Ông bác cả Lạc Kỳ Quân của tôi qua đời vì ngừng tim đột ngột, hưởng dương năm mươi tám tuổi.
Đối với cái chết của Lạc Kỳ Quân, nhà họ Lạc tuyên bố với bên ngoài là do làm việc quá sức mà qua đời. Nhưng ngay khoảnh khắc nghe được tin này, ngoài sự kinh ngạc thì trong lòng tôi bỗng có một cái tên hiện lên. Tôi không thể phản bội cậu ấy, không thể phản bội người bạn kết nghĩa đã có hứa hẹn từ khi còn chưa ra đời này. Nhưng nếu thực sự phải tìm một nguyên nhân cho cái chết đột ngột của bác cả, tôi lại hy vọng đó là một giai thoại về “xây cầu làm vừa lòng mẹ, giết sư báo thù cho cha”.
Lạc Kỳ Quân là cán bộ nên tất nhiên người nhà phải làm gương, tang lễ phải được tổ chức đơn giản. Vì thế lễ truy điệu của ông ta được ấn định tổ chức một cách kín đáo và bí mật vào ngày thứ hai sau khi công bố cáo phó.
Nghe Lạc Địch nói, mẹ tôi ở Hồng Kông cũng được báo tin rồi, chắc là bà ấy sẽ trở về để tham dự tang lễ của anh trai mình. Anh ta còn dặn dò tôi nhiều lần rằng đây là một cơ hội tốt để hàn gắn mối quan hệ với cả gia đình, miễn còn coi mình là người nhà họ Lạc thì nhất định không được vắng mặt trong trường hợp này. Không chỉ không được vắng mặt, mà còn phải thể hiện sự tiếc thương sâu sắc, khóc lóc đau đớn ngay tại hiện trường.
So với việc hàn gắn quan hệ với người nhà họ Lạc, tôi lại muốn nhân cơ hội này để gặp mẹ hơn. Đã lâu rồi tôi không gặp bà ấy. Nghĩ đến việc khả năng cao bà ấy cũng sẽ xuất hiện, buổi lễ truy điệu này lại có thêm một ý nghĩa khác đối với tôi.
Trước khi đến dự lễ truy điệu của bác cả, tôi đứng trước tủ quần áo để chọn trang phục dự đám tang phù hợp. Tôi thường mặc vest với áo sơ mi hồi còn làm MC, đồ cá nhân cũng không thích kiểu lòe loẹt diêm dúa hay màu sắc sặc sỡ. Thế nên tủ quần áo của tôi toàn là vest và áo sơ mi chất liệu cao cấp, trong đó màu trắng chiếm phần lớn, chỉ có duy nhất một bộ vest đỏ nổi bật lạ thường.
Đây là bộ vest mà tôi đã mặc khi dẫn chương trình Gala Tết Âm lịch của đài Đông Á, phối cùng với một chiếc áo sơ mi màu mực, ngay khi xuất hiện, tôi đã nhận được vô số lời khen ngợi từ truyền thông và cư dân mạng. Họ nói rằng tôi giống như một đóa hồng đỏ bừng nở dưới ánh đèn sân khấu, rực rỡ, ngát hương, nổi bật giữa đám đông.
Ký ức có phần mông lung này đã đóng băng hình ảnh rực rỡ nhất của tôi trên màn ảnh. Bây giờ tôi chỉ có thể lặng lẽ hoài niệm trước tủ quần áo, ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào bộ vest đó. Màu đỏ, vừa là màu của lửa, vừa là màu của máu, khởi đầu tốt đẹp, thịnh vượng muôn nơi, mặt mày rạng rỡ, phát đạt vui tươi… đều là những từ tốt đẹp. Tôi luôn cảm thấy mặc bộ này đi dự lễ truy điệu của bác cả chắc chắn sẽ ngầu điên. Nhưng cái chí khí được bồi đắp trên du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng đã nhanh chóng lụi tàn, tôi đứng trước tủ quần áo chọn tới chọn lui, do dự mãi, cuối cùng vẫn chọn một bộ vest đen chỉnh tề, gói ghém và giấu đi tất thảy những oán hận chất chứa trong lòng đối với người nhà họ Lạc, sao cho thật kín kẽ và kỹ càng.
Vest đen, găng tay trắng, trông cũng không quá lạc quẻ.
Bắc Kinh tháng Chín là thời điểm mà cái nóng cuối thu vẫn còn dai dẳng, thời tiết rất oi bức. Chiếc Ferrari màu đỏ của tôi trong gara đã phủ đầy bụi, mùi ẩm mốc khó chịu bốc lên.
Bác cả làm quan cũng đã hơn hai mươi năm, dù sự việc xảy ra đột ngột và gia đình đã cố gắng tổ chức tang lễ một cách kín đáo, người đến viếng vẫn nườm nượp không ngơi. Vòng hoa màu vàng và trắng xếp thành từng tầng từ trong ra ngoài, gần như chất đống từ nhà tang lễ đến tận ngoài phố. Tôi nhìn lướt qua, trên đó toàn là những câu trích hoàn toàn chẳng liên quan gì đến người đã khuất, làm người ta phải ngoác miệng mà cười, ví dụ như “Công tâm ngàn đời lưu lại, chính trực trường tồn với đất trời”, hay là “Danh tiếng lưu thiên cổ, hồn nước chiếu vạn năm”. Cuối dải lụa trắng là tên người viếng, nói không ngoa chứ đúng là tất cả các cơ quan chính phủ ở Bắc Kinh đều có trên đó.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai vị lãnh đạo cấp cao nhất hiện tại không đến dự nhưng cũng cử người mang vòng hoa đến, hai vòng hoa này được đặt ở vị trí nổi bật nhất trong sảnh tưởng niệm, rất phù hợp với cái tính sĩ diện cả đời của ông ngoại. Nhưng chính ông ngoại lại vắng mặt trong buổi lễ truy điệu này, nghe nói là bị bệnh.
Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, cũng chẳng lạ gì.
Không biết thật hay giả, nhưng nghe nói có kha khá trong số đồ cúng ở cổng là do người dân tự nguyện gửi đến. Tôi đi vòng quanh một đống vòng hoa chất lượng kém na ná nhau, đột nhiên phát hiện có một vòng hoa không giống bình thường. Vòng hoa được bện chủ yếu từ hoa hồng trắng và hoa ly trắng, kết hợp với đài sen và cành khô, cành hoa vươn ra một cách tự nhiên, gu thẩm mỹ rất độc đáo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên dải lụa cũng không có lời tiễn đưa, chỉ có một cái tên cũng thanh tao nhã nhặn như người:
Vệ Nhiễm.
Phỏng đoán trong lòng tôi càng được củng cố, tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ này, bỗng nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: “Lạc Ưu, cậu đã từ Anh về rồi à?”
Tôi quay đầu lại thì thấy một kẻ con cháu đời ba cũng đến viếng, người nọ đang mở to mắt đi về phía tôi. Tôi nhanh chóng hiểu ra, người nhà họ Lạc đã loan tin với bên ngoài là tôi sang Anh.
“Cậu Lạc, lâu lắm rồi không gặp! Cậu đi đâu thế?” Một cậu ấm ăn chơi khác cũng theo tới, tôi không quá thân với họ, chỉ quen biết xã giao mà thôi.
TruyenLau
“Vốn là định sang Anh du học, nhưng sau khi ở Liverpool và Manchester một thời gian, tôi chợt nhận ra đi một ngày đàng học một sàng khôn, thế là lại quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới.” Tôi chào hỏi từng người trong đám cậu ấm cô chiêu đời thứ hai và thứ ba ở đây bằng nụ cười xã giao quen thuộc. Tôi không biết họ có biết những gì tôi đã trải qua trong một năm vừa rồi hay không, nhưng vì họ đều không chủ động chạm vào nút thắt đau lòng này, tôi cũng có thể coi như nó chưa từng xảy ra.
“Có quay lại đài Minh Châu không?” Một người trong số họ hỏi tôi.
“Không.”
“Thế thì tiếc nhỉ. Sau khi cậu đi, tôi chẳng xem nổi mấy chương trình của đài Minh Châu nữa, cứ như đang học lớp chính trị pháp luật ấy…”
Ba chữ “đài Minh Châu” vẫn cứa vào tim tôi, tôi không muốn tiếp tục ứng phó với họ về chủ đề này nữa, bèn lần lượt nói “xin phép” rồi đi vào sảnh phúng viếng.
Người nhà họ Lạc đến khá đông.
Mợ cả của tôi tên là Tiết Hồng Vũ, cũng là con gái của một gia đình quyền thế ngang với nhà họ Lạc. Bà ta hồi trẻ là một cô gái xấu xí với hàm răng thưa hở, không thích váy vóc mà thích võ trang. Ai ngờ về già thì lại biết ăn diện, ngày nào cũng trang điểm búi tóc, khi cười cũng không dám để lộ nhiều răng, trông vừa trang nghiêm vừa thanh lịch. Bà ta và bác cả chỉ có một đứa con duy nhất là Lạc Tử Thành, nhưng có lẽ giờ Lạc Tử Thành vẫn còn nằm trên giường bệnh, chắc chắn không thể có mặt.
Thế nên anh họ thứ hai là Lạc Địch nghiễm nhiên thể hiện ra phong thái của đích tôn nhà họ Lạc. Dù là phát cáo phó, chọn đất mộ, chuẩn bị đồ cúng hay sắp xếp tiệc, mọi việc hậu sự của bác cả đều được anh ta lo liệu đâu ra đấy. Lúc này, anh ta mặc đồ tang, quấn khăn trắng, cụp mắt đứng bên cửa trong sảnh tiễn đưa và cúi chào từng vị khách đến viếng. Con gái của cậu út là Lạc Chỉ Văn cũng đến, cô ta đứng cạnh mợ cả, hai người phụ nữ cũng mặc đồ đen và đeo hoa trắng, khóc lóc sướt mướt trông vô cùng đau khổ. Nhưng không giống kiểu khóc liều mạng của những người họ hàng khác, Lạc Chỉ Văn khóc cũng rất nho nhã. Nước mắt cứ chảy, nhưng thỉnh thoảng cô ta lại chấm ngón tay vào khóe mắt và vuốt nhẹ hàng mi, sợ lớp trang điểm bị trôi.
Tôi lượn lờ giữa đám người nhà họ Lạc một lúc lâu, nhận ra mẹ không xuất hiện trong buổi lễ truy điệu này thì cảm thấy vô cùng thất vọng. Đây là một quyết định liều lĩnh, lẽ ra tôi nên hẹn trước với bà ấy rồi cùng đến.
“Tiểu Ưu, cậu đến rồi à?” Lạc Địch lau đôi mắt đỏ hoe rồi tiến lại gần. Thấy hai tay tôi trống trơn, anh ta trừng mắt trách móc, “Sao cậu lại đến tay không vậy?”
Tôi “ồ” một tiếng, ngắm nghía xung quanh rồi giơ tay bẻ một cành hoa hồng trắng từ lẵng hoa của người khác. Thấy vẻ mặt miễn cưỡng của tôi, Lạc Địch bất lực bĩu môi, sau đó dẫn tôi đi viếng bác cả.
Cầm cành hoa hồng trắng, tôi đi đến trước linh cữu ở giữa đại sảnh, dừng lại rồi đặt hoa xuống, động tác qua loa như tên bán rau quẳng một bó hành, sau đó tôi liếc mắt vào bên trong…
Tiết Hồng Vũ vốn đang khóc chết đi sống lại, nhưng vừa thấy tôi xuất hiện trước quan tài của chồng, bà ta lập tức lấy lại tinh thần. Bà ta chen qua đám đông, ba bước chập làm hai để đến trước mặt tôi, giơ tay lên tát tôi một cái:
“Tất cả là tại mày, thằng con rơi khốn khiếp!”
Bà ta ra tay không hề nhẹ, một cái tát giáng xuống mà mặt tôi như bị lửa liếm, lập tức vừa đỏ vừa nóng lên. Tai tôi cũng ù đi vì cái tát của bà ta, nghe người nói mà như có tiếng vọng:
Thằng con rơi khốn kiếp… con rơi… rơi…
Bà ta còn muốn tát tôi cái thứ hai, nhưng Lạc Địch đã kịp thời đứng chắn giữa hai người. Lạc Địch vừa ngăn bà ta tiếp tục ra tay vừa khuyên nhủ: “Mẹ cả! Mẹ cả, mẹ bình tĩnh lại đi, ở đây đang đông lắm, đừng để người ngoài chê cười!” Mẹ ruột của anh ta qua đời sớm nên anh ta luôn gọi Tiết Hồng Vũ là “mẹ cả”.
“Đáng nhẽ hồi đầu không nên cho hai mẹ con sao chổi chúng mày quay về!” Người đàn bà này đã hoàn toàn suy sụp, chắc bà ta tưởng tôi đã giăng bẫy khiến con trai mình nợ một khoản tiền khổng lồ, thế nên mới làm chồng bà ta tức chết. Không còn quan tâm đến chuyện mất mặt nữa, bà ta hét lên với tôi, tuôn ra hết những lời đáng ra không nên nói: “Bố mày là một thằng rác rưởi, chỉ cần cho ít đồ vào thuốc lá của nó là y rằng lộ nguyên hình, mẹ mày cũng là một con ngu. Anh họ tao tốt như vậy mà còn ỏng eo, cứ muốn làm mất mặt anh ấy để đi lăng nhăng với thằng rác rưởi kia, bị dạy cho một bài học là đáng đời…”
Tai tôi dù đã ù đi nhưng vẫn nghe được, cũng hiểu được. Hóa ra, phần lớn bất hạnh trong đời mẹ tôi là do những kẻ “sĩ hão” này gây ra.
Tôi quay đầu nhìn về phía Lạc Địch, sắc mặt anh ta kỳ lạ, môi thì mấp máy, dù đến cuối vẫn không nói một lời nào, nhưng đã không khác gì tự khai hết. Hóa ra anh ta cũng biết. Tất cả bọn họ đều biết. Chỉ có một mình tôi từ đầu đến cuối chẳng hay biết gì.
Tôi nhìn quanh sảnh viếng rộng lớn và sáng sủa này, dần nhớ lại khuôn mặt vàng vọt và tiều tụy vì ma túy của bố, nhớ lại cảnh mẹ đã vất vả một mình nuôi tôi khôn lớn, cả người bố chưa từng gặp mặt và người mẹ đột ngột gặp tai nạn của Vệ Nhiễm…
Tôi không thể cứ thế mà căm phẫn bỏ đi, làm vậy còn giống như nhục nhã chạy trốn hơn. Nhưng tôi cũng không thể chịu đựng được việc ở chung một mái hiên với lũ súc sinh này, tôi bỗng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Đúng lúc tôi còn do dự, có người xông vào.
Đầu tiên là có một vị khách đến dự tang lễ kêu lên: “Người này là ai vậy?!” Tiếp đó, lại có nhiều người khác bắt đầu xì xào bàn tán, “Sao lại có thể mặc như thế đến dự tang lễ, lại còn là tang lễ của bộ trưởng Lạc?”
Hóa ra là Mục Lãng Thanh. Cậu ta xuất hiện trước mặt mọi người trong một chiếc áo khoác da màu đỏ rực rỡ, như thể đang đến dự một bữa tiệc linh đình, khiến tất cả những người có mặt đều hoảng hốt.
Người Trung Quốc đã quen với việc dùng màu đỏ cho đám cưới và màu trắng cho đám ma. Ngay khi Mục Lãng Thanh xuất hiện, vài người đàn ông trung niên có chức vị trong buổi lễ đã nghiến răng nghiến lợi, chưa nói đến việc đến dự tang lễ của người khác, chỉ riêng bộ trang phục không ra thể thống gì này đã giống hệt một cậu ấm hộp đêm rồi… Thậm chí có một người họ hàng xa của nhà họ Lạc còn nhỏ giọng nói: “Đám ma mà mặc đồ đám cưới, chắn chắn sau này sẽ gặp tai ương!”
Đương nhiên cũng có người nhận ra khuôn mặt anh tuấn phong độ này, còn lén nói với người bên cạnh: “Đây là con trai út của vua sòng bài, điên lắm.”
Chắc chắn Mục Lãng Thanh đã nghe thấy, nhưng cậu ta không bận tâm. Jacket da màu đỏ, quần dài bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng vốn đã cao lớn của cậu ta, khiến vai cậu ta rộng hơn, eo thì bé hơn, trông đẹp vô cùng. Trước ánh mắt của mọi người, cậu ta không hề tỏ ra tí bi thương nào, cứ thế sải bước về phía tôi.
“Mày là ai? Mặc như thế này là muốn làm gì?!” Rõ ràng Tiết Hồng Vũ không nhận ra con trai út của vua sòng bài, bà ta tạm bỏ qua tôi để xông thẳng đến trước mặt Mục Lãng Thanh. Bà ta chỉ vào mũi cậu ta rồi chửi mắng, “Mày dám đến đây làm loạn à?! Bảo vệ đâu? Mau đuổi thằng này ra ngoài!”
“Tôi không đến để phúng viếng.” Mục Lãng Thanh tỏ ra bất cần, đẩy mợ cả ra rồi xông vào trong. Cậu ta hờ hững liếc mắt nhìn tôi, sau đó nói, “Tôi đến đón cô dâu của mình.”
Tiết Hồng Vũ không ngờ người này lại dám ngang ngược như vậy, mặt bà ta tái mét vì quá kinh ngạc và tức giận. Bà ta lại chỉ vào mũi Mục Lãng Thanh, gọi hai tiếng “mày, mày” rồi đột nhiên trợn mắt, ngã vật ngửa ra sau. Mọi người vội vàng chạy đến đỡ, cả buổi lễ trở nên loạn cào cào.
Mục Lãng Thanh chẳng buồn liếc nhìn Tiết Hồng Vũ đã bất tỉnh, cậu ta bình thản đi về phía tôi, còn tôi nhìn người đó từng bước tiến đến gần mà vô thức lùi lại một bước. Người đàn ông này cứ thế mà bất chấp đi thẳng đến trước mặt tôi, mặc kệ ánh nhìn ngỡ ngàng và kinh hãi của đám người.
Mục Lãng Thanh đưa tay chạm vào bên má đỏ ửng vì bị tát của tôi… Cậu ta luôn có thể nhận ra sự bất thường của tôi chỉ bằng một cái liếc mắt. Sau đó, cậu ta ngửa lòng bàn tay lên và đưa về phía tôi, khẽ nhếch môi và hỏi: “Anh muốn tiếp tục ở lại đây để khóc tang cho bác cả của mình, hay là bây giờ đi cùng em luôn?”
Hết chương 22.
Lời tác giả: Mọi người biết tại sao ông ngoại có thể dung túng Lạc Tử Thành rồi chứ? Mẹ nó cũng không phải người thường.
Zen: Fanart Lạc Ưu của 礼礼白榆 và 一只穷途末路的羊
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.