê ra khỏi cửa xe. Sau đó cậu ta ném tôi ra như một mớ giẻ rách, tôi nặng nề ngã xuống đất.
Trong lúc chúng tôi giằng co, thỉnh thoảng cũng có những chiếc xe chạy xuyên đêm lướt qua bên cạnh, con đường nhựa dưới thân tôi cũng rung lên, bên tai tôi là tiếng gió đêm trước cơn mưa, rít lên nghe như tiếng khóc than.
Cuối cùng thì thằng nhóc luôn tỏ ra chu đáo với tôi này cũng lộ đuôi rồi. Tôi vẫn luôn không thể hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm và ham muốn đột ngột của cậu ta dành cho mình, giờ đây lại có một cảm giác hả hê kiểu “quả nhiên là vậy”, ra là đã chờ tôi đến nước này lâu rồi.
“Làm phiền cậu Mục diễn kịch với một người không bình thường như tôi suốt bấy lâu nay, vất vả cho cậu quá…” Không cam lòng cứ thế bị vứt bỏ, tôi ngửa mặt nhìn cậu ta, quyết định dùng thái độ tồi tệ nhất và lời lẽ độc địa nhất để đáp trả, “Tôi không thật lòng với cậu thì sao, cậu thì thật lòng với tôi được bao nhiêu? Đừng tưởng tôi không biết cậu nghĩ gì lúc chịch tôi, chẳng phải cậu chỉ muốn trả thù cho nhiếp ảnh gia họ Quảng kia sao? Được rồi, được rồi, cậu đã được toại nguyện, cậu thành công rồi đấy! Tôi đã mất hết mặt mũi trước người mình yêu, trước tình địch, trước tất cả mọi người, cuối cùng tôi cũng không thể quay lại đài truyền hình được nữa!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không biết từ nào đã đâm vào Mục Lãng Thanh, rõ ràng cậu ta đã khựng lại một chút. Đôi mắt sáng ngời và đa tình kia lộ ra vẻ không thể tin được, như bị bội bạc, bị sỉ nhục, bị tổn thương, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt cậu ta đã hoàn toàn tối lại.
Mục Lãng Thanh giật mạnh tấm thẻ đánh số tủ đồ đang buộc trên bím tóc rồi ném mạnh vào mặt tôi, cậu ta lạnh lùng nói, anh cút đi, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa.
Cậu ta quay lại ngồi vào ghế lái chiếc Big G, từ vị trí của tôi nhìn ra, cậu ta hơi quay mặt về phía tôi, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Trong cùng một buổi tối, trạng thái tinh thần của tôi thực sự không đủ để chịu đựng thêm hai lần bị phớt lờ, bị đả kích và ly biệt nữa. Thực ra tôi rất muốn cất tiếng giữ cậu ta lại, nhưng chỉ cần mở miệng là tôi lại tự bọc mình trong lớp vỏ cứng rắn nhất, mọc ra những chiếc gai nhọn nhất. Tôi cười nói không ngờ cậu Mục cũng nóng tính nhỉ, cuối cùng cũng không giống chó điên nữa mà giống đàn ông rồi. Không gặp thì không gặp, tôi có yêu cậu đâu… Nghe thấy không? Tôi chưa bao giờ yêu cậu!
Lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng rền vang, chiếc Big G lao đi với thái độ vặn vẹo đầy giận dữ, tôi nghĩ chắc chắn người đàn ông trên xe đã nghe thấy.
Đến tận khi xe của Mục Lãng Thanh biến mất ở cuối con đường, tôi mới bò dậy từ mặt đất. Vừa nãy cậu ta quá thô bạo, cổ tay tôi đầy những vết đỏ tím như máu bầm, ngay cả ngón tay tàn tật trong chiếc găng tay trắng cũng đau nhói lạ thường.
Cuối cùng cơn mưa đã chờ đợi bấy lâu cũng nặng nề trút xuống, trước khi bị mưa thu Quang Châu làm cho ướt sũng, tôi may mắn vẫy được một chiếc taxi.
Mùi tanh của bùn ướt thoang thoảng bốc lên trong không gian chật hẹp, nước mưa vẫn nện lộp đà lộp độp trên nóc xe, chẳng màng đến người trong xe vì sầu muộn mà không muốn nghe chút nào.
Tài xế taxi là một ông chú lớn tuổi, vừa lái xe vừa nghe một chương trình tranh luận rất nổi tiếng gần đây trên điện thoại. Chương trình này đã phát sóng được mấy mùa, chủ đề là “Nếu không còn tình yêu thì có nên ly hôn không?”. Hai bên chính luận và phản biện liên tục đưa ra những điểm tiêu cực của việc “có yêu hay không”. Sau vài hiệp đối đầu gay cấn, một thí sinh nữ với vẻ ngoài sắc sảo và phong cách ngôn từ còn sắc sảo hơn bất ngờ buông ra một câu chặt đẹp: Anh không còn tình yêu nữa, anh chỉ cần người bầu bạn, cho nên anh cần em phải ở bên anh cả đời, thế thì nuôi một con chó đi!
Tôi ở ghế sau đột nhiên cười phá lên, cười đến nghiêng ngả, vỗ tay giậm chân, không còn giữ chút hình tượng nào.
“Cậu là… cậu là Lạc Ưu phải không? Tôi xem chương trình của cậu rồi!” Có lẽ tài xế đã bị tiếng cười cuồng dại và đáng sợ của tôi thu hút, cuối cùng lúc này cũng nhận ra tôi. Chú ấy còn hào hứng cổ vũ tôi đi tham gia chương trình tranh luận này, nói rằng các chương trình trực tuyến bây giờ hay hơn truyền hình nhiều, bao nhiêu MC của các đài lớn đều nhảy sang Aiqiyi, Youku và Tencent để kiếm tiền. Khả năng ăn nói của cậu không hề kém những người tranh luận chuyên nghiệp này, hình tượng lại tốt hơn họ rất nhiều, cậu cũng có thể đi… Này MC Lạc, cậu nói xem, nếu không còn tình yêu thì người ta nên làm gì đây?
“Làm gì ấy à? Nuôi một con chó đi.” Câu trả lời này quá tuyệt vời, tôi cười ngặt nghẽo, cười to hơn nữa.
Hết chương 27.
Zen: Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Quà Thất Tịch hay quá đi tác giả =))
Một vài chiếc art minh họa rất nghệ của
喵嗚嗚喲. Art bộ này không nhiều nhưng được mấy chiếc chất lượng dã man huhu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu