Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 8: Ân nhân cứu mạng

Lòng tôi như chết lặng, đến mức không còn thiết sống nữa. Ý nghĩ duy nhất còn giữ tôi lại là mẹ, chúng tôi đã nương tựa vào nhau nhiều năm, không thể quen được với việc thiếu đi người còn lại. Nhưng đôi khi tôi cũng không hiểu, đã một năm trôi qua rồi, tại sao bà ấy lại thực sự tin rằng tôi đang học ở nước ngoài, tại sao bà ấy lại không nghĩ đến việc tìm tôi.
Vì mẹ, tôi đành phải cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn và vâng lời, chấp nhận bị đánh mắng mà không phản kháng, nở nụ cười chịu đựng mọi thứ hòng tìm cơ hội vượt ngục khỏi viện tâm thần.
Không ngờ cơ hội lại đến.
Theo quy định tại Luật Bảo vệ Người khuyết tật, Chủ nhật thứ ba của tháng Năm hàng năm là Ngày Trợ giúp Người khuyết tật toàn quốc, và người khuyết tật về tinh thần cũng là người khuyết tật. Để chào mừng Ngày Trợ giúp Người khuyết tật toàn quốc lần thứ 29 vào ngày 19 tháng Năm này, Viện Tâm thần An Thuận và Liên đoàn Người khuyết tật đã cùng nhau tổ chức một đêm gala có cả bác sĩ và bệnh nhân, nhằm kêu gọi toàn xã hội quan tâm và bao dung hơn với những bệnh nhân rối loạn tâm thần. Khẩu hiệu hô vang hùng hồn, nhưng đây là ý tưởng nảy ra từ những người lãnh đạo một cách đột ngột, công tác chuẩn bị vô cùng gấp rút, từ khâu lên kế hoạch đến triển khai chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng. Mặc dù đã thuê một công ty truyền thông chuyên nghiệp bên ngoài, nhưng vẫn chỉ là một nhóm nghiệp dư khó mà làm nên chuyện.
Lúc này tầm quan trọng của tôi mới hiện ra. Là cựu MC trụ cột của đài Minh Châu, tôi đã trải qua vô số buổi gala lớn nhỏ trước đây, lần nào mà chẳng thời gian gấp rút và nhiệm vụ nặng nề, lần nào mà chẳng bám sát tiến độ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ? Từ việc chỉnh sửa kịch bản đến thiết kế mỹ thuật, từ kiểm duyệt chính trị đến sắp xếp tổng thể, đôi khi chỉ vài ý tưởng, vài câu nói của tôi đã giải quyết được những vấn đề mà cả bệnh viện dù vò đầu bứt tóc cũng không thể giải quyết được.
Tôi trở thành “Định Hải Thần Châm” quyết định thành công của buổi gala này, đương nhiên cũng vì thế mà được đối xử đặc biệt. Các y bác sĩ của viện tâm thần không còn đề phòng tôi như đề kẻ trộm nữa, cũng không còn tiêm cho tôi những loại thuốc tâm thần khiến người ta mất trí và buồn ngủ nữa. Sau buổi tổng duyệt đầu tiên, một vài tiết mục được tôi góp ý và hoàn thiện đã khiến các lãnh đạo càng thêm tin tưởng, họ lập tức gửi thiệp mời rộng rãi, mời rất nhiều phương tiện truyền thông đến quay phim vào ngày diễn ra buổi gala.
Nói là “Liên hoan Y bác sĩ và Bệnh nhân”, đương nhiên y bác sĩ và bệnh nhân phải cùng nhau tham gia. Nói là “đêm gala chào xuân” thì đương nhiên còn phải có người dẫn chương trình. Thế là một lần nữa, tôi lại đảm nhận vai trò đó một cách nghiễm nhiên. Vào ngày 19 tháng Năm, cuối cùng tôi cũng cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xấu xí và khoác lên mình bộ vest trắng quen thuộc. Vì background của chương trình “Kết Nối Minh Châu” có màu nền chủ đạo là xanh lam nên tôi có vô số bộ vest trắng để phối hợp. Bộ vest trắng này tuy không cao cấp bằng những bộ vest đặt may riêng của tôi, nhưng mặc vào vẫn có cảm giác như sống lại một kiếp.
Thậm chí bệnh viện còn tặng tôi hai cái bao ngón tay silicon dùng để che đi bàn tay tàn tật xấu xí của mình. Họ nói thứ này là mẫu mới nhất hiện nay, trông rất giống thật, nhưng thực tế đeo vào lại rất buồn cười, vừa thô kệch, vừa cứng quèo lại còn không thoải mái.
Một phòng làm việc lớn trống rỗng có hai cửa trước sau của Viện phòng chống và điều trị bệnh tâm thần An Thuận đã trở thành phòng hóa trang sân khấu tạm thời. Phía công ty truyền thông còn cố ý sắp xếp một chuyên viên trang điểm để trang điểm cho tôi, người kia lịch sự khen tôi gầy hơn và đẹp trai hơn trên tivi, còn tôi thì vừa giả vờ hàn huyên với họ, vừa lén lút giấu một cây chì kẻ mày đã gọt sắc vào túi áo vest nhân lúc họ không để ý.
Buổi gala này được quảng bá rầm rộ từ trước, quy mô chương trình cũng lớn, quả nhiên đã thu hút những người không nên đến.
Sau hơn nửa năm, cuối cùng tôi lại gặp được người nhà họ Lạc, mặc dù vẫn là Lạc Tử Thành luôn ngứa mắt tôi.
Vừa nhìn thấy người đến, chuyên viên trang điểm và các nhân viên khác liền hiểu ý rút lui, để lại căn phòng hóa trang trống rỗng cho hai anh em chúng tôi.
“Hay là mày đổi tên đi, đừng để là Lạc Ưu nữa, cứ gọi là Lạc Tám Ngón đi!” Lạc Tử Thành vừa vào cửa đã la lên như vậy, xem ra anh ta biết rõ mọi hành động của tôi ở đây.
“Hay đấy, rất hình tượng.” Cơ hội trốn thoát ngàn năm có một, tôi không muốn chọc giận anh ta vào lúc này.
Lạc Tử Thành tiện tay lục lọi chiếc túi đựng đồ trang điểm mà chuyên viên trang điểm để lại trên bàn, tiếng chọn lựa lạch cà lạch cạch. Cuối cùng chọn được một hộp phấn má màu hồng cánh sen cực kỳ rợ, anh ta quay đầu lại nói với tôi: “Sắc mặt mày trông vẫn không tốt lắm, tao bôi cho mày một tí nhé.” Thấy tôi cẩn thận cách xa tám mét, anh ta lại nheo mắt đe dọa: “Bảo mày lại đây!”
Tôi đành phải ngồi trước mặt anh ta, để anh ta dùng hai ngón tay ấn phấn má lên mặt tôi, không nhẹ không nặng.
“Chậc chậc chậc, da mày mềm thật, trắng nữa… đậu phụ so với mày còn thô hơn…” Anh ta vừa sửa sang bừa bãi cho mặt tôi, vừa nói mà không ngẩng đầu lên, “Tao đến để báo cho mày một tin, tao đã lấy được một mảnh đất ở Quang Châu, đó là đất ở được nhượng lại từ dự án cải tạo làng trong thành phố. Mày sẽ sớm thấy tin tức trên tivi thôi, chính là thôn Nguyên Bàn mà mày và mẹ mày từng sống đấy…”
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Có thể nói, sự phát triển của nhà họ Lạc gắn bó mật thiết với những khu dân cư mật độ cao mang đậm nét văn hóa Quảng Đông Quảng Tây như “làng trong thành phố”. Nhớ lại ngày xưa, ông ngoại chiến thắng kẻ thù chính trị Chu Tung Bình cũng có liên quan đến một dự án cải tạo ngôi làng cũ tên là “phố Trường Lưu”. Những năm gần đây, Quang Châu đẩy nhanh tốc độ đô thị hóa và thu hồi một lượng lớn đất đai, ông cụ từng làm quan ở vùng Quảng Đông nhiều năm, dù nay đã hết nhiệm kỳ nhưng vẫn còn thừa bóng râm để che chở con cháu. Bất kỳ dự án nào liên quan đến cải tạo và giải phóng mặt bằng đều có lợi nhuận khổng lồ, đây mới thực sự là “phù sa không chảy ruộng ngoài”. Nhưng thôn Nguyên Bàn mang ý nghĩa rất lớn đối với tôi, tôi và mẹ từng nương tựa vào nhau và trải qua khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời ở nơi ấy. Trước đó tôi còn nhỏ, chưa hiểu rõ ý nghĩa của “gia đình”; về sau mẹ con chúng tôi ly tán, tôi cũng không còn cảm nhận được sự ấm áp của “gia đình” nữa. Những con hẻm ngoằn ngoèo, những khu nhà tạm bợ chen chúc, tôi đã trải qua biết bao bình minh và hoàng hôn chỉ có hai mẹ con cùng bà, nói không quá thì những ngày tháng ấy đã sinh ra tôi một lần nữa.
“Anh cả.” Lúc này tôi mới thực sự sợ hãi, Vội vàng tỏ vẻ yếu thế gọi Lạc Tử Thành là “anh cả”, cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng để hỏi anh ta: “Có thể chừa lại một tòa nhà không phá dỡ không, ít nhất giữ lại căn nhà cũ của tôi và mẹ tôi?”
“Mẹ mày còn không có ý kiến, mày lắm lời làm gì? Mày có biết tao lấy được mảnh đất này khó khăn đến mức nào không? Tao phải giật miếng thịt này từ miệng hai con hổ Tưởng Thụy Thần và Mục Khánh Sâm đấy!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tưởng Thụy Thần và Mục Khánh Sâm, một người đại diện cho thương nhân Hồng Kông, một người là điển hình của thương nhân Ma Cao. Người đầu tiên là thương nhân yêu nước nổi tiếng, mỗi lần đến Bắc Kinh đều được tiếp kiến, người thú hai cũng là “vua cờ bạc” được người dân ca tụng, kinh nghiệm trên thương trường và tình trường đều vô cùng đặc sắc. Một miếng mồi ngon được tất cả mọi người thèm muốn như vậy, bảo để lại cho tôi một căn phòng không phá dỡ thì quá không lý trí và cũng không thực tế. Thế là tôi lùi bước, dứt khoát quỳ xuống trước mặt Lạc Tử Thành mà van xin: “Anh cả, vậy có thể chờ em một chút không, em có một vật rất quan trọng để quên ở đó… Đợi em lấy về đã…”
“Tao cũng muốn đợi mày, nhưng mày có ra được đâu?” Con mắt híp của Lạc Tử Thành đảo đi đảo lại, ánh mắt dâm đãng quét qua mặt tôi. Đột nhiên anh ta nói muốn yêu cầu một tiết mục, là đọc thơ, chính là “Vịnh Nga” của Lạc Tân Vương.
Giờ này nhắc lại chuyện cũ, đương nhiên vừa là khích tướng cũng vừa là sỉ nhục. Nhưng đối mặt với Lạc Tử Thành như vậy, tôi chỉ do dự chưa đến vài giây đã lựa chọn khuất phục trước anh ta.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Cạp cạp cạp, cổ cong hướng lên trời mà hát…”
“Chờ đã chờ đã, mày trước đây không phải đọc như vậy mà?” Lạc Tử Thành bắt chước dáng vẻ nói lắp của tôi năm xưa, “Cạp… cạp… cạp… mày đọc như thế đấy.”
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế ham muốn liều mạng với anh ta ngay tại chỗ, rồi tôi ngẩng mặt lên, lắp bắp đọc lại bài thơ cổ mà ngay cả trẻ con ba tuổi cũng có thể đọc trôi chảy, cố tình làm ra vẻ thật ngu ngốc.
Lạc Tử Thành nghe xong cười ha hả. Rồi anh ta nói bản thân đã nghĩ kỹ rồi, anh ta sẽ không thả tôi ra, ngày mai anh ta sẽ phái người đến thôn Nguyên Bàn để tiến hành phá dỡ bằng thuốc nổ, biến nơi đó thành một đống đổ nát, không còn một con gà hay con chó nào sống sót.
“Tao nghe nói hôm nay chỗ chúng mày còn có khách quý đến, nhưng một đám điên biểu diễn thì có gì hay mà xem? Thích xem bọn điên, vậy chắc chắn kẻ đó cũng là người điên rồi.” Bất kỳ “khách quý” nào trong mắt thiếu gia nhà họ Lạc đều rẻ mạt cả, anh ta nói xong thì đắc ý bỏ đi.
Trong gương là một khuôn mặt bị bôi phấn hồng như mông khỉ, tôi lặng lẽ lấy khăn giấy lau đi, khuôn mặt đờ đẫn nhưng trong đầu lại ngập trong giọng nói dịu dàng và bất ngờ của mẹ tôi: “Ối, để mẹ đo xem nào, Gia Ngôn của mẹ lại cao lên rồi!”
Tia hy vọng cuối cùng này cũng sắp mất, sống chẳng còn gì vui, chết cũng chẳng còn gì khổ.
“So với kiểu gala “cả nhà cùng gói sủi cảo” như thế này, tôi lại nghĩ bệnh viện có thể làm gì đó thiết thực hơn. Những người mắc bệnh tâm thần vẫn rất dễ bị kỳ thị trong công việc sau khi xuất viện, bệnh viện các vị có từng nghĩ đến việc liên kết với các doanh nghiệp để xây dựng một “kế hoạch hỗ trợ việc làm” có tính mục tiêu hơn không?”
Một giọng nam trẻ tuổi thình lình lướt qua bên tai
Tôi ngạc nhiên trước, rồi mừng rỡ sau. Tôi đã quá quen với cách phát âm trong trẻo và rõ ràng này, phong cách sắc bén đến mức có phần cay nghiệt này, giọng điệu tự tin nhưng hơi thiếu kiên nhẫn này rồi. Chẳng phải chính là Hình Minh “lạnh như băng tuyết” hay sao?
Hình Minh đang tham quan bệnh viện tâm thần này cùng viện trưởng. Tôi đã nghe nói hôm nay sẽ có đài truyền hình đến quay phim từ sớm, nhưng tôi nghĩ một buổi gala kiểu này thì cùng lắm cũng chỉ là kênh khoa giáo hoặc phim tài liệu của BTV, không ngờ bên đến lại là đài Minh Châu.
Người khác dù biết tôi bị nhốt ở đây thì cũng chưa chắc dám ra tay cứu giúp. Nhưng với sự hiểu biết của tôi về Hình Minh, với tinh thần chính nghĩa quá mức của cậu ta, chắc chắn sẽ không chấp nhặt chuyện cũ mà cứu tôi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng trắng trẻo lạnh lùng của Hình Minh, tôi mừng như điên mà lập tức muốn gọi cậu ta, nhưng ngay khoảnh khắc mở miệng lại do dự.
Trước đây chúng tôi từng được mệnh danh là “Sao Song tử của Minh Châu”, bây giờ cậu ta vẫn như xưa, tuấn tú, cao ráo, còn có thêm đôi phần cuốn hút và điềm tĩnh trong khí chất so với trước đây. Còn tôi thì sao? Tôi liếc nhìn khuôn mặt như mông khỉ trong gương, rồi lại cúi đầu nhìn hai cái bao ngón tay silicon lố bịch trên bàn tay trái. Tôi đã không còn ra hình người nữa từ lâu rồi.
“Đương nhiên là phía chúng tôi cũng chưa làm đủ công tác truyền thông. Tôi đang nghĩ liệu có thể làm một chương trình phá vỡ những định kiến kỳ thị do những báo cáo giật tít trong quá khứ mang lại, thể hiện trạng thái sống thực sự của bệnh nhân rối loạn tâm thần cho công chúng không?”
“Rất hân hạnh, rất hân hạnh.” Viện trưởng khẽ cúi người, tán thành hùa theo.
Cậu ta ở đâu cũng là nhân vật chính tuyệt đối, dường như luôn được ánh đèn spotlight đuổi theo chiếu rọi.
Mang theo lòng ghen tị và chua xót, tôi âm thầm nhìn theo Hình Minh, cho đến khi cậu ta sắp rời đi, cuối cùng mới quyết định hạ mình cầu cứu.
“Hình…” Chưa kịp thốt ra tiếng cầu cứu, một bàn tay đàn ông thô ráp đã bịt miệng tôi lại.
Tôi không biết người phía sau là ai, cũng không biết người này đã vòng ra sau lưng từ lúc nào, có lẽ là đi vào từ một cánh cửa khác. Nhưng sự do dự vừa rồi của tôi đã cho gã ta cơ hội phục kích, gã ta kịp thời đè tôi xuống đất, vung nắm đấm vào tôi không chút khách sáo.
Hai cái bóng như dã thú quấn lấy và cắn xé lẫn nhau trên tường, một cuộc đối kháng sinh tử và tự do đã diễn ra ở nơi không ai nhìn thấy.
Kẻ này cũng là bác sĩ thường ngày ngược đãi tôi rất nhiều lần, thấp hơn tôi một chút nhưng vạm vỡ hơn. Tôi bị những vết thương và bệnh tật hành hạ suốt một năm nay, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế hạ phong và bị gã ta đè lên người, chưa kịp kêu cứu đã bị gã ta bóp chặt cổ họng.
Trong cơn choáng váng cận kề cái chết, tôi mò được cây chì kẻ mày nhọn hoắt trong túi, rồi dựa vào thứ sức lực không biết từ đâu tới, tôi dốc hết sức vung tay lên để đâm thẳng vào cổ gã ta.
Một dòng chất lỏng ấm nóng tanh tưởi bắn vào mặt tôi, người trước mắt tôi ngã xuống với vẻ mặt kinh hoàng. Hai chiếc ngón tay silicon đã rơi ra trong lúc ẩu đả, còn tôi thì không màng đến khuôn mặt dính đầy máu và bộ dạng thảm hại mà đứng dậy lao ra khỏi phòng hóa trang, gào lên khản cổ: “Hình Minh, cứu tôi, Hình Minh!”
Nhưng Hình Minh đã xuống tầng rồi. Tướng đi của cậu ta lúc nào cũng vội vàng phóng khoáng, như thể thời gian trên thế giới này không đủ cho một mình cậu ta.
Tôi nhận ra chắc chắn mình không thể đuổi kịp cậu ta, thế là đành chạy ra hành lang của tầng này, nhìn ra cửa sổ kính chờ đợi cậu ta xuất hiện. Cậu ta muốn rời khỏi viện tâm thần thì phải đi qua một khoảng sân rộng dưới tòa nhà này, tôi chỉ cần ở đây hét lớn hoặc đập vỡ cửa sổ kính là chắc chắn có thể thu hút sự chú ý của cậu ta.
Quả nhiên, rất nhanh sau đó Hình Minh đã xuất hiện.
Ngay khi tôi định kêu cứu lần nữa, tiếng chim khách vui tai đã lâu không nghe thấy đột nhiên vang lên bên tai tôi. Theo cùng tiếng hót vui tai đó là có tiếng lốp xe ma sát với mặt đất, tôi nhìn thấy một chiếc Bentley màu đen quen thuộc.
Cửa xe mở ra, là Ngu Trọng Dạ.
Tôi gần như mất khả năng cử động ngay lập tức, chút sức lực cuối cùng khắp toàn thân chỉ đủ để giấu bàn tay trái tàn tật ra sau lưng… Bàn tay tàn tật này chẳng đẹp chút nào, tôi luôn muốn trông đẹp đẽ nhất có thể trước mặt thầy Ngu của mình.
Trong khoảng sân dưới tầng của viện tâm thần, mùa xuân đã tàn phai, vài bông hoa trông rất giống hoa hồng đang lay động theo gió xuân, và gương mặt mà tôi ngày đêm mong nhớ hiện ra trong bóng hoa ấy. So với ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu vào mười mấy năm về trước, khuôn mặt của Ngu Trọng Dạ đã trải qua sự bào mòn của thời gian, đương nhiên đã có một vài thay đổi, đúng là đã già đi, nhưng lại càng đẹp hơn.
Tôi cứ thế nhìn chú ấy từ nơi cao, mặc cho gió thổi làm mắt mình nhòe đi.
Tiếc rằng vẫn như mọi khi, trong mắt chú ấy chỉ có Hình Minh, từ đầu đến cuối không hề nhìn tôi lấy một lần.
Ngu Trọng Dạ hỏi: “Không ở lại xem gala à?”
“Không xem nữa, còn phải về đài làm chương trình.” Hình Minh trách móc, “Em chỉ chạy tin tức thôi mà, anh xuống máy bay thì về nhà sớm đi chứ, sao lại lặn lội đường xa đến đây đón em làm gì?”
“Tiện đường qua đây.”
“Sao em nhớ sân bay và chỗ này xa nhau tít tắp, chẳng tiện đường chút nào nhỉ?” Như thể nhất định phải buộc đối phương nói ra một câu thật lòng, Hình Minh cười rất tinh quái. Tôi không ngờ “hoàng tử băng giá” nổi tiếng của Đài Minh Châu lại có thể cười duyên dáng và hư hỏng đến vậy.
“Thôi được rồi, nhớ em.” Ngu Trọng Dạ cũng cười. Tay chú ấy trượt xuống gáy Hình Minh nhẹ nhàng vuốt ve, còn Hình Minh khẽ nghiêng đầu ra vẻ nửa muốn nửa không, còn hư hỏng hơn.
Bộ phim tình yêu của người khác, lại là một bộ phim kinh dị từ đầu đến cuối đối với tôi.
Cùng với bàn tay tàn tật giấu sau lưng, tôi đột nhiên im bặt trước ngưỡng cửa tự do gần trong gang tấc, tôi không tự chủ được mà khẽ nghiêng mặt bắt chước Hình Minh, kết quả là ngoài những giọt nước mắt lẫn máu bẩn chảy dài trên má, tôi không nhận được gì cả. Tôi trơ mắt nhìn họ thân mật, rồi trơ mắt nhìn họ rời đi, ngay sau đó, tôi bị một nhóm người mặc áo blouse trắng vội vã xông đến đè úp mặt xuống đất, hoàn toàn mất đi cơ hội cầu cứu khó khăn lắm mới có được này.
Khỏi cần chịu sốc điện hay tra tấn gì khác, tối đó tôi bị sốt cao, nhiệt kế không ngừng tăng vọt, nhanh chóng vượt quá bốn mươi độ C.
Một y tá ngạc nhiên nói: “Sao lại sốt cao thế này? Lâu lắm rồi không đánh cậu ta nữa mà, không lẽ định chết luôn thế này à…”
Người khác đáp lại: “Vừa tiêm thuốc hạ sốt rồi, truyền thêm dịch đi, mai xem thế nào…”
“Ngô Quân sao rồi?”
“Ổn rồi. Suýt nữa thì đâm xuyên động mạch cảnh, thằng này nhìn yếu ớt vậy mà ghê gớm thật…”
Họ vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng.
Không lâu sau, lại có người nhẹ nhàng bước vào. Trong cơn mê sảng nửa sống nửa chết, tôi cảm nhận được một bàn tay vuốt lên trán mình để kiểm tra nhiệt độ cơ thể, sau đó lại chạm vào mặt tôi… bàn tay đó nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi có ảo giác rằng mình đang được nâng niu, được trân trọng.
Không, không thể nào. Tôi lập tức bác bỏ cảm giác sai lầm đó, chắc chắn lại là gã Trang Như Hải tởm lợm kia.
Nhưng nếu không phải Trang Như Hải thì sao? Ngón tay của Trang Như Hải thô ráp và nhờn rít, tuyệt đối không mát lạnh, dịu dàng và sạch sẽ như vậy.
Chắc chắn là tôi bị sốt đến lú lẫn rồi.
Tôi nhắm chặt mắt tiếp tục giả vờ ngủ, nhưng trong lòng lại thầm thề tuyệt đối không thể để Trang Như Hải lừa dối và sỉ nhục thêm nữa. Giáo dưỡng của tôi không cho phép, lòng tự trọng của tôi cũng không cho phép. Máu nóng ẩn sâu trong tôi trỗi dậy cùng với cái vuốt ve mập mờ này, nếu có lần sau, chắc chắn tôi sẽ đồng quy vu tận cùng gã.
Hết chương 8.
14 comment trả lời độc giả: Tưởng 3 tay không lành lặn phải dùng găng đen, vậy sau này sẽ cho Lạc Lạc găng tay trắng.
Zen: Má ác thì thôi đấy : ) Cuối cùng thì ân nhân cứu mạng chỉ xuất hiện ở cuối của chương này, bỗng muốn đoán có khi nào cậu Mục là fan của ai đó không :((((
Fanart Lạc Ưu và Mục Lãng Thanh của
小狗妹_ww

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu