Một mặt, Mục Khánh Sâm từ chối việc con trai gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của gia đình, mặt khác, ông ngoại cũng không muốn để cho kẻ thù chính trị nắm được điểm yếu, thế là hai bên cùng âm thầm dàn xếp và gây áp lực, khiến hai chúng tôi gặp lại mà không quen biết, vô tình bỏ lỡ ngần ấy năm. Mục Lãng Thanh nói với tôi rằng cậu ấy đã đi du học ở bờ bên kia đại dương sáu năm. Sau khi trở về, vì không quen thuộc với mọi thứ ở đại lục nên cậu ấy đã mất rất nhiều thời gian để tìm tôi, sau đó nhờ một người bạn mới biết được chuyện tôi bị gia đình tống vào bệnh viện tâm thần…
“Người bạn đó là Tưởng Hạ Chi à?” Nhờ sự hào phóng của cậu ba Tưởng mà nhà của chúng tôi ở Bắc Kinh bây giờ chính là căn biệt thự Tinh Thần Số 1 này. Mang theo chút ý xấu khiêu khích, tôi thêm mắm thêm muối vào câu chuyện, “Chính anh ta đã quả quyết nói với anh, rằng em là một đứa lụy tình vô dụng, chỉ vì thất bại trong tình yêu mà đi tự sát.”
“Anh ta mới là tên suốt ngày đòi sống đòi chết vì yêu ấy. Em chỉ muốn đi giải sầu thôi.” Mục Lãng Thanh cũng không thật sự đi vào sa mạc Arna Lop Nur, mà chỉ lái xe trên quốc lộ ở rìa vùng đất hoang. Nhưng quốc lộ kia cũng chỉ có một đoạn ngắn là đường nhựa bằng phẳng, còn lại là hàng ngàn cây số đường trải muối gồ ghề. Trên quốc lộ có những khách sạn nhỏ và trạm xăng để dừng chân nghỉ ngơi hoặc tiếp tế, nhưng tâm trạng của Mục Lãng Thanh lúc đó đang rất tệ, cậu ấy không thèm để ý đến chuyện cơm đường cháo chợ, thế nên quãng đường lẽ ra phải mất năm đến sáu ngày đã được cậu ấy rút ngắn xuống còn ba ngày. Khi nhận được điện thoại của tôi thì cậu ấy đã ở cuối quốc lộ rồi, và khi nhận ra tôi đang tìm mình ở sâu trong sa mạc, cậu ấy đã dẫn đội cứu hộ quay lại tìm tôi.
Thực ra tôi thấy hơi tiếc nuối đối với một kết cục không đủ kịch tính như vậy. Khi ở trong sa mạc đối mặt với bão cát, tôi đã nghĩ xác mình sẽ bị chôn vùi ở đó cùng Mục Lãng Thanh. Nhiều năm sau khi hậu thế khai quật được, dựa vào bộ xương cháy đen, dính chặt lấy nhau và không thể tách rời của chúng tôi, người ta sẽ phán đoán rằng đã từng có một cặp tình nhân xinh đẹp nhường vậy ở đó.
Ngày mai là Tết dương lịch năm 2020, có một sự kiện đếm ngược đón năm mới ở công viên Triều Dương. Tại cổng phía Nam công viên có một hội chợ ẩm thực, khi tiếng chuông 0 giờ vang lên sẽ còn có một màn trình diễn pháo hoa hoành tráng. Chúng tôi không ra ngoài để hòa mình vào không khí náo nhiệt đó, nhưng vẫn bị không khí lễ hội cuồng nhiệt này làm cho khó ngủ, thế là hai đứa cứ thế quấn quýt bên nhau trên ghế sofa, cùng nhau đón chờ năm mới.
Buổi biểu diễn ánh sáng ngoài cửa sổ kéo dài rất lâu, thỉnh thoảng có những hạt ánh sáng lấp lánh như đom đóm bay lượn, tạo ra những đường cong đẹp mắt và chói lòa trên bầu trời đêm. Ngoài cửa sổ đuốc đèn rực rỡ, dục vọng cũng bắt đầu dâng trào, tôi nhìn thấy sự khao khát cháy bỏng ẩn sâu trong đôi mắt của cậu ấy, sau đó tôi nhắm mắt lại và hôn cậu ấy thật sâu.
Đang gần lên đỉnh, bỗng có tiếng kêu ầm ĩ của Tiểu Ưu vang lên trên đầu. Con chim chết tiệt này lại đổi từ giọng the thé sang giọng Quảng Đông, đột ngột gào lên một tiếng về phía Mộc Mộc đang đánh nó: “Eo ôi xinh thế nhở.”
Cả hai chúng tôi cùng khựng lại, tôi hỏi Mục Lãng Thanh đang đè trên người mình: “Em dạy nó nói à?”
“Không, đợt trước em có gửi con chim này ở nhà Tưởng Hạ Chi.”
“Vậy là do cậu ba Tưởng dạy.” Nhớ đến chiếc cà vạt đỏ rực trên ngực người kia, tôi không nhịn được cười, “Đồ si tình vô dụng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sóng trào cuộn lên từng đợt như dòng sông lớn, cho đến khi đợt sóng cuối cùng ập đến rồi quét qua, tôi mới từ từ mở mắt. Mục Lãng Thanh có vẻ mãn nguyện, cậu ấy nằm ngửa bên cạnh tôi và thở hổn hển, tôi khoác chiếc áo sơ mi của cậu ấy rồi đứng dậy, sờ vào túi áo và hỏi: “Thuốc lá đâu?”
Mục Lãng Thanh hất cằm về phía chiếc tủ bên cạnh, sau đó hỏi ngược lại tôi: “Sao anh bảo ông ngoại anh rất nghiêm khắc với con cháu, không cho phép hút thuốc mà?”
Tìm thấy thuốc lá và bật lửa của cậu ấy, tôi gõ nhẹ ngón tay, đưa ngọn lửa bập bùng đến gần đầu điếu thuốc. Xì một tiếng, tôi hít sâu một hơi thuốc lá Nga nồng đậm, để nó thỏa sức càn quét trong khoang miệng một lúc rồi mới nhả ra, sau đó tôi trả lời bằng tiếng Quảng: “Kệ đi, già rồi sớm muộn cũng chết thôi.”
TruyenLau.com
“Không đúng, không phải nói như vậy. Anh đọc lại theo em này.” Thật sự coi tôi như dâu Hồng Kông, Mục Lãng Thanh cũng ngồi dậy khỏi ghế sofa, sửa từng âm tiết tiếng Quảng Đông không chuẩn của tôi. Ban đầu cậu ấy còn giả vờ làm giáo viên đứng đắn, dần dần bàn tay bắt đầu không ngoan ngoãn nữa, cứ ỡm ờ sờ soạng vùng nửa thân dưới của tôi… Oh youth! Trước khi cậu ấy lại một lần nữa cố gắng đè tôi xuống, tôi nhanh chóng né ra, bước chân trần đến khu bếp mở kiểu Tây.
“Đói rồi à?” Còn tưởng tôi muốn nấu ăn, Mục Lãng Thanh lật người lấy điện thoại, “Gọi đồ ăn đi.”
“Nuốt nhiều quá rồi, không đói.” Lười phải lau dọn những thứ dính nhớp giữa chân, dù sao một lát nữa lại dính lại nhầy nhụa thôi, tôi lấy một bộ bài ra từ ngăn kéo bàn đảo, vừa tranh thủ thời gian luyện tập chia bài tráo bài, vừa nói với Mục Lãng Thanh, “Quy định vào Arna Lop Nur ngày càng nghiêm ngặt. Sau Hoh Xil và Altyn-Tagh, gần đây Cục Công an huyện Nhược Khương cũng đã ban hành lệnh cấm, tuyệt đối cấm và nghiêm trị bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào tự ý vào khu vực hoang dã Arna Lop Nur, ngay cả việc xin giấy phép cũng không được nữa rồi.”
Tôi vẫn còn liên lạc với trạm phó họ Giả, hỏi ông anh đó liệu lệnh cấm mới này có phải là vì mình hay không, và nó có ảnh hưởng đến công việc của các hướng dẫn viên du lịch địa phương hay không. Không ngờ trạm phó Giả lại trả lời rằng, trước chưa có lệnh cấm thì công việc hướng dẫn viên lậu của họ cứ bình bình, nhưng khi lệnh cấm được ban hành, việc kinh doanh lại trở nên vô cùng hot.
TruyenLau.com
“Đó là “Hiệu ứng trái cấm*” trong tâm lý học, khi một thứ gì đó bị cấm, nó sẽ tự động được phủ lên một lớp hào quang đặc biệt, khơi dậy tâm lý nổi loạn, càng cấm lại càng làm.” Mục Lãng Thanh mặc quần vào, đi đến trước mặt tôi với bờ ngực vạm vỡ vẫn để trần. Chúng tôi cách nhau một chiếc bàn. cậu ấy cúi người, hướng khuôn mặt đẹp trai về phía tôi, tạo tư thế mời gọi một nụ hôn, “Nếu không thì tại sao học sinh luôn muốn yêu sớm, còn em thì lúc nào cũng muốn hôn anh?”
*Hiệu ứng trái cấm là hiện tượng tâm lý miêu tả việc con người bị thu hút mạnh mẽ hơn bởi những thứ bị cấm đoán, không được phép có hoặc không thể đạt được.
“Đừng làm loạn, để thể hiện cho em xem này.” Tôi đã có thể nhuần nhuyễn điều khiển ngón tay giả ở tay trái, và công nghệ hiện đại cũng khiến nó trông gần như y hệt đồ thật. Trước mặt Mục Lãng Thanh, tôi thuần thục cắt bài, tráo bài, chia bài, mười ngón tay linh hoạt như cánh bướm bay lượn giữa đóa hoa. Sau đó tôi ngẩng mặt và nhìn cậu ấy một cách chắc nịch, đối diện với ánh mắt vĩnh viễn luôn hướng về mình, tôi lật từng lá bài úp sấp trên bàn lên…
Bốn con Át.
“Tráo bài hoàn hảo. Cách xào bài chéo này giống ảo thuật hơn là tráo bài.” Mục Lãng Thanh tỏ ra hơi kinh ngạc, “Ai dạy anh thế?”
“Vệ Nhiễm.”
“Thầy tốt dạy ra trò hay, bảo sao.” Mục Lãng Thanh cười, “Đừng nói là một bộ bài, ngay cả tám bộ bài như trong Baccarat*, Vệ Nhiễm cũng có thể dễ dàng xào ra những lá bài mà em muốn. Trí nhớ của cậu ta kinh khủng lắm, khả năng tính nhẩm cũng có thể coi là bậc thầy. Chẳng qua vì để đối phó với ông anh họ của anh mà cậu ấy ấy đã quyết định dùng những phương tiện công nghệ cao ít tốn công hơn, từng bước hạ gục đối thủ.”
*Baccarat hay baccara là một trò chơi bài chơi tại Casino. Baccarat là cách phát âm tiếng Pháp của Người Ý cho từ “Số 0”. Đây là một trò chơi so sánh điểm số giữa hai cửa “người chơi” và “nhà cái”. Mỗi vòng chơi có ba kết quả có thể xảy ra: “người chơi”, “nhà cái” và “hòa”.
Để luyện tập sử dụng ngón tay giả, tôi đã bái Vệ Nhiễm làm sư phụ và khổ luyện đã lâu, đây chính là lúc để khoe tài. Tôi lại xào bài, lần này chia ra được chuẩn xác bốn lá K.
“Kỹ thuật này đủ để anh tìm được một công việc tốt trên Nữ Hoàng Hoa Hồng rồi.” Không có được nụ hôn, Mục Lãng Thanh chủ động cúi xuống cắn nhẹ vào chóp mũi tôi, “Ví dụ như, làm người chia bài riêng của em này.”
“Không muốn.” Tôi nói với Mục Lãng Thanh rằng kế hoạch tiếp theo của mình là mở một công ty quan hệ công chúng, và tôi đã bắt tay vào chuẩn bị rồi. Với nền tảng gia đình và các mối quan hệ tích lũy được trong ngành truyền thông nhiều năm qua, ngành này đối với tôi không khác gì cá gặp nước. Cuối cùng tôi cũng chịu cất bộ bài đi, đưa tay véo nhẹ cằm cậu ấy, “Với lại thú thực thì, anh luôn cảm thấy trạng thái tinh thần của em không đủ ổn định, sớm muộn gì cũng gây chuyện, sớm muộn gì cũng cần đến thôi…”
Mục Lãng Thanh bị tôi chọc cười, cậu ấy đi ra phía sau, ôm chặt lấy tôi rồi lại định mưu đồ làm mấy trò xấu xa.
Rất nhiều người có chung một tật xấu, đó là sẵn sàng móc tim móc phổi cho những kẻ qua đường, nhưng lại nói một đằng nghĩ một nẻo trước những người thân yêu nhất. Bỗng nhiên như bừng tỉnh trong khoảnh khắc, tôi cố gắng thay đổi thói quen này. Không còn ngượng ngùng nữa, tôi nghiêng mặt sang và nói với Mục Lãng Thanh, anh yêu em.
“Em yêu anh.” Cậu ấy đáp lại bằng ba từ tương tự, sau đó cậu ấy đỡ lấy hông tôi rồi ấn eo tôi xuống, đôi chân tôi bị ép cho mềm nhũn, lại để cậu ấy đạt được ý đồ.
Đúng vào thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới, lễ hội pháo hoa diễn ra theo đúng lịch trình. Tiếng pháo nổ vang lên từng đợt, hai màu đỏ vàng tươi sáng rực rỡ tạo thành con thác ánh sáng nhân tạo ngoạn mục trên bầu trời đêm, đẹp tựa như giấc mộng. Tiếng va chạm mang lại đau đớn và gấp trăm lần khoái cảm cũng hòa cùng vào đó, cơ thể cứng ngắc và trái tim đóng băng của tôi dần hồi sinh trong những cú thúc này, giống như băng tan thành nước rồi lại hóa thành sương.
Ai có thể ngờ được, một chút thiện ý chẳng muốn người nào biết đến nhiều năm trước lại nhận được phần thưởng thế này, và tất thảy cố chấp của tôi với tình yêu cuối cùng cũng được đền đáp.
Sau khi xong việc, chúng tôi lại quấn riết lấy nhau trên giường. Hai chân bị tách ra quá lâu không thể khép lại, Mục Lãng Thanh lại vô liêm sỉ nằm giữa hai chân tôi, gối đầu lên bụng dưới của tôi, cậu ấy ấy rất thích làm như vậy.
Tôi cụp mắt, vuốt ve mái tóc dài hơi ướt mồ hôi của cậu ấy, để những sợi tóc của cậu ấy cuốn trên đầu ngón tay mình. Tôi cũng rất thích làm như thế. Tôi chợt nói, hôm qua anh có gặp một đồng nghiệp cũ ở đài Minh Châu.
“Ai?” Mục Lãng Thanh bật dậy từ giữa hai chân tôi, quay người lại rồi cúi xuống nhìn tôi, đôi mắt xinh đẹp của cậu ấy hơi nheo lại, có vẻ khá căng thẳng.
“Là người dẫn chương trình “Tin Tức Trung Quốc” mà em không thích xem đấy, Lâm Tư Tuyền, nghe tên bao giờ chưa?”
“Sao lại chưa nghe? Giọng dẫn vàng của quốc gia cực kỳ nổi tiếng còn gì, cậu ta làm sao?”
“Cũng tình cờ gặp thôi.” Tôi nói, anh không hề biết có một lời đồn về mình và nhà họ Mục các em đã rầm rộ trong giới truyền thông. Cậu ta vừa thấy anh đã hỏi có phải anh đã kết hôn rồi không, vợ anh có phải là cháu gái của vua sòng bài không? Anh còn nói gì được bây giờ? Chỉ có thể trả lời rằng cuộc hôn nhân này của chúng ta là một sự kết hợp điển hình giữa chính trị và thương mại, hai bên gia đình đều rất hài lòng thôi.
Tất nhiên Lâm Tư Tuyền còn hỏi tôi về tình cảm với Ngu Trọng Dạ. Nhưng nhìn lại, tôi luôn cảm thấy ngay từ đầu mình đã không phải là người trong vòng tròn của bọn họ. Chút si mê trẻ con đó giống như một cái kén, tự nhốt mình và nhốt cả người khác, cũng may là tôi đã thoát ra khỏi tình trạng không ngừng tự xót thương và tự oán giận bản thân kia rồi.
“Hóa ra người trong giới truyền thông các anh cũng thích đồn đại và tin vào mấy drama vô căn cứ như vậy.” Mặc dù sai giới tính và khác thế hệ, Mục Lãng Thanh cũng không ép tôi phải thẳng thắn thừa nhận mối quan hệ với mình trước mặt đồng nghiệp cũ không thân thiết, cậu ấy chỉ châm một điếu thuốc rồi ngậm vào miệng, “Quá tầm thường.”
Cả hai chúng tôi đều đã từng bị ghẻ lạnh và đối xử hà khắc, đều khao khát sự ấm áp và quan tâm, chúng tôi giống như một cặp thương binh gặp lại nhau nơi đống hoang tàn sau trận chiến, xung quanh không còn ai sống sót, chỉ có thể yêu thương, nương tựa, dựa dẫm và khóc than cho nhau. Nhưng trong mắt người khác, một câu chuyện như vậy khó tránh được cảnh rơi vào lối mòn.
“Tầm thường thật.” Tôi ngồi dậy, cười và lấy điếu thuốc ra khỏi miệng cậu ấy.
Đó là một đêm đông với nhiệt độ thấp đến cực đoan và phá kỷ lục ở Bắc Kinh, xuống tới âm mười tám độ C. Chúng tôi lúc thì hút thuốc, lúc lại hôn môi, quấn quýt bên nhau, ấm áp như xuân về.
Tôi nói, nhưng chẳng phải cuộc đời là như vậy hay sao, hoặc là tầm thường, hoặc là cô độc.
Kết thúc phần nội dung chính.
Lời tác giả: Cảm ơn mọi người đã đọc, vẫn còn một ngoại truyện nhỏ từ góc nhìn của Tiểu Mục thì bộ truyện này mới hoàn chỉnh. Chúc mọi người luôn vui vẻ >
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hoặc là cô độc
Chương 34: Đoạn kết
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn