*Tên gốc của chương này là 飞越疯人院, nghĩa đen là “bay qua nhà thương điên”, nhưng đây cũng là tên tiếng Trung của bộ phim Bay qua tổ chim cúc cu, mình xin phép dùng tên này, đưa thêm giải thích để mọi người biết nó mang hai nghĩa thôi.
Dự án cải tạo thôn Nguyên Bàn là một tin tức lớn, ngoài “Tin Tức Trung Quốc” thì các chương trình khác cũng đã đề cập đến.
Trong văn phòng chỉ có hai người, bác sĩ Mục dùng điều khiển từ xa để giảm âm lượng tivi. Thấy tôi vẫn còn lơ đãng, cậu ta nói với tôi rằng đây là ngày cuối cùng mình ở đây, cậu ta sắp phải quay về Mỹ.
“Tôi là người cuối cùng biết cậu sẽ đi à?” Giọng điệu như trách móc, có lẽ, ánh mắt cũng vậy, tôi chưa sẵn sàng để nói lời tạm biệt.
“Nói chính xác thì, anh là người đầu tiên.” Cậu ta tỏ vẻ vô tội, “Em đã nói với anh vào ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau rồi mà.”
“Cậu nói là một tháng, nhưng đến hôm nay mới chỉ có hai mươi ba ngày…” Lời của tôi bỗng dừng lại, tôi không nên để cậu ta biết chuyện ngày nào mình cũng mong mỏi nhìn chiếc đồng hồ điện tử ngoài cửa.
Bác sĩ Mục nhìn tôi chằm chằm: “Sao, không nỡ à?”
“Không có.”
“Rõ ràng là không nỡ.” Cậu ta đứng dậy, mỉm cười đi về phía tôi, “Sắp phải xa nhau rồi, ôm một cái cuối cùng nhé.”
Có trời mới biết cậu ta đã đòi gặp tôi mỗi ngày bằng cái cớ “đánh giá” trong một tháng ở cạnh nhau, còn luôn tìm ra đủ mọi lý do kỳ lạ để ôm tôi, không lần nào trùng với lần nào. Yêu sâu đậm thì thành thói quen, dường như thói quen của người này chính là ôm tôi vào trong ngực hết lần này đến lần khác. Nhưng trong tất cả những lý do không đứng đắn đó, chỉ có lần này là đường hoàng nhất, cũng là lần khó từ chối nhất.
“Một cái ôm tạm biệt của fan dành cho thần tượng à?” Tôi hỏi cậu ta.
Cậu ta dùng hành động thay cho lời nói, dùng hai cánh tay mạnh mẽ và một lồng ngực rộng lớn ấm áp để chế ngự tôi. Tôi quyết định chiều cậu ta một lần, dù sao cũng là lần cuối cùng. Tôi hoàn toàn từ bỏ chống cự, nghiêng người vùi mặt vào lòng cậu ta. Ngực cậu ta có một mùi hương rất dễ chịu, giống như bạc hà pha với mật ong, thêm một chút vị thuốc lá, lạnh lẽo và ngọt ngào như ngón tay của cậu ta, một thằng nhóc không thể có mùi hương dễ chịu như vậy.
Cái ôm này kéo dài vài phút, hoặc có thể lâu hơn. Tôi nghiêng mặt rời khỏi ngực cậu ta, ánh mắt lại liếc nhìn về phía tivi. Trong bản tin, góc quay trên không chiếu tới một vùng nhà cửa đen sì lụp xụp ở thôn Nguyên Bàn, đúng như tên gọi, nơi đó giống như một đống bùn lầy tích tụ sau thảm họa. Khi ống kính chuyển dời, vài vị lãnh đạo comple đóng bộ của Quang Châu đang đến khảo sát thực địa, tôi nghĩ sau khi họ khảo sát xong, những con hẻm ngoằn ngoèo và những túp lều dày đặc này đều sẽ bắt đầu bị dỡ bỏ.
*Chữ 湴 trong tên thôn này nghĩa là bùn lầy.
“Cậu nói sắp về Mỹ, “sắp” là bao lâu nữa?” Tôi đột nhiên hỏi cậu ta.
“Vẫn phải ở lại trong nước một thời gian nữa, chắc khoảng nửa tháng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vậy cậu có thể giúp tôi một việc trong nửa tháng này được không?”
“Việc gì?” Cậu ta buông tôi ra, cúi đầu nhìn tôi.
“Giúp tôi đến Quang Châu một chuyến, đến cái thôn tên là Nguyên Bàn trong bản tin này để lấy một thứ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lấy gì?”
“Một thanh gỗ đóng ở mặt trong của cánh cửa phòng.” Tôi ngẩng mặt lên, dùng ánh mắt khẩn cầu cậu ta. Nếu cậu ta đồng ý, tôi sẽ nói cho cậu ta địa chỉ chính xác của căn nhà cũ đó, hàng xóm có chìa khóa, có lẽ vẫn kịp trước khi nó bị tháo dỡ hoàn toàn.
Nhưng bác sĩ Mục bĩu môi, nói là không làm được.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thôi vậy.” Giọng tôi hơi run, lòng vô cùng thất vọng nhưng miệng thì kiên quyết không cầu xin lần thứ hai. Cũng phải, khoảng cách giữa Bắc Kinh và Quang Châu là hai ngàn cây số, chúng tôi quen nhau hơn hai mươi ngày, tình cảm bồi đắp chưa đủ để có thể vượt qua hai ngàn cây số đó. Tôi phải cố gắng lắm mới che giấu được nỗi thất vọng trong mắt, có lẽ trong nỗi thất vọng đó còn có một chút không nỡ rời xa người trước mặt? Tôi không biết nữa.
“Em chưa nói xong mà.” Nhưng vị bác sĩ Mục lại đưa tay véo cằm tôi, nói một cách vừa nghiêm túc vừa ngả ngỡn, “Vì là đồ quan trọng, anh có thể tự mình đi lấy về.”
“Tôi lấy thế nào được?” Tôi là tù nhân, là chim trong lồng, không thể bay ra ngoài.
“Chỉ cần anh muốn, em có thể đưa anh rời khỏi đây.” Cậu ta im lặng một chút, vẻ máu lạnh hiếm thấy dần xuất hiện trong đôi mắt quyết đoán đa tình, giọng nói của cậu ta cũng trở nên nghiêm túc, “Nhưng em không thể đưa anh đi không công, em cần chút thù lao.”
“Cậu muốn gì?” Tôi giả vờ không hiểu.
“Anh biết em muốn gì mà.” Cuối cùng người đàn ông này cũng lộ nguyên hình, cậu ta cúi đầu kề sát môi tôi, rồi lại đột ngột dừng ngay khi bốn cánh môi sắp chạm nhau như trêu chọc. Cậu ta mỉm cười nói: “Chỉ cần anh đồng ý, tối nay em sẽ đưa anh đi.”
Tôi không thể trả lời câu hỏi của cậu ta ngay lập tức. Câu hỏi này quá giống một lời nói dối, chẳng phải trước đây Trang Như Hải cũng nói như vậy sao?
Thấy tôi do dự, cậu ta nói thêm rằng em sẽ đợi anh ở sân dưới tòa nhà này lúc mười hai giờ đêm, chỉ đợi năm phút.
Tất nhiên là tôi động lòng trước sự tự do, nhưng ngón áp út và ngón út ở bàn tay trái đã mất đi lại âm ỉ đau nhức, chúng đồng loạt cảnh báo tôi rằng lời hứa của đàn ông chỉ nặng hai lạng, tôi không thể tự quăng mình vào lưới thêm lần nữa.
Tôi đang lưỡng lự tính toán thì cửa văn phòng đột nhiên bị gõ dồn dập, tiếng gõ cắt ngang bầu không khí mập mờ giữa hai người đàn ông. Đường Hiểu Đường tự ý đẩy cửa bước vào, giọng nói trong trẻo vang lên: “Bác sĩ Mục, viện trưởng Trình tổ chức tiệc chia tay cho anh, mọi người đến đủ rồi, chỉ còn đợi anh thôi.”
Cánh cửa văn phòng mở ra, một giai điệu quen thuộc cũng len lỏi vào. Mấy buổi tiệc chia tay kiểu này thích dùng những bản nhạc nền phù hợp với hoàn cảnh, học sinh chia tay thì buồn bã với “Tháng ngày ở đường Đông Bắc Kinh”, đồng nghiệp chia tay thì vui tươi với “Tạm biệt”.
“Biết rồi.” Đôi mắt đang nhìn tôi chằm chằm tràn đầy ý cười. Cậu ta đứng dậy, đã định đi nhưng chợt dừng lại sau lưng tôi, cúi người thì thầm vào tai tôi, “Cơ hội chỉ có một lần thôi, có dám đánh cược không?”
Bác sĩ Mục lùi về phía cửa, bước chân giậm theo nhịp nhạc, hông và mông gợi cảm cũng lắc lư theo giai điệu. Cậu ta nở một nụ cười trêu chọc, nhẹ nhàng hát cho tôi nghe:
Tôi sợ mình không có cơ hội, để nói với người một lời tạm biệt, vì có lẽ ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau;
Ngày mai tôi sẽ phải rời xa chốn đây, còn người vẫn ở lại chốn thân thương này, phải chia ly rồi… nước mắt tôi tuôn rơi…
*Lời bài Tạm biệt của Trương Chấn Nhạc.
Đường Hiểu Đường cũng mời tôi đi tham dự tiệc chia tay, nhưng tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, tôi bèn xua tay, một mình quay trở lại phòng bệnh như phòng giam của mình.
Lặng lẽ ngồi bên giường, tôi muốn tĩnh tâm suy nghĩ nhưng tiếng hát vẫn không ngừng vang lên.
Đứng dậy đóng chặt cửa lại mà vẫn nghe thấy rõ mồn một, đến mức cuối cùng tôi phải bịt tai, đợi đến khi tiếng nhạc phiền phức này hoàn toàn biến mất.
Không lâu sau khi tiếng hát dừng lại, cửa lại bị gõ nhẹ, vẫn là khuôn mặt trái xoan xinh xắn của Đường Hiểu Đường. Cô nàng mang đến cho tôi một miếng bánh kem đã cắt sẵn, nói đây là bánh kem trong tiệc chia tay, tôi cố tình giữ lại cho anh một miếng đấy.
“Bác sĩ Mục đâu rồi?” Tôi nhận lấy bánh kem, nói cảm ơn Đường Hiểu Đường.
“Đi rồi.” Đường Hiểu Đường ngồi xuống bên giường bệnh của tôi, “Xe của anh ấy ngầu lắm, em còn không nhận ra nhãn hiệu đó. Chắc là Rolls-Royce, nhưng Rolls-Royce cũng có xe SUV à?”
“Chắc là Cullinan.” Tôi nghĩ thầm, quả nhiên là một cậu ấm ăn chơi quần là áo lượt. Tôi đã gặp quá nhiều cậu ấm như vậy, chỉ cần bất cẩn là sẽ bị họ lôi kéo vào con đường xấu.
“Em sẽ nhớ anh ấy lắm, bác sĩ Mục là một người rất tốt.” Đường Hiểu Đường tỏ ra thất vọng thấy rõ, cô nàng hỏi tôi, “Anh có nhớ anh ấy không? Anh ấy đã nhìn anh như vậy, em cứ nghĩ kết cục câu chuyện của hai người sẽ khác.” Dường như cô nàng vẫn còn băn khoăn về ánh mắt mà cậu ta nhìn tôi, ánh mắt khi người yêu nhìn người yêu.
“Tôi đã nói rồi, cậu ấy chỉ là một người hâm mộ của tôi thôi.” Tôi tự an ủi đối phương, cũng là an ủi chính mình.
Trước khi rời khỏi phòng bệnh của tôi, Đường Hiểu Đường đã lén tiết lộ một tin: “Vừa nãy em nghe viện trưởng Trình nói với người khác, phòng bệnh của anh sẽ lại áp dụng chế độ quản lý hoàn toàn khép kín từ ngày mai.”
Câu nói của Đường Hiểu Đường lập tức rút hết sức lực trong người tôi. Tôi khuỵu xuống giường, nhìn quanh phòng giam này. Tivi lại có điện, phòng tắm lại có gương, tất cả đều là những đãi ngộ được cải thiện sau khi bác sĩ Mục kia đến. Trong khi chế độ quản lý hoàn toàn khép kín đồng nghĩa với việc những ngày tháng có thể chạm nhẹ đến tự do này sẽ lại một đi không trở lại.
Con sáo trong lồng cũng có linh tính, đêm nay nó cứ bồn chồn thấp thỏm, không ngừng nhảy nhót trong lồng, còn dùng mỏ mổ vào tấm lưới đồng trên lồng chim hết lần này đến lần khác. Nhưng nó hoàn toàn không thể ra ngoài, cái mỏ nhỏ xinh gần như sắp mòn luôn rồi.
Tôi không có tâm trạng ăn bánh kem, vốn định lấy hạt kê lòng đỏ trứng để an ủi con chim nhỏ đang bồn chồn này, ai ngờ cầm túi lên mới phát hiện, sau bao ngày cho ăn thì thức ăn đã gần hết rồi. Tôi bắt đầu nghi ngờ ngay cả lượng thức ăn cho chim này cũng đã được tên đó tính toán kỹ lưỡng. Giờ đây tôi chỉ có thể múc một miếng bánh kem bằng cái thìa nhỏ rồi đưa đến trước tấm lưới sắt của cái lồng, xót xa hỏi con sáo: “Đợi cậu ta đi rồi, chắc chắn những người đó sẽ lại bắt nạt mày, đến lúc đó mày phải làm sao đây?”
… Tôi không thể hứa hẹn rằng liệu mình có trở về hay không, không quay đầu, không ngoảnh lại mà bước đi…
… Phòng bệnh của anh sẽ lại áp dụng chế độ quản lý hoàn toàn khép kín từ ngày mai.
… Cơ hội chỉ có một lần thôi, có dám đánh cược không?
Những âm thanh đó đồng loạt vang lên trong đầu tôi. Qua tấm kính trên cánh cửa sắt, tôi lại vô thức nhìn lên chiếc đồng hồ điện tử treo trên hành lang. Nền đen chữ đỏ gai mắt, kim giây đang nhảy loạn xạ, kéo theo cả kim phút và kim giờ lười biếng, như thể bạn đưa tay ra không trung cũng không thể giữ lấy nó để nó đừng nhảy nhót. Chẳng bao lâu nữa là đến mười hai giờ rồi.
Năm phút cuối cùng, tôi cảm thấy trái tim mình cũng đập theo kim giây kim phút, mỗi lúc một cuồng dại hơn, mỗi lúc một mãnh liệt hơn, giống như sắp nổ tung bắn ra khỏi lồng ngực.
Thôi vậy, đánh cược một lần đi. Vào đúng khoảnh khắc điểm mười hai giờ năm phút, tôi ôm lồng chim chuẩn bị ra cửa, không ngờ tiếng còi ô tô dồn dập kèm theo tiếng gọi lại ăn ý vang lên dưới tầng: “Nguyên Gia Ngôn! Nguyên Gia Ngôn!”
Tại sao cậu ta lại biết tên thật của tôi? Nhưng tôi không kịp suy nghĩ kỹ nữa, tôi ôm lồng chim chạy như điên xuống tầng, vì quá hoảng loạn mà tôi loạng choạng suốt dọc đường, mấy lần suýt ngã. Bất chấp thôi. Không còn bận tâm gì nữa. Tôi đã bị giam cầm quá lâu rồi, tối nay nhất định phải phá kén thôi.
Nhưng sân chúng tôi ở cách cổng chính một đoạn, tiếng còi của chiếc Cullinan đã làm kinh động đến đội bảo vệ của viện tâm thần. Vừa ngồi lên xe cậu ta, tôi đã thấy các nhân viên y tế trực ban và vài nhân viên an ninh đã tập hợp sẵn ở cổng chính, cánh cửa sắt nặng nề dẫn đến tự do cũng đã bị khóa lại.
Tôi nhớ rõ từng khuôn mặt trước mắt. Trong số những khuôn mặt đó có cả Trang Như Hải, gã ta chưa từng xuất hiện trước mặt tôi từ khi bác sĩ Mục đến đây. Những người này ít nhiều đều đã ngược đãi tôi, không có lệnh của Lạc Tử Thành, không ai dám thả tôi ra ngoài.
“Làm sao bây giờ?” Trong lòng tôi còn trách cậu ta, ai bảo vừa nãy cậu ta la lối dưới tầng, giờ thì kéo hết cả một đám người đến rồi còn gì?
Bác sĩ Mục lại tỏ vẻ không quan tâm, cậu ta liếc nhìn tôi: “Cho em mượn thứ trên cổ tay anh một chút.”
Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt cậu ta, hóa ra chiếc thẻ đánh số của tủ đồ vẫn còn buộc ở cổ tay, sợi dây màu đỏ trên làn da trắng tuyết trông khá đẹp mắt. Tôi đưa cho cậu ta tấm thẻ số 104 được buộc bằng sợi dây chun đỏ này, cậu ta nhận lấy rồi giơ tay lên, coi tấm thẻ đánh số rẻ tiền và kém chất lượng này như một chiếc dây buộc tóc, thoắt cái đã buộc gọn mái tóc dài ngang vai mềm mại bồng bềnh của mình. Đường quai hàm sắc nét quyết đoán lập tức lộ ra, cậu ta quay đầu cười với tôi. Nụ cười vừa ảo mộng lại vừa khó đoán.
“Cậu muốn làm gì? Cậu điên rồi à?” Thực ra không cần cậu ta trả lời thì tôi cũng đã nhìn ra, cậu ta muốn tông thẳng xe qua.
“Khi em không muốn phanh xe thì thường sẽ không phanh xe.” Chiếc Cullinan đã nổ máy, tên đã lên cung.
“Đây là Bắc Kinh đấy.” Tôi không nhịn được nhắc nhở cậu ta. Dưới chân Hoàng Thành thì ngay cả Lạc Tử Thành cũng phải tém lại, cố gắng không để người ngoài có cớ đâm chọc. Trên tin tức, tôi đã thấy một vài kẻ quê mùa có chút thế lực tự cho mình là hơn người mà lộng hành ở thủ đô, nhưng theo tôi biết thì kết cục của chúng thường không mấy tốt đẹp.
“Bắc Kinh cũng thế thôi. Ở đâu cũng như nhau cả. Hơn nữa bọn chúng đang giam giữ người trái phép, còn em đang làm việc nghĩa mà.” Bác sĩ Mục nhìn chằm chằm vào hàng người mặc áo blouse trắng đang chặn xe trước cổng, trong khoảnh khắc đôi mắt cậu ta hơi nheo lại, chân ga đã đạp hết cỡ. Cậu ta nói: “Ôm chặt lồng chim của anh đi, ngồi vững vào.”
Hết chương 12.
Zen: Điện ảnh vcl :))
Con xe phá của của cậu Mục đây, không biết cậu chơi màu gì nên dùng tạm màu đen nhé:
Một con art cậu Mục chơi bowling cực trẩu của 喵嗚嗚喲 =))))
Gợi ý chương sau: Sau khi tuyệt vọng, Lạc đã định làm gì? Hai từ.
PROTECTED: [HLCĐ] CHƯƠNG 13: BAY QUA TỔ CHIM CÚC CU (2)
Chương có password
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.