Khi tôi mở mắt lần nữa, một vệt nắng chiều vàng đỏ trên đầu giường báo cho tôi biết đã là chạng vạng tối của ngày hôm sau. Giường khẽ đung đưa, ấm áp và êm dịu như một chiếc nôi. Tôi mượn ánh sáng để nhìn xung quanh, một căn phòng sang trọng và rộng rãi, một khung cửa sổ gần sát sàn, tôi kinh ngạc phát hiện ra, ngoài cửa sổ lúc này là mặt biển vô tận.
Eo đau nhức gần như gãy đôi, nơi riêng tư kia thì vẫn còn nóng rát, tôi khó khăn ngồi dậy từ chiếc giường mềm mại và tìm đến phòng tắm, sau đó bước vào và tự tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài.
Từng cảnh tượng đêm qua lại hiện về trước mắt, từ những cái vuốt ve của người cùng giới đến nụ hôn của người cùng giới. Tôi đứng dưới vòi hoa sen, cúi đầu xòe tay ra, chăm chú nhìn tám ngón tay bị những tia nước lạnh xối thẳng vào, trong lòng ngập tràn một cảm giác hoang đường không biết là thoát chết trong gang tấc hay là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Thay một bộ quần áo mới, tôi lại vỗ nước lạnh lên mặt để tỉnh táo hơn. Vừa bước ra khỏi phòng thì đã có một nhân viên phục vụ ăn mặc chỉnh tề chờ sẵn ngoài cửa, cậu ta cung kính gọi tôi một tiếng “cậu Lạc”, rồi cúi người ra dấu “mời”.
Bây giờ tôi rất dễ chú ý đến ngón tay của người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngón tay của người này mảnh khảnh thon dài, đốt ngón tay có vẻ tinh xảo và linh hoạt như của phụ nữ. Trên ngón út tay phải là một chiếc nhẫn trơn màu bạc đen đơn giản. Tôi cũng đã từng thấy nhiều bàn tay đẹp, nhưng không nghi ngờ gì, bàn tay này phải xếp hạng nhất.
Có bệnh thì vái tứ phương, chuyện đã đến nước này, tôi chỉ có thể đi theo cậu ta. Cách đó một mét là một bóng lưng cao ráo, thanh thoát, chàng trai trẻ này thấp hơn tôi hai ba phân, tư thế dẫn đường hơi nghiêng sang trông rất khiêm tốn, nhưng lưng thì thẳng tắp.
“Cậu tên gì?” Tôi hỏi cậu ta.
“Vệ Nhiễm.” Chàng trai trẻ quay đầu lại nhìn tôi rồi mỉm cười nói thêm, “Vệ trong Vệ Tư Lý*, Nhiễm trong hoa cỏ tươi tốt.”
*Vệ Tư Lý là một nhân vật hư cấu nổi tiếng trong Vệ Tư Lý truyền kỳ, một bộ tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và trinh thám của nhà văn Hồng Kông Nghê Khuông.
“Giới trẻ bây giờ ít người biết Vệ Tư Lý là ai lắm.”
“Nhớ hồi nhỏ, ven đường thường bán đĩa lậu nhập từ Hồng Kông về. Tôi đã biết Vệ Tư Lý qua những chiếc đĩa đó.”
“Cậu là người tỉnh Đông Quảng Đông?” Tiếng phổ thông của cậu ta không hề có chút âm Quảng Đông nào, nhưng hoạt động buôn lậu đĩa phim những năm đó rất phổ biến ở vùng biển Quảng Đông và Hồng Kông, nên tôi đoán như vậy cũng không có gì lạ.
“Sinh ra ở Quang Châu.”
“Tôi cũng coi như nửa người Quang Châu.” Tôi rất sẵn lòng nói chuyện với cậu ta nhiều hơn. Vệ Nhiễm này có làn da trắng trẻo và khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt dài mang vẻ thanh cao tự nhiên nhưng ánh mắt lại không sắc bén, cộng thêm nốt ruồi đỏ tươi ở khóe mắt, quyến rũ xinh đẹp như một cái ấn hoa trên trán.
Không lâu sau, Vệ Nhiễm dẫn tôi đến đài quan sát ở tầng cao nhất của du thuyền, cậu ta nói với người đang quay lưng lại với tôi: “Cậu Mục, người đến rồi”, sau đó tự giác lui ra ngoài.
Cậu Mục này vẫn dùng chiếc thẻ tủ đồ đánh số 104 ngớ ngẩn đó để buộc mái tóc dài của mình, vài sợi tóc lòa xòa bất kham bay phất phơ trong gió.
Tôi đi đến bên cạnh cậu ta, trên đài quan sát chỉ có hai người đứng kề vai nhau, phóng tầm mắt ra xa, tận cùng chính nơi biển trời cắn chặt vào nhau.
Vầng Mặt Trời rực rỡ đang nổi lềnh bềnh trên đường chân trời, mặt biển lấp lánh ánh vàng, những con sóng do gió biển thổi lên tạo thành từng nếp gấp, thoạt nhìn rất giống những cánh hoa hồng xếp chồng lên nhau. Tôi lặng im một lúc lâu, quá đẹp, đẹp đến mức mọi lời ca ngợi đều trở nên thừa thãi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vài con chim hải âu trắng khổng lồ đột nhiên lướt qua trên đầu tôi, làm tôi lập tức nhớ đến con sáo nhỏ đáng thương, đáng yêu nhưng cũng đáng ghét kia.
“Con chim nhỏ của anh vẫn ổn.” Dường như cậu ta luôn biết tôi đang nghĩ gì, thế là lập tức trả lời.
Tôi vẫn còn hơi tức giận, nói rằng đáng lẽ lúc này tôi phải đang ở thôn Nguyên Bàn Quang Châu, chứ không phải ở giữa biển cả mênh mông thế này.
Website TruyenLau.com
“Đừng vội mà, chắc chắn em sẽ giúp anh lấy lại thứ anh muốn.” Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, nụ cười tinh quái hiện ra trên mặt, “Đêm qua ngủ ngon không?”
“Biết rồi còn hỏi.” Má tôi hơi nóng lên, tim cũng đập thình thịch. Những nụ hôn, những cái vuốt ve của người này lại bị ép gợi lại trên môi và làn da tôi. Tôi vội vàng tránh ánh mắt của cậu ta, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể để hỏi, “Tại sao tôi lại ở trên tàu?”
“Anh ngủ rất say, em không đành lòng gọi anh dậy nên đã đưa anh đến thẳng Thiên Tân. Chúng ta lên tàu ở cảng Thiên Tân, rồi du thuyền này sẽ đi ra vùng biển quốc tế.” Du thuyền đang lướt sóng ra khơi, một tiếng còi tàu cao vút và kéo dài đột nhiên vang vọng khắp không trung. Người này chợt dang rộng vòng tay về phía biển rồi hò reo như phát điên, cậu ta hô to câu thoại kinh điển trong phim “Titanic”: “I AM THE KING OF THE WORLD!”
TruyenLau
Cậu ta cười lớn sau khi hét xong câu đó, rồi lại quay sang nói với tôi: “Đây là tàu của em. Từ bây giờ, cũng là tàu của anh rồi.”
Đương nhiên con tàu này không phải là Titanic. Nhưng không lâu sau tôi đã biết rõ, con tàu này là Nữ Hoàng Hoa Hồng.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao người này lại điên rồ, bất cần đời và không sợ trời không sợ đất đến vậy. Hóa ra cậu ta chính là cậu con trai út chưa bao giờ lộ diện trước công chúng của vua sòng bài Mục Khánh Sâm, Mục Lãng Thanh .
Queen Rose, hay Nữ Hoàng Hoa hồng, là một du thuyền sang trọng năm sao tích hợp tham quan, biểu diễn, ăn uống, v.v. Con tàu này được vua sòng bài Mục Khánh Sâm mua lại ở Panama để làm quà kỷ niệm cho người tình của ông là Rosemary.
Không rõ tên thật của người tên Rosemary là gì, chỉ biết bà ta tự xưng là “Rosemary”, nghe nói bà từng là một người chia bài ở sòng bạc tại Ma Cao, sở hữu vẻ đẹp cực kỳ yêu kiều và ma mị. Không chỉ nhảy rất giỏi, bà còn gây chấn động toàn bộ giới cờ bạc Ma Cao với tuyệt kỹ “lắc xúc xắc chồng lên nhau”. Tính cách của Rosemary còn đáng để kể hơn cả những trải nghiệm của bà, bà là người phụ nữ duy nhất khiến cả hai ông trùm giàu có Tưởng Thụy Thần và Mục Khánh Sâm phải điên đảo thần hồn, thậm chí còn nhiều lần đụng chạm lẫn nhau để xem ai sẽ cưới được bà, nhưng bà lại chẳng chịu trách nhiệm với ai cả.
Màn đêm buông xuống rất nhanh, Mặt Trời đã lặn xuống mặt biển, nhưng vở kịch hay trên du thuyền chỉ mới bắt đầu.
“Đi thôi, em đưa anh đi tham quan con thuyền của chúng ta.” Mục Lãng Thanh nói xong thì nắm lấy tay tôi, thực sự dẫn tôi đi tham quan du thuyền của cậu ta. Tôi cố gắng rút tay ra nhưng không thành công, chỉ có thể để da thịt chạm vào nhau, để mười ngón tay đan cài, càng nắm càng chặt. Chúng tôi đi qua nhà hàng cao cấp và quán bar trên tàu trước, sau đó đi xem nhà hát và phòng hòa nhạc được thiết kế riêng để có thể ngắm cảnh 270 độ. Nhưng thực ra tôi biết, hầu hết những người lên con tàu này không phải vì ẩm thực hay kịch nghệ, du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng còn được gọi là “Las Vegas trên biển”, bản chất là một sòng bạc không có bất cứ giới hạn nào trên biển.
“Dù là nhà hàng, quán bar, spa, phòng gym hay đến hoạt động trượt nước trên biển hay nhảy dù trên không, tất cả các hoạt động ở đây đều có một mục đích cuối cùng, đó là khiến người ta tự nguyện tán gia bại sản.”
Cuối cùng, Mục Lãng Thanh mới dẫn tôi đến điểm đến cuối cùng của tất cả mọi người trên chuyến đi này, sòng bạc khổng lồ trên du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng.
“Những người chơi poker, xúc xắc và máy đánh bạc này chỉ là tôm tép, còn những con cá lớn thực sự sẽ có phòng VIP riêng.” Ở từng nơi Mục Lãng Thanh đi qua, vài người chia bài xinh đẹp và nhân viên phục vụ đẹp trai đều mỉm cười gọi cậu ta là “cậu chủ”, cung kính nhưng cũng không nịnh nọt, rõ ràng cậu ta trông trẻ hơn họ, nhưng lại không hề tỏ ra vênh váo, cử chỉ lại toát lên vẻ chững chạc hiếm có.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trên trần nhà chiếu sáng khuôn mặt của từng con bạc, sòng bạc được trang trí lộng lẫy đến chói mắt với đầy đủ các tiện nghi sang trọng, không khác gì những sòng bạc nổi tiếng ở Ma Cao. Nhưng vừa bước vào cửa, tôi đã chú ý đến một bức thư pháp treo ngay chính diện, trên đó viết:
Cờ bạc mười lần thì thua chín lần, không cờ bạc là người chiến thắng.
“Cậu cũng chu đáo thật đấy.” Dòng chữ này làm tôi cảm thấy không thoải mái, cứ cảm thấy nó giống một câu châm ngôn để khuyên răn mình. Thế là tôi hỏi Mục Lãng Thanh, “Cậu không sợ những người đến đây cờ bạc đều tin vào câu này, từ đó rửa tay gác kiếm à?”
“Bao thuốc lá nào cũng in dòng chữ “Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”, vậy kết quả là sao, các công ty thuốc lá vẫn kiếm được bộn tiền đấy thôi.” Mục Lãng Thanh dừng lại, ánh mắt chen vào kẽ hở giữa đám đông, “Anh không tin thì cứ nhìn những con bạc ở đây mà xem, có ai thực sự hiểu câu này không?”
Tôi nhìn theo ánh mắt cậu ta, cuối cùng lại thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Mục Lãng Thanh cúi đầu nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên mang chút mỉa mai: “Nhận ra gương mặt đó không?”
“Đương nhiên là nhận ra, Cố Dao đó mà.” Tôi từng làm MC trong một lễ trao giải truyền hình Trung Quốc do đài Đông Á tổ chức, vua phim truyền hình của năm đó chính là Cố Dao. Trên màn ảnh, anh ta là người đàn ông rệu rã trong “Người Chơi Gió”, là vũ công phóng túng trong “Bậc Thầy Nhảy Múa”. Nhưng bên chiếu bạc, anh ta chỉ là một con bạc với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đáng kinh tởm, vẻ đẹp trai và phong độ ngày xưa đã chẳng còn lại chút gì từ lâu.
Vào khoảnh khắc viên bi nhỏ bằng ngà voi dừng lại trên bàn quay, Cố Dao như một sợi dây cung căng hết cỡ đột ngột đứt phựt, anh ta ngã quỵ xuống bên cạnh những con chip ít ỏi còn sót lại và không thể ngẩng đầu lên được nữa. Tôi lập tức hiểu ra, chắc chắn anh ta lại thua rồi.
“Nhà cái thắng hay người chơi thắng, cuối cùng đương nhiên vẫn là em thắng.” Mục Lãng Thanh nói, Cố Dao đã cờ bạc đến mức tán gia bại sản, giờ nợ sòng bạc hơn ba trăm triệu, ngay cả phòng VIP cũng không có tư cách bước vào nữa.
“Cậu không sợ anh ta quỵt nợ à?”
“Anh ta không dám. Danh tiếng của anh ta vẫn còn chút giá trị, cứ để anh ta từ từ đóng phim mà trả.” Vừa đi vừa tham quan sòng bạc, Mục Lãng Thanh lần lượt giới thiệu cho tôi những dụng cụ cờ bạc đặc chế trong sòng bạc, ví dụ như hũ lắc xúc xắc được làm từ kim loại đặc biệt, có thể chống lại tia hồng ngoại xuyên thấu, hay như những quân bài poker đơn giản nhất cũng được cài chip, một khi nghi ngờ có người gian lận, chỉ cần quét qua đầu đọc thẻ là có thể khiến kẻ gian lận lộ nguyên hình… Thấy tôi tỏ ra tò mò với mọi thứ ở đây, cậu ta cũng ngạc nhiên hỏi, “Không lẽ anh chưa từng vào sòng bạc à?”
“Chưa bao giờ.” Tôi nói rằng gia đình mình dạy dỗ rất nghiêm khắc, ngay cả hút thuốc cũng không cho phép, nói gì đến cờ bạc.
Mục Lãng Thanh không nói gì mà chỉ nhếch mép, dường như không đồng tình với lời nói của tôi.
“Vậy là cậu học tâm lý học không phải để chữa bệnh cứu người, mà là để nắm bắt tâm lý con bạc, để nối nghiệp bố mình?”
““Những con bạc muốn có một giấc mơ được chất lên từ những con chip, còn tôi muốn vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng của họ*”.” Mục Lãng Thanh cười, “Học để áp dụng mà, em cầu tiến lắm đấy.”
*Tác giả: Câu này được lấy từ một tin tức liên quan đến sòng bạc Ma Cao. Câu này là quote nên mình để “tôi”.
Bỏ lại đám cò mồi tham lam và những con bạc xấu xí, cậu ta lại chuẩn bị đưa tôi đến một nơi khác.
Trước khi rời khỏi sảnh, một bà thím trung niên với khuôn mặt trang điểm lòe loẹt thoáng thu hút sự chú ý của tôi. Chắc chắn bà ta đã thua thảm, những người cho vay quen biết cũng không chịu cho vay thêm nữa, bà ta chỉ biết đứng bên bàn gào thét: “Có tí tiền này sợ gì tao không trả? Mày có biết con rể tao là ai không? Là luật sư nổi tiếng đó!”
“Chính luật sư Phó đã dặn trước là bà chỉ được đánh đến số này thì phải dừng lại…”
Tôi lắc đầu. Một sòng bạc phản chiếu trăm ngàn muôn mặt của nhân gian, quả nhiên tất cả đều quá trớn và hết sức điên rồ.
Trước khi ra cửa, tôi lại nhìn thấy Vệ Nhiễm. Lúc này, cậu ta đã mặc bộ đồng phục tiêu chuẩn của sòng bạc gồm áo vest, áo sơ mi và nơ cổ, cậu ta đang dùng đôi tay thon dài và khéo léo đó để chia bài cho khách. Giữa đám đông, cậu ta cũng nhìn thấy tôi và khẽ gật đầu đáp lại bằng một nụ cười. Cậu ta hoàn toàn lạc quẻ so với tất cả những con bạc đang đỏ mắt ở đây, ngoài nốt ruồi đỏ tươi ở khóe mắt, khuôn mặt và đường nét chỉ được phác họa bằng hai màu đen trắng này trông thuần khiết như một sinh viên đại học.
Mục Lãng Thanh tiếp tục nói với tôi, phòng VIP của các sòng bạc ở Ma Cao thường giới hạn cược ở mức ba triệu tệ, với lại sẽ không cho phép vay nặng lãi bằng cách “đánh dưới bàn” trên danh nghĩa, nhưng du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng này lại có khẩu hiệu “đủ gan thì đến”, có nghĩa là tất cả các quy tắc trong sòng bạc Ma Cao đều không tồn tại ở đây.
Chúng tôi nhanh chóng đi đến trước một phòng VIP. Phòng VIP chỉ bắt cá lớn chứ không vớt cá nhỏ, những vị khách quen của phòng VIP cũng đều có máu cờ bạc liều ăn nhiều, không ít người chơi cả trăm triệu trong một ván.
“Những người ở đây, nửa đêm còn là đại gia, sáng sớm đã có thể trở thành ăn mày.” Mục Lãng Thanh định tiện đường đưa tôi đi xem phòng VIP, không ngờ lại đụng phải người gây rối.
Nghe nói là một con bạc kinh doanh nhà hàng ở đại lục, một đêm thua mấy chục triệu ở phòng VIP, thua đến nóng mắt đã giơ tay tát thẳng vào mặt cô gái chia bài xinh đẹp.
Phòng VIP này là một căn phòng suite thông tầng hiếm thấy trên du thuyền, ở giữa là sòng bạc riêng tư, hai bên là hai phòng ngủ rộng rãi. Sau sòng bạc còn có một hồ bơi riêng, những vị khách mệt mỏi vì cờ bạc có thể xuống nước thư giãn bất cứ lúc nào.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt đen sạm và béo phị của con bạc trong phòng, tôi lập tức nhận ra đây cũng là người quen. Tôi từng phỏng vấn gã trong chương trình “Cuộc Sống Phi Thường”, từ một người phục vụ quán trà ở Ma Cao trở thành chủ sở hữu hàng ngàn quán nhượng quyền, từ mấy lần thất bại khi IPO đến cuối cùng thành công rung chuông niêm yết, người này được coi là tấm gương điển hình của một thương nhân Ma Cao thực hiện giấc mơ Trung Quốc ở đại lục.
“Tổng giám đốc Thương, anh cũng hiểu quy tắc của sòng bạc mà. Thắng tiền thì anh mang đi, thua thì phải trả nợ. Thắng thua tự chịu, nhưng không được đánh người của tôi.” Mục Lãng Thanh tuổi còn trẻ nhưng lại rất bao che, cậu ta nhẹ nhàng nâng cằm của cô gái chia bài xinh đẹp lên, nhìn khóe môi bị rách của cô mà cau mày lại.
“Tao đánh thì sao?” Có lẽ gã béo họ Thương này đã say, gã chỉ vào mũi Mục Lãng Thanh mà chửi, “Thằng ranh con, lúc tao giao thiệp với bố mày, còn không biết mày đang cởi truồng chơi bùn ở đâu đâu!”
Mở miệng đã một câu “thằng ranh con” nghe rất chói tai, Mục Lãng Thanh cũng không nổi giận, luôn kiên nhẫn mỉm cười và cúi đầu như một người thế hệ sau, mặc cho đối phương chửi mắng hai ba phút. Sau đó cậu ta đột nhiên rút một khẩu súng lục từ thắt lưng ra, chĩa thẳng vào giữa ấn đường của người trước mặt.
Động tác nhanh đến mức tôi suýt không nhìn rõ, và cuối cùng gã béo bị nòng súng chĩa vào trán cũng ngậm được cái miệng thối hoắc lại.
“Xuống đi.” Mục Lãng Thanh cầm súng tiến tới, ép gã béo họ Thương đến bên hồ bơi và ra lệnh cho gã xuống nước.
“Ôm lấy đầu gối, đầu cũng ngụp xuống.” Khi gã đó đã run rẩy đứng giữa hồ bơi, Mục Lãng Thanh lại dùng ánh mắt ra hiệu cho cô gái chia bài xinh đẹp kia, cậu ta hờ hững nói, “Khi nào cô ấy nói được thì ông anh mới được ngẩng lên.”
Gã béo họ Thương ngụp đầu nín thở trong hồ bơi, nhưng không thể ở dưới lâu, chỉ chưa đến một phút, gã đã cố gắng ngoi lên để thở.
Nhưng, ngay khi cái đầu tròn căng đó vừa ngoi lên mặt nước, Mục Lãng Thanh đã dứt khoát bắn một phát súng vào gã ta, không phải để lấy mạng, nhưng một viên đạn vẫn găm vào nửa bên tai của đối phương. Gã béo kinh hoàng mất vía, buộc phải nín thở lặn xuống tiếp, một màu đỏ tươi lập tức tràn ra trên mặt nước hồ bơi.
Súng là súng thật, đạn cũng không phải đạn cao su, lần đầu tiên tận mắt chứng kiến một cảnh chỉ có trong phim cờ bạc, tôi không khỏi sững sờ trước Mục Lãng Thanh: Tên này đúng là một con chó điên có thù tất báo!
Hết chương 14.
Một số trả lời comment của tác giả: Thời điểm này câu chuyện trong Y quan vẫn chưa bắt đầu… Khi đó Phó Vân Hiến vẫn đang là Luật sư tranh tụng án hình sự số 1. Quan hệ giữa Tô Tô và Phó Vân Hiến vẫn chưa tốt lên, vẫn còn đang dây dưa với nhau dưới cái danh chú cháu.
Rosemary là mẹ của cậu 2 Tưởng, câu chuyện về anh hai sẽ được công bố trong truyện riêng của anh hai và anh dâu.
Zen: Cho ai đã quên Rosemary thì Ai sẽ kể cho màn đêm
Chương 73
đã nhắc đến.
Fanart của Waxmmm:
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.