Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 21: Không cờ bạc là thắng (2)

“Gia Ngôn, không ngờ lại gặp được cậu ở đây!” Bối Anh Kiệt tỏ ra vừa mừng vừa sợ, ông ấy mở to mắt hỏi tôi, “Cậu về nước rồi à?”
“Thầy, lâu rồi không gặp.” Nhiều năm không gặp, khuôn mặt ông ấy đã sạm vàng và nhăn nheo như vỏ quả óc chó, suýt nữa tôi đã không nhận ra. Tôi cười với ông ấy, thầm nghĩ Lạc Tử Thành làm công tác tuyên truyền tốt thật, ai cũng nghĩ tôi đã đi du học trong khoảng thời gian mất hút.
“Thầy gì chứ? Không dám nhận, không dám nhận.” Bối Anh Kiệt liên tục xua tay, thân là thầy kiêm cộng sự, đương nhiên ông ấy biết thân phận của tôi, “Cậu chỉ làm có hai kỳ, hơn nữa cậu vốn đã giỏi rồi, tôi nào có hướng dẫn được gì.”
“Sao lại không phải là thầy? Chương trình đầu tiên tôi tham gia với tư cách là MC chính là “Tiếng Nói Đông Á” của thầy. Không có hai kỳ chương trình đó thì cũng không có “Cuộc Sống Phi Thường” của đài Đông Á sau này. Dù là về tình hay về lý, thầy đều là người khai sáng mở mang cho tôi trên con đường truyền thông này.” Lúc đó ông ngoại không hài lòng với cách tôi xử lý vấn đề, sau khi thi thể của Quảng Lăng Sinh được tìm thấy, ông đã ra lệnh cho tôi rút khỏi “Tiếng Nói Đông Á”. Nhưng một chữ là thầy nửa chữ cũng là thầy, chỉ có hai kỳ thì cũng là chương trình, tôi lịch sự hỏi ông ấy, “Dạo này không có tin tức gì về thầy, thầy vẫn khỏe chứ?”
“Tôi cũng vừa về nước chưa đến hai tháng, để xử lý một số chuyện riêng.” Ông ấy nhìn xung quanh rồi tấm tắc khen ngợi, “Người ta nói “mỗi năm một vẻ, ba năm lột xác”, Quang Châu này đổi thay nhiều quá, đi trên đường còn không dám nhận ra.”
“Nói mới nhớ, hình như không lâu sau khi tôi rời khỏi “Tiếng Nói Đông Á” thì thầy cũng nghỉ việc.”
“Không chỉ tôi mà còn cả lão Thất giám đốc trung tâm phát thanh của chúng ta nữa, cũng là người giới thiệu cậu vào đấy, ông ấy nghỉ việc và ra nước ngoài vào thời điểm đó. Ôi, hết người này đến người khác, quả thực có rất nhiều người đã rời đi.” Dừng một chút, Bối Anh Kiệt thở dài, “Cũng may là đi sớm, bây giờ dù là đài phát thanh hay đài truyền hình thì truyền thông truyền thống đều không còn dễ sống nữa. Ai mà ngờ được thời thế thay đổi, hồi đó chương trình hot đến mức ngay cả cháu ngoại của chính ủy cũng đến thực tập!”
“Lúc đó mọi người trong đài đều biết ạ?” Tôi đang muốn hỏi về thân phận cháu ngoại của Lạc Diệc Phố.
“Làm sao mà biết được?” Mắt Bối Anh Kiệt mở to hơn cả cái chuông đồng, “Chỉ có tôi và lão Thất biết thôi, ai dám nói linh tinh thân phận này của cậu ra ngoài chứ! Với lại đây là chương trình đêm khuya của chúng ta, cũng không có ai khác ở hiện trường.”
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại thì lời này cũng có lý. Đúng lúc này, bức ảnh thân mật của Mục Lãng Thanh và Quảng Lăng Sinh bất ngờ lại hiện lên trước mắt, đâm vào tim gan phèo phổi làm tôi đau nhói, tôi chợt nảy ra suy nghĩ: “Thầy ơi, trong đài còn bản ghi âm hai kỳ chương trình mà tôi đã làm năm đó không?”
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ tránh xa những chuyện ông ngoại không thích, nhưng sau hơn một năm đi qua đi lại giữa lằn ranh sinh tử, tôi đột nhiên không còn sợ chết nữa. Bỗng nhiên tôi muốn đối đầu với ông ấy một lần, muốn làm rõ, muốn xác nhận xem sự can thiệp của tôi năm đó có thực sự là một “vụ giết người không chuyên nghiệp” như lời ông ngoại và rất nhiều lời bình luận ác ý trên mạng hay không.
“Không còn đâu, quá thời gian nên xóa hết rồi. Chưa kể chương trình của cậu cũng gây ra ít tranh cãi, nên hẳn là không giữ lại đâu…” Có lẽ thấy vẻ mặt tôi thất vọng, Bối Anh Kiệt lập tức nói, “Tôi sẽ tìm cách liên lạc với đồng nghiệp cũ để tìm giúp cậu. Nhưng mà chưa chắc đã tìm được đâu nhé.”
TruyenLau.com “Cảm ơn thầy.” Tôi lại mỉm cười với ông ấy, để lại thông tin liên lạc hiện tại của mình rồi ra vẻ muốn chào tạm biệt.
“Khoan đã, Gia Ngôn.” Bối Anh Kiệt đột nhiên hoảng hốt tiến lại một bước, ông ấy hạ giọng nói với tôi, “Vừa nãy tôi đã muốn hỏi cậu rồi… vừa về nước tôi đã nghe thấy vài tin đồn trong giới về cậu. Có người thấy cậu xuất hiện trên một con tàu cờ bạc tên là “Nữ Hoàng Hoa Hồng”, có người lại nói cậu nghiện cờ bạc nên mới mất việc ở đài Minh Châu, sau đó còn tự vào bệnh viện tâm thần để cai nghiện… Nói chung là có đủ thứ tin đồn, tôi muốn hỏi cậu, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Không có lửa làm sao có khói, nhưng ngọn lửa này quá hoang đường, tôi nghe mà bật cười: “Thầy à, tôi không chơi cờ bạc…”
“Gia Ngôn này, cậu đã gọi tôi là “thầy” thì đừng trách tôi già mà nói nhiều.” Không ngờ Bối Anh Kiệt lại không tin tôi, ông ấy tỏ vẻ xót xa, ngắt lời tôi bằng ánh mắt đầy tiếc nuối, “Có câu “Cờ bạc mười lần thì thua chín lần, không cờ bạc là người chiến thắng”. Gia Ngôn này, cậu nghe lời thầy khuyên, tuyệt đối không được đến những nơi như vậy! Tôi biết một người, phấn đấu ba mươi năm kiếm được vài trăm triệu, sau đó bị người ta dụ dỗ vào sòng bạc, thế là bất chấp đổi tất cả máy móc thiết bị trong nhà máy của mình lấy chip, chưa đầy ba tháng đã tán gia bại sản… Cờ bạc cũng giống như ma túy, với gia thế của cậu thì đương nhiên không thèm mấy đồng tiền đánh bạc, nhưng một khi nghiện cờ bạc, tinh thần và khí chất của một con người sẽ bị hủy hoại hoàn toàn…”
TruyenLau Thấy ông ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt dạy đời tôi với vẻ mặt muốn kéo một thanh niên lầm đường lỡ bước trở về con đường đúng đắn, tôi cảm thấy phiền phức, đành bịa chuyện để ngắt lời ông ấy: “Thầy, thầy ơi, thầy đợi một chút. Tôi đành nói thật với thầy vậy, tôi có xuất hiện trên con tàu cờ bạc đó, nhưng tôi không phải đi đánh bạc mà là đi xem mắt.”
“Xem mắt?” Cằm của Bối Anh Kiệt giương lên một cách kỳ lạ, ông ấy chớp chớp mắt, “Là với cháu gái của vua sòng bài à?” Trong suy nghĩ của người bình thường, một cô gái có tuổi tác và bối cảnh gia đình tương đương với tôi thì đương nhiên chỉ có thể là cháu gái của Mục Khánh Sâm.
“Kiểu kiểu vậy.” Nếu không trả lời như thế thì ông ấy sẽ còn lằng nhằng nữa.
Bối Anh Kiệt lại chớp mắt hai cái, cuối cùng cũng tin lời tôi nói: “Ồ, cũng phải, hôn nhân chính trị và thương mại nhỉ, xứng lứa vừa đôi…”
Tôi chỉ mỉm cười ngầm đồng ý trước những suy đoán của Bối Anh Kiệt. Thực ra tôi rất muốn nói với ông ấy rằng, đôi khi tình yêu còn khổ đau hơn cả cờ bạc và ma túy, tình yêu là mùa hoa mà tôi đã lỡ mất trong đời, cũng khó có thể trở nở bừng trở lại. TruyenLau.com
Ngay trước khi tôi quay lưng rời đi, Bối Anh Kiệt gọi tôi lại lần nữa, ông ấy nói: “Nhưng mà Gia Ngôn này, nhìn sắc mặt cậu tốt như vậy, không giống một con bạc, tôi cũng yên tâm rồi.”
Sắc mặt tốt? Câu nói này làm tôi không tin nổi vào tai mình, tôi vẫn luôn không dám nhìn thẳng vào gương kể từ khi rời khỏi Viện Tâm thần An Thuận. Cho đến khi chắc chắn Bối Anh Kiệt đã đi rồi, tôi mới ghé mặt vào tấm kính trưng bày sáng loáng của một cửa hàng ven đường để ngắm nghía cho thật kỹ. Lúc này tôi mới kinh ngạc nhận ra, người trong gương đã hoàn toàn khác với Giường 104 trong trại tâm thần, ngoài vết thương do va chạm trên trán, khuôn mặt tôi tràn đầy sức sống, ngay cả những sợi tóc mai màu xám trắng kia cũng không biết đã trở lại màu đen từ lúc nào.
Sau khi trở về Bắc Kinh, tôi không liên lạc với bất kỳ ai trong nhà họ Lạc mà tự nhốt mình trong nhà nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật dài. Dù vậy thì tin tức tôi trở về vẫn lan truyền rất nhanh, không lâu sau, Lạc Địch đã đến.
Tự tay xách theo túi lớn túi nhỏ toàn là đồ bổ, Lạc Địch vừa vào cửa đã liên tục xin lỗi tôi, anh ta nói, em họ, xin lỗi cậu, lúc đó anh cũng muốn đến đó thăm cậu, nhưng… nhưng anh…
“Thôi, chuyện đã qua rồi.” Tôi bình thản mời anh ta ngồi, Lạc Địch có một vẻ ngây ngô rất lạc quẻ trong đám người nhà họ Lạc. Anh ta có khuôn mặt trẻ con lúc nào cũng cười toe toét, cộng thêm thân hình vạm vỡ cao hơn mét tám, dù đã gần ba mươi tuổi nhưng thoạt nhìn vẫn giống một cậu nhóc nghịch ngợm ngốc nghếch. Thú thực thì xét về cả về ngoại hình lẫn tính cách, người anh họ thứ hai này đều tốt hơn Lạc Tử Thành rất nhiều, chẳng qua tính anh ta quá hiền lành và nhu nhược, không dám làm trái ý ông ngoại, đương nhiên tôi không thể trách anh ta.
“Tay của cậu…” Ánh mắt anh ta trúc trắc nhìn vào bàn tay tàn phế của tôi, hẳn là đã nghe nói rồi.
“Thôi, cũng qua rồi.” Tôi cúi đầu nhìn bàn tay trái đang đeo găng tay trắng, tiếp tục khách sáo hỏi anh ta, “Uống gì? Nước đá hay cà phê?”
“Anh chỉ đến thăm cậu rồi đi thôi.” Lạc Địch xua tay nói không cần gì cả, rồi lại chân thành khuyên tôi như một người hòa giải mâu thuẫn gia đình, “Thực ra tề gia cũng giống như trị quốc, khi cần mạnh tay thì cũng phải mạnh tay. Từ nhỏ đến lớn, ông ngoại vẫn thích cậu nhất trong số mấy đứa cháu chúng ta…” Thấy tôi vẫn không mấy quan tâm đến chuyện của ông ngoại, anh ta đột nhiên nhướng mày, tỏ vẻ kinh ngạc, “Cậu biết gì chưa? Tưởng Kế Chi đã đến Bắc Kinh thăm ông ngoại rồi, chắc là vì chuyện của anh cả.”
“Anh cả sao rồi?” Tôi giả vờ không biết.
“Trước mặt anh mà còn giả vờ gì nữa? Có phải cậu cùng với con trai út của Mục Khánh Sâm đã giăng bẫy để đánh anh cả không?”
Thấy không thể chối cãi, tôi lạnh lùng mỉa mai: “Mới chịu có tí thiệt thòi mà đã khóc lóc mách bố mách mẹ, cậu cả nhà họ Lạc giỏi quá nhỉ!”
“Không phải anh ấy nói đâu. Anh ấy bị đánh như vậy thì còn nói được gì nữa?” Lạc Địch thở dài rồi nói, “Bác sĩ bảo anh ấy bị gãy xương gò má, xương mũi, hốc mắt và xương hàm, giờ bị trở ngại trong việc nói chuyện rồi. À, mấy cái xương sườn cũng bị gãy, ba tháng nữa cũng không đi lại được. Chuyện cậu đánh anh ấy là Vưu Văn Hàn kể cho anh, Vưu Văn Hàn là loại không giữ mồm giữ miệng, thế nên chuyện cũng đã đến tai ông ngoại rồi.”
“Ông ngoại biết chuyện rồi à?” Tim tôi thắt lại, nhưng vẫn cứng miệng, “Nếu đến xin lỗi vì chuyện của Lạc Tử Thành thì nên là người nhà họ Mục đến, Tưởng Kế Chi xen vào làm gì?”
“Cậu cũng không biết à?” Lạc Địch tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
“Một bệnh nhân tâm thần như tôi thì biết những chuyện này bằng cách nào?” Tôi thầm nghĩ, muốn nói thì nói nhanh đi, tôi không hứng thú với mấy drama kiểu này của giới nhà giàu.
Lạc Địch không trả lời mà hỏi ngược lại: “Bây giờ ai là người có tiếng nói nhất ở Hồng Kông?”
“Đương nhiên là trưởng đặc khu rồi.”
“Đó là phía chính quyền, còn về dân gian thì sao?”
“Tưởng Thụy Thần chứ ai.” Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, sao anh ta cứ hỏi những câu ngớ ngẩn mà ai cũng biết vậy.
“Tưởng Thụy Thần đã già rồi, không mấy khi xuất hiện trước công chúng nữa. Bây giờ Tinh Thần là do con trai thứ hai của ông ta đứng đầu, tên là Tưởng Kế Chi. Chính vì thế nên mối quan hệ giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Mục đã trở nên rất sâu sắc.”
“Tôi cũng có nghe qua, mối quan hệ của hai gia đình là “hôn ước thế kỷ” còn gì, nhưng hôn ước đó đâu có thành?” Trong cuộc khủng hoảng tài chính Hồng Kông năm 2008, Tưởng Thụy Thần và Mục Khánh Sâm vốn định cho con cái của họ kết thông gia, là con trai thứ ba của nhà họ Tưởng tên Tưởng Hạ Chi và cô chiêu Mục Khải Tuyền của Mục thị. Chỉ một buổi lễ đính hôn mà họ đã chi rất mạnh tay, huy động cả đường bộ, đường biển và đường hàng không. Hồng Kông có màn bắn pháo hoa, Ma Cao có đoàn xe diễu hành, truyền thông Hồng Kông còn giật tít kiểu “Đính hôn thế kỷ” hay “Hòa giải thế kỷ”. Ngay cả chỉ số Hang Seng vốn mềm oặt bấy lâu nay cũng chừa thể diện cho hai gia đình giàu có bậc nhất, biểu đồ tăng trưởng dương cực kỳ mạnh mẽ kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng tài chính. Nhưng không hiểu sao, so với sự hoành tráng của lễ đính hôn thì đám cưới sau đó lại lặng lẽ bị hủy bỏ. Tính ra thì đó cũng là chuyện của mười một năm trước rồi.
Bất thình lình, khuôn mặt của người đẹp vừa giống như giả lại vừa như thật, có photoshop cũng không photoshop ra được, trong điện thoại của Mục Lãng Thanh lại hiện lên trước mắt tôi, tôi chợt cảm thấy mình như đã khám phá ra một bí mật kinh hoàng.
“Nhà họ Mục là một gia đình phong kiến cổ hủ, mối quan hệ trong đó không hề đơn giản như nhà chúng ta. Mục Lãng Thanh còn là con riêng, vốn không được gia đình coi trọng. Con tàu cờ bạc duy nhất mà cậu ta có thể tùy ý sử dụng chính là do Mục Khánh Sâm tặng cho người mẹ tên Rosemary của câu ta. Nhưng oái oăm thay, Rosemary trong truyền thuyết lại chính là mẹ ruột của Tưởng Kế Chi… Nói cách khác, Mục Lãng Thanh là em trai cùng mẹ khác cha của Tưởng Kế Chi, đương nhiên Tưởng Kế Chi phải đích thân ra mặt dàn xếp mọi chuyện giúp cậu ta…”
Lần này đến lượt tôi sững sờ, bảo sao tôi vừa nhìn đã thấy quen, nghĩ lại thì đúng là có đôi phần giống cậu hai của Tinh Thần. Nhưng cùng là con cháu bị ghẻ lạnh, nghĩ đến những khó khăn và dè dặt của tôi ở nhà họ Lạc, tôi thực sự thấy hơi ghen tị với sự tự do và may mắn của người đó.
Lúc này, Lạc Địch nói tiếp: “Cậu còn nhớ ông ngoại được điều từ Quang Châu về Bắc Kinh như thế nào không? Chính là do Tưởng Thụy Thần tố cáo đối thủ cũ của ông đó. Phải nói thế nào nhỉ, dù là giai đoạn đầu hưởng ứng lời kêu gọi đầu tư vào đại lục, hay giai đoạn trụ cột ổn định tình hình sau đó, nhà họ Tưởng đều đã lập được công lao to lớn, ông ngoại vẫn luôn ghi nhớ tình nghĩa “thương gia vĩ đại, vì nước vì dân” này. Thế nên cậu cứ yên tâm, nể mặt nhà họ Tưởng, ông sẽ không truy cứu chuyện của anh cả đâu…”
Nghe đến đây, rốt cuộc tôi cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng, cuối cùng thì tên khốn đó cũng không sao rồi.
“Anh cả làm cậu phải chịu khổ trong bệnh viện tâm thần, cậu cũng đánh anh ấy sống dở chết dở, coi như hòa nhau đi. Lần trước anh tới gặp ông ngoại, ông ấy cũng rất quan tâm đến tình hình của cậu, còn bảo cậu trở về thì đến gặp ông ấy.” Lạc Địch lại bắt đầu dùng mấy câu kiểu “nhà cửa yên ấm vạn sự hưng thịnh” để khuyên tôi, “Xương có đứt thì vẫn còn gân nối mà, dù sao cậu cũng mang trong mình dòng máu nhà họ Lạc, vẫn nên giữ quan hệ tốt với người trong nhà…”
Không chịu nổi mấy câu lải nhải của ông anh họ thứ hai này nữa, tôi đột nhiên ngắt lời anh ta: “Anh, anh có quen Vệ Nhiễm không?”
“Gì… Vệ gì… Ấy… Không quen…” Người anh họ vốn đoan chính nghiêm túc của tôi đột nhiên đỏ mặt, nói năng lộn xộn.
“Tôi gặp cậu ấy trên du thuyền cờ bạc.” Nhìn phản ứng của anh ta thì chắc chắn là quen. Tôi nghĩ đến câu nói “còn nợ một mạng” của Vệ Nhiễm, nhưng thực ra tôi cũng không hiểu ý nghĩa của câu đó. Dù Lạc Tử Thành bị tôi đánh cho bầm dập, gãy xương nát thịt, sau này dù có hồi phục thì cũng sẽ xấu xí hơn, nhưng kiểu gì cũng vẫn còn lâu mới đến ngưỡng “trả một mạng”.
Tôi hơi lo lắng cho người anh họ thứ hai này, anh ta dù hiền khô nhưng được cái chân thành, tuy nhút nhát nhưng lương thiện, tôi chỉ mong anh ta sẽ không trở thành đối tượng trả thù tiếp theo của Vệ Nhiễm.
Nhưng ngay khi tôi còn đang miên man suy nghĩ, điện thoại của Lạc Địch lại reo lên. Một tin tức khủng khiếp từ đầu dây bên kia truyền đến, bác ruột của tôi, cũng là bố ruột của Lạc Tử Thành, đã đột ngột qua đời.
Hết chương 21.
Lời tác giả: Tưởng Kế Chi = Cưng (các) elm trai top 1 server ✓.
Zen: Đổi họ rùi, tui cũng đổi tương ứng lại ở các chương 5 và 19 rồi nhé.
Fanart hoa hồng khoe gai của Asen, thề Asen từ Màn đêm đến giờ toàn cook mấy con hàng ngon điên, đặc biệt là bộ này thì hai cái art đều rất sệch huhu.
Ngoài ra còn có art của cái cảnh Mục nằm dựa vào háng của Ngôn theo tư thế sinh nở đêm hôm chịch nhau lần cuối hiuhiu. Artist:
@机号9331

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu