Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 9: Bác sĩ họ Mục (1)

Sau khi hạ sốt, tôi nghe một tên y tá chạy tới nói rằng viện mới có một bác sĩ họ Mục, muốn thực hiện đánh giá nguy cơ tự sát và tự gây thương tích cho tôi. Nghe có vẻ mơ hồ chẳng lành, một khi kết quả đánh giá không khả quan thì sẽ phải áp dụng các biện pháp can thiệp chăm sóc tương ứng, mà tôi đã nếm trải đủ những biện pháp ở đây rồi, chẳng phải vẫn là ba trò chích thuốc, đánh đập và sốc điện cũ rích hay sao?
Mặc dù tôi chẳng còn thiết sống, nhưng ngày nào cũng bị đánh và bị ép uống thuốc thì không thể chịu đựng được. Tôi thấy hơi lo lắng trên đường đến gặp bác sĩ họ Mục, nghĩ rằng có lẽ vì tôi đã làm gã Ngô Quân kia bị thương nên giờ lại sắp bị đám người này trả thù.
Một bác sĩ và một y tá mỗi người một bên đưa tôi đến văn phòng của vị bác sĩ họ Mục kia như áp giải tù nhân. Cửa không đóng, họ đi thẳng vào, nói với người đàn ông ngồi sau bàn làm việc rằng người đến rồi.
Một văn phòng rất lớn, rèm cửa chớp màu be nhạt nửa mở nửa che. Chắc hẳn đã được bố trí lại, mùi lạ của căn phòng mới sửa sang vẫn thoang thoảng trong không khí, hơi giống mùi khói thuốc súng.
Trong phòng chỉ có một người. Tôi lặng lẽ đứng ở góc tường, âm thầm quan sát vị bác sĩ họ Mục sắp quyết định vận mệnh của mình. Bàn làm việc hướng Nam quay về phía Bắc, người này quay lưng về phía cửa phòng, ngẩng đầu buông tuồng tùy ý, thậm chí còn gác tréo chân. Từ góc độ này, tôi không thể nhìn rõ hoàn toàn khuôn mặt của người nọ, chỉ thấy một sống mũi cao thẳng và hàng mi dài đổ bóng.
Lén nhìn một chút, tư thế không đúng, dáng vẻ càng không đúng. Vị bác sĩ họ Mục trước mắt tôi không hề có chút phong thái nào của một bác sĩ. Trong một năm qua, tôi đã gặp rất nhiều bác sĩ tâm thần từ già đến trẻ, bao gồm cả viện trưởng của viện tâm thần này, nhưng không ai dám để tóc dài, lại còn là mái tóc dài ngang vai bồng bềnh mềm mại như vậy. Vẻ ngoài bất cần của người này càng khiến tôi tin chắc rằng chủ yếu cái đánh giá kia cũng chỉ là chiếu lệ, đây chính là một cuộc trả thù có chủ ý.
“Ra ngoài đi, cảm ơn.” Một giọng nam rất trẻ và dễ nghe, đồng thời còn ra lệnh, “Đóng cửa lại.”
“Bác sĩ Mục.” Hai người kia vẫn chưa đi, y tá nam trong hai người lên tiếng khuyên nhủ, “Tốt nhất là đừng nên đóng cửa, Giường 104 hơi…”
“Tại sao lại “vật hóa” một bệnh nhân như thế.” Lúc này bác sĩ Mục xoay ghế văn phòng, chính trực cắt lời, “Anh ấy không có tên à?”
Cậu ta ngồi thẳng dậy khi quay người lại, cảnh xuân thoáng hiện, một khuôn mặt trẻ trung tuấn tú trở nên rõ ràng và chi tiết. Tôi hơi mở to mắt, dù trước đây tôi đã thấy những thần tượng nổi tiếng trong showbiz rất nhiều lần khi làm các chương trình giải trí, tôi vẫn rung động sâu sắc trước vẻ đẹp hiếm có và cực kỳ nguy hiểm này, tim cũng vì vậy mà đập trật một nhịp ngay tại chỗ.
Tên y tá sững người một chút, cuối cùng đành phải sửa lời: “Người họ Lạc này có xu hướng bạo lực rất nghiêm trọng, mấy hôm trước anh ta đã đâm thủng cổ một bác sĩ trong viện chúng tôi.”
Tên đó vừa nói vừa liếc nhìn tôi với vẻ mặt kinh hãi, còn tôi thì vờ vịt sờ vào túi áo (thực ra bên trong rỗng tuếch), vậy mà lại có thể dọa cho tên đó lùi lại một bước, cứ như thể tôi là một sát thủ máu lạnh trời sinh vậy. Phản ứng của tên này làm tôi không nhịn được cười, cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, dù sao thì làm gì cũng chết, muốn ra sao thì ra.
“Trong văn phòng có camera giám sát, anh cũng có thể gọi người bất cứ lúc nào.” Dường như hai người đó không muốn tự chuốc lấy phiền phức, dặn dò xong câu cuối cùng thì lục tục rời đi.
Khi văn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người, bác sĩ Mục mới quay mặt lại nhìn thẳng vào tôi. Có lẽ rất lâu về sau này, tôi cũng sẽ không bao giờ quên câu đầu tiên cậu ta nói với mình:
“Một đóa hồng xinh đẹp, sao lại bị tàn phá đến mức này?”
Câu nói này như báo hiệu rằng tôi sẽ thoát khỏi nỗi đau đớn bị chích thuốc và sốc điện. Tôi hơi sững lại, người kia lập tức lịch sự gật đầu cười: “Chờ chút.”
Bác sĩ Mục đứng dậy, đi đến trước chiếc camera giám sát mà y tá vừa nhắc lúc nãy. Cậu ta khá cao, ước chừng gần một mét chín, thành ra có thể dễ dàng kiễng chân kéo chiếc camera treo trên trần xuống. Cậu ta tiện tay ném cái thứ đen thui đó lên bàn làm việc rồi lại cười với tôi nói: “Tôi không thích làm việc dưới sự giám sát của người khác.”
TruyenLau.com Nói xong, cậu ta ngồi xuống, lấy một hộp thuốc lá siêu mỏng từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra, không phải nhãn hiệu phổ biến trong nước, hộp đen kim loại được chế tác rất tinh xảo. Cậu ta rút ra một điếu thuốc thon dài đen tuyền ra rồi đưa cho tôi.
“Không, cảm ơn.” Người nhà họ Lạc không ai hút thuốc, ít nhất là không dám hút trước mặt người khác. Bởi vì ông cụ không cho phép.
“Vậy tôi có thể hút không?” Chiếc bật lửa cậu ta lấy ra cũng rất đẹp, Zippo bạc phay xước.
Tôi gật đầu, ý bảo không sao cả. TruyenLau.com
“Thuốc này bản Nga hút thích hơn, nhưng khó mua ở trong nước.” Cậu ta châm thuốc rít một hơi, tư thế ngồi vẫn thoải mái, người hơi nghiêng một bên: “Em họ Mục, anh cứ gọi em là bác sĩ Mục đi.”
“Mộc?” Tôi hơi khựng lại để nghĩ xem là chữ nào, “Mộc trong “trông gà hóa cuốc*” à?”
*Gốc là 草木皆兵, ám chỉ trạng thái hoảng sợ quá mức, nghi thần nghi quỷ, đến mức nhìn thấy cỏ cây cũng tưởng là quân địch.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Không phải… Chữ này… thường dùng để miêu tả cái gì nhỉ?” Cậu ta không nói tên người nổi tiếng nào mang họ này, cũng không nói thành ngữ hay thơ cổ nào liên quan đến chữ này, mà lại ngậm điếu thuốc vào miệng, đột nhiên nắm lấy tay tôi… Đương nhiên là tôi khó chịu rụt tay lại, nhưng lực tay câu ta mạnh kinh người, một khi đã bị nắm thì không thể giằng ra được nữa. Cậu ta khẽ dùng lực kéo một cái, trải lòng bàn tay tôi ra dưới mắt cậu ta rồi dùng ngón trỏ viết một chữ vào lòng bàn tay tôi, là chữ Mục.
Một đôi tay rất đẹp, ngón tay thon dài mạnh mẽ, đầu ngón tay mát lạnh và sạch sẽ. Lòng bàn tay tôi hơi tê dại khi bị cậu ta chạm vào, cảm xúc vi diệu kỳ lạ cũng dâng trong lòng. Sau khi viết xong chữ đó, cậu ta lại dùng lòng bàn tay bao lấy mu bàn tay tôi, nhẹ nhàng trân trọng nắm một chút rồi mới buông ra. Cúi đầu nhìn lòng bàn tay rõ ràng không có chữ nào nhưng lại như bị in dấu, tôi nói: “Thì ra là chữ Mục trong “trầm như làn gió”.”
*Gốc là 穆如清风.
Dù bây giờ trông tôi rất tệ hại, nhưng tình yêu cái đẹp vẫn không giảm đi so với ngày xưa. Tôi bắt đầu ghé lại gần hơn để nhìn vào khuôn mặt nam tính trước mặt. Bác sĩ Mục trẻ hơn và đẹp trai hơn tất cả các bác sĩ tôi từng gặp, cậu ta có một đôi mắt quyết đoán lại đa tình, nhưng hốc mắt hơi sâu, nhãn cầu nhạt màu, hơi toát ra vẻ “không phải đồng bào mình”. Tôi nhận ra cậu ta còn có nhiều hơn một lỗ xỏ khuyên tai, chỉ là cuối cùng cũng không đeo khuyên theo đúng quy định của bệnh viện. Tôi nheo mắt lại, nghi ngờ nói: “Tôi cứ thấy cậu quen quen.”
“Thế à, nhiều người nói em có khuôn mặt ngôi sao trời sinh đấy, thừa sức vào đài Minh Châu làm MC.” Dường như cậu ta đọc vị được sự nghi ngờ của tôi, tiếp tục giải thích rằng bản thân vừa từ Mỹ về, cậu ta sẽ chỉ ở bệnh viện tâm thần Bắc Kinh này một tháng để tham gia một dự án giao lưu y tế Mỹ-Trung, một tháng sau lại phải về Mỹ.
“Bác sĩ Mục trông trẻ quá.” Ngành y vốn nổi tiếng với thời gian đào tạo dài, không có bằng tiến sĩ thì rất khó tìm được công việc lý tưởng, dù cậu ta có học y ở Mỹ thì vẫn còn quá trẻ.
“Trông trẻ thôi.” Rõ ràng cậu ta đang lừa tôi, “Thật ra đã ngoài ba mươi rồi.”
“Không giống.” Tôi đổi khách thành chủ, tiếp tục hỏi cậu ta, “Quê ở đâu?”
“Người Trung Quốc chứ gì nữa.” Cậu ta cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.
“Khu vực.” Tiếng phổ thông của cậu ta pha lẫn chút nhẹ nhàng và lịch sự của âm giọng Đài Loan, hầu hết những người khác sẽ không nghe ra, nhưng ai bảo tôi kiếm cơm bằng nghề “tiếng phổ thông” chứ.
“Sinh ra ở Hồng Kông, lớn lên ở Ma Cao.” Cậu ta nói câu này bằng tiếng Quảng Đông, rồi lại hỏi tôi bằng tiếng phổ thông, “Anh có hiểu tiếng Quảng Đông không?”
Tôi cũng dùng tiếng Quảng Đông đáp lại. Tôi nói, ông ngoại tôi thường làm việc ở Quảng Đông, hồi nhỏ tôi sống cùng ông nên cũng coi như một nửa người Quảng Đông.
Tôi không nói ông ngoại mình là ai.
“Anh trông rất khác người em thấy trên tivi.” Cậu ta dùng tay đang kẹp điếu thuốc khẽ vẫy về phía tôi, “Trong màn ảnh, anh thường tạo cảm giác rất nhỏ bé và dễ vỡ, rất cần người khác quan tâm bảo vệ.”
“Nhảm nhí.” Chẳng có thằng đàn ông nào thích nghe những lời như thế, tôi hỏi lại, “Nói vậy thì cậu là fan của tôi à?”
“Không chỉ thế đâu.” Cậu ta lại nghiêm túc sửa lời tôi, “Ngay từ khi anh làm chương trình đầu tiên, em đã mê anh phát cuồng, suốt ngày mơ thấy anh.”
Tôi lục lọi ký ức về chương trình truyền hình đầu tiên của mình trong đầu, chắc là “Cuộc Sống Phi Thường” của đài Đông Á. “Cuộc Sống Phi Thường” là một chương trình trò chuyện kết hợp tương tác ngoại cảnh. Tôi nhớ vị khách mời của số đầu tiên là một nhà văn nổi tiếng vừa đoạt giải Mao Thuẫn*, người đó ăn nói trôi chảy hơn tôi nhiều, suốt chương trình nói không ngừng nghỉ, còn màn thể hiện của tôi cùng lắm chỉ ở mức bình thường tròn vai. Ước chừng tuổi của bác sĩ Mục này, chắc vẫn cậu ta đang học đại học khi chương trình đó phát sóng. Không dám dễ dàng tin vào thân phận “fan” của đối phương, tôi tiếp tục hỏi: “Trong giấc mơ của cậu cũng là cảnh tượng như thế này à? Trong văn phòng của viện tâm thần, cậu là bác sĩ còn tôi là bệnh nhân?”
*Giải thưởng văn học Mao Thuẫn do Hiệp hội Nhà văn Trung Quốc sáng lập tháng 1 năm 1981 nhằm động viên các tác giả sáng tác tiểu thuyết dài theo di nguyện của nhà văn Mao Thuẫn.
“Không phải…” Cậu ta nhả ra một làn khói thuốc đầy hàm ý.
“Vậy là cảnh tượng gì?”
Cậu ta không nói, nhưng đôi mắt nửa cười nửa không ẩn sau làn khói trắng đã trả lời rồi.
“Vậy đánh giá là giả, cậu đến vì tôi à? Vậy thì cậu toang rồi.” Tôi dùng một từ khó nghe hơn cả “fan”, “Hành vi của cậu gọi là fan cuồng xâm phạm đời tư, sẽ bị mọi người trong giới hâm mộ kêu gọi tẩy chay đấy.”
Cậu ta lại bật cười chứ không nói gì nữa. Cười xong thì dập tắt điếu thuốc, không có gạt tàn nên cậu ta dụi thẳng đầu thuốc vào tập bệnh án bên cạnh.
Nhưng được cái cảm giác lạ lùng xuất hiện ngay khi vừa vào cửa đã có lời giải đáp. Trên đời này không có bữa trưa miễn phí, càng không có lòng tốt vô cớ, tôi đã làm MC nhiều năm, đương nhiên phải có một hoặc hai fan trung thành như thế này. Tôi giơ bàn tay tàn tật xấu xí về phía fan cứng hiếm hoi này của mình rồi giả vờ thở dài: “Tiếc là giờ tôi không thể ký tên cho cậu được nữa rồi.”
“Không sao, tương lai còn dài.” Cậu ta thoải mái nhún vai, “Ít nhất là còn dài một tháng.”
Xét thấy người đàn ông này có vẻ ngoài tuấn tú và thái độ thân thiện, tôi cũng không tiện tiếp tục hùng hổ làm căng nữa. Những phỏng đoán về thân phận của cậu ta tạm dừng ở đây.
“Sao anh lại đến đây?” Cậu ta đột nhiên hỏi tôi.
“Bắc Kinh ấy hả? Đương nhiên là vì công việc.”
“Không phải, ý em là…” Cậu ta ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngừng một chút mới nói, “Sao anh lại đến chỗ này?”
“Điên rồi chứ sao.” Tôi nhún vai. Xem ra cuối cùng cũng phải đi vào vấn đề chính rồi.
“Sao lại điên?” Dường như cậu ta biết rõ quá khứ của tôi, không chút khách sáo mà nhìn chằm chằm vào mắt tôi hỏi, “Vì tình yêu à?”
Không muốn trả lời câu hỏi này, tôi thể hiện thái độ chống đối, cắn răng im lặng.
“Kể một chút về tình yêu của anh đi.” Cậu ta lại yêu cầu như vậy.
“Hình như chuyện này không liên quan đến cậu.” Nếu thời gian quay ngược lại một năm, chắc chắn tôi sẽ cứng rắn hơn.
Bác sĩ Mục gõ nhẹ ngón tay vào tập báo cáo trước bàn, đó là báo cáo giám định của tôi, hàm ý rất rõ ràng, quyền sinh sát của tôi hiện đang nằm trong tay cậu ta.
“Tôi không biết phải kể thế nào, thậm chí tôi còn không biết đó có phải là tình yêu hay không…” Tình yêu là khi cả hai cùng hướng về nhau, tương tư đơn phương chỉ là điên tình mà thôi. Nghĩ đến đây tôi lại buồn bã thở dài, “Muốn hỏi gì thì cậu cứ hỏi đi.”
Hết chương 9.
Lời tác giả: Mục 26 tuổi, Lạc 28 tuổi.
Xếp hạng nhan sắc thì phải xem tiêu chuẩn đánh giá, dù sao họ cũng không cùng độ tuổi, từ 20 đến 40 mà, nếu mà kéo về cùng một độ tuổi thì… các bạn tự đánh giá đi ha ha ha ha tôi không tự rước chửi về mình đâu (khôn ra rồi).
Nhưng tôi vẫn phải nói, cùng lắm cũng chỉ là sự khác biệt giữa 95 điểm và 98 điểm thôi, không thể có ai “không đẹp” được đâu, tất cả đều đẹp mà (Thịnh Ninh vẫn đẹp nhất nha)!!!
Công hay thụ gì của tôi cũng đẹp hết, đam mỹ thì phải “mỹ” chứ sao =)))
Có người cứ nói với tôi là Hứa Tô không đẹp, làm gì có chuyện?! Tô Tô nhà người ta lên chương trình cái là hút fan ầm ầm, đóng vai Ngu Cơ đẹp đến mức Phó Vân Hiến không dời mắt được mà?! Chẳng qua khí chất giống em trai nhà bên hơn thôi.
Zen: Hôm trước đoán là fan, hóa ra là fan thật à =))))))))))))))))) Xem anh dẫn chương trình để thẩm du à =)))))))))))))))))))))) Fanart bác sĩ Mục của
小白只有三佰块

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu