Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 5: Thế giới không nhỏ bé

Không ai biết liệu cái chết của một quân cờ nhỏ có ảnh hưởng đến chiến thắng toàn cục hay không.
Tôi thực sự không nhìn thấy cái “thế giới không nhỏ bé” trong mắt Hình Minh, và cũng không để tâm đến nó, nhưng rốt cuộc câu nói đó của cậu ta đã khiến tôi nhớ lại một chuyện cũ.
Khi đó tôi còn chưa tốt nghiệp, tranh thủ kỳ nghỉ hè để đi thực tập tại một chương trình phát thanh tên là “Tiếng Nói Đông Á”. Đó là ngày đầu tiên tôi làm phát thanh viên, cộng sự của tôi tên là Bối Anh Kiệt, một phát thanh viên kỳ cựu đã có hai mươi năm kinh nghiệm. Tôi không dám dùng tên “Lạc Ưu” nên đã tự xưng là “Gia Ngôn” ở phần đầu chương trình, dù sao thì tôi cũng không thích cái tên mới này, cả họ lẫn tên đều quá nặng nề với tôi.
Tiếng Nói Đông Á là một chương trình trò chuyện buổi tối, tỷ suất người nghe luôn ở mức trung bình, trong đó có một phần tương tác qua điện thoại cũ rích, thính giả gọi vào có thể trò chuyện và thảo luận với phát thanh viên về những vướng mắc trong cuộc sống, hoặc đơn thuần là than thở hay yêu cầu bài hát. Lúc bắt đầu chương trình, tôi thể hiện khá tốt, thành công an ủi một người mẹ đang lo lắng tột độ về việc học hành của con cái. Vừa gác máy thì cuộc gọi thứ hai đã tới ngay.
Và ngay khi cuộc gọi được kết nối, thính giả này đã nói, tôi sắp chết rồi.
Tôi đã gặp rất nhiều vấn đề nan giải trong suốt sự nghiệp phát thanh viên sau này, như tin tức quan trọng cần chen ngang khẩn cấp, sự cố thiết bị khó khắc phục và cả màn hình nhắc thoại đột nhiên đen ngòm khi đang phát sóng trực tiếp… lần nào tôi cũng có thể biến nguy thành an nhờ vào năng lực chuyên môn. Duy chỉ lần này, giống như đi khai hoang lần đầu, tôi đã không lường trước được tình huống như vậy sẽ xảy ra, hoàn toàn quýnh quáng.
Đầu dây bên kia là một giọng nam rất trẻ và dễ nghe, hơi khàn nhưng toát ra một vẻ kiêu ngạo quen thuộc đến lạ. Cũng khó giải thích được việc tôi đưa ra phán đoán này kiểu gì, nhưng luôn cảm thấy chắc hẳn thân phận của thanh niên này không hề tầm thường.
Chàng trai nói với tôi qua điện thoại rằng anh ta đang ở Arna Lop Nur, và lý do anh ta chọn cách kết thúc cuộc đời một cách độc đáo như vậy là để có thể lưu danh trên báo chí, bất hủ như Bành Gia Mộc và Dư Thuần Thuận*.
*Tên hai nhà thám hiểm nổi tiếng của Trung Quốc, cả hai đều có liên quan đến các cuộc thám hiểm ở sa mạc Lop Nur ở tỉnh Tân Cương, Trung Quốc, và đều gặp kết cục bi thảm trong hành trình của mình.
Arna Lob Nur mà chàng trai nói nằm ở giữa lòng chảo Tarim thuộc Tân Cương, là một sa mạc lớn có tổng diện tích ba trăm ngàn cây số vuông. Tôi không biết lời anh ta nói là thật hay giả, cũng không có bất kỳ kỹ năng tâm lý học chuyên môn nào về để can thiệp vào hành vi tự sát của người khác. Tôi chỉ có thể tiếp tục trò chuyện với anh ta bằng sự chân thành: “Anh chọn gọi điện thoại đến đài phát thanh, phải chăng vẫn hy vọng có người có thể lắng nghe nỗi đau của mình? Vậy anh có muốn trò chuyện với tôi không, điều gì khiến anh cảm thấy “kết thúc” là lựa chọn duy nhất hiện tại?” Sẵn giấy bút trong tay, tôi vừa dò hỏi đối phương xem có thể lấy được thông tin hữu ích nào không, vừa nhanh chóng viết vào giấy cho Bối Anh Kiệt bên cạnh, bảo ông ta liên hệ cảnh sát ở Arna Lob Nur, nhanh chóng xác định vị trí của thanh niên.
“Tôi tìm mãi mới tìm được một cái đồi cát có tí tín hiệu, đây chỉ là số tôi bấm bừa thôi, tôi cũng không biết sẽ gọi cho anh.” Chàng trai không nói anh ta đau khổ vì điều gì, chỉ nói mình đã đau khổ rất lâu rồi, không uống nước, không ăn gì, anh ta không nhớ trạng thái này đã kéo dài bao lâu, nhưng anh ta tin chắc rằng mình sắp chết rồi.
Tôi thử tiếp tục an ủi người bên kia đầu dây: “Đau khổ rất lâu chứng tỏ anh cũng đã kiên trì rất lâu rồi, đối với hầu hết con người trên đời này, từ bỏ là bản năng, kiên trì mới cần lòng can đảm. Chỉ riêng điểm này thôi anh đã rất đáng nể rồi. Dù có thể tôi không hoàn toàn hiểu được và không thể chia sẻ nỗi đau của anh, nhưng anh có thể cho phép tôi tìm một lối thoát cùng anh không… có lẽ nó nằm ở ngay khúc cua trước vực thẳm thôi.”
“Giúp tôi tìm lối thoát? Phát thanh viên các người đúng là chỉ giỏi nói mấy lời bùi tai.” Chàng trai khẽ cười khàn: “Anh vẫn chưa hiểu ra à? Tôi đang ở giữa sa mạc lớn, lạc đường rồi, điện thoại cũng sắp hết pin, tôi khát khô cả cổ, kiệt sức rồi, tôi không muốn đi ra ngoài, cũng không thể đi ra ngoài được nữa.”
Lúc này, Bối Anh Kiệt lặng lẽ lắc đầu với tôi, đồng thời viết vài câu lên tấm bảng. Đạo diễn đã khẩn cấp liên hệ với cảnh sát và đội tìm kiếm cứu hộ chuyên nghiệp ở Arna Lob Nur, nhưng bên kia cho biết gần đây không có ai khai báo đi vào khu vực không người, chỉ dựa vào chút thông tin hiện có này thì cứu người chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lời này không sai. Ngay cả khi cảnh sát có thể định vị được chàng trai thông qua số điện thoại này, nhưng sa mạc rộng lớn mênh mông, phạm vi bức xạ thực tế của một trạm tín hiệu vượt quá ba mươi cây số, hoàn toàn không thể định vị chính xác. Tôi cần thêm thông tin để cứu người, thế là tôi đột nhiên nói với anh ta: “Vì giờ phút này anh đang ở Arna Lob Nur, vậy thì chắc chắn anh không thể bỏ lỡ thắng cảnh núi Hoa Hồng và hồ Nguyệt Nha rồi.”
*Nguyệt Nha Tuyền là một hồ nước có hình như trăng lưỡi liềm ở một ốc đảo cách thành phố Đôn Hoàng 5km về phía tây nam, thuộc tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Địa danh còn lại là Lạc Ưu bịa.
“Núi Hoa Hồng hồ Nguyệt Nha? Tôi chưa bao giờ nghe nói đến nơi này, chắc chắn anh đang lừa tôi.”
“Tôi không lừa anh, tôi đã từng tận mắt nhìn thấy. Anh miêu tả vị trí của mình càng chi tiết càng tốt cho tôi nghe, tôi có thể chỉ cho anh đến tìm thấy nơi đó.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chàng trai chìm vào im lặng một lúc.
“Anh còn sợ nói với tôi những điều này à?” Một người bình thường sẽ không nghĩ đến việc tự sát ở sa mạc mênh mông, anh ta còn nhắc đến Bành Gia Mộc và Dư Thuần Thuận, rõ ràng là có khả năng bị thu hút bởi phong cảnh sa mạc và kỳ quan thiên nhiên. Thế là tôi mạnh dạn tiếp tục khích lệ, “Anh sắp rời khỏi thế giới này rồi, chẳng lẽ không muốn nhìn ngắm phong cảnh đẹp nhất thế giới trước khi rời đi sao?”
Ngay vào khoảnh khắc mấu chốt có thể moi được thông tin quan trọng, Bối Anh Kiệt bên cạnh tôi lại đưa tay ra, cố gắng ngắt cuộc gọi của chàng trai này.
“Hình như tín hiệu bị ngắt rồi…” Chớp mắt một cái, ngón tay ông ta đã định ấn nút ngắt cuộc gọi trên thiết bị.
TruyenLau.com “Dừng tay!” Tôi vội vàng quát ông ta, “Ông muốn làm gì?”
Tín hiệu không ổn định thật, giọng nói từ đầu dây bên kia cũng bị ngắt quãng. Gã Bối Anh Kiệt này muốn tranh thủ cơ hội để cắt đứt hy vọng sống của một thanh niên, lại còn cố ý lừa dối tôi là đạo diễn đã tìm cho thính giả này một bác sĩ tâm lý, có thể chuyển cuộc gọi của anh ta đi, để người có chuyên môn xử lý.
“Ông có biết tôi là ai không?” Thấy Bối Anh Kiệt hoảng sợ gật đầu, tôi lại nghiêm giọng, “Biết rồi sao còn không buông tay ra?!” Đây là lần đầu tiên tôi công khai nhắc đến ông ngoại trước mặt người khác, quả nhiên có hiệu quả ngay lập tức. Ngón tay Bối Anh Kiệt vẫn đặt trên nút gọi, giật giật hai ba cái một cách kỳ lạ, mắt ông ta cũng chăm chú nhìn vào mắt tôi, cứ thế đối mặt với tôi một cách vi diệu trong vài giây, cuối cùng cũng chịu thua. Trong phòng phát thanh, mọi người đều nín thở không dám động đậy.
Có lẽ nghe thấy cuộc tranh cãi của chúng tôi, chàng trai đột nhiên hạ giọng hỏi tôi: “Gia Ngôn, anh vẫn còn đó chứ?”
Tôi vội vàng đảm bảo với anh ta: “Tôi vẫn ở đây.”
Chàng trai lại hỏi: “Trước khi tôi hoàn toàn mất liên lạc với thế giới này, anh sẽ luôn ở đó chứ?”
“Đương nhiên, tôi sẽ luôn ở bên anh, tôi còn muốn đưa anh tìm đến núi Hoa Hồng nữa.”
“Anh đã đến đó sao thật sao, nơi đó thật sự rất đẹp à?”
“Tôi đã đến đó thật, nơi đó cũng đẹp thật. Chỉ là không ghi lại trên bản đồ nên phải dựa vào một chút duyên phận nếu muốn tìm được nơi ấy.” Tôi ngừng lại, “Ví dụ như anh bấm bừa một số điện thoại lại gọi cho tôi, tôi thấy duyên phận này cũng đủ rồi.”
“Nghe anh nói giống như là chốn đào nguyên ấy nhỉ.” Chàng trai khẽ cười.
“Đúng là một nơi giống chốn đào nguyên.” Tôi cũng cười, “Muốn đến Núi Hoa Hồng thì đi bộ là tốt nhất. Lúc đó chúng tôi được hướng dẫn viên dẫn đường, đi qua một rừng dương liễu*, lại gặp vài con cáo sa mạc. Ban đầu có hơn chục người, có người dần dần bị tụt lại, có người ngay từ đầu đã không tin, do dự mãi rồi chọn quay lại đường cũ… Cứ đi tiếp về phía trước, cảnh vật ngày càng hoang vu, đường cát ngày càng hiểm trở, bất ngờ quay đầu lại mới phát hiện, hóa ra chỉ còn lại mình tôi. Tôi tiếp tục đi, từ ban ngày đến đêm tối, rồi không biết đã đi một mình trong bóng tối bao lâu, tôi bỗng nhìn thấy Mặt Trời nhô lên phía trước, non nước hiện ra giữa rặng mây tím. Núi vàng óng, nước trong veo, hoa hồng đỏ rực như lửa trải dài từ dưới chân mình đến tận chân trời…” Tôi thì thầm rủ rỉ, cố gắng miêu tả cảnh đẹp hư ảo đó cho anh ta. Dường như ngọn núi kết bằng hoa hồng và dòng suối trong veo như trăng đã thực sự hiện ra trước mắt, tôi nói với anh ta, trước một sinh mệnh đầy kiên cường như vậy, trước một kỳ tích vĩnh cửu và hùng vĩ như vậy, anh sẽ nhận ra rằng tất cả những hiểm nguy và khổ nạn trong cuộc đời này, hóa ra đều có thể cười xòa mà bỏ qua.
*Cây dương liễu hay bạch dương sa mạc là một loài cây thuộc họ Liễu, được biết đến với khả năng sống sót trong môi trường khắc nghiệt, đặc biệt là ở các vùng sa mạc và bán sa mạc.
Quả thật chàng trai đã bật cười, nhưng tiếng cười yếu ớt hơn và cũng khàn hơn. Rồi cuối cùng anh ta cũng nói ra vị trí của mình, anh ta nói mình vào sa mạc từ vị trí hai trăm mét trước trạm xăng số 2 của Quân đoàn 2 Tân Cương, anh ta đi về phía Tây cho đến khi hết xăng cạn nước mới dừng lại.
Cuối cùng, anh ta trịnh trọng nói với tôi một tiếng “cảm ơn”, rồi cuộc gọi ngắt kết nối.
Gọi lại thì điện thoại đã tắt máy.
Đêm đó, tôi đã công khai thân phận cháu ngoại của Lạc Diệc Phổ, đã cố gắng hết sức để cứu một mạng người, nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn không như ý muốn.
Cảnh sát và đội cứu hộ ở Arna Lob Nur đã lái xe về phía Tây theo thông tin tôi cung cấp, cuối cùng cũng tìm thấy chàng trai đó sâu trong lòng sa mạc hơn hai mươi cây số. Chỉ có điều, khi tìm thấy người thì anh ta đã là một thi thể rồi.
Một cái xác cô độc nằm trên cồn cát, mắt mở trừng trừng nhìn lên trời.
Một cuộc giải cứu không mấy thành công, ai ngờ sau đó vẫn còn dư âm. Vài ngày sau, ông cụ sai thư ký gọi tôi về nhà, chỉ trích tôi không nên vì một người không quan trọng mà nói ra những lời như vậy trong một chương trình phát sóng trực tiếp.
“Sao lại là không quan trọng, đó là một mạng người mà!” Kể từ khi trở về nhà họ Lạc, đây là lần đầu tiên tôi cãi lại ông ngoại, “Ngay cả khi chỉ có một phần mười ngàn hy vọng cứu sống, vì một phần mười ngàn đó, cháu cũng không thể từ bỏ…”
“Vậy kết quả thì sao?” Ông cụ nhấp một ngụm trà Long Tỉnh thượng hạng, bâng quơ hỏi nhẹ tênh, “Cháu đã cứu được người đó chưa?”
Một câu khiến tôi nghẹn lời.
Lúc này, thư ký của ông cụ ân cần đưa cho tôi một số tài liệu đã được in ra, hóa ra ông ấy đã thu thập một số bình luận của cư dân mạng trên diễn đàn chương trình và các nền tảng khác, điều khiến tôi ngạc nhiên là đối với sự can thiệp trực tiếp của mình, những lời chỉ trích tiêu cực lại nhiều hơn hẳn những lời khen ngợi…
“Phát thanh viên không chuyên nghiệp, đây chính là một vụ giết người!”
““Anh sắp rời khỏi thế giới này rồi”, sao có thể nói những lời kích thích như vậy với một người vốn đã muốn chết chứ…”
Đa số mọi người đều cho rằng tôi không khác gì hung thủ, nhìn những bình luận đầy phẫn nộ này, bản thân tôi cũng dần tin rằng mình đã làm một việc thừa thãi.
Thư ký tiếp tục tận tình dạy bảo tôi: “Cậu công khai thân phận của mình với người của đài phát thanh, đồng nghĩa với việc nói cho cả thế giới biết rằng cháu ngoại của phó chủ tịch tỉnh đang nhúng tay vào chuyện này. Người đó được cứu sống chưa chắc cậu đã được tiếng tốt, nhưng nếu người đó chết, người khác sẽ nghi ngờ có phải cậu can thiệp không đúng mực mới gây ra bi kịch không. Ai mà biết chuyện này có bị kẻ thù chính trị của ông ngoại cậu lợi dụng hay không, ai mà biết cái chết của một quân tốt có ảnh hưởng đến chiến thắng toàn cục hay không.”
Lúc này tôi mới hiểu ra, hẳn là lúc đó Bối Anh Kiệt cũng đã nhận được sự chỉ đạo của cấp trên nên mới muốn lấy cớ mất tín hiệu để ngắt cuộc gọi, hòng tách tôi ra khỏi “cái chết của một quân tốt”.
“Lạc Ưu này, cháu khiến ông ngoại thất vọng quá.” Khi nói những lời này, vẻ mặt của ông cụ u sầu rầu rĩ, nhưng đáy mắt lại lộ ra một chút chán ghét rất khó nhận ra, tôi nhìn thấy rõ, đó là chán ghét. Nhưng rất nhanh, ông ấy lại khoác lên mình vẻ bề ngoài của một người lớn hiền từ trong nhà. Ông ấy lại gọi tên tôi, Lạc Ưu, sau đó tiết lộ cho tôi quy tắc ngầm quan trọng nhất trong giới công quyền:
Cháu có thể mang lòng Khổng Mạnh, nhưng phải hành xử theo kiểu Tào Lưu*. Cháu phải nhớ kỹ rằng mình sinh ra đã không ở cùng một thế giới với những người ở tầng lớp thấp hơn, cháu phải nhìn lên.
*Khổng Mạnh là nói chung Khổng Tử và Mạnh Tử, hai nhà tư tưởng có ảnh hưởng lớn của Trung Hoa, đặc biệt trong Nho học. Tào Lưu dùng để chỉ hai nhân vật lịch sử nổi tiếng thời Tam Quốc là Tào Tháo và Lưu Bị. Đây là hai thế lực lớn đối đầu nhau trong cuộc chiến tranh giành quyền lực và lãnh thổ, tạo nên cục diện Tam Quốc phân tranh.
May mà tôi đã dùng tên cũ trong chương trình, may mà lúc đó Internet chưa phát triển, toàn bộ sự việc không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng hơn. Cuối cùng ông cụ cũng được như nguyện, thuận lợi ngồi lên vị trí mà ông muốn.
Tôi chỉ được phép biết rằng chàng trai đã chết tên là Quảng Lăng Sinh, hai mươi tư tuổi, là một nhiếp ảnh gia tự do đến từ Ma Cao. Tôi đoán là phía ông cụ đã phái người can thiệp, tất cả các bài viết liên quan đến Quảng Lăng Sinh trên mạng đều bị xóa sạch, tựa như những dấu chân bị vùi lấp trong bão tuyết.
Sau đó tôi đã tìm mọi cách để có được một bức ảnh của Quảng Lăng Sinh, đó là một bức di ảnh. Trong bức ảnh đen trắng, chàng trai để tóc dài ngang vai, môi mỏng mặt gầy, mày thanh mắt sáng, rất phù hợp với ấn tượng rập khuôn của tôi về giới nhiếp ảnh gia. Điều khó quên nhất là anh ta có đôi mắt màu hổ phách, dịu dàng mà quyến rũ, và đôi mắt đó vẫn luôn lặng lẽ nhìn tôi từ trong bóng tối suốt một thời gian dài. Dù bề ngoài vẫn tỏ ra thờ ơ, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, tôi vẫn luôn cảm thấy xót xa vì anh ta.
Không còn bất kỳ thông tin nào khác nữa.
Rồi dần dà, ngay cả đôi mắt màu hổ phách trong bóng tối ấy cũng từ từ biến mất.
Có lẽ đây lại là một việc thừa thãi.
Hết chương 5.
Zen: Quảng Lăng Sinh cũng ở Ma Cao, không biết có liên quan gì đến việc Lạc Ưu tới Ma Cao sau này không, còn gặp cậu Mục chứ ;-;
Tiện thì mọi người nhớ đọc kỹ phần mình note ở mục lục nhé.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu