“Chúng ta hãy cùng chúc mừng người đầu tiên giành giải thưởng “Mười Thanh Niên Kiệt Xuất” đêm nay, MC chương trình “Tầm Nhìn Phương Đông” của Đài truyền hình Minh Châu Trung Quốc, Hình Minh!”
Trong tiếng vỗ tay như sấm rền của cả hội trường, Hình Minh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chỉnh lại bộ lễ phục màu đen vốn đã rất phẳng phiu rồi sải bước lên sân khấu. Tôi lùi về phía sau hai bước, nhường lại vị trí trung tâm cho người xứng đáng với giải thưởng này. Lòng tôi hơi mờ mịt, ánh mắt lại vô thức rơi xuống khuôn mặt của Ngu Trọng Dạ, mong chờ ánh mắt chú ấy sẽ lại chạm vào tôi. Nhưng dường như trong mắt cặp cha con này không còn chỗ cho người khác, họ vừa vỗ tay vừa mỉm cười nhìn nhau, Ngu Thiếu Ngải lại nghiêng đầu nói gì đó với bố mình, rồi cả hai đồng thời ngước mắt dõi theo bóng dáng của Hình Minh…
Một ngày tốt lành mà tất cả mọi người đều vui vẻ, lại chỉ khiến mình tôi đau lòng.
Ngu Trọng Dạ không đáp lại ánh mắt dốc hết tâm tư, rỉ máu thiết tha hướng về chú ấy của tôi thêm lần nào nữa.
Rất nhiều màn hình LED cỡ lớn được bố trí xung quanh hiện trường buổi lễ, trong đó một màn hình đối diện chính giữa sân khấu. Dù Hình Minh quay lưng về phía mình, tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng từng lời nói, hành động, thậm chí là từng biểu cảm nhỏ nhất của cậu ta trên sân khấu thông qua màn hình khổng lồ phía trước.
Cậu ta vẫn không trang điểm khi lên hình như ngày trước. Một chàng trai trẻ đang có sự nghiệp đầy thành công. Có lẽ vì được tôn lên bằng sự đối lập với một người trẻ tuổi đau khổ và thất bại trên sân khấu, cậu ta lại càng đẹp đến kinh ngạc, khiến những idol nam trát phấn dày cộm kia lộ rõ nguyên hình, mất hết vẻ hào nhoáng.
Người trao giải cho Hình Minh là một nhà báo lão thành đã từng trải qua kháng chiến. Màn hình lớn phát một đoạn VCR ngắn giới thiệu về quá trình và thành tựu của người đoạt giải trước, sau đó nhanh chóng chuyển sang một đoạn phim ngắn khác, hồi tưởng lại những năm tháng oanh liệt của người trao giải bằng ngôn ngữ hình ảnh mộc mạc nhất.
“Đồng chí Đồng Nhược Phân sinh năm 1929 trong một gia đình nông dân nghèo ở Lâm Quế, Quảng Tây. Năm 1944, bà tham gia đội tuyên truyền của Bát Lộ quân* ở tuổi mười lăm, đến các khu vực tiền tuyến kháng Nhật ở phía Bắc Quảng Tây để tuyên truyền cứu quốc. Bà dùng giấy bút làm súng, dấn thân vào tuyến đầu kháng chiến, làm báo tường, viết nhạc chiến đấu, vẽ tranh cổ động… Dưới làn đạn của kẻ thù, bà đã kêu gọi quần chúng nhân dân vũ trang bảo vệ quê hương, hô vang “Trung Quốc không bao giờ mất”…”
*Bát Lộ Quân được thành lập vào ngày 22 tháng 8 năm 1937, là lực lượng quân sự do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo trong thời kỳ liên minh giữa Trung Hoa Quốc Dân Đảng và Trung Quốc Cộng sản Đảng chống Nhật Bản xâm lược.
Đài Đông Á vốn quen với việc dàn dựng gây xúc động, thường hay làm kiểu tốt quá hóa lốp, nhưng cách sắp xếp lễ trao giải lần này lại rất vừa phải và tinh tế. Nhìn lại “Thanh Niên Kiệt Xuất” của hai lần trước, có ngôi sao công nghệ trẻ đầy tham vọng nghiên cứu và phát triển “chip Trung Quốc” mới lên, cũng có nhà vô địch Olympic giành huy chương ở những môn thể thao ít được chú ý, tất cả đều là cá nhân nổi bật trong các lĩnh vực, và đều là những người trẻ ở độ tuổi hai mươi ba mươi. Lần này, khách mời trao giải mà đài Đông Á mời đến đều những người cùng ngành đi trước, trong đó có rất nhiều người đã ở tuổi tám mươi chín mươi. Cảnh tượng tóc xanh đối diện tóc bạc ấy mang hàm ý sóng trước dẫn dắt sóng sau, ngọn lửa vĩnh viễn được truyền thừa.
Đối diện với Đồng Nhược Phân tóc đã bạc trắng ở tuổi chín mươi, Hình Minh thể hiện sự khiêm tốn và kính trọng tuyệt đối. Cậu ta nhận từ tay bà chiếc cúp vàng có tạo hình vừa giống nai vừa giống ngựa, tượng trưng cho sự linh hoạt và hoài bão của tuổi trẻ. Sau đó, cậu ta cúi người thật thấp trước vị tiền bối thời chiến này, tấm lưng vốn thẳng như thép của cậu ta gập xuống, gần như hợp cùng thân dưới tạo thành một góc chín mươi độ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhạc nền cũng đúng lúc vang lên, vừa khéo là bài ca chiến đấu mà Đồng Nhược Phân đã viết để tuyên truyền cứu quốc năm xưa. Giai điệu hùng tráng và mạnh mẽ như một dòng lũ cuồn cuộn tràn đến, tôi đứng giữa nơi đó cũng cảm nhận được sức nóng khó tả lan khắp cơ thể, khiến toàn thân tôi run rẩy, tay chân tê dại. Dường như tôi chợt nhớ ra, bản thân cũng từng là một phần tử trong đội ngũ đó.
Sau khi trao giải, vị tiền bối họ Đồng đã bày tỏ lòng mong mỏi của một lão tướng trong ngành báo chí với Hình Minh, động viên cậu ta không ngừng tiến bước, tiếp tục tạo ra thành tích huy hoàng. Sau đó, bà ấy được cháu gái đi cùng dìu xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay của mọi người, bà ấy đi hơi nghiêng, bước chân rất chậm, nhưng Hình Minh vẫn luôn dõi theo bằng ánh mắt đầy tập trung và cầu thị cho đến khi bà ấy bước xuống sân khấu. Nhưng khi đối diện với MC cùng lứa tuổi và khán giả đang chờ đợi mình phát biểu, thằng nhóc này lại bắt đầu mất kiên nhẫn.
““Thanh Niên Kiệt Xuất” không chỉ là một danh hiệu, một vinh dự, mà còn là trách nhiệm, là một ngọn hải đăng.” Tôn Uyển Uyển hỏi cậu ta, “Hình Minh, hôm nay anh đứng ở đây, có điều gì muốn nói với những khán giả trẻ coi anh là tấm gương đang ngồi trước màn ảnh không?”
Hình Minh vẫn y như cũ, trong chương trình thì sắc bén như lưỡi kiếm, nhưng ở những dịp cần giao lưu hay diễn xuất như thế này thì lại tích chữ như vàng. Cậu ta khẽ chỉnh lại độ cao của micro, sau đó nói bằng gương mặt lạnh tanh: “Nhận vinh dự mà cảm thấy còn chưa xứng, tôi sẽ tiếp tục cố gắng.” Vậy mà cậu ta lại định xuống sân khấu ngay sau khi nói xong mấy chữ cụt lủn này.
“Ấy, Hình Minh, Hình Minh, đợi một chút.” Tôn Uyển Uyển lại phát huy khả năng làm nóng không khí của mình, cô nàng vươn tay kéo lấy cánh tay của Hình Minh, nhất quyết đòi cậu ta nói thêm vài câu với khán giả. Cố gắng chữa ngại bằng cách hỏi chuyện gia đình, cô nàng cười và hỏi, “Trong một ngày vinh quang và trọng đại như thế này, người nhà của anh có đến hiện trường không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi lại đưa mắt tìm Ngu Trọng Dạ theo phản xạ, Ngu Trọng Dạ nghe thấy lời này chỉ khẽ mỉm cười, còn Ngu Thiếu Ngải lại cười xấu xa, hô lên bằng âm lượng vừa đủ lớn để có thể nghe thấy: “Có đó.”
Có lẽ Hình Minh trên sân khấu cũng đã nghe thấy, hoặc chăng chỉ có tôi và cậu ta nghe được. Trên màn hình lớn, cậu ta cụp hàng mi rậm, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười mà người khác khó nhận ra. Cuối cùng, cậu ta lại ngẩng đầu, giơ cao chiếc cúp và bằng khen trong tay rồi rặn ra một câu, cảm ơn mọi người.
Lần này thì không ai cản được cậu ta xuống sân khấu nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có lẽ bài ca chiến đấu của tiền bối họ Đồng đã khiến lòng tôi bỗng nhiên bừng tỉnh, hoặc cũng có thể là “liệu pháp giải mẫn cảm*” của Mục Lãng Thanh trong suốt thời gian qua đã có tác dụng. Cuối cùng tôi cũng thoát ra được khỏi cảm xúc tự dằn vặt và tự ti đó, khi Tôn Uyển Uyển cũng bối rối mỉm cười, tôi cầm lấy micro và tiến lên phía trước.
*Giải mẫn cảm có hệ thống (Systematic Desensitization) là một phương pháp điều trị tâm lý được sử dụng rộng rãi để giúp các cá nhân vượt qua nỗi sợ hãi và các rối loạn lo âu. Giải mẫn cảm có hệ thống hoạt động dựa trên nguyên lý học tập đối lập, quá trình này liên quan đến việc dạy cho bệnh nhân phản ứng thư giãn thay vì lo lắng khi đối mặt với tình huống gây sợ hãi. Bằng cách tiếp xúc dần dần với nguồn gốc của sự sợ hãi trong một trạng thái thư giãn, bệnh nhân sẽ học cách kiểm soát và giảm bớt nỗi sợ hãi.
“Trước đây, thầy giáo khoa báo chí của tôi đã từng dạy rằng, một nhà báo xuất sắc phải rèn luyện “bốn loại sức mạnh”, đó là “sức mạnh đôi bàn chân, sức mạnh trí tuệ, sức mạnh tầm nhìn và sức mạnh của ngòi bút. Biên tập viên Hình không hổ là một “thanh niên kiệt xuất” luôn chiến đấu ở tuyến đầu của ngành đưa tin, sức chân rất mạnh, chạy còn nhanh hơn cả thỏ…” Câu bông đùa của tôi đã khiến những tiếng vỗ tay rải rác xen lẫn tiếng cười vang lên bên dưới khán đài. Tôi cũng thuận thế vẫy tay chào tạm biệt Hình Minh, còn cất giọng nói, “Thời đại khác nhau, chiến trường khác nhau, nhưng cùng chung nhiệt huyết và tình cảm. Chúng ta hãy dành thêm một tràng pháo tay để chúc mừng Hình Minh, và cũng để tri ân mỗi người đưa tin đang kiên cường và không ngừng tiến bước nơi tiền tuyến!”
Lần này, tiếng vỗ tay của khán giả đã vang lên đồng loạt và dứt khoát, tiếng reo hò khắp hội trường cũng không ngừng vang vọng.
“Anh ấy là “vũ công trên lưỡi dao”, là chim ưng vút bay ngàn dặm, là phi công máy bay chiến đấu trẻ nhất hiện nay của hải quân Trung Quốc, từng tham gia lễ duyệt binh năm 2018, lễ duyệt binh Quốc khánh kỷ niệm 70 năm thành lập nước năm 2019…”
*Lễ duyệt bình 2018 có 48 tàu chiến, 76 máy bay ở Tam Á, lễ duyệt binh 2019 tổ chức ở ngoài khơi thành phố Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông với sự tham gia 32 tàu chiến và 39 máy bay. Việt Nam cũng điều hai tàu hộ vệ tên lửa 011 Đinh Tiên Hoàng và 015 Trần Hưng Đạo đến thăm Thanh Đảo và tham gia lễ duyệt binh.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi đã hoàn thành việc trao giải cho chín “thanh niên kiệt xuất” còn lại. Trước khi xuống sân khấu, tôi còn cố ý liếc nhìn về phía vị trí kín đáo nhưng đặc biệt ở hàng thứ ba thêm một lần. Không còn thấy Ngu Trọng Dạ và Ngu Thiếu Ngải nữa, có lẽ xem Hình Minh nhận giải xong thì họ cũng về.
Khi trở lại hậu trường để tẩy trang, tôi nghe một nhân viên nói rằng vài người đoạt giải và các vị lãnh đạo vừa mới chụp ảnh chung xong và đã rời đi. Tôi không kịp suy nghĩ đã đứng dậy đuổi theo luôn. Sau khi hỏi một nhân viên khác ở cổng chính, xác nhận xe đưa đón những người đoạt giải đều đang chờ ở hầm ngầm, tôi lập tức quay đầu đi thẳng đến đó. Tôi nghĩ, có lẽ mình vẫn còn kịp gặp Ngu Trọng Dạ trước khi họ rời đi.
“Này, mẹ nhỏ, đợi con với!”
Bãi đỗ xe rộng lớn với trần nhà thấp và những cây cột thẳng tắp giống hệt nhau, lẽ ra rất khó để tìm người, nhưng vì nơi đây khá yên tĩnh nên giọng nói trong trẻo của Ngu Thiếu Ngải đã lập tức chỉ đường cho tôi.
“Im đi, còn gọi linh tinh nữa thì tôi xử cậu đấy.” Hình Minh tỏ ra bực bội, sải bước thật nhanh đến trước một chiếc BMW màu trắng.
Tôi cố gắng đi thật khẽ, lặng lẽ đến gần rồi nấp sau một cây cột chịu lực cách họ không xa. Nhưng tôi không thấy bóng dáng Ngu Trọng Dạ đâu, đành im lặng quan sát hai người đàn ông gần gũi nhất với chú ấy trước.
“Được được được, vậy gọi là “thầy Tiểu Hình” nhé. Thế cũng không được à? Vậy gọi anh là Hình Minh, Hình Minh là được rồi chứ gì? Anh đã thuê xe rồi mà còn không cho em đi nhờ một đoạn à?”
“Không tiện đường, bảo bố cậu chở đi.” Hình Minh đã ngồi vào ghế lái. Có vẻ như cậu ta đã khóa cửa xe, Ngu Thiếu Ngải không kịp theo vào.
“Bố em bị chủ tịch với mấy vị lãnh đạo của trong tỉnh mời đi rồi, sao anh không đi cùng luôn?” Ngu Thiếu Ngải cúi đầu dựa vào cửa sổ bên ghế lái, cười toe toét nhìn vào trong, “Toàn là lãnh đạo lớn, chắc chắn sẽ có ích cho chương trình sau này của anh đấy.”
“Tôi không cần. Vả lại tôi có hẹn với người khác rồi.” Cậu ta dừng lại một chút, giọng nói lạnh lùng thường ngày bỗng nhiên thoáng chút ấm áp, “Nhiệm vụ phỏng vấn cuối cùng của bố tôi trước khi qua đời là đến đây để đưa tin về Quang Châu Expo. Hiếm khi tôi rảnh rỗi đến Quang Châu một chuyến, tôi định ở lại thêm vài ngày để đi tham quan đó đây.”
“Anh cứ tham quan thôi, có ảnh hưởng gì đến việc cho em đi nhờ đâu. Lỡ ở đây khó bắt xe, em sẽ lỡ chuyến bay mất. Em đã phải cố gắng lắm mới nhín ra được thời gian, đi một quãng đường xa đến Quang Châu để cổ vũ anh đấy, giờ còn phải đến Trường Sa để ghi hình chương trình ca nhạc nữa.”
“Không được. Fan của cậu điên lắm, lần trước cho cậu đi nhờ, họ không chỉ đuổi theo xe mà còn bám cả vào cửa xe nữa, tôi chịu không nổi.” Hình Minh nói xong thì đạp ga phóng đi, thật sự bỏ Ngu Thiếu Ngải lại một mình trong bãi đỗ xe.
“Này, Hình Minh? Này…” Ngu Thiếu Ngải cười cười gãi đầu, nhìn chiếc BMW đã đi xa thì cảm thán, “Đúng là con thỏ, chạy nhanh quá trời…”
“Thiếu Ngải.” Tôi bước ra từ sau cây cột, gọi Ngu Thiếu Ngải đang định rời đi lại rồi hỏi cậu ấy, “Cậu còn nhớ tôi không? Lúc cậu vừa về nước, tôi đã tổ chức tiệc chào mừng cậu trở về cùng với ông ngoại, cậu ngoại và những người khác trong nhà của cậu.”
Ngu Thiếu Ngải quay người, thấy tôi thì gật đầu rồi lịch sự đáp: “Tất nhiên là nhớ chứ. Lâu rồi không gặp, anh có khỏe không?”
“Không thể nói là khỏe hay không khỏe, chỉ là thăng trầm chìm nổi, coi như một quá trình không ngừng thử sai và sửa sai thôi.”
Đương nhiên Ngu Thiếu Ngải là một chàng trai cực kỳ đẹp, không thì đã chẳng có cả đống fan nhí hâm mộ cuồng nhiệt khi vừa ra mắt. Nhưng tôi luôn cảm thấy, thứ đẹp nhất trên khuôn mặt này chính là đôi mắt. Đôi mắt cậu ấy đầy chất thơ, cũng tràn trề cảm hứng, nếp mí sâu như được khắc dưới xương lông mày, lông mi vừa dày lại vừa dài, giống hệt Ngu Trọng Dạ.
Đôi mắt giống nhau, đường nét tương tự, Ngu Thiếu Ngải ở tuổi hai mươi đã làm tôi không hẹn mà gặp lại Ngu Trọng Dạ của hơn mười năm trước.
“Xin lỗi, em còn chuyến bay nên phải đi bây giờ luôn.” Có lẽ cũng nhờ lão Lâm lắm lời thừa thãi nên dường như Ngu Thiếu Ngải cũng biết được những suy nghĩ thầm kín của tôi, cậu ấy chủ động nói, “Chắc giờ bố em đã đi rồi, nếu anh muốn gặp ông ấy thì có thể đến khách sạn của ông ấy muộn muộn chút, nhưng mà…” Lời mà cậu ấy không nói ra vì phép lịch sự, thực ra tôi cũng biết.
Nhưng mà, không còn thích hợp nữa.
Tôi cố gượng cười: “Có mấy lời mãi mà tôi vẫn chưa thể tự mình nói với thầy Ngu, không biết cậu có thể chuyển lời giúp tôi không?”
“Mọi người cứ… Em không hiểu, rốt cuộc ông ấy có gì tốt chứ?” Ngu Thiếu Ngải tỏ ra vừa khó xử vừa tiếc nuối, hoặc có lẽ không đành lòng thấy tôi buồn, cậu ấy nhìn đồng hồ, cuối cùng vẫn thông cảm nói, “Được rồi, anh cứ nói đi. Nhưng mà, có lẽ em chỉ cho anh thời gian của một bài hát được thôi.”
Ca sĩ nổi tiếng có khác, đến bài hát cũng trở thành đơn vị tính thời gian. Nhưng một bài hát thì làm sao có thể nói hết mười tám năm tôi khao khát người kia? Có điều lời nói của Ngu Thiếu Ngải lại nhắc tôi về cơ duyên gặp gỡ với Ngu Trọng Dạ, tôi chợt hỏi cậu ấy: “Vậy tôi hát một bài nhé, có được không?”
“Ở đây? Hát á?” Rõ ràng Ngu Thiếu Ngải hơi ngây người, cậu ấy nhìn quanh “sân khấu” trống trải, xám xịt và không ra hình ra dạng này, rồi lại mỉm cười rộng lượng với tôi, cậu ấy nói, “Tất nhiên là được rồi, em sẽ chăm chú lắng nghe.”
Tiếng động cơ bỗng vang lên từ phía bên kia bãi đỗ xe, âm thanh khuấy động, lan tỏa trong không gian khổng lồ trống rỗng, rồi nhanh chóng trả lại tĩnh mịch. Lấy đó làm khúc dạo đầu cho bản aria của mình, tôi khẽ cất tiếng hát:
Người có hay tình yêu là gì?
Người có hiểu được lòng tôi chăng?
…
Giai điệu du dương cao vút đưa tôi trở lại dinh thự ở Quang Châu mười tám năm về trước. Bụi bay lơ lửng trong ánh nắng ban trưa, lấp lánh như vụn vàng, ánh mắt mẹ nhìn tôi đầy vẻ bồn chồn, còn khuôn mặt ông ngoại vẫn như thường lệ, trầm lặng và uy nghiêm.
Tôi vừa hát vừa nhìn vào mắt Ngu Thiếu Ngải, bất chợt cảm thấy như đang trong giấc mộng, khó có thể kiểm soát bản thân, tôi bước về phía cậu ấy. Thình lình cúi đầu nhìn thấy cái bóng của mình, cái bóng bị ánh đèn trắng bệch và lạnh lẽo phía trên chiếu xuống, ngày càng co lại, ngày càng nhỏ đi.
Đúng là Ngu Thiếu Ngải cao hơn tôi một chút, nhưng không đến mức hơn nhiều thế này. Khi bước đến trước mặt cậu ấy, tôi gần như phải ngẩng đầu hết cỡ mới có thể nhìn rõ mặt người ta. Trong khoảnh khắc đó, tôi biến thành bản thân năm mười bốn tuổi, rồi lại biến thành mười tuổi, mà Ngu Thiếu Ngải cũng không còn là Ngu Thiếu Ngải nữa, cậu ấy chính là Ngu Trọng Dạ năm ấy, là sự tử tế đầu tiên mà một đứa trẻ nói lắp bị xa lánh cảm nhận được từ thế giới này.
Khi thì vui sướng, lúc lại đau buồn…
Lòng tràn ngập một tình yêu cháy bừng như lửa,
Nhưng trong khoảnh khắc lại cảm thấy giá lạnh như băng…
Khi hát đến câu “Hạnh phúc vẫy gọi tôi từ phương xa, nhưng trong chớp mắt lại biến tan chẳng còn dấu vết”, những giọt nước mắt nóng hổi lại lăn dài trên má tôi, vẫn đau rát như ngày trước.
Hát xong một bài, mặt tôi đã đẫm lệ. Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, những giọt nước mắt này chỉ thuộc về cậu nhóc nói lắp không được yêu quý của mười tám năm trước, và từ nay sẽ không còn thuộc về Lạc Ưu đã gần ba mươi tuổi nữa.
“Em chưa từng biết anh có thể hát opera, lại còn hát hay vậy…” Ngu Thiếu Ngải mở to mắt, để lộ vẻ ngạc nhiên và vui mừng, rồi cậu ấy áy náy nói với tôi, nhưng mà xin lỗi, thật sự xin lỗi anh, giờ em phải đi thật rồi…
Ngu Thiếu Ngải được giáo dục rất tốt, dù đang gấp nhưng vẫn dùng ánh mắt hỏi ý kiến tôi, khi tôi gật đầu, cậu ấy mới vội vàng quay người và cất bước chạy đi.
Nhưng chưa chạy được vài bước, Ngu Thiếu Ngải lại dừng chân, cậu ấy quay đầu, nghiêm túc hứa với tôi: “Em sẽ học bài hát này… Em sẽ chuyển lời giúp anh.”
Tôi mỉm cười với cậu ấy, thực ra đối với tôi, việc cậu ấy có chuyển lời hay không đã không còn quan trọng nữa.
Tôi đã nhận ra rằng mình vẫn chưa kịp nói ra điều gì, giống hệt như bao lần trước. Tôi chưa kịp nhờ đứa con trai nói cho cha mình biết, rằng sự xuất hiện của chú ấy vào mười tám năm về trước đã chiếu sáng góc nhỏ trân quý nhất trong cuộc đời u tối của một thằng nhóc như thế nào, và thằng nhóc đó đã phải nỗ lực vượt qua những khiếm khuyết về thể chất và tâm lý trong suốt cả thanh xuân chỉ để đổi lấy một cái nhìn khẳng định từ chú ấy ra sao…
Mười tám năm, trong cuộc đời của bất kỳ ai cũng đều không phải là thoáng chốc. Và trong mười tám năm đó, thằng nhóc nói lắp ấy luôn bị mắc kẹt trong một lớp vỏ điên cuồng, đau khổ và chật hẹp, cho đến khi một người đàn ông cũng điên cuồng không kém khác xuất hiện, chẳng nói chẳng rằng kéo nó ra. Để rồi hôm nay, cuối cùng tôi cũng có đủ can đảm để nói với thằng nhóc nói lắp ấy rằng, Nguyên Gia Ngôn, đã đến lúc trưởng thành rồi; và Lạc Ưu, đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Không có chuyện tất cả những nỗi niềm nhớ mãi không quên thời thanh xuân đều có hồi âm, cũng không có chuyện mọi sự kỳ vọng và nỗ lực vì tình yêu đều được đáp đền.
Nhìn bóng lưng Ngu Thiếu Ngải vội vã rời đi, tôi kiên định thầm lặp lại:
“Thầy Ngu, tạm biệt. Tạm biệt, thầy Ngu của em.
Chú là một giấc mơ dài và đẹp đẽ của tôi, nhưng cuối cùng tôi đã quyết định phải tỉnh lại.
Bóng lưng Ngu Thiếu Ngải dần biến mất, tôi mỉm cười thanh thản một lần nữa, sau đó quay đầu, lại đối diện với đôi mắt của Mục Lãng Thanh.
Tôi không biết cậu ta đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào, chỉ thấy ở cách đó vài bước, đôi mắt cậu ta cũng đỏ hoe, cứ thế nhìn tôi chằm chằm không chớp.
Hết chương 26.
Zen: Fanart của 苦涩葡萄汁, quá đẹp, chính là outfit đi đám ma của hai đứa :))) Ngon điên lên được :)))
Còn đây lại là fanart của Asen, cảnh búlul iconic :)))) Art của Asen cứ nghệ nghệ ấy, bả định vẽ đủ 9 bức sau mình phải tổng hợp lại mới được, bức nào cũng có thể làm bìa, đẹp ơi là đẹp.
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.