Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 4: Tình địch đỏ mắt ghen tuông

Tôi nghỉ ngơi ở nhà một ngày rồi mới đến đài Minh Châu. Bước vào tòa nhà phát thanh, tôi thấy những tấm áp phích và hộp đèn led siêu mỏng ở các vị trí quảng cáo đã được thay mới, đổi thành hình ảnh Hình Minh và chương trình “Tầm Nhìn Phương Đông” của cậu ta.
Tôi dừng lại trước một tấm poster của chương trình, lặng lẽ nhìn khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú nhưng lạnh lùng xa cách trên đó, lòng tôi tràn ngập sự đố kỵ và khinh thường, phải mất vài phút mới ép được bản thân bình tĩnh lại. Rồi tôi quay người rời đi.
Vừa vào văn phòng, Nam Lĩnh đã tìm đến tôi, đưa một gói bưu phẩm tới trước mặt và nói rằng trợ lý của cậu ta đã lấy nhầm bưu phẩm của tôi nên cậu ta cố ý mang đến trả. Nam Lĩnh từng là “Hotboy học đường quốc dân” được bình chọn trên mạng một thời, sau này cũng vào đài Minh Châu nhờ danh tiếng. Khi thực tập với Hình Minh, cậu ta nói mình là fan của Hình Minh, nhưng khi theo tôi thì lại dìm Hình Minh không thương tiếc. Tôi không có đánh giá đặc biệt gì về Nam Lĩnh, tự cho mình chút nhan sắc và trí thông minh mà đã muốn gây sóng gió trong giới truyền thông. Fan của cậu ta thì thích tô vẽ, nói thần thái của cậu ta giống Hình Minh còn ngoại hình thì giống tôi, thực ra tất cả đều kém xa.
Tôi nhận gói bưu phẩm, lười biếng đến mức không thèm cảm ơn, ngẩng lên thấy cậu ta vẫn đứng im bất động thì bèn hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Nam Lĩnh nói, Hình Minh đã trở lại.
Tôi bị giấu giếm chuyện Hình Minh trở lại đài Minh Châu cho đến tận tối hôm trước. Khi nhìn thấy cậu ta trong phòng thu chương trình Tin Tức Trung Quốc, tôi mới biết được cái chuyện mà ai cũng đã biết hết này. Nhưng thực ra cũng dễ hiểu thôi. Cậu ta đâu chỉ trở lại, mà phải nói là khải hoàn mới đúng. Cậu ta đã vạch trần sự thật về việc các doanh nghiệp dược phẩm nổi tiếng gây ô nhiễm khiến người dân bị dị tật qua một kỳ Khỉ Đầu Chó Báo Thù, gần đây vừa được đề cử giải thưởng Tin Tức Trung Quốc mới nhất.
Thấy tôi lại không nói gì, Nam Lĩnh tiếp tục, rằng giám đốc Triệu muốn gặp anh.
Tôi vốn đã ép mình điều chỉnh lại tâm trạng, nhưng câu nói này lại đẩy tôi xuống đáy vực.
“Thì ra… đã là giám đốc Triệu rồi…” Đương nhiên tôi biết vị trí giám đốc đài Minh Châu đã thay người, chỉ là tim vẫn không chịu nổi khi thình linh nghe thấy. Tôi mơ hồ gật đầu, Nam Lĩnh cũng tự ra ngoài.
Tôi mở gói bưu phẩm trước khi đứng dậy đi đến văn phòng của giám đốc mới. Mẹ chưa về nhưng đã nhờ người gửi quà cho tôi, là một chiếc bùa hộ mệnh. Mặt dây chuyền chu sa đỏ sẫm sáng bóng, mặt trước khắc tượng Quán Thế Âm Bồ Tát trang nghiêm, đường nét tỉ mỉ sâu đến từng sợi tóc, mặt sau là sáu chữ chân ngôn nhà Phật “Om Mani Padme Hum”. Xem ra bà ấy vẫn lo tôi tái phát bệnh cũ. Những năm qua, tuy không thường xuyên gặp bà ấy nhưng tôi đã nhận được rất nhiều những thứ được cho là có thể trừ tà hay cầu phúc này, đầy một ngăn kéo đủ màu sắc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bên cạnh mặt dây chuyền còn có một tấm thẻ cầu phúc, trên đó viết “Mẹ mãi mãi là hậu phương của con”, nét chữ thừa đoan trang nhưng thiếu bay bổng. Tôi nhận ra nét chữ này không phải của mẹ mà là của một người bạn thân tên là Thạch Bão Vân. Thạch Bão Vân cùng tuổi với mẹ tôi, một phụ nữ bình thường trong một gia đình bình thường, không rực rỡ như mẹ tôi ở cái tuổi xế chiều, càng không có gia thế hiển hách như nhà tôi. Tôi đã gặp Thạch Bão Vân vài lần, bà ấy đối xử với tôi rất khách sáo, tôi cũng luôn lễ phép gọi bà ấy là dì Vân, nhưng thực ra lòng tôi rất rõ, rất có thể dì Vân này không chỉ là bạn thân của mẹ tôi.
Nghĩ lại cũng dễ hiểu, kể từ khi bị người đàn ông tên Nguyên Dã tàn nhẫn phản bội, mẹ tôi đã trở nên ghét cay ghét đắng cái thứ sinh vật mang tên đàn ông này, có lẽ từ đó mà đổi tính không chừng.
Đoạn đường đến văn phòng giám đốc đài không dài, nhưng tôi cứ đi rồi lại dừng, dừng rồi lại đi như một linh hồn vất vưởng. Rõ ràng xung quanh là người qua lại tấp nập, nhưng đối với tôi, thiếu đi một người là thiếu đi cả thế giới.
Trước văn phòng giám đốc đài mới, tôi gõ cửa, nghe thấy một tiếng “Mời vào”.
Người trước mắt không phải là người trong mộng, giám đốc hiện tại của đài Minh Châu tên là Triệu Cương, khoảng năm mươi tuổi, ngoại hình hàm rộng mắt to, cằm vuông giống như một vị Bồ Tát trang nghiêm.
TruyenLau.com Có câu chỉ những người nông cạn mới không trông mặt mà bắt hình dong. Nghe nói vị giám đốc mới này có nhiều tài ẩn, có thể viết lách vẽ vời, còn biết thổi kèn saxophone. Nhưng tôi thì nông cạn hơn cả nông cạn, nhìn chằm chằm vào vị Bồ Tát trước mắt, cứ không kìm được mà so sánh ông ấy với người tiền nhiệm, càng so sánh càng thấy khác biệt một trời một vực, thất vọng vô cùng, khó chịu vô cùng.
“Đến đây ngồi đi.” Giám đốc Triệu lên tiếng, ông nói, “Lão Trần, rót trà cho Tiểu Lạc.”
Lúc này tôi mới để ý, phó chủ nhiệm trung tâm tin tức của đài Minh Châu là lão Trần cũng có mặt. Ông ta bưng một tách trà tới, cúi đầu cười với tôi rồi lùi lại hai bước. Giống như những kẻ tiểu nhân trong mọi vở hí kịch, khi tôi đắc thế, ông ta sẽ dốc sức nịnh nọt; đến khi Hình Minh có được hào quang, ông ta cũng có thể coi như hai người chưa từng có xích mích, ton hót quay lại nịnh bợ Hình Minh.
Triệu Cương ngẩng đầu nhìn tôi, có lẽ vì e dè thân phận của tôi hỏi khá khách sáo: “Tiểu Lạc, có phải gần đây áp lực lớn quá không, có cần nghỉ ngơi một chút không?”
“Tôi không có áp lực. Là vì Hình Minh trở lại nên tôi phải nhường vị trí cho cậu ta nhỉ?” Lúc này tôi lại có thể nói năng trôi chảy, nhưng lời này thực sự châm chọc, vẻ mặt của sếp lớn hơi trầm xuống, lão Trần bên cạnh cũng tỏ ra lúng túng, khuôn mặt già nua lúc đỏ lúc trắng như chú nai con đâm vào họng súng săn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Hình Minh khắc có sắp xếp của Hình Minh, Kết Nối Minh Châu là của cậu, ai đến cũng là của cậu. Nhưng mà dù sao một mình gánh vác hai chương trình lớn cũng vất vả quá, cậu có nghĩ đến việc tạm thời bỏ bớt một gánh nặng xuống không?” Nói cách khác, “Tin Tức Trung Quốc” là chương trình truyền hình trực tiếp, tuyệt đối không thể vì sự bất thường của tôi mà lại xảy ra một sai sót như vậy nữa.
“Đúng đó, giám đốc Triệu, cậu Lạc vất vả quá rồi…” Vẫn là Lão Trần chu đáo, có thể giải quyết nỗi lo cho lãnh đạo, ông ta hùa theo rất đúng lúc, “Sau khi Tin Tức Trung Quốc hôm trước đổi sang Từ Xán, có vẻ phản ứng của cư dân mạng cũng khá ổn, chi bằng cứ để Từ Xán làm thay, cậu Lạc cũng có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào Kết Nối Minh Châu.”
“Trước khi tới đây tôi đã nghe nói về việc cậu và Hình Minh có chút xích mích. Nhưng hai cậu đều là những người nổi bật trong thế hệ trẻ, cũng đều là nhân tài không thể thiếu của đài, vẫn nên nói rõ mọi chuyện với nhau sớm, đừng mang những cảm xúc tiêu cực này vào công việc của mình.” Giám đốc Triệu là bậc thầy bình ổn bầu không khí, ông nói đến đây thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn lão Trần bên cạnh tôi, sau đó cười hỏi: “Hình như người ngoài đều gọi họ là… “Sao Song Tử của Minh Châu”?”
“Đúng đúng.” Lão Trần gật đầu phụ họa, cười hì hì hùa theo, “Sao Song Tử của Minh Châu, năng lực ngang tài ngang sức, đứng cùng nhau cũng rất đẹp mắt.”
Làm gì có chuyện giám đốc đài mới chưa từng nghe những tin đồn tình ái kia, ông ấy nói vậy là có ý muốn biến chiến tranh thành tơ lụa. Nhưng tôi nhất quyết không nể mặt họ, tôi cười khẩy: “Ai “Sao Song Tử” với cậu ta? Có cần tôi nhắc lại tôi là ai không, Hình Minh cũng xứng à?” Trước đây tôi ghét nhất cái cách gọi “Sao Song Tử” này, đều là do những khán giả không hiểu gì nói bậy. Bọn họ nói Hình Minh lạnh như băng tuyết, còn tôi rực rỡ như hoa hồng, so sánh một người đàn ông với hoa hồng? Bị điên hay gì!
“Cậu Lạc, cậu nói vậy thì… thì không hay rồi…” Có lẽ cảm thấy ánh mắt tôi quá u ám, lão Trần mồ hôi đầm đìa, rõ ràng ông ta vừa không dám đắc tội với cậu ấm nhà họ Lạc, lại vừa không muốn làm mất lòng giám đốc mới.
“Nếu không còn việc gì nữa thì tôi ra ngoài đây.” Sải bước tới cửa, tôi cố ý hếch cằm cao hơn hai phân ra vẻ ngạo mạn. Trước đây mọi người đều ca ngợi cậu ấm nhà họ Lạc xuất thân danh giá mà lại thân thiện gần gũi, đó cũng là tùy đối tượng thôi.
Nào ngờ vừa ra khỏi cửa đã xìu xuống…
Hình Minh cũng tới.
Cậu ta vẫn vậy, khi bước đi cằm hơi nhếch lên, lưng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng, như một món đồ sứ tinh xảo và quý giá…
Khiến người khác đều trở thành những kẻ bắt chước thô thiển, vẫn cái dáng vẻ quỷ tha ma bắt.
“Lạc Ưu?” Cậu ta thấy tôi thì cũng tỏ ra hơi ngạc nhiên, sau đó khẽ gật đầu với tôi, coi như là phép lịch sự cơ bản giữa những người đồng nghiệp.
Vừa thấy Hình Minh, tôi đã không kìm được mà nói lời cay nghiệt: “Chúc mừng cậu “mãn hạn tù”, không những có thể trở lại Tầm Nhìn Phương Đông mà còn có thể cướp cả Kết Nối Minh Châu của tôi.”
“Anh nghĩ nhiều rồi, người nào làm chương trình của người đó, nước sông không phạm nước giếng.” Chắc chắn cậu ta cũng biết sự cố phát sóng trực tiếp của Tin Tức Trung Quốc đêm hôm trước, cậu ta dừng lại một chút rồi lại chủ động an ủi tôi, “Ngựa phi ngàn dặm cũng có lúc vấp ngã, đừng để tâm quá.”
“Không khiến cậu thương hại, cậu không thấy cái điệu bộ mèo khóc chuột rởm đời này tởm lắm à.”
Đối mặt với lời lẽ ác ý của tôi, Hình Minh lại tinh nghịch nhún vai, vẻ mặt thờ ơ, sau đó định bỏ đi.
Tôi cố gắng tỏ thái độ như con chó thi đấu, mong muốn kích động cậu ta, chọc tức cậu ta, để cậu ta lại vung cho tôi một cú đấm. Ít nhất thì điều đó chứng tỏ tôi vẫn còn chút trọng lượng trong cuộc chiến tranh giành tình yêu này. Tiếc là bên tôi thì mắt đỏ như máu, cậu ta lại vẫn điềm nhiên như không. Có thể thấy cậu ta chưa bao giờ coi tôi là tình địch, thậm chí chưa chắc đã coi tôi là đối thủ, chiến thắng mà tôi khao khát chỉ là cỏ rác trong mắt cậu ta. Không có gì đáng thất vọng hơn phát hiện này, tôi từ bỏ cái trò khiêu khích cấp thấp và xấu xí đó, chỉ cúi đầu lướt qua cậu ta.
Cậu ta bỗng lên tiếng gọi tôi, Lạc Ưu.
Tôi quay lại nhìn cậu ta, lạnh lùng hỏi, làm sao?
Hình Minh lại lộ ra ánh mắt vừa khinh thường vừa thương hại, cậu ta nói với tôi, thế giới mà anh nhìn thấy, quá nhỏ bé.
Đây là cái kiểu tuyên ngôn chiến thắng gì? Tôi cười khẩy, vừa định phản bác thì cậu ta đã đi rồi.
Hết chương 4.
Tác giả rep comment này là “Phải”: “Câu cuối của Hình Minh rất đúng, tuy cả hai đều yêu Ngu Trọng Dạ nhưng trong mắt Minh Minh không chỉ có Ngu Trọng Dạ mà còn có bách tính nhân dân, còn có niềm tin và giới hạn. Nhưng Lạc Ưu làm tất cả mọi việc chỉ là để được Ngu Trọng Dạ công nhận, dường như thế giới của cậu ấy đã không còn người khác, thậm chí vứt bỏ cả bản thân.”
Zen: Fanart Lạc Ưu của
靈殪

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu