Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 30: Tình yêu chưa bao giờ sai (2)

Cuối cùng tôi đã gặp mẹ tại trung tâm điều trị ung bướu của Bệnh viện Saint Linus, cũng đã gần hai năm kể từ lần cuối tôi gặp bà.
Phòng bệnh VIP rộng một trăm mét vuông giống khách sạn năm sao, với tủ lạnh, tivi, nhà bếp và phòng tắm riêng, đầy đủ tiện nghi nhưng lại mang đến cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Chỉ có một chậu hoa sống đời* đỏ rực trên bệ cửa sổ, cành cây nhỏ nhắn nhưng kiên cường, là dấu hiệu duy nhất của sự sống trong không gian trắng xám lạnh lẽo này.
*Cây hoa sống đời có nguồn gốc từ Madagascar. Hoa sống đời còn có tên gọi khác là cây lá bỏng hay cây trường sinh xuân, hoa sống đời được cho là đại diện cho sức khỏe dồi dào và những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Trên giường bệnh là một người phụ nữ gầy trơ xương, mạch máu nổi lên trên da có màu xanh sẫm, khuôn mặt vàng vọt phù nề, héo hon như một đóa hoa tàn, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh rực rỡ trong những bức ảnh phong cảnh trên mạng xã hội. Phải mất một lúc tôi mới nhận ra, bộ xương gầy gò cắm đầy ống truyền dịch này chính là mẹ.
“Là kỳ tích phải không? Bác sĩ đều nói là kỳ tích.” Dì Vân dẫn tôi ra khỏi phòng riêng, trả lại không gian yên tĩnh cho mẹ tôi đang say ngủ. Dì ấy nói với tôi rằng mẹ được chẩn đoán mắc bệnh nan y vào một tuần trước khi quyết định đưa tôi trở lại nhà họ Lạc. Gần như không có bất kỳ triệu chứng đáng ngờ nào, bà được chẩn đoán mắc ung thư biểu mô tuyến phổi trái* và đã di căn sang cột sống. Ung thư phổi di căn xương thường là biểu hiện của giai đoạn cuối, và thời gian sống trung bình của bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối là chưa đến mười tháng.
*Ung thư biểu mô tuyến phổi (thuộc loại ung thư phổi không tế bào nhỏ) là một trong những loại ung thư phổi thường gặp. Biểu hiện của bệnh rất đa dạng, từ không có triệu chứng (chỉ được phát hiện qua phim ảnh) đến khó thở, ho, thậm chí là ho ra máu.
“Sau khi có kết quả chẩn đoán, bà ấy tìm đến dì, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ rơi nước mắt. Lúc đó dì nghĩ, dù là ai thì cũng sẽ sợ hãi khi nhận được tờ “giấy báo tử” này, thế nên dì đã an ủi bà ấy hãy giữ vững tinh thần và đừng từ bỏ hy vọng điều trị. Nhưng sau khi khóc xong, bà ấy chỉ lặp đi lặp lại một câu, rằng bản thân chỉ lo lắng một điều, đó là đứa con trai Gia Ngôn nhà tôi vẫn chưa lớn, Gia Ngôn nhà tôi không có bố, cũng chẳng có người thân nào khác, tôi đi rồi thì Gia Ngôn nhà tôi phải làm sao bây giờ…”
Mọi chuyện sau đó diễn ra một cách tự nhiên. So với những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối khác, mẹ tôi đã vượt qua nỗi sợ hãi và buồn bã ban đầu khi biết tin dữ từ sớm, cũng vượt qua sự tức giận và suy sụp ở giai đoạn giữa. Bà chỉ không yên lòng về đứa con trai không nơi nương tựa lại còn mắc chứng nói lắp bẩm sinh của mình. Thế là bà đã phá vỡ lời thề “cả đời không quay lại nhà họ Lạc”, hạ quyết tâm đánh cược tất cả, ép tôi phải trở về bên người thân họ hàng. Bà thừa biết tình cảm trong dinh thự nhà họ Lạc mong manh như vũng nước sau mưa, ông ngoại thì không thích nước mắt, càng ghét kẻ yếu đuối, thế nên bà luôn dặn dò tôi phải liều mạng để trở nên xuất sắc hơn bất kỳ ai, cũng nhất định phải dốc hết tâm tư để lấy lòng người lớn. Đó là kỳ vọng bà gửi gắm, mong rằng sau khi qua đời, con trai của mình có thể nhận được sự che chở của người thân một lần nữa, từ đó mở ra một con đường tươi sáng cho tương lai của chính mình.
“Lúc đó bác sĩ chẩn đoán bà ấy chỉ sống thêm được sáu tháng, nhưng bà ấy đã chống chọi suốt mười lăm năm. Trong mười lăm năm đó, bà ấy đã trải qua bốn mươi tám lần xạ trị, mười một lần hóa trị, bà ấy đã hôn mê rồi tỉnh lại nhiều lần, nằm liệt giường rồi lại cố gắng bò dậy hết lần này đến lần khác… Những người chung phòng bệnh cùng chống chọi với ung thư xung quanh cứ thay đổi hết đợt này đến đợt khác, bác sĩ và người nhà của họ đều nói mẹ con là anh hùng chống ung thư. Nhưng dì biết, bà ấy nào phải là anh hùng, bà ấy chỉ là một người mẹ, một người mẹ không yên lòng về đứa con của mình…”
“Một mình chống chọi suốt những năm qua, đương nhiên bà ấy đã từng nghĩ đến chuyện nói sự thật cho con, nhưng mỗi lần lời đến miệng, lại cảm thấy để một đứa trẻ vô tội như con phải chịu đựng những điều này là quá bất công. Bà ấy cũng sợ nếu con khóc lóc đòi về nhà với mình thì sẽ không được ông ngoại thích, nên cứ nghĩ thôi để lần sau gặp lại rồi nói, ai mà ngờ cứ lần lữa kéo dài cho đến khi con tốt nghiệp đại học rồi vào đài truyền hình… Đến lúc này bà ấy lại càng không thể nói được nữa, bà ấy nói từ nhỏ con đã có một tật xấu, hễ khó chịu hoặc quá căng thẳng thì sẽ đột nhiên bị mất tiếng, chính vì lo lắng con tái phát bệnh cũ nên đi đến đâu bà ấy cũng xin một lá bùa hộ mệnh cho con. Nhưng thực ra, bà ấy luôn vô cùng tự hào mỗi lần nhắc đến con, bà ấy nói Gia Ngôn nhà tôi giờ là MC nổi tiếng cả nước, bà ấy còn lập tài khoản phụ trên mạng để cãi nhau với người khác, khăng khăng rằng con mới là biên tập viên xuất sắc nhất của Đài truyền hình Minh Châu…”
Mọi chuyện diễn ra đúng như ý nguyện, mong muốn mà mẹ tôi dốc lòng thực hiện đã lừa được tôi thật, cũng thành công giúp tôi được nhà họ Lạc chấp nhận, có được cái danh “cháu ngoại chính ủy” vang dội và một tương lai tươi sáng. Nhưng vào thời khắc này, tôi chỉ có thể bất lực ngồi bên cạnh dì Vân, mặc cho nước mắt tuôn rơi không kiểm soát. Tôi hối hận vì đã bị nỗi đau khi phải ăn nhờ ở đậu che mờ mắt, sao lại không nhận ra những bất thường khi mẹ cố giấu bệnh tật, không nhận ra sự khổ tâm đằng sau biểu hiện tàn nhẫn của bà.
Đây chính là những minh chứng cho tình yêu sâu sắc mà mẹ dành cho tôi. TruyenLau.com
“Bà ấy khao khát sống đến vậy, mong mỏi được tận mắt chứng kiến con trưởng thành. Chỗ nào có thuốc mới, kỹ thuật mới hay liệu pháp mới để thử nghiệm lâm sàng, bà ấy đều bảo dì đi cùng để thử, tiện thể chụp thêm nhiều ảnh ở những nơi khác nhau để nói với con là mình đang đi du lịch hay đang tụ họp với bạn bè… Con nói xem hai bà già bọn dì ngày nào cũng phải nghĩ ra những chiêu trò mới để lừa con, có phải rất thú vị không?” Giọng điệu và vẻ mặt của dì Vân rất tinh nghịch, như thể chỉ khi làm vậy thì mới không cảm thấy quá mức bất lực và bi ai trước chủ đề sinh ly tử biệt này. Bà ấy vừa cười vừa thở dài, sau đó nói: “Hôm nay dì mới hiểu ra, cả hai mẹ con đều quen với việc chỉ báo tin tốt mà không báo tin xấu cho nhau, cả hai đều thà cắn răng nuốt máu vào trong còn hơn để người mình quan tâm nhất phải lo lắng. Hầy, mẹ nào con nấy, tính cách y chang…”
“Hồi đầu, bà ấy vẫn có thể về thăm con khi sức khỏe còn khá một chút, nhưng dần dần thì không thể nữa. Tế bào ung thư đã phá hủy hệ miễn dịch của bà ấy, bạch cầu thấp đến mức không tưởng tượng nổi, trên người bắt đầu lở loét chảy mủ, có giấu cũng không được. Nhất là từ năm ngoái, tế bào ung thư đã ăn mòn hai bán cầu não rồi di căn xuống cổ họng, chi dưới hoàn toàn bị liệt, trí nhớ cũng suy giảm nghiêm trọng, bà ấy không thể đi lại, cũng gần như không nói được nữa, thậm chí bà ấy còn không nhớ chuyện con đã thôi việc, vẫn nghĩ con là MC của đài Minh Châu. Bà ấy nói không thể để bệnh tình của mình gây thêm áp lực không cần thiết cho con, bà ấy hy vọng con mãi mãi tỏa sáng trên sân khấu, vì vậy đã cầu xin dì phải tiếp tục giấu bệnh tình của mình bằng mọi cách…”
Nếu không phải vì lời chất vấn gần như sụp đổ của mình, tôi nghĩ lúc này dì ấy vẫn sẽ tiếp tục giấu giếm.
Cuối cùng, dì Vân vỗ nhẹ vào vai tôi rồi an ủi, tất nhiên là mẹ con yêu con, tình yêu bà ấy dành cho con chính là phép màu có thể biến sự tầm thường thành kỳ tích của thần linh. TruyenLau
Tôi quay trở lại phòng bệnh rồi ngồi bên giường mẹ, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy gò đang cắm ống truyền dịch của bà.
Hơi thở của bà gấp gáp làm máy thở phát ra tiếng xì xì đều đều như nấc nghẹn, nghe thê lương lạ thường trong căn phòng trống rỗng. Trên người bà vấn vít mùi thuốc sát trùng nồng nặc xen lẫn mùi thuốc, cũng là mùi của sự mục ruỗng khi sự sống sắp lụi tàn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tôi nhắm mắt lại và ngồi bất động hồi lâu, như thể vẫn còn là đứa trẻ nói lắp không được ai yêu quý của nhiều năm trước, chỉ cần được tựa vào mẹ là đã thấy vô cùng mãn nguyện.
Bỗng nhiên, dường như bà cảm nhận được sự hiện diện của tôi, ngón tay trong tay tôi khẽ giật giật, rồi mẹ mở mắt.
“Mẹ, con đây, Gia Ngôn đây.” Môi bà như đang mấp máy, tôi bèn cúi sát lại gần rồi hỏi, “Con ở đây, mẹ muốn nói gì?” Bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối thường sẽ bị rối loạn ý thức, tôi không chắc giờ mẹ có còn nhận ra mình không.
Mẹ đưa tay ra, nhẹ nhàng gẩy lọn tóc mái xơ xác của tôi sang một bên, một nụ cười dịu dàng hiện ra trên khuôn mặt héo mòn, bà nói tóc che gần hết cả mắt rồi, lên hình sẽ không đẹp đâu.
Ngồi trước giường bệnh của mẹ, tôi tự nhủ bản thân không được khóc đến cả chục ngàn lần, vì nước mắt lúc này đã chẳng còn tác dụng, chỉ làm lu mờ những giây phút cuối cùng của hai mẹ con. Nhưng tất cả những nỗ lực kìm nén của tôi đã tan thành mây khói dưới cái chạm khẽ khàng đó.
“Mẹ…” Tôi nâng bàn tay của mẹ lên và đặt giữa hai lòng bàn tay mình, sau đó cọ khuôn mặt đẫm lệ của mình vào đó, tôi nghẹn ngào hỏi, “Mẹ… Mẹ có hối hận không?”
Mẹ con tôi có thần giao cách cảm với nhau, từ biểu cảm của mẹ, tôi biết bà nghe hiểu tôi đang hỏi gì.
Biết là không đúng thời điểm, tôi vẫn rất muốn nói về người đàn ông tên Nguyên Dã này, dù ông ta nghiện ma túy là do bị người nhà họ Lạc hãm hại, nhưng ông ta ích kỷ, hèn nhát, tài năng tầm thường lại thích mơ mộng hão huyền… Ông ta thực sự không phải là một người tốt, càng không phải là một người bạn đời tốt. Tôi thực sự muốn biết mẹ có hối hận không, thậm chí rất khó để tôi không tưởng tượng, rằng nếu không đoạn tuyệt với gia tộc vì người đàn ông này, có lẽ mẹ đã chẳng phải vất vả mưu sinh đến nỗi bỏ bê chính mình, có lẽ bà đã có thể phát hiện ra những bất thường trong cơ thể sớm hơn.
Tháng ngày đau khổ thì dài đằng đẵng, niềm vui lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, tất cả những nhượng bộ và hy sinh vì tình yêu của bà cuối cùng lại dẫn đến kết cục bi thảm này. Tôi nghĩ nếu là bất kỳ ai khác, chắc chắn họ sẽ oán giận, sẽ căm hờn, sẽ hối hận vô cùng.
Mẹ tôi yếu ớt nhưng kiên quyết lắc đầu. Bà phải dồn hết sức mới có thể cất lời, nhưng bà lại nói, người có thể sai, nhưng tình yêu không sai…
Tình yêu chưa bao giờ sai.
Lúc này dì Vân lại đi vào, dì ấy cầm một cái bình xịt nhựa trong suốt, đi tới trước bệ cửa sổ, vén rèm lên một chút rồi tưới nước cho chậu hoa đỏ rực rỡ kia.
“Thực ra trồng hoa có rất nhiều điều cần chú ý, ví dụ như chậu hoa sống đời này, nó chịu được hạn nhưng sợ úng, tưới nước nhiều quá thì rễ sẽ thối và lá sẽ vàng, thế nên mới nói “thấy khô thì tưới, thà khô còn hơn ướt”. Nhưng cũng không thể không tưới tí nào. Mùa này, khoảng bảy đến mười ngày là phải tưới một lần, cứ hai ba ngày sẽ phải xịt chút nước lên lá để giữ ẩm…” Dì ấy dừng lại một chút, rồi đột nhiên bật cười, “Yêu một người cũng giống như trồng một đóa hoa vậy.”
Tôi nhìn dì ấy đầy khó hiểu.
“À phải rồi, hai ngày trước, có một cậu bé tóc dài đến thăm mẹ con, gặp người lớn thì rất lễ phép, mỉm cười rồi gật đầu suốt, nhưng hỏi tình hình thì cậu ấy lại không nói tỉ mỉ, chỉ nói là bạn của con, cuối cùng đã để lại cái này rồi đi. Lúc đó dì vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhưng khi con gọi điện thoại, dì mới chợt ngộ ra…” Dì Vân vừa nói vừa lấy một thanh gỗ cũ kỹ từ dưới giường bệnh của mẹ tôi ra, sau đó đưa vào tay tôi. Bà ấy nói tiếp, “Thằng bé đó đẹp trai thật đấy, dì sống hơn nửa đời rồi mà chưa từng gặp cậu bé nào đẹp như vậy. Dì từng này tuổi rồi, nhưng người ta chỉ nhìn một cái là dì đã đỏ mặt, tim đập loạn xạ…”
Tôi ngây người cầm thanh gỗ cũ, trăm mối cảm xúc lẫn lộn ngổn ngang trào dâng trong tim, vừa thấy mềm lòng lại vừa nhỏ mọn mà nghĩ, nếu là tôi, chắc chắn sẽ bẻ nó làm củi đốt.
“Lần nào bác sĩ cũng nói bà ấy đã đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, nhưng lần nào bà ấy cũng vượt qua được. ” Thấy tôi vẫn đứng sững sờ, dì Vân mỉm cười nói, “Yên tâm đi, vẫn chưa đến lúc phải nói lời tạm biệt đâu, con ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì, cứ lo đưa cậu bé đẹp trai đó trở lại đi.”
Dì ấy còn nói, đó cũng là hy vọng bấy lâu nay của mẹ con, so với việc nhìn con hào nhoáng rực rỡ đứng trên sân khấu, bà ấy lại càng mong con trai mình có thể được yêu thương và cũng có thể yêu thương một người thật lòng, không màng đến được mất, không sợ hãi tổn thương.
Trước khi rời đi, tôi chợt dừng bước, quay đầu hỏi dì Vân: “Dì có yêu bà ấy không? Dì có yêu mẹ tôi không?”
Cuối cùng tôi cũng hỏi ra được vấn đề cứ quấy nhiễu mình bấy lâu nay. Mười lăm năm, mười lăm lần xuân thu thay áo, hơn năm ngàn ngày đêm, khi mẹ còn đi lại được thì dì ấy đã đi khắp nơi tìm bác sĩ cùng bà, khi mẹ bị liệt thì dì ấy lại giúp bà lật người lau rửa. Những gì bản thân làm được thì nhất quyết không nhờ vả ai khác, chỉ là bạn thân thôi thì không thể làm được đến mức này.
Người phụ nữ vô cùng bình thường này nhìn sâu vào mắt tôi, một lúc lâu sau, dì ấy vẫn không nói một lời, chỉ mỉm cười với tôi.
Lòng tôi đã tỏ, tôi cũng gật đầu với dì ấy. Tình yêu sâu nặng không bao giờ thổ lộ, không cầu mong báo đáp của dì ấy, giống như nụ cười đẹp vô ngần này, nhẹ nhàng lướt qua trên khuôn mặt bà.
Cầm theo thanh gỗ cũ trở về khách sạn, đã đến lúc thành phố lên đèn.
Tôi không bật đèn, chỉ mượn ánh sáng rực rỡ của cảng Victoria bên ngoài cửa sổ để ngắm nhìn cảnh đêm, một mình vuốt ve thanh khung cửa này. Nó đã có tuổi rồi, nhưng những vết khắc ghi lại sự trưởng thành của tôi vẫn còn rõ nét. Cảm giác mềm mại của thớ gỗ giống như làn da của người đàn ông, ấm áp và rắn chắc.
Nhấm nháp mãi câu nói “tình yêu chưa bao giờ sai” của mẹ, cuối cùng tôi buộc phải thừa nhận, hóa ra mình và bà ấy giống nhau đến từng giọt máu, cả đời này không thể cưỡng lại trước tình yêu.
Trong thinh lặng, cuối cùng tôi cũng có đủ can đảm để mở đoạn ghi âm đó.
“Tôi sắp chết rồi.”
Một giọng nam trầm ấm quen thuộc vang lên trong đoạn ghi âm, tạo nên một âm thanh nặng nề vang vọng như tiếng chiếc ủng thứ hai rơi xuống. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã hoàn toàn sững sờ, tay chân lạnh buốt, chỉ có hốc mắt đột nhiên nóng rực.
Sự băn khoăn, ghen tị và khao khát của tôi, tất cả đều được giải tỏa và đáp lại nhờ đoạn ghi âm này.
“Chỉ là không ghi lại trên bản đồ nên phải dựa vào một chút duyên phận nếu muốn tìm được… Ví dụ như anh bấm bừa một số điện thoại lại gọi cho tôi, tôi thấy duyên phận này cũng đủ rồi.”
“Nghe anh nói giống như là chốn đào nguyên ấy nhỉ.”
Chàng trai ấy khẽ cười, Mục Lãng Thanh khẽ cười.
Đáng ra tôi nên biết từ sớm. Thật ra tôi vẫn luôn biết.
“Trước một sinh mệnh đầy kiên cường như vậy, trước một kỳ tích vĩnh cửu và hùng vĩ như vậy, anh sẽ nhận ra rằng tất cả những hiểm nguy và khổ nạn trong cuộc đời này, hóa ra đều có thể cười xòa mà bỏ qua…”
Cuối cùng, Mục Lãng Thanh trịnh trọng nói với tôi một tiếng “cảm ơn”, rồi cuộc gọi ngắt kết nối.
Tôi bật đi bật lại đoạn ghi âm, xác nhận một lần nữa rằng tiếng “cảm ơn” này không hề có chút oán hận nào, tôi không kìm được mà lấy tay che mặt, vừa khóc vừa cười.
“Ngay từ khi anh làm chương trình đầu tiên, em đã mê anh phát cuồng. Từ lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của anh, em đã muốn có được anh rồi…”
Tôi tự khắc nhớ lại những lời Mục Lãng Thanh đã từng nói với mình. Cậu ta đã lừa tôi nhiều chuyện từ lần đầu gặp mặt, nhưng may thay, chẳng ngờ câu nói này lại là thật lòng.
Giờ phút này, tôi chỉ muốn tìm thấy cậu ta ngay lập tức, nhưng Mục Lãng Thanh đã từ chối cuộc gọi của tôi. Sự thực là tôi còn đổi hẳn một số khác, nhờ vậy mới phát hiện ra cậu ta không nhận bất kỳ cuộc gọi nào nữa, cứ thế mất liên lạc. Tôi vội nhờ Lạc Địch đi hỏi thăm, nhưng anh ta lại quả quyết rằng Mục Lãng Thanh không ở trên con tàu Nữ hoàng Hoa Hồng, không ở Bắc Kinh, cũng không ở Thiên Tân. Chính tôi cũng tiếp tục tìm người ở Hồng Kông, nhưng Hồng Kông cũng không có tin tức gì về Mục Lãng Thanh.
Lúc này, tôi chợt nhớ ra một người.
Nghĩ là làm, tôi đi thẳng đến Công ty Năng lượng Trường Dung trực thuộc Tinh Thần, nhưng các vệ sĩ của Tinh Thần đã chặn tôi lại không cho vào. Đối diện với hai người đàn ông mặc đồ đen cao hơn mình nửa cái đầu, tôi không thể xông vào nên đành phải nói, mấy người có muốn lên Baidu tra xem tôi là ai không? Tôi là cháu ngoại của Lạc Diệc Phổ đấy.
Hai người nghệt ra thấy rõ, họ liếc mắt nhìn nhau rồi lập tức cúi người dẫn đường cho tôi, mời đi lối này.
Trong tòa nhà còn có vài người đàn ông ăn mặc chỉnh tề và vài người phụ nữ yểu điệu thướt tha, tất cả đều ngạc nhiên nhìn tôi, còn tôi thì nhún vai, nghênh ngang kiêu ngạo. Không phải tôi cố tình ra vẻ một công tử con nhà quyền thế, nhưng mấy người nhìn đi, cái danh hiệu này quá hữu dụng.
Khi vệ sĩ dẫn tôi vào phòng tổng giám đốc, Tưởng Hạ Chi đang mắng cấp dưới.
Gọi là mắng cũng không đúng, giọng anh ta nghe rất lý trí và kiềm chế, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên:
“Cảm ơn cậu vì đã vất vả nỗ lực, nhưng vẫn phải phiền cậu đi đàm phán lại. Tuyệt đối không bao giờ chấp nhận báo giá đầu tiên, đó là thường thức.”
Vệ sĩ báo rằng có khách quý đến, Tưởng Hạ Chi bèn phất tay cho cấp dưới đang bị mắng ra ngoài, sau đó anh ta ngồi thẳng dậy, ngẩng mặt lên và nhìn chằm chằm vào tôi.
Khuôn mặt có cấu trúc xương khác biệt rõ rệt so với người Trung Quốc đại lục, sống mũi cao, cằm gãy gọn. Có lẽ Tưởng Hạ Chi là người đàn ông anh tuấn nhất mà tôi từng gặp, là vẻ anh tuấn kiểu “châu ngọc ở bên ắt tự thấy bản thân xấu xí”. Tôi cũng chú ý thấy có một vết sẹo rõ ràng trên xương lông mày của anh ta, còn bàn tay phải thì đeo một chiếc găng tay màu đen, có lẽ ý nghĩa cũng tương tự như chiếc găng trắng bên tay trái của tôi.
“Tôi là Lạc Ưu.” Tôi chủ động ngồi xuống trước bàn làm việc của anh ta, tự giới thiệu bằng tiếng Quảng Đông, “Từng là MC của đài Minh Châu, có thể anh đã xem chương trình của tôi, hoặc đã nghe thấy tên tôi.”
“Có ấn tượng.” Tưởng Hạ Chi rất khách sáo, trực tiếp trả lời bằng tiếng phổ thông, “Nói tiếng phổ thông đi, tôi sinh ra và lớn lên ở đại lục, có thể nghe hiểu.”
Tôi từng nghe người ta nói, Tưởng Hạ Chi cũng có chút quan hệ với ông ngoại khi còn ở Quảng Đông, tôi vốn có thể mượn cớ đó để hỏi thăm chuyện cũ với anh ta, nhưng giờ lòng đang nóng như lửa đốt, tôi quyết định tiết kiệm thời gian và đi thẳng vào vấn đề: “Đợt này tôi vẫn ở trong căn nhà của anh ở Bắc Kinh, cảm ơn vì căn biệt thự đó, rất đẹp.”
Tưởng Hạ Chi khẽ nhíu mày, sau đó nhả ra một tiếng nghe không vui thấy rõ: “Thằng nhóc thối này.”
“Tổng giám đốc Tưởng, căn nhà mà cậu ấy ở là của anh, chiếc xe cậu ấy lái cũng là của anh. Tôi đoán chắc hẳn anh là một trong số ít bạn bè của cậu ấy ở đại lục, vậy anh có thể nói cho tôi biết, cậu ấy đã đi đâu rồi không?”
“Cậu ta không nói cho tôi biết mình định đi đâu.” Tưởng Hạ Chi thoải mái dựa người ra sau, khóe môi nhếch một nụ cười trêu chọc, “Nhưng thằng nhóc đó là một đứa lụy tình không có tí tương lai nào, chắc nghe nói cậu đi xem mắt, nhất thời nghĩ quẩn rồi lại đi tự sát rồi.”
Tôi biết cậu ta đã đi đâu, có lẽ cũng chỉ có tôi biết cậu ta đã đi đâu.
Tôi quyết định đi tìm cậu ta về.
Tôi muốn tìm người yêu của tôi về. Tôi muốn mang khả năng yêu một người của mình trở về.
Tôi đứng dậy rồi chào tạm biệt Tưởng Hạ Chi. Đi đến cửa, tôi lại dừng bước, quay đầu nói với anh ta: “Cà vạt đẹp đấy, người chọn chiếc cà vạt này cho anh rất có gu.”
Cậu ba của Tinh Thần đóng bộ comple, đầu vuốt keo gọn gàng, ánh mắt cũng rất sắc sảo, duy chỉ có chiếc cà vạt màu đỏ sẫm kẻ sọc chéo trên ngực đã nhuộm thêm chút ấm áp và gần gũi cho vẻ ngoài lạnh lùng xa cách của người này.
Tưởng Hạ Chi nheo mắt, sau đó hỏi ngược lại tôi: “Sao cậu biết đây là cà vạt người khác chọn cho tôi?”
“Kẻ tám lạng người nửa cân thôi.” Tôi mỉm cười với anh ta, trả lại nguyên vẹn lời đánh giá hài hước đó, “Đầu toàn yêu đương, chẳng có tí tương lai nào cả.”
Hết chương 30.
Lời tác giả: Chương này siêu dài, mấy chương cuối đều sẽ dài như này, mọi người bình luận nhiều chút nhé. Nếu không biết về màu cà vạt có thể tham khảo con ảnh này, là cà vạt đặc trưng của bên công tố =))
Với lại Quảng Lăng Sinh là Quảng Lăng Sinh, Mục Lãng Thanh là Mục Lãng Thanh, sao hai người này có thể là một được, dù họ có đồng ý thì vua sòng bài cũng không đồng ý! Con trai của ông trùm mà có thể nhầm được chắc?! Rõ ràng là hai người này quen biết nhau, cùng nhau đi vào sa mạc, kết quả gặp chuyện không may, một người chết, còn một người thì được cứu nhờ cuộc điện thoại của Lạc Ưu.
Các bạn phải hiểu, đối với Gia Ngôn thì đây là một trải nghiệm cứu hộ không thành công, là một quá khứ đáng xấu hổ mà ông ngoại đã nghiêm cấm cậu ấy nhắc lại (yên tâm đi, vua sòng bài cũng thấy rất mất mặt vì con trai mình tự ý xông vào vùng hoang mạc lại còn làm chết một người bạn, cả hai bên đều nghiêm cấm người nhà và người ngoài nhắc đến, thế nên…)
Tiểu Mục luôn nhấn mạnh lần đầu nghe giọng, chứ không phải lần đầu gặp mặt.
Zen: Chó chê mèo lắm lông, một thằng đầu toàn yêu đương chê một thằng đầu toàn yêu đương là đầu toàn yêu đương, tôi có thể cười cậu ba đến chếch =)))))))
Fanart của Asen và 野花开遍山岗_:
PROTECTED: [HLCĐ] CHƯƠNG 31: NÚI HOA HỒNG VÀ HỒ NGUYỆT NHA (1)
Chương có password

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu