Kể từ khi trở về từ nhà họ Lạc, tình hình của tôi tệ đi rất nhanh, tôi không còn nói được một câu hoàn chỉnh nữa. Chứng nói lắp hồi trước chỉ thỉnh thoảng mới bị khi căng thẳng, giờ đây đã hoàn toàn biến thành những tiếng ngắc ngứ và kéo dài vô nghĩa mỗi khi tôi mở miệng.
Mỗi khi muốn nói, cảnh tượng tủi nhục ở nhà họ Lạc và ánh mắt thất vọng của mẹ lại hiện lên trước mắt tôi. Sau khi nhận ra điều này, dần dần tôi không nói nữa, câm không có gì đáng xấu hổ, câm vẫn tốt hơn là nói lắp.
Mẹ tôi vì thế mà lo lắng như ngồi trên lửa, bà bắt đầu dùng mọi cách để ép tôi mở miệng. Ví dụ như khi tôi uống nước thì bà sẽ đột nhiên dọa tôi giật mình, nhưng ngoài việc khiến tôi sặc gần chết thì những lần dọa ấy đều không có tác dụng đáng kể. Tôi cũng bị đánh vào tay rất nhiều lần, mẹ thường xuyên ném cuốn “Ba trăm bài thơ Đường” tới trước mặt tôi, ép tôi phải đọc từng bài một.
Đôi khi tôi sẽ đọc lắp ba lắp bắp, đôi khi sẽ dứt khoát lắc đầu từ chối luôn. Khi tôi nói lắp, mẹ tôi vừa nói “Lại nói lắp rồi, đưa tay ra”, vừa dùng thước kẻ đánh vào lòng bàn tay tôi. Nếu tôi từ chối, bà ấy sẽ tát thẳng vào miệng tôi.
Nhưng sau khi tát vào miệng tôi, bà ấy lại tỏ ra vô cùng hối hận, cúi đầu ôm tôi khóc nức nở. Đến mức mà mặt tôi luôn đỏ bừng và sưng húp trong suốt khoảng thời gian đó, vai tôi cũng luôn đẫm những vệt nước mắt mặn chát.
Những trung tâm uốn nắn ngôn ngữ tính phí theo buổi học rất đắt đỏ, nhưng mẹ tôi ăn uống tằn tiện, không để tôi bỏ lỡ một buổi học nào. Tại một trung tâm, bà nghe các phụ huynh khác nói học thanh nhạc Bel Canto* có thể sửa chứng nói lắp, thế là bà vui mừng khôn xiết mà đăng ký cho tôi.
*Bel canto là thuật ngữ chỉ phong cách hát ở Ý. Nó bắt đầu xuất hiện vào thế kỷ 17, phát triển mạnh mẽ nhất vào thế kỷ 19.
“Bel Canto tốt đó, cứ học Bel Canto đi.” Có lẽ ngay từ lúc này, mẹ tôi đã bắt đầu chuẩn bị cho việc quay trở lại nhà họ Lạc về sau. Bài “Vịnh Nga” mà ai cũng biết đã trở thành nỗi ám ảnh vĩnh viễn trong lòng bà, bà muốn làm điều gì đó thật thanh lịch.
Cũng may là dù bố tôi có tệ đến đâu thì ông ta vẫn có một giọng hát khá tốt, và tôi cũng đã được di truyền ưu điểm duy nhất này từ ông ta.
Lần thứ hai mẹ đưa tôi về nhà họ Lạc, bà đã không còn sự cứng rắn như lần đầu nữa. Cảnh vệ ở cổng khu nhà chặn lại không cho vào, bà ấy quỳ xuống đất đánh phịch một tiếng. Dù sao cũng là con gái của lãnh đạo lớn, không ai có gan đỡ một lần quỳ của bà. Cảnh vệ do dự một chút, chỉ một chút thôi, mẹ đã đứng dậy kéo tay tôi hùng hổ xông vào.
Vào đến cổng tôi mới phát hiện trong nhà đông nghịt người, tất cả đều là khách quý. Không phải họ hàng nhà họ Lạc thì cũng là bạn thân của ông ngoại. Hóa ra hôm nay là sinh nhật của ông ngoại. Mẹ tôi cố ý chọn ngày này để đến, bà cược rằng ông ngoại sĩ diện cả đời, sẽ không đuổi mẹ con chúng tôi ra ngoài trước mặt mọi người.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Bác Lâm, bác cũng ở đây ạ, lâu rồi không gặp.” Người mà mẹ tôi đang nói chuyện tên là Lâm Chấn, là giáo sư thỉnh giảng của khoa thanh nhạc Opera thuộc Nhạc viện Trung ương, kiêm chức phó giám đốc của đài Minh Châu, hơn nữa lại là bạn thân nhiều năm của ông ngoại tôi. Bà ấy vờ như không biết hôm nay người ta cũng có mặt, đột nhiên vỗ tay nói: “Dạo này Lạc Ưu vẫn luôn học thanh nhạc, hiếm khi gặp được bậc thầy như bác Lâm ở đây, hay là cứ để thằng bé hát một đoạn không nhạc để xin bác chỉ bảo, cũng coi như chúc thọ ông ngoại đi.”
Mẹ đã đổi tên cho tôi. Lúc này bà cố ý nhấn mạnh tên mới của tôi, để nhắc nhở ông ngoại rằng tôi và bà vẫn luôn là người nhà họ Lạc. Bà nói xong thì đẩy tôi một cái, lại bắt tôi đứng ra giữa phòng: “Lạc Ưu, con giới thiệu bản thân với các chú các bác ở đây trước đi.”
“Cháu… cháu tên là Lạc… Lạc Ưu…”
Toang, chỉ là báo tên thôi mà tôi đã lại nói lắp nữa rồi.
Mẹ sợ tôi tái phát bệnh cũ, thế là nhanh miệng nói thay tôi: “Lạc Ưu sẽ hát đoạn aria* kinh điển trong vở opera “Đám cưới của Figaro”, bài “Người có biết tình yêu là gì”.” Tôi đã luyện bản aria này ở nhà hơn nghìn lần và thuộc lòng từ lâu, mẹ tin chắc hôm nay tôi có thể xuất hiện thật ấn tượng, rửa sạch nỗi nhục nhã lúc trước, khiến ông ngoại không còn lý do gì để không nhận tôi là người nhà họ Lạc nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
*Aria là một đoạn hát đơn ca, thường là một phần của vở opera hoặc oratorio, được viết cho một giọng hát với phần đệm nhạc. Nó thường là một đoạn nhạc có giai điệu đẹp, kịch tính và thể hiện cảm xúc của nhân vật trong vở diễn. “Voi che sapete” (hay Người có hay tình yêu là gì) là bài hát mà Cherubino viết tặng cho bà Bá tước, là tình cảm nồng nhiệt, trong trẻo thơ ngây của cậu hầu nhỏ dành cho bà chủ xinh đẹp.
Lạc Tử Thành ở bên cạnh lại cười phá lên, sau đó khiêu khích nhìn tôi. Còn ông ngoại thì vẫn cau mày, vẻ mặt đầy khinh thường pha lẫn sốt ruột, dường như chắc mẩm tôi sẽ lại làm mất mặt ông. Xung quanh là những ánh mắt ác ý, cảm giác tủi nhục quen thuộc lại ùa về, tôi run như cầy sấy, gần như không thể mở miệng được nữa.
“Hát đi.” Mẹ tôi sốt ruột vô cùng, bà không ngừng thúc giục, “Hát đi!”
Tôi đã chuẩn bị bỏ chạy, nhưng chợt có tiếng đàn piano du dương vang lên từ một góc phòng khách, chính là khúc dạo đầu của đoạn aria đó. TruyenLau
Tôi tìm theo tiếng đàn, đối diện với một đôi mắt đẹp đến vô ngần.
Thực ra tôi đã chú ý đến người đó trong đám đông ngay khi vừa bước vào rồi. Quá trời quá đất. Sao một người đàn ông lại có thể có đôi mắt đẹp đến thế chứ.
Trong khoảnh khắc tôi ngây người thì khúc dạo đầu đã kết thúc, người ấy vừa đàn piano vừa khẽ hát:
Người có hay tình yêu là gì?
Người có hiểu được lòng tôi chăng?
Tất cả đều nín thở lắng nghe, giọng hát của người đó thật sự quá đẹp, đẹp như chính con người ấy vậy.
Trong khoảnh khắc ngừng nghỉ, người đó khẽ gật đầu với thằng nhỏ vẫn đang ngây người là tôi, sau đó mấp máy môi nói: Theo tôi.
Dưới sự dẫn dắt của người đàn ông trẻ tuổi, cuối cùng thì một kẻ nói lắp không được lòng ai đã cất tiếng hát xé tan trái tim mọi người. Và chú ấy cũng là người hướng dẫn ân cần nhất, dùng giọng hát cao vút tuyệt đẹp của mình dẫn dắt tôi cất tiếng trước, sau khi tôi hoàn toàn nhập tâm vào bài hát thì lại khiêm tốn lùi về, tiếp tục đệm đàn piano cho tôi.
Tôi muốn kể cho người nghe mọi điều,
Chính tôi cũng không thể nói rõ cảm giác kỳ diệu ấy.
Chỉ cảm thấy lòng xốn xang khôn kể,
Khi thì vui sướng, lúc lại đau buồn…
Tôi vừa hát vừa say đắm nhìn vào đôi mắt ấy, chợt không kìm được cảm xúc mà nước mắt tuôn ra giàn giụa. Khoảnh khắc đó, tôi không còn là Lạc Ưu, cũng không phải là Nguyên Gia Ngôn, tôi chính là tên hầu Cherubino vừa chớm biết yêu và đang thổ lộ tâm tình với người mình ngưỡng mộ.
Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay giòn giã vang lên. Ngay cả Lâm Chấn đã lớn tuổi cũng đứng dậy vỗ tay tán thưởng tôi, sau đó nói với ông ngoại bằng giọng nửa tán dương nửa chân thành, rằng lão Lạc này, cháu ngoại ông đúng là thần đồng âm nhạc! Nếu không phải tôi đã già rồi thì tôi thật sự muốn nhận nó làm học trò!
Ông ngoại cười không cho ý kiến. Sau một khoảng lặng đầy thấp thỏm, cuối cùng ông cũng giơ tay gọi tôi lại, cho phép tôi ngồi cạnh ông.
Hành động này của ông ngoại cũng đồng nghĩa với việc từ đó tôi đã có được một chỗ đứng trong nhà họ Lạc.
Tôi vừa mừng vừa lo, lắng nghe từng lời khen ngợi vang lên bên tai, sau đó nước mắt lưng tròng nhìn lại người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú ấy. Tôi liên tục bày tỏ lòng biết ơn của mình bằng ánh mắt, mà người ấy lại mỉm cười khẽ gật đầu với tôi, như thể cũng đang đáp lại tôi bằng ánh mắt, rằng người đó thừa nhận tôi.
Bữa tiệc sinh nhật của ông ngoại ồn ào náo nhiệt, tôi vẫn chưa kịp nói chuyện, cũng chưa kịp nói lời cảm ơn một cách trịnh trọng với người ta thì chú ấy đã hòa vào đám đông đến chúc thọ và rời đi. Sau này tôi chỉ có thể hỏi thăm vòng vèo, người ta nói với tôi chú ấy tên là Ngu Trọng Dạ, hai mươi mấy tuổi đã là phó tổng biên tập của một tờ báo ở Thượng Hải, rất xứng với bốn chữ tuổi trẻ tài cao.
Sau ngày hôm đó, mẹ tôi thừa thắng xông lên, kiên quyết để tôi ở lại dinh thự của ông ngoại. Bà ấy nói mình không cần thể diện nữa, thể diện có để làm gì. Trước khi rời khỏi dinh thự, bà liên tục dặn dò tôi nhất định phải liều mạng để trở nên ưu tú hơn bất kỳ ai, và nhất định phải dốc hết tâm trí để lấy lòng ông ngoại.
Những ngày đầu xa mẹ làm tôi rất khó thích nghi. Lúc đó ông ngoại đã là bí thư tỉnh Quảng Đông, đấu đá gay gắt với chủ tịch tỉnh Chu Tung Bình. Tôi chỉ có cái danh xưng “người thân” bề ngoài, thực tế cả năm cũng khó mà gặp được ông. Cảnh vệ trong khu nhà cũng dè chừng thân phận của tôi nên gần như không ai nói chuyện với tôi. Còn tôi thì luôn ghi nhớ lời mẹ dạy, chỉ vùi đầu vào học hành trong một khoảng thời gian khá dài, không nói thêm một lời nào với người ngoài. Cho đến một buổi chiều nhàn nhã đầu xuân cuối hạ, tôi chợt ngửi thấy một mùi hoa hồng leo nồng nàn, nghe thấy tiếng bước chân nhẹ bẫng phía sau mình, có người hỏi: “Cậu có phải là cháu ngoại của bí thư Lạc không?”
Tôi quay đầu lại và ngẩng mặt lên, trái tim lại đập loạn nhịp khi nhìn vào đôi mắt quen thuộc tuyệt đẹp đó.
Hóa ra là chú ấy.
Ai có thể ngờ, lần gặp lại Ngu Trọng Dạ đã là bốn năm sau. Nhưng tôi vẫn bị người ấy làm cho lóa mắt như lần đầu gặp gỡ bốn năm về trước. Tôi ngây người một lúc, rồi dè dặt gật đầu: “Vâng, con là, con tên là Lạc Ưu, Lạc trong bí thư Lạc, Ưu trong ưu tú.”
Tôi đã không còn nói lắp nữa.
Từ đó về sau, người đàn ông này thường xuyên ghé thăm. Kỳ lạ là tôi luôn có dự cảm trước mỗi lần chú ấy đến, như là khi chim khách trên cành mừng rõ hót líu lo, hay khi hương hoa hồng leo trong vườn bỗng nồng nàn đến lạ. Tóm lại, bất cứ khi nào có chuyện tốt xảy ra, Ngu Trọng Dạ sẽ đến.
Vì mối quan hệ với ông ngoại nên trong mấy năm nay, có người nịnh bợ tôi, có người tâng bốc tôi, có người dè chừng tôi, chỉ có chú ấy luôn đối xử với tôi một cách bình đẳng, chú nói với tôi: “Tôi không đến tìm ông ngoại cậu, tôi đến tìm cậu.”
Năm đó tôi mười bốn tuổi, đáng lẽ trong đầu phải đầy ắp những khuôn mặt xinh đẹp và cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống của người khác phái. Nhưng mỗi ngày tôi lại chỉ mơ về Ngu Trọng Dạ, đôi khi giấc mơ rất đẹp, đôi khi lại không đẹp lắm, nhưng lần nào thức dậy, tôi cũng phải tự ôm chặt lấy cơ thể mình mà không ngừng run rẩy, không có ngoại lệ.
Trong những năm về sau, tôi thường xuyên nhớ lại, rốt cuộc tôi đã yêu chú ấy vào ngày nào, có phải là vào buổi chiều giữa mùa xuân đượm hương hoa hồng ấy không? Sau đó tôi nhận ra, không, tôi đã yêu chú ấy từ sớm hơn rất nhiều, sớm hơn cả khi chú ấy đưa bàn tay đầy thiện ý ra cho một thằng nhóc đang trong bước đường cùng, từ lúc đó thằng nhóc ấy đã không thể thoát ra nữa rồi.
Chú ấy chính là giấc mơ kéo dài mười tám năm của tôi, dài như vậy, đẹp như vậy, nhưng một kẻ tên Hình Minh lại chỉ mất vài tháng đã cướp chú ấy đi, bảo tôi cam tâm thế nào đây.
Nghĩ đến đây, tôi lại trở mình trên giường, đau đớn đến chết đi sống lại, nước mắt tuôn như suối. Tôi liên tục gào thét trong lòng, hét lên câu ngu xuẩn mà tất cả những kẻ si tình trên đời này đều sẽ nói: Rõ ràng là tôi đã gặp người ấy trước, rõ ràng là tôi đã yêu người ấy trước.
Hết chương 3.
Lời tác giả: Cái câu “Tôi không tới tìm ông ngoại cậu, tôi tới tìm cậu” thực sự chỉ là Ngu Trọng Dạ thuận miệng nói ra thôi. Mọi người so sánh đoạn này trong Môi súng và Cô độc thì sẽ thấy, trong Môi súng Ngu Trọng Dạ nói đùa là “Tôi tới tìm cậu” là đang ở góc nhìn Thượng Đế; nhưng ở góc nhìn của Lạc Ưu thì người này đang nói “Tôi tới tìm cậu” với cậu ta một cách vô cùng nghiêm túc.
Tiện thể thì tôi chia sẻ một giọng nam nhỏ tuổi Na Uy hát aria Người có hay tình yêu là gì ở
đây
.
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.