May là đội cứu hộ chuyên nghiệp đã đến kịp thời, cuối cùng chúng tôi cũng thoát hiểm thành công, tôi chỉ bị thương nhẹ, còn Mục Lãng Thanh cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Sau khi được điều trị tại chỗ ở bệnh viện địa phương, tôi và Mục Lãng Thanh trở về Bắc Kinh, sống cùng với nhau trong căn nhà Số 1 của bạn cậu ta. Sau khi chấp nhận lời tỏ tình, việc chúng tôi sống chung cũng là điều hiển nhiên. Trong khoảng thời gian này, Mục Lãng Thanh cần dưỡng thương, còn tôi thì cũng không có gì để làm ngoài việc chăm sóc cậu ta, thế là hai chúng tôi làm bậy ở khắp các phòng và mọi ngóc ngách trong căn biệt thự xa hoa này. Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thấy hơi có lỗi, nghĩ hay là mình dọn về nhà ở, nhưng Mục Lãng Thanh cứ nhất quyết nói rằng người bạn đó sẽ không bận tâm. Cuối cùng tôi đành nhờ Lạc Địch âm thầm đi hỏi thăm, hóa ra căn nhà Số 1 này là của cậu ba Tinh Thần Tưởng Hạ Chi.
*Chương 13 đã đề cập đến căn nhà này, tên là Tinh Thần Số 1.
Dù gì cũng vẫn còn nợ một tỷ rưỡi, khu đất cũ ở thôn Nguyên Bàn hiện đã được công ty đứng sau Lạc Tử Thành hợp tác phát triển với Tập đoàn Gia Long. Tập đoàn Gia Long đã hoạt động lâu năm ở Đồng bằng sông Châu Giang*, kiểu gì cũng dễ tụng kinh hơn một tên hòa thượng từ nơi khác đến như Lạc Tử Thành. Thỏa thuận giữa hai bên được đàm phán rất nhanh, câu “không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh cửu” đúng là chân lý. Mục Lãng Thanh đã nhân cơ hội này lấy lại thanh gỗ ở nhà cũ của tôi thật, thậm chí cậu ta còn muốn đóng nó lên cánh cổng của căn biệt thự xa hoa nhà người khác, nhưng cuối cùng tôi vẫn kịp ngăn lại. Tôi nghĩ chắc chắn cậu ba kia không rộng lượng đến thế đâu.
*Đồng bằng Châu Thổ Sông Châu Giang là vùng đất thấp ven Châu Giang, thuộc khu vực trung tâm tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.
Cùng với tin tức từ Lạc Địch, tôi còn nhận được một email từ Bối Anh Kiệt, ông ấy thực sự đã tìm thấy toàn bộ bản ghi âm hai kỳ “Tiếng Nói Đông Á” của tôi.
Tôi đã vài lần muốn mở đoạn ghi âm đó ra nghe sau lưng Mục Lãng Thanh, nhưng cũng từng đó lần cảm thấy e ngại, cuối cùng tôi quyết định tiếp tục tự lừa dối bản thân. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết cậu ta có quan hệ gì với Quảng Lăng Sinh, cũng vẫn nghi ngờ mục đích cậu ta tiếp cận mình. Nhưng con người chỉ sống một đời, hiếm khi được hồ đồ, hà cớ gì cứ phải tự làm khó bản thân? Tôi khao khát sự ấm áp và yên ổn như mơ đã lâu không có được ấy, tôi thà tình nguyện giữ lấy nó bằng sự cố chấp gần như là ngu ngốc này, chứ cũng không muốn dễ dàng đâm thủng.
Ngay lúc tôi lại một lần nữa từ bỏ việc thăm dò và thở dài đóng laptop, Mục Lãng Thanh đột nhiên tiến đến từ phía sau tôi: “Đang xem gì thế?”
“Không có gì, đồng nghiệp cũ đã lâu không liên hệ lại liên lạc thôi.” Tôi bịa ra một câu, vừa quay người lại đã bị cậu ta bế lên rồi đặt ngồi trên bàn làm việc.
Kể từ khi chính thức ở bên nhau, tôi đã giác ngộ về quan hệ đồng giới, tôi mặc đôi chân dài trần trụi bị kẹp chặt dưới người Mục Lãng Thanh, ngước mặt lên đón nhận nụ hôn của cậu ta. Đợi khi lưỡi cậu ta đi vào khoang miệng, tôi lại biến bị động thành chủ động, cắn lấy đôi môi mềm mại của cậu ta, giằng co mơn trớn từng chút một.
Mục Lãng Thanh hứng lên rất nhanh, cậu ta xé toạc quần lót của tôi và tách hai chân tôi ra. Dù sao thì ở đâu cũng sẵn gel bôi trơn, nơi nào cũng là hang ổ mây mưa của chúng tôi.
Tôi luồn tay qua hông cậu ta, ôm lấy bờ vai còn đang bị thương, cười nói rằng nếu lúc này người bạn kia của cậu vào nhà, chắc chắn sẽ ngất xỉu vì thấy cảnh tượng dâm loạn của hai chúng ta.
“Bản thân ông anh đó là một tên si tình có tiếng, chỉ hơn chứ không kém gì em, chắc chắn sẽ thông cảm thôi…” Đầu vòi ấm đã thâm nhập vào nụ hoa hồng, lại bắt đầu một cuộc tưới tắm vừa dịu dàng vừa mãnh liệt.
Bàn làm việc bằng đá cẩm thạch cũng bị chúng tôi chơi bằng đủ kiểu, chúng tôi thay đổi tư thế vài lần, vật lộn quên hết tất thảy. Trong khoảng thời gian tôi vắng mặt, con sáo Tiểu Ưu vẫn được cô giúp việc chăm sóc. Có lẽ cô giúp việc đó là người Tứ Xuyên nên Tiểu Ưu cũng học theo được chất giọng cay nồng thơm ngon của vùng đất này. Ngay khi sắp lên đỉnh, nó bỗng bay vào phòng làm việc, đáp xuống giá sách phía trên đầu chúng tôi rồi kêu ầm ĩ: “Đồ chó chết, lại giết người nữa rồi! Lại giết người nữa rồi!”
Mục Lãng Thanh đang nứng phát điên, toàn thân và cả cái đó đều căng cứng hơn cả đá cẩm thạch. Không chịu nổi cảnh bị quấy rầy, cậu ta tạm ngừng thúc đẩy, quơ tay lấy cái gạt tàn thuốc lá rồi ném về phía con sáo. Tiểu Ưu nhanh nhẹn né tránh nên không bị ném trúng, nó chỉ bị rụng hai cái lông đen bóng, sau đó tiếp tục mắng chửi cậu ta, còn cãi lại: “Đồ chó chết! Đồ chó chết!”
Có lẽ động tác quá mạnh động đến vết thương, Mục Lãng Thanh đau đớn nhíu mày, dòng nước từ vòi ấm lập tức trút hết vào sâu trong đóa hồng.
“Con c*c này… sớm muộn gì cũng bóp chết nó…” Cậu ta gục xuống vai tôi mà thở hổn hển. Thực ra cậu út nhà họ Mục là người có văn hóa và không hay chửi bậy, trừ khi không kìm nổi nữa.
Tôi bật cười vì câu nói đầy ấu trĩ của cậu ta: “Tức giận với một con chim làm gì, đồ ngốc.” Đã lâu rồi không nói tiếng Quảng Đông nên tôi nói cũng không còn chuẩn nữa. Tôi vuốt ve mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của cậu ta, sau đó ôm chặt và bám vào cậu ta, nhắm mắt nằm đó thật lâu.
Không biết đã ôm nhau trong tư thế đó bao lâu, cuối cùng Mục Lãng Thanh cũng rút ra, cậu ta khoác hờ chiếc áo sơ mi lên cơ thể cao lớn vạm vỡ, rồi lại tìm một điếu thuốc để châm. “Xì” một tiếng, tia lửa kỳ ảo lóe lên nơi đầu điếu thuốc, tôi chủ động nhận lấy điếu thuốc màu đen từ tay cậu ta, kẹp giữa môi và rít một hơi.
Tôi đã quen với mùi thuốc lá nồng đậm này, thậm chí còn hơi đắm chìm mê say. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau đó, Mục Lãng Thanh vừa hút thuốc vừa vuốt ve cơ thể tôi bằng ngón tay mát lạnh như lưỡi rắn, di chuyển dọc từ yết hầu trở xuống, nhấn vào chỗ hõm của xương quai xanh, rồi khẽ nhấc lên khi ở trên lồng ngực…
Tôi chết mê chết mệt những cái vuốt ve như vậy. Trong những cái vuốt ve đó, tóc tôi mọc lại đen nhánh, cơ bắp mỏng dần xuất hiện và làn da mới mọc lên, không có vết bầm, không có vết sẹo, trắng trẻo, láng mịn và tràn đầy sức sống.
Ngay khi tôi sắp bị cậu ta mơn trớn đến cao trào, cậu ta đột nhiên nói với tôi: “Anh có biết về cuộc bình chọn “Mười Thanh Niên Kiệt Xuất Toàn Quốc” không?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Có, năm nay chắc là lần thứ ba rồi. Sao thế?” Giải thưởng bình chọn “Mười Thanh Niên Kiệt Xuất Toàn Quốc” được tổ chức hai năm một lần, là sự kiện bình chọn những gương mặt thanh niên tiên tiến được Bộ Chính trị khởi xướng và được hai Văn phòng Trung ương* phê chuẩn. Mục đích là để xây dựng những hình mẫu tích cực gần gũi và dễ tiếp cận hơn cho giới trẻ, buộc phải thừa nhận nó có ảnh hưởng tích cực và nghĩa sâu sắc, thế nên Thủ tướng cũng thường xuyên tham dự để ủng hộ cuộc bình chọn này, chứng minh cho uy tín và giá trị của sự kiện.
*Gồm Văn phòng Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và Văn phòng Quốc vụ viện Trung Quốc.
Sau mỗi cuộc bình chọn đều có lễ trao giải long trọng, ngoài mười thanh niên đoạt giải đến nhận thưởng thì còn có tiết mục biểu diễn nghệ thuật của các ngôi sao, toàn bộ chương trình sẽ được truyền hình trực tiếp. Đài Minh Châu đã đăng cai lần đầu tiên, còn đơn vị tổ chức năm nay là đài Đông Á, cũng là chủ cũ của tôi. Đài Đông Á vốn giỏi marketing, dưới sự chuẩn bị đâu ra đó của họ, “Mười Thanh Niên Kiệt Xuất” năm nay đã trở nên nổi tiếng và nhận được quan tâm hơn bao giờ hết.
Mục Lãng Thanh nói, đài Đông Á muốn mời tôi trở lại để dẫn phần trao giải của buổi lễ, và cậu ta đã nhận lời thay tôi rồi.
“Sao cậu lại nhận lời thay tôi? Không được, chắc chắn không được.” Tôi oán trách cậu ta không bàn bạc trước với mình, còn nghĩ hay là gọi điện qua luôn để từ chối chuyện này. TruyenLau
Mục Lãng Thanh lại trơ trẽn nói: “Nhà em tài trợ cho buổi lễ trao giải lần này, bố em đã được mời đến dự, em muốn ông ta tận mắt xem con dâu của mình xuất sắc và xinh đẹp đến nhường nào.”
“Nhưng… nhưng tôi đã không dẫn chương trình hơn một năm, còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để trở lại sân khấu…” Tôi khẽ thở dài, xem ra thằng nhóc này đúng là fan sự nghiệp của tôi rồi.
“Có gì mà phải chuẩn bị?” Mục Lãng Thanh vừa không ngừng hôn lên cổ và vành tai tôi, vừa nhẹ giọng an ủi, “Chỉ là đảm nhận phần dẫn chương trình trao giải, không cần phải ở trên sân khấu cả buổi. Chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ với anh hay sao?”
Nghe cậu ta nói vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, tiếp tục nhắm mắt đón nhận những nụ hôn của cậu ta. Lưỡi của cậu ta khéo léo đến mức không thể diễn tả bằng lời, chẳng bao lâu sau chúng tôi đã lại quấn lấy nhau, hoa nở thêm lần nữa.
Lòng tôi ngổn ngang trước lời mời của ông chủ cũ, quả thực rất khó để dứt khoát từ chối ngay lập tức. Thậm chí trước khi lên đường đến Quang Châu cùng Mục Lãng Thanh, tôi vẫn còn nghĩ chắc chắn không thể quay lại đài Minh Châu nữa, nhưng biết đâu có thể nhân cơ hội này để trở lại đài Đông Á, cầm lại chiếc micro MC của tôi thì sao.
Tôi biết rất rõ về mọi thứ ở đài Đông Á, những buổi lễ quy mô lớn ngoài trời thường được tổ chức tại sân vận động Thiên Hà, còn các buổi lễ trong nhà như trao giải thưởng sẽ được tổ chức tại Trung tâm Triển lãm và Hội nghị Quốc tế Quang Châu. Theo đề nghị của Mục Lãng Thanh, hai chúng tôi định sẽ đến ngay trước phần trao giải để tránh phải giao tiếp quá lâu với Mục Khánh Sâm. Ai ngờ thằng nhãi này lại nổi hứng ngay trước khi ra khỏi nhà, nhất quyết đòi làm tình với tôi một lần nữa, hại tôi suýt thì đến muộn.
“Lạc Ưu, cuối cùng anh cũng đến rồi! Sao gọi mãi mà anh không nghe máy!” Nhân viên đã đợi sẵn ở cửa trung tâm hội nghị, thấy tôi là mắt sáng rực, vừa lôi vừa kéo, “Mau mau mau, bên này, bên này!”
Tôi trợn mắt lườm tên đầu sỏ, sau đó chạy thẳng vào hiện trường buổi lễ theo sự chỉ dẫn của nhân viên.
Thời gian được tính toán khá chính xác, ngay khi một bài hát nổi tiếng trên mạng được viết lời và cải biên lại vừa kết thúc, tôi lập tức bước lên sân khấu từ phía sau.
Đây là thời đại của “những làn sóng sau”, là một trong những đài truyền hình truyền thống xuất sắc nhất, đài Đông Á cũng đã thay da đổi thịt. Những gương mặt cũ từng cộng tác với tôi đã không còn nữa, thay vào đó là một nữ MC mới tên Tôn Uyển Uyển đang được đài lăng xê. Cô ấy trẻ trung xinh đẹp, phong cách dẫn chương trình hơi tưng tửng, cũng coi như có dấu ấn cá nhân.
Nhưng ngay khi bước lên sân khấu, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Sau một thời gian rất dài, tôi lại nghe thấy tiếng hót cùng lúc của vô số con chim khách, cũng lại ngửi thấy hương thơm cùng lúc của vô số đóa hồng nở rộ.
Trong phần trao giải, MC sẽ phải dẫn dắt để khuấy động không khí, Tôn Uyển Uyển mỉm cười trêu tôi: “Lạc Ưu, nghe nói anh đã đi du học sau khi rời khỏi giới MC, ở nơi đất khách, có phải anh nhớ nhà lắm không?”
“Thế nên tôi mới trở về ngay lập tức như mũi tên lao đi đó.” Tôi vừa cố gắng rặn cười để trả lời câu hỏi của cô ấy, vừa đưa mắt nhìn khắp khán đài, cố tìm ra nguồn gốc của tiếng hót và mùi hương này.
Các lãnh đạo của tỉnh Đông Quảng Đông và thành phố Quang Châu nghiễm nhiên ngồi ở chính giữa hàng đầu, Mục Khánh Sâm cũng được mời ngồi cạnh họ. Với khuôn mặt vuông bẹt và không có nhiều điểm nổi bật, thoạt nhìn rất khó để liên hệ khuôn mặt lai Tây tuấn tú của Mục Lãng Thanh với ông ta bằng mấy chữ “cha con ruột”.
Tôi tiếp tục đảo mắt khắp nơi, đúng là giải thưởng cấp quốc gia có sức nặng, ngay cả các ngôi sao có lượng fan đông đảo đến biểu diễn cũng không dám tranh vị trí trung tâm, tất cả đều ngoan ngoãn ngồi ở phía sau khán phòng…
Tôi nhìn thấy Hình Minh đầu tiên, rồi sau đó mới thấy Ngu Trọng Dạ.
Hai người họ không ngồi cùng nhau, mỗi người một góc để tránh bàn tán. Thậm chí Ngu Trọng Dạ còn cố tình ngồi ở vị trí ngoài cùng của hàng ghế thứ ba, người ngồi bên cạnh là cậu con trai Ngu Thiếu Ngải của chú ấy. Trong ấn tượng của tôi, đây là lần đầu tiên cặp cha con đẹp tuyệt vời này xuất hiện cùng nhau trong một dịp như vậy, cả hai đều mặc vest đen trang trọng phối cùng nơ nhung đen, Ngu Thiếu Ngải cài một chiếc ghim hình con báo đính kim cương lấp lánh trên ngực, còn Ngu Trọng Dạ thì không có bất kỳ phụ kiện nào, thành ra lại có vẻ thoải mái và tao nhã hơn so với đứa con trai luôn ngồi nghiêm chỉnh.
Ngu Trọng Dạ cũng thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào mình. Người đàn ông mà tôi đã dùng cả tuổi trẻ để yêu mến ấy đáp lại tôi bằng một nụ cười khách sáo, sau đó lại cúi đầu lắng nghe con trai mình nói chuyện.
Chỉ là một cái nhìn thoáng qua như vậy, ký ức của tôi lập tức ngược về những ngày đầu xuân và đầu hè mười năm trước. Ánh nắng chói chang, hương hoa nồng nàn, thế giới của tôi lại một lần nữa tràn ngập hương hoa và tiếng chim, cũng lại một lần nữa xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Tôn Uyển Uyển vẫn chưa nhận ra sự bất thường của người bạn dẫn cùng, cô nàng vẫn đang cười: “Lạc Ưu, anh cũng là gương mặt nổi bật trong những người trẻ tuổi, anh có bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó sẽ đứng ở đây với tư cách là người nhận giải không?”
“À, à…” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình. Hình như cô ấy còn nói gì đó, nhưng tôi chẳng nghe rõ được gì nữa, căn bệnh cũ chỉ mình tôi bị trên đời lại tái phát… dù cho đã bao nhiêu năm trôi qua, người đàn ông tên Ngu Trọng Dạ này vẫn có thể khiến lòng tôi dậy sóng và hỗn loạn chỉ bằng một ánh mắt.
Đúng lúc này, cô gái phụ trách mang một phong bì chứa tên người đoạt giải đầu tiên của đêm nay lên.
Trước đó tôi đã bàn bạc với Tôn Uyển Uyển, cô ấy sẽ nói lời dẫn còn tôi sẽ mở phong bì và đọc tên. Nhưng lúc này, đừng nói đến giọng, ngay cả ngón tay tôi cũng không còn nghe lời nữa.
Trước ống kính, đôi tay được bọc trong găng trắng của tôi run bần bật, chỉ một động tác đơn giản là mở phong bì trên tay cũng đã đốt cháy hết toàn bộ sức lực của tôi. Khi nhìn thấy cái tên quen thuộc trên tờ giấy, trái tim tôi lại một lần nữa cất lên tiếng khóc tự ti đầy đau đớn.
Tôi nghĩ, chắc chắn tất cả mọi người có mặt ở đó đều đã thấy sự mất kiểm soát của mình, bao gồm cả Mục Khánh Sâm, bao gồm cả Mục Lãng Thanh.
Cuối cùng, tôi vẫn không thể nói nên lời.
“Người đoạt giải này là đồng nghiệp của tôi, cũng là người quen của Lạc Ưu. Tôi nghĩ hẳn là anh ấy đã nghẹn lời vì quá vui mừng cho người đó rồi.” Tôn Uyển Uyển đã kịp thời giải quyết sự lúng túng trên sân khấu bằng sự tinh tế và khả năng ứng biến nhanh nhạy của mình, cô ấy cướp lời thoại của tôi, trao giải thưởng thay cho tôi một cách rất tự nhiên:
“Anh ấy luôn đi sâu vào tuyến đầu, truyền tải tình cảm chân thành bằng tuổi trẻ và nhiệt huyết của mình; anh ấy kiên định với lý tưởng nghề đưa tin, dùng trách nhiệm và bản lĩnh để ghi lại một thời kỳ vĩ đại. Dù còn trẻ nhưng vẫn có cốt cách kiên cường, dù chỉ là ánh sáng nhỏ nhoi nhưng có thể chiếu rọi cả cánh đồng hoang dã… Chúng ta hãy cùng chúc mừng người đầu tiên giành giải thưởng “Mười Thanh Niên Kiệt Xuất” đêm nay, MC chương trình “Tầm Nhìn Phương Đông” của Đài truyền hình Minh Châu Trung Quốc, Hình Minh!”
Hết chương 25.
Zen: Mọi người có thể đọc Phân tích logic hành vi Chương 25 và đôi lời bàn luận về Lạc Ưu/Gia Ngôn mình đã đăng tại
ĐÂY
trước khi đọc Chương 26 nhé.
Fanart cảnh đón dâu của
机号9331:
[HLCĐ] PHÂN TÍCH LOGIC HÀNH VI CHƯƠNG 25 VÀ ĐÔI LỜI BÀN LUẬN VỀ LẠC ƯU/GIA NGÔN
Phân tích logic hành vi Chương 25
Chương này là một bước ngoặt quan trọng trong câu chuyện, tập trung thể hiện những mâu thuẫn nội tại và lựa chọn của hai nhân vật chính sau khi Lạc Ưu chấp nhận tình cảm của Tiểu Mục và dần bước vào “giai đoạn ổn định”. Những mâu thuẫn này được bộc lộ qua hành động, cuối cùng dẫn đến một cuộc xung đột mới (sự mất kiểm soát tại lễ trao giải).
[Logic hành vi của Lạc Ưu] – Đắm chìm và trốn tránh một cách có chọn lọc
Lạc Ưu chủ động chọn cách đắm chìm vào sự ấm áp hiện tại để trốn tránh những tổn thương trong quá khứ và sự bất định của tương lai. Đây là một cơ chế phòng vệ và cũng là một nỗ lực để tự chữa lành, nhưng nền tảng lại rất mong manh, giống như một giấc mơ mà Lạc Ưu tự dệt nên lần nữa.
1. Trốn tránh sự thật (Hoài nghi đối với Mục Lãng Thanh)
Hành vi:
Cậu ấy nhận được đoạn ghi âm quan trọng từ Bối Anh Kiệt, thứ này có thể làm sáng tỏ mối quan hệ giữa Mục Lãng Thanh và Quảng Lăng Sinh, nhưng cậu ấy lại “vài lần muốn mở… cũng từng đó lần cảm thấy e ngại”, cuối cùng quyết định “tiếp tục tự lừa dối bản thân”.
Logic:
Lý trí của cậu ấy (nghi ngờ Mục Lãng Thanh tiếp cận mình có mục đích khác) xung đột gay gắt với tình cảm (khao khát sự ấm áp và yên ổn hiện tại), từ đó đưa ra một lựa chọn rất cảm tính: “hiếm khi được hồ đồ”. Cậu ấy hiểu rõ cái giá phải trả khi khám phá sự thật có thể sẽ là phá hủy mối quan hệ như mơ trước mắt, đây là chuyện mà tâm hồn mong manh của cậu ấy không thể chịu đựng thêm lần nữa. Vì vậy, cậu ấy thà sống trong một hiện tại có thể là giả dối nhưng đủ ấm áp, còn hơn phải đối mặt với một quá khứ có thể tàn khốc vô cùng. Đây không phải ngu ngốc, mà là một dạng tự bảo vệ sau khi đã trải qua quá nhiều tổn thương.
2. Mâu thuẫn và khao khát với sự nghiệp
Hành vi:
Cậu ấy ngoài miệng thì từ chối lời mời dẫn chương trình mà Mục Lãng Thanh đã thay mặt nhận lời, lo lắng bản thân chưa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng trước khi đi lại nghĩ “có lẽ có thể nhân cơ hội này để trở lại đài Đông Á”. Không phải cậu ấy yêu thích công việc MC này, mà sân khấu chính là nơi duy nhất cậu ấy từng tỏa sáng.
Logic:
Điều này thể hiện sự mâu thuẫn trong nội tâm cậu ấy. Một mặt, sân khấu từng mang lại vô vàn vinh quang nhưng cũng gây ra tổn thương to lớn hơn nhiều, từ đó khiến cậu ấy cảm thấy sợ hãi. Mặt khác, đó lại là một phần cốt lõi trong bản chất của cậu ấy, cậu ấy khao khát được chứng minh giá trị bản thân, tìm lại “MC nổi tiếng Lạc Ưu” chứ không chỉ là “bạn đời của Mục Lãng Thanh”. Việc Mục Lãng Thanh nói mình là “fan sự nghiệp” của cậu ấy đã vô tình nhen lại ngọn lửa chưa từng tắt này.
3. Phản ứng sinh lý không thể kháng cự với Ngu Trọng Dạ
Hành vi:
Đột nhiên mất kiểm soát trên sân khấu, lập tức trở nên “hỗn loạn” vì nhìn thấy Ngu Trọng Dạ, quay trở lại trạng thái “hương hoa tiếng chim” và “dấu hiệu sụp đổ”, không thể hoàn thành công việc dẫn chương trình.
Logic:
Đây là sự thể hiện và cao trào cuối cùng cho logic hành vi của cậu ấy trong chương này. Bất kể cậu ấy có dùng tình yêu của Mục Lãng Thanh để tự lừa dối mình như thế nào, bất kể cậu ấy có trốn tránh quá khứ ra sao, tác động sinh lý và tâm lý mà Ngu Trọng Dạ gây ra cho cậu ấy đã ăn sâu vào xương tủy. Chấp niệm mười tám năm giống như một phản xạ có điều kiện, ký ức cơ thể và cảm xúc đã phản bội lại lựa chọn lý trí của cậu ấy. Điều này cho thấy sự “phục hồi” của cậu ấy được xây dựng trên đụn cát, một khi gặp phải tác nhân thực sự (tức Ngu Trọng Dạ), mọi nỗ lực đều sụp đổ ngay lập tức. Sự mất bình tĩnh của cậu ấy là bằng chứng rõ ràng cho việc cậu ấy chưa bao giờ thực sự giải quyết được quá khứ với Ngu Trọng Dạ. Cậu ấy chỉ đang trốn tránh chứ không phải đối mặt.
[Logic hành vi của Mục Lãng Thanh] – Chiếm hữu mạnh mẽ và “cứu rỗi” Lạc Ưu
Logic hành vi cốt lõi của Mục Lãng Thanh là “chiếm hữu, bảo vệ và tái tạo Lạc Ưu một cách toàn diện theo cách mà hắn cho là đúng”. Tình yêu của hắn nồng nhiệt, độc đoán và mang tính chi phối mạnh mẽ.
1. Lòng chiếm hữu mãnh liệt
Hành vi:
Đòi hỏi thân mật bất chấp hoàn cảnh; quan hệ tình dục ở khắp mọi nơi trong biệt thự của người khác; thay Lạc Ưu nhận lời dẫn chương trình.
Logic:
Hành động của hắn mang hàm ý “đánh dấu lãnh thổ”. Hắn khẳng định và thể hiện quyền sở hữu Lạc Ưu thông qua sự thân mật cực độ về thể xác và tình cảm. Tình yêu của hắn trực quan, đầy dục vọng và rất ít bận tâm đến các quy tắc xã hội, diễn giải đúng nghĩa cho câu “Những gì tôi muốn không phải những gì bạn muốn”.
2. Cứu rỗi và đắp nặn
Hành vi:
Tin rằng Lạc Ưu nên trở lại sân khấu và tìm thấy tương lai ở đó, thay cậu ấy nhận công việc, và dùng từ “chuyện nhỏ” để động viên cậu ấy.
Logic:
Trong mắt Mục Lãng Thanh, Lạc Ưu không nên là một người bị mắc kẹt trong bóng tối của quá khứ. Lạc Ưu mà hắn yêu đã từng tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu, sân khấu là nơi huy hoàng nhất trong nửa đầu cuộc đời Lạc Ưu, nhưng cũng là nơi khiến cậu ấy vụn vỡ. Hắn tin rằng việc đưa Lạc Ưu trở lại sân khấu và đối mặt với quá khứ mới là cách tốt nhất để chữa lành cho cậu ấy. Đây là kiểu tình yêu “tôi nghĩ cái gì tốt cho bạn thì tôi sẽ cho bạn cái đó”. Mạnh mẽ và độc đoán, dùng cách tàn nhẫn nhất để tái tạo Lạc Ưu.
3. Hy sinh và bảo vệ thiết thực
Hành vi:
Lấy lại thanh gỗ ở nhà cũ cho Lạc Ưu; sắp xếp chỗ ở; cố gắng bóp cổ con sáo làm phiền chuyện tốt của họ.
Logic:
Tình yêu của hắn không chỉ có cảm xúc mãnh liệt mà còn có hành động thực tế. Hắn nhớ kỹ những gì Lạc Ưu quan tâm và cố gắng thực hiện cho cậu ấy. Những hành vi này cho thấy đằng sau lòng chiếm hữu của hắn là mong muốn Lạc Ưu được hạnh phúc và thỏa mãn một cách chân thành nhất.
[Cân bằng trong quan hệ của hai người và sự mất cân bằng trong chương này]
Trong phần lớn thời gian của chương, mối quan hệ của họ là một dạng “cộng sinh và đắm chìm trong sự cân bằng”.
Lạc Ưu:
Cung cấp sự dựa dẫm tình cảm, sự an ủi thể xác và sự mong manh cần được che chở.
Mục Lãng Thanh:
Cung cấp cảm giác an toàn, sự đảm bảo về vật chất và cảm giác “dẫn dắt” mạnh mẽ.
Họ ẩn mình trong biệt thự xa hoa của Tưởng Hạ Chi, cách ly với thế giới bên ngoài, dùng dục vọng và sự ấm áp để xây dựng một chốn không tưởng, tạm thời chặn hết mọi phiền nhiễu từ bên ngoài.
Nhưng “sự kiện lễ trao giải” đã phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng này.
“Kế hoạch đắp nặn” của Mục Lãng Thanh đã bắt đầu, hắn lôi “tình cũ” đang chôn sâu trong tim Lạc Ưu ra, phơi bày tình cảm thật sự của Ngu Trọng Dạ dành cho Lạc Ưu trên sân khấu, để Lạc Ưu nhận rõ tình cảm của Ngu Trọng Dạ, đồng thời cũng nhận rõ tình cảm của chính mình.
“Chiến lược trốn tránh” của Lạc Ưu cũng thất bại, khi quá khứ chủ động tìm đến, khi người mà cậu ấy ám ảnh suốt mười tám năm lại xuất hiện trước mắt, việc “coi như chưa từng xảy ra” hay “coi như đã quên” trở nên ngây thơ và nực cười biết nhường nào. Trò hề lừa mình dối người vị vạch trần, chỉ còn lại sự thật tàn khốc rằng trong mắt Ngu Trọng Dạ chưa từng có cậu ấy, và cậu ấy cũng chưa bao giờ thực sự quên đi Ngu Trọng Dạ.
[Kết luận]
Chương này đã hé lộ khó khăn cốt lõi của hai nhân vật chính:
Lạc Ưu không phải không yêu Mục Lãng Thanh, nhưng cậu ấy yêu một cách nhát gan, do dự, còn mang theo một gánh nặng quá khứ khổng lồ chưa được giải quyết. Logic hành vi của cậu ấy là trốn tránh và dựa dẫm.
Mục Lãng Thanh yêu Lạc Ưu sâu đậm, nhưng hắn yêu một cách độc đoán và điên cuồng. Hắn cố gắng xóa đi quá khứ của Lạc Ưu bằng cách thức của mình, đó là đập nát hoàn toàn rồi tái tạo. Logic hành vi của hắn là chiếm hữu và cứu rỗi triệt để.
Mối quan hệ của họ có thể tiếp tục hay không phụ thuộc vào việc họ có thể cùng nhau đối mặt với sự mất cân bằng này hay không. Liệu Mục Lãng Thanh có thể hiểu được nguồn gốc sự mất kiểm soát của Lạc Ưu thay vì chỉ thất vọng? Và liệu Lạc Ưu có thể dũng cảm đối diện với quá khứ thay vì chỉ trốn tránh? Xung đột trong chương này đã đặt ra tiền đề cực kỳ quan trọng cho bước phát triển tiếp theo của mối quan hệ giữa hai người họ.
“Tôi lấy tên mình, độ hài cốt thành hồng hoa”
Đôi lời bàn luận về Lạc Ưu/Gia Ngôn
Hai cái tên, hai số phận
Tác giả đặt cho nhân vật hai cái tên mang ý nghĩa biểu tượng rất sâu sắc. Trong mắt tôi, Lạc Ưu là Lạc Ưu, mà Gia Ngôn là Gia Ngôn. Gia Ngôn là kết tinh tình yêu giữa Lạc Vận Nhân và Nguyên Dã, là tuyên ngôn của sự tự do; trong khi Lạc Ưu lại là kết quả từ sự thỏa hiệp giữa Lạc Vận Nhân với gia tộc và cuộc đời này. Thế nên Gia Ngôn tượng trưng cho lòng trắc ẩn, tình yêu và tự do, còn Lạc Ưu lại mang ý nghĩa của sự thờ ơ, áp lực và khuất phục.
Tổn thương tuổi thơ và sự thiếu thốn về mặt tình cảm
Việc trở về nhà họ Lạc với mẹ là bước ngoặt trong cuộc đời Lạc Ưu. Vì thân phận “cha ruột” cũng như những hành động trong quá khứ của mẹ, đứa trẻ nửa đường trở về này phải gánh chịu sự ghẻ lạnh và chế giễu trong gia tộc. Từ nhỏ Lạc Ưu đã được dạy rằng phải “xuất sắc” để đổi lấy sự công nhận, dẫn đến việc cậu ấy cực kỳ thiếu thốn tình yêu. Mẹ trở thành điểm tựa tình cảm duy nhất của cậu ấy, nhưng ngay cả sự dựa dẫm này cũng đi kèm với sự xa cách và lẩn tránh của bà, càng làm sâu sắc thêm sự cô đơn của nhân vật. Sự thờ ơ của cậu ấy thực chất là để tự bảo vệ bản thân, còn sự xuất sắc của cậu ấy cùng lắm chỉ là công cụ để tìm kiếm sự chú ý. Cậu đã quá quen với việc đeo mặt nạ, đến mức chính mình cũng quên mất dáng vẻ ban đầu.
Chấp niệm chứ không phải tình yêu
Tôi thiên về định nghĩa mối quan hệ của Lạc Ưu với Ngu Trọng Dạ là một dạng chấp niệm. Năm mười bốn tuổi, người lạ mặt đó đã giải vây giúp cậu ấy, thứ nảy sinh vào khoảnh khắc đó phần nhiều là lòng biết ơn và sự ỷ lại, giống như người sắp chết đuối túm chặt lấy một khúc gỗ. Cậu ấy coi Ngu Trọng Dạ là chiếc phao cứu sinh và điểm tựa tinh thần, thậm chí không tiếc cả sự nghiệp và lòng tự trọng, chỉ để đổi lấy một chút quay đầu từ đối phương. Thế nên mối quan hệ này đã vượt ra ngoài phạm trù của tình yêu, trở thành một nỗi ám ảnh gần như là cố chấp.
Cơ chế tâm lý: Thiếu cảm giác an toàn và hiểu sai về tình cảm
Lạc Ưu chưa bao giờ thực sự trải nghiệm tình yêu, cậu ấy chưa từng được yêu một cách đúng đắn và cũng không biết cách yêu người khác. Cậu ấy bị “thiếu hụt cảm giác an toàn” trầm trọng: lớn lên trong một môi trường thiếu đi sự bồi đắp tình cảm ổn định, phụ thuộc quá nhiều vào sự công nhận từ bên ngoài, dễ dàng hiểu nhầm sự giúp đỡ của người khác thành sự gắn kết tình cảm. Đồng thời, cậu ấy cũng bị “phóng chiếu ỷ lại thái quá”, diễn giải quá mức chỉ dẫn và quan tâm của Ngu Trọng Dạ thành giá trị tình cảm đặc biệt, đây chính là nguyên nhân tâm lý khiến tôi tin rằng cậu không thực sự yêu Ngu.
Sự đan xen giữa kiêu ngạo và tự ti
Bên ngoài, cậu ấy rất ưu tú: gia thế hiển hách, tài mạo xuất chúng, quen cái kiểu nhìn đời bằng nửa con mắt với thân phận “cậu ấm nhà họ Lạc”, nhất là bộc lộ cảm giác ưu việt trong công việc. Tuy nhiên, bên trong cậu ấy lại cực kỳ mong manh: một khi gặp thất bại, cậu ấy dễ dàng rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân, thậm chí là sụp đổ. Mâu thuẫn này khiến cậu luôn dao động giữa sự kiêu căng và sự tự ti.
Nhạy cảm đa nghi, khó lòng tin tưởng
Lạc Ưu luôn cảnh giác với động cơ của người khác, điều này liên quan mật thiết đến môi trường trưởng thành của cậu ấy. Mối quan hệ trong nhà họ Lạc tràn ngập tính toán lợi ích và dối trá giả tạo, cậu ấy đã chứng kiến từ nhỏ nên khó mà thực sự tin tưởng bất kỳ ai, kể cả người xuất hiện về sau là Mục Lãng Thanh. Cậu ấy mang lòng thù địch với thế giới, luôn cảm thấy mọi người đang hóng hớt chực chờ để dìm mình xuống, sự ghen tị và bài xích với Hình Minh về bản chất cũng bắt nguồn từ sự phủ nhận bản thân đã ăn sâu.
Mắc kẹt trong quá khứ, chấp niệm trở thành vết thương
Thanh gỗ cũ ở thôn Nguyên Bàn tượng trưng cho ký ức tươi đẹp duy nhất còn sót lại giữa cậu ấy và mẹ, cũng trở thành trụ cột cuối cùng trong thế giới tinh thần của cậu ấy. Cậu ấy luôn sống trong quá khứ và không thể thoát ra, giống như một con thú bị giam cầm bởi những chuyện ngày xưa, đắm chìm trong những ngày tháng ấm áp đã qua, không thể tự giải thoát.
Ngoài mặt phục tùng, nội tâm phản kháng
Ngoài mặt thì cậu ấy tỏ ra kính trọng và phục tùng ông ngoại, nhưng thực chất lại căm ghét sự giả tạo và lạnh lùng của gia tộc. Cậu ấy không ngần ngại công khai bày tỏ sự si mê với Ngu Trọng Dạ, thách thức giới hạn của gia tộc nhà mình. Cậu ấy đã từng buông xuôi trong bệnh viện tâm thần, nhưng khi Mục Lãng Thanh xuất hiện, ý chí phản kháng lại được nhen lên.
Xu hướng tự hủy hoại bản thân
Cậu ấy đã tự hủy hoại bản thân để thu hút sự chú ý nhiều lần, dù biết hậu quả nghiêm trọng nhưng vẫn chọn lao vào như con thiêu thân. Dường như chỉ khi phải chịu đựng nỗi đau về thể xác và tinh thần, cậu ấy mới cảm thấy mình vẫn còn “sống”. Cái kiểu chìm đắm vào nỗi đau này gần như đã trở thành căn bệnh.
Nét bi kịch của chủ nghĩa lãng mạn
Cậu ấy coi cuộc đời mình là một bi kịch, và cũng xây dựng tình yêu của mình thành một câu chuyện “hy sinh vì tình yêu” đầy bi thương, thậm chí đắm chìm trong vai diễn đó.
Thức tỉnh và thay đổi: Từ Lạc Ưu đến Gia Ngôn
Dưới ảnh hưởng của Mục Lãng Thanh, cậu ấy dần biến chất, từ một Lạc Ưu nhẫn nhịn và tao nhã, cậu ấy lột xác thành một Gia Ngôn ngỗ ngược đầy tính công kích. Pha trả thù bạo lực đối với Lạc Tử Thành chính là sự đoạn tuyệt của cậu ấy với quá khứ, cũng là sự phản kháng triệt để đối với việc nhẫn nhục chịu đựng.
Thông tỏ về “tình yêu” một lần nữa
Với tư cách là Gia Ngôn, cậu ấy bắt đầu nhận ra tình yêu không nhất thiết là dâng hiến và hy sinh, mà còn có thể là chiếm hữu và chinh phục. Cậu ấy có thể là người được yêu thương, được cần đến, được ưu ái, thậm chí được cưng chiều… Vào lúc này, cuối cùng tình yêu cũng không còn là xiềng xích, mà là sự tự do.
Lời kết
Lạc Ưu là một nhân vật bi kịch cực kỳ thiếu thốn tình yêu, đan xen giữa kiêu ngạo và tự ti, mang chấp niệm sâu sắc và có xu hướng tự hủy hoại bản thân. Tính cách của cậu ấy là một tổng hòa phức tạp được hình thành từ sự chèn ép của gia tộc, tổn thương thời thơ ấu và thất bại trong tình cảm. Cậu ấy vừa là một “bệnh nhân” bị quyền lực và tình cảm làm cho tha hóa, vừa là một “người cô độc” tìm kiếm sự cứu rỗi trong tuyệt vọng. Cuối cùng, dưới sự dẫn dắt của Mục Lãng Thanh, cậu ấy đã bước sang một trạng thái sống tự do và chủ động hơn, hoàn thành quá trình lột xác từ “đóa hồng bị tàn phá” thành “kẻ báo thù đầy gai nhọn”. Rốt cuộc Lạc Ưu cũng phá vỡ lớp vỏ giam cầm mình, giải phóng một tâm hồn điên cuồng và phản nghịch. Vào khoảnh khắc này, cậu ấy không còn là Lạc Ưu mà đã là Gia Ngôn, một đóa hồng thực sự rực rỡ, xinh đẹp và tự do.
Bài phân tích/cảm nhận thuộc về tài khoản 喵嗚嗚喲.
Bản tiếng Việt thuộc về Luân Hồi Vãng Sinh.
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.