“Em không tự sát.”
Đó là câu đầu tiên mà Mục Lãng Thanh nói với tôi khi cả hai cùng ngồi trên chiếc xe cứu hộ của cục quản lý để rời đi, cũng là câu đầu tiên mà cậu ấy nói với người bố Mục Khánh Sâm của mình sau khi thoát khỏi Arna Lop Nur vào mùa hè đổ lửa tháng Tám năm 2011.
Mục Lãng Thanh mười tám tuổi vẫn là một cậu ấm nhà giàu chính hiệu, tiêu xài xa hoa và huênh hoang tự mãn. Vì trong lòng có tí “tế bào văn nghệ” lãng mạn và chủ nghĩa cá nhân, cậu ấy chán học ham chơi, suốt ngày lêu lổng với một nhóm nghệ sĩ trẻ chưa nổi tiếng. Không lâu sau, cậu ấy đã yêu đương với một nhiếp ảnh gia người Ma Cao hơn mình bảy tuổi tên Quảng Lăng Sinh.
Có lẽ vì tuổi còn trẻ và quan điểm sống không hợp nhau, mối quan hệ thân mật này chỉ kéo dài nửa năm, và trong nửa năm đó, những cuộc cãi vã không hồi kết và những xung đột vô nghĩa đã diễn ra liên tục. Cuối cùng, Mục Lãng Thanh chủ động thú nhận với người yêu lớn tuổi hơn rằng mình đã nhầm lẫn khát khao và ham muốn hướng về nghệ thuật thành tình yêu, giờ đây cậu ấy muốn sửa sai, cậu ấy muốn chia tay. Điều bất ngờ là Quảng Lăng Sinh không níu kéo quá nhiều mà chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất… anh ta muốn tổ chức một triển lãm nhiếp ảnh cá nhân với chủ đề sa mạc, và muốn Mục Lãng Thanh đi cùng mình đến Arna Lop Nur để chụp một bộ ảnh, coi như quà chia tay.
Trước đây, Quảng Lăng Sinh đã từng đương đầu với bão cát để vượt qua dãy núi Altyn-Tagh hoang vu, cũng từng một mình đặt chân vào vùng đất hoang vu Khương Đường cao hơn năm ngàn mét. Vị nhiếp ảnh gia trẻ tuổi này say mê việc dùng máy ảnh để lưu giữ vẻ kỳ bí và hoang dã của thiên nhiên, cũng chính sự say mê phi thường này đã từng làm Mục Lãng Thanh cảm động sâu sắc khi đứng trước những tác phẩm nhiếp ảnh xuất sắc kia.
Không cần phải dây dưa rắc rối, cũng không phiền phức kiểu khóc lóc làm loạn đòi thắt cổ, Mục Lãng Thanh vốn đã cảm thấy có lỗi nên đương nhiên không thể từ chối một yêu cầu đơn giản và trực tiếp như vậy. Quảng Lăng Sinh quen thuộc với đại lục hơn cậu ấy, nói rằng sẽ đi cùng vài người bạn. Nhưng khi đến thị trấn Arna Lop Nur, người kia mới nói cho cậu ấy biết rằng những người bạn trong giới nhiếp ảnh của họ đã đột ngột hủy hẹn, chỉ có hai người đi vào sa mạc.
Lúc đó Mục Lãng Thanh vẫn chưa biết, đây gần như là một chuyến chia tay có đi mà không có về.
Bọn họ lái chiếc xe việt dã mà Quảng Lăng Sinh thuê từ vị trí phía trước trạm xăng số 2 của Quân đoàn 2 Tân Cương để vào sa mạc, khác với dự định ban đầu là chỉ chụp ảnh ở khu vực bên rìa, Quảng Lăng Sinh lại đạp ga đi thẳng về phía Tây. Sau khi liên tục đi qua những ngọn đồi gồ ghề cao thấp và những cồn cát mênh mông bất tận, họ đã tiến sâu vào lòng sa mạc. Mới đầu, Mục Lãng Thanh còn bị choáng ngợp trước vẻ đẹp hùng vĩ như trong sử thi trước mắt, cậu ấy liên tục xuống xe chụp ảnh, dần dần mới cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Mãi đến khi bánh xe bị kẹt trong một vùng cát mềm không thể di chuyển được, Quảng Lăng Sinh mới thú nhận với cậu ấy, rằng trên xe không có điện thoại vệ tinh, cũng không có bất kỳ vật dụng sinh tồn nào. Anh ta vốn không hề nói cho bất kỳ ai biết chuyện họ đã vào vùng đất hoang vu này, anh ta đến đây không phải vì “triển lãm sa mạc cá nhân” hư cấu nào đó, mà là để tự tử với Mục Lãng Thanh.
Mục Lãng Thanh thật sự trở tay không kịp trước việc người yêu cũ trở nên cực đoan đến mức này. Vệt bánh xe lúc đi đến đã bị cát vàng phủ lấp, tín hiệu điện thoại và GPS cũng biến mất không dấu vết, ban đầu cậu ấy còn đợi cứu hộ tại chỗ, nhưng liệu sẽ có ai đến cứu những kẻ lạ mặt không báo cáo đây? Cậu ấy cũng nghĩ đến việc đi bộ ra khỏi sa mạc, nhưng khi cả hai rời khỏi xe và phơi mình dưới cái nóng bảy mươi độ trên mặt đất, chỉ chưa đầy mười phút, bọn họ đã không chịu nổi nữa.
Quảng Lăng Sinh xuất hiện triệu chứng sốc nhiệt trước, anh ta ngã quỵ xuống đất, thân nhiệt tăng đột ngột và lên cơn động kinh. Mặc dù Mục Lãng Thanh đã nhanh chóng cứu người trở lại xe, nhưng tình trạng của anh ta không hề chuyển biến tốt hơn mà còn xấu đi rất nhanh.
Lại một buổi chiều khác ở sa mạc, nhiệt độ giảm xuống và bão cát bắt đầu nổi lên. Có lẽ là hồi quang phản chiếu, Quảng Lăng Sinh tỉnh táo trong chốc lát, gào lên rằng mình không thể ở trong không gian chật hẹp của xe nữa, muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành. Và người này đã làm như vậy thật. Anh ta bò ra khỏi chiếc xe offroad đã nằm im lìm từ lâu, ngửa mặt nằm trên một cồn cát, màu đỏ đen kỳ dị xuất hiện trên khắp khuôn mặt anh ta, tay chân co giật yếu ớt giống như một miếng thịt vừa nướng trên than.
Mục Lãng Thanh biết rõ nếu cứ tiếp tục như vậy thì cả hai sẽ chết chắc. Cậu ấy nhớ rằng điện thoại vẫn còn tín hiệu yếu khi ở rìa sa mạc, nên muốn một mình đi cầu cứu trước.
Đeo trên lưng chiếc ba lô duy nhất mà mình mang theo trong chuyến đi này, cũng lấy luôn chiếc điện thoại có tín hiệu tốt hơn của Quảng Lăng Sinh, Mục Lãng Thanh đi về phía Đông, tiến về những ngọn đồi cao chót vót được tạo thành từ đất sét và sa thạch. Cậu ấy vẫn liên tục ngoái đầu nhìn lại khi rời đi, cậu ấy thấy Quảng Lăng Sinh nằm ngửa, nửa thân dưới đã bị cát vàng vùi lấp nhưng vẫn không hề nhúc nhích.
Cậu ấy nghĩ có lẽ anh ta đã chết rồi.
Bóng đêm khiến cậu ấy không thể nhìn rõ vẻ mặt của Quảng Lăng Sinh, có lẽ người này chết rồi mà khóe miệng vẫn còn nở một nụ cười đắc ý. Vì nếu cả hai cùng chết trong sa mạc, họ sẽ hoàn thành nguyện vọng “sống không chung chăn chết chung một huyệt”. Còn nếu câu chuyện kết thúc bằng một người chết một người sống, anh ta cũng có thể dùng cái chết để trói buộc Mục Lãng Thanh cả đời.
Ban đầu Mục Lãng Thanh rất hận kẻ đã gây ra chuyện tai bay vạ gió này, nhưng khi cái chết thực sự cận kề, hận thù lại bị thay thế bằng những ký ức đẹp đẽ ngày xưa. Cậu ấy cảm thấy tiếc nuối và thậm chí là đau buồn cho kẻ si tình này, chia tay đâu phải là ngày tận thế gì, sao phải tìm đến cái chết?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng sa mạc về đêm đầy rẫy những cái bẫy nguy hiểm, cát vàng của Arna Lop Nur đã che lấp mọi dấu vết của sự sống. Chẳng bao lâu sau, cậu ấy đã lạc đường trong lúc tìm kiếm tín hiệu, cậu ấy ngã từ trên đỉnh đồi cát bị sụp bất ngờ, mắt cá chân trật khớp do va vào một tảng đá cứng. Cậu ấy vừa tiếp tục lê cái chân bị thương vượt qua chông gai, vừa giơ điện thoại lên tìm kiếm tín hiệu, mỗi lần tìm không thấy, cậu ấy lại chửi thề một câu. Trong sự tuyệt vọng, số lần cậu ấy chửi thề đã nhiều hơn cả đời cộng lại. Xung quanh là sa mạc mênh mông không thấy điểm cuối, cảm giác bị cả thế giới bỏ lại đã khơi dậy tất thảy những nỗi đau và cay đắng trong cuộc đời này, ví dụ như bị mẹ ruột bỏ rơi, bị gia đình ghẻ lạnh… Nói cách khác, cậu ấy cũng muốn từ bỏ.
Cậu ấy đã cố gắng gọi điện báo cảnh sát nhưng không thành công, nào ngờ khi pin điện thoại sắp cạn, một số điện thoại mà cậu ấy bấm bừa trong lúc tuyệt vọng lại có phản hồi, cậu ấy nghe thấy một giọng nói từ đầu dây bên kia, một giọng nói như tiếng trời…
Đó là giọng của tôi.
“Xin chào, tôi là Gia Ngôn của “Tiếng Nói Đông Á”. Tôi có thể giúp gì cho bạn không?”
Cuối cùng cuộc gọi đó đã bị ngắt. Nhưng cậu ấy đã ôm trong lòng niềm khao khát với núi Hoa Hồng để nỗ lực tự cứu mình lần cuối cùng. Cơ thể đã khô cạn quá mức, không còn nhận ra đường cũ và không thể đi bộ trở lại xe nữa. Nhưng bình minh ở Arna Lop Nur sẽ mang đến mùi kali nitrat nồng nặc và nhiệt độ khắc nghiệt đáng sợ, thế là cậu ấy bỏ lại chiếc điện thoại của Quảng Lăng Sinh, tiếp tục chật vật đi bộ, cuối cùng nằm im lìm dưới bóng một tảng đá khổng lồ. Cậu ấy dùng áo phông và áo sơ mi trong ba lô làm khăn trùm đầu và vải đắp, quấn quanh mặt và tay chân để ngăn chặn sự mất nước của cơ thể ở mức tối đa, say đó chờ đợi cứu hộ hoặc cái chết gõ cửa.
TruyenLau
Khi đó Mục Lãng Thanh còn chưa biết, vì tôi kiên quyết cứu người nên cuối cùng cảnh sát địa phương đã tập hợp lực lượng và tổ chức đội cứu hộ dân sự, cùng nhau tiến hành tìm kiếm toàn diện từ trạm xăng số 2 về phía Tây… Mục Lãng Thanh nói với tôi, khi một thành viên của đội cứu hộ dân sự xuất hiện trước mặt, một giọt nước mắt đã trào ra từ đôi mắt đã hoàn toàn khô cạn của cậu ấy như kỳ tích. Lúc đó cậu ấy chỉ biết một điều, rằng cả đời này mình sẽ không thể quên giọt nước mắt đó, cậu ấy cũng biết, dù chưa từng gặp mặt và chưa từng quen nhau, cả đời này cậu ấy sẽ mãi mãi không thể quên được tôi.
Cứu người như cứu hỏa, cần phải tìm kiếm trên sa mạc rộng ba trăm ngàn cây số vuông trong thời gian ngắn, đội cứu hộ quyết định chia thành từng nhóm hai người để tách ra hành động. Mục Lãng Thanh được hai thành viên của đội cứu hộ dân sự cứu. Vì lo lắng sẽ bị gia đình trách phạt, cậu ấy đã lập tức yêu cầu bên kia không được báo cáo về sự tồn tại của mình cho chính quyền.
Trên thực tế, không ai hiểu cha bằng con cái. Mục Khánh Sâm luôn có ý định chuyển hướng từ kinh doanh sang con đường “tư bản đỏ*”, nhưng cái danh “vua sòng bài” tự nhiên đã khiến ông thua kém đối thủ lâu năm một bậc. Thế nên ông ấy đặc biệt chú trọng đến danh tiếng tại đại lục của bản thân và thế hệ sau. Trước vụ tai tiếng gây chết người của con trai, ông ấy vừa ngấm ngầm dàn xếp để những người có liên quan giữ im lặng, vừa ra lệnh cho con trai nhanh chóng về Hồng Kông, tuyên bố sẽ giải quyết bằng luật lệ trong nhà.
*Được dùng để mô tả sự thống trị của các doanh nghiệp nhà nước và các tập đoàn lớn có sự hậu thuẫn từ chính phủ Trung Quốc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tôi không có ý định tự sát, là anh ta một mực tìm đến cái chết, là anh ta lừa tôi… Mà thôi, tôi không muốn nhắc lại chuyện này nữa, dù sao thì mọi chuyện đã thành ra thế này, không liên quan gì đến tôi hết.” Dù bị ép quỳ trong từ đường nhà họ Mục, Mục Lãng Thanh vẫn không chịu khuất phục trước cha mình, “Thời đại nào rồi mà còn muốn xử lý bằng gia pháp chứ, phong kiến!”
“Mày vẫn còn nghĩ là không liên quan đến mình à? Nếu không phải ngày nào mày cũng lêu lổng với một đám không ra gì, thì sao có thể dính vào một vụ bê bối như vậy được?!”
“Anh ấy không phải là “người không ra gì”. Anh ấy là một nhiếp ảnh gia mới nổi đã đoạt giải, là một nghệ sĩ trẻ được quốc tế công nhận, giờ người ta đã đi rồi, bố không thể dành cho người đã khuất chút tôn trọng cơ bản nhất hả?” Dù còn trẻ nhưng Mục Lãng Thanh vẫn giữ được phong thái và văn hóa ứng xử, cậu ấy không hạ thấp người từng làm tim mình rung động thành một vũng máu lâu năm, cho dù đã chia tay và trải qua khó khăn sinh tử.
“Nghệ sĩ?” Tương tự, cũng không ai hiểu con bằng cha. Mục Khánh Sâm tỏ ra khinh thường trước những lời hùng hồn của con trai, cười lạnh nhục mạ cậu ấy, “Mày thân thiết với cái bọn nhiếp ảnh gia, nhà điêu khắc, nghệ sĩ sắp đặt, nhưng mày có hiểu nghệ thuật là gì không? Mày đọc được mấy cuốn sách về nghệ thuật rồi? Mày có những kiến thức lý luận liên quan hay hiểu được hệ sinh thái thương mại của một tác phẩm nghệ thuật từ khi hoàn thành cho đến khi lưu thông trên thị trường không? Mày cô độc quái gở, ỷ lại vào những nhóm nhỏ cũng gàn dở như mình trong khi lại xa lánh gia đình và bạn bè thực sự. Ngày nào mày cũng sống trong vô tri mơ màng, thích mạo hiểm làm những chuyện rồ dại, lúc thì chui vào mấy hang động ngập nước, lúc lại leo trèo trên núi như một con khỉ phát điên…”
“Đấy gọi là “cave diving” và “free soloing*”, đồ nhà quê.” Mục Lãng Thanh nhếch mép cười, ngắt lời và sửa lại lời cha mình bằng thái độ bất cần, “Dù sao thì trước giờ bố cũng chưa từng quan tâm đến sống chết của tôi, cần gì phải lo tôi có mạo hiểm hay làm chuyện điên rồ hay không? Đến giờ tôi vẫn nhớ như in, hồi nhỏ bị bắt cóc nhưng bố lại từ chối đưa tiền chuộc, bố có thể dễ dàng chi vài trăm triệu để mua trang sức hay biệt thự tặng cho mấy cô bạn gái, nhưng lại không chịu bỏ tiền ra để cứu con trai mình.”
*Cave diving, hay lặn hang động, là hoạt động lặn thám hiểm dưới nước trong môi trường hang động, yêu cầu kỹ năng, thiết bị và đào tạo chuyên biệt do tính chất phức tạp và nguy hiểm của môi trường này. Free soloing (hay Free solo climbing) là môn leo núi ngoài trời tự do, thay vì hoạt động theo nhóm, người chơi bộ môn này chỉ tham gia một mình. Người chơi sẽ không mang theo bất cứ hành trang gì bởi chúng sẽ vướng víu, làm nặng cơ thể và tạo ra những cản trở nhất định khi chinh phục các đỉnh núi.
Tôi có tình cờ lướt qua vụ án này trên mạng. Đó là một tên tội phạm khét tiếng tên Lương Tự Thông, ngay cả khi xã hội đen Hồng Kông hoành hành vào những năm 90, ngọn núi nào cũng có con hổ đứng đầu, thì gã này vẫn luôn là kẻ hung hãn và tàn bạo nhất trong số đó. Do liên tiếp lên kế hoạch bắt cóc nhằm vào những gia đình giàu có hàng đầu Hồng Kông, gã này còn được truyền thông Hồng Kông ví von là “vua áo cỏ”. Năm 1998, Lương Tự Thông tỉ mỉ lên kế hoạch bắt cóc con trai út của Tưởng Thụy Thần là Tưởng Mẫn Chi, năm tiếp theo lại giở trò cũ, bắt cóc cậu con út Mục Lãng Thanh của Mục Khánh Sâm. Nhưng trong hai vụ bắt cóc chấn động cách nhau chưa đầy một năm này, một con tin thì được gia đình chuộc về an toàn không hề hấn gì, còn một con tin lại chịu đủ mọi tra tấn, suýt bị giết chết, cuối cùng phải tự mình trốn thoát. Theo lời kể lại của Lương Tự Thông sau này, việc bắt hai cậu ấm đó không mấy khó khăn, vì giữa một đám trẻ con tóc đen mắt đen, vẻ ngoài của hai “đứa con lai” thực sự quá nổi bật.
Đương nhiên Mục Lãng Thanh sẽ không thừa nhận trước mặt cha mình rằng vụ bắt cóc đó đã gây ra một bóng ma tâm lý gần như không thể xóa nhòa cho cậu ấy khi còn nhỏ. Phần lớn những hành vi “kỳ quặc” liều lĩnh, có xu hướng tự hủy hoại bản thân của cậu ấy khi trưởng thành cũng là để lấp đầy sự thiếu hụt trong tâm lý này. Nhưng tôi lại nghĩ, có lẽ Mục Khánh Sâm cũng ngại thừa nhận trước mặt con trai, thời điểm đó Ma Cao sắp được trả về Trung Quốc, chắc chắn những nhà tư bản như ông ta còn đang hoang mang chết khiếp*, sợ phải chịu “cú đấm thép của chủ nghĩa xã hội”, nên e là cũng không còn tâm trạng để thương lượng với bọn bắt cóc nữa.
*
Hà Hồng Sân đã từng nói những lời tương tự trong một cuộc phỏng vấn ngoài đời thực. Ông ấy đã đau đáu và lo lắng rất lâu trước khi Hồng Kông và Ma Cao trở về Trung Quốc, sau khi trở về mới biết mọi chuyện tốt đẹp hơn rất nhiều. Và nguồn gốc câu nói “ngành cờ bạc đã chống đỡ nền kinh tế Ma Cao” của Mục Lãng Thanh trước đó cũng là từ Hà Hồng Sân, điều này không có nghĩa là tác giả ủng hộ cờ bạc nhé. Tôi chỉ có một câu để nói về chuyện đánh bạc thôi, cờ bạc mười lần thì thua chín lần, không cờ bạc là người chiến thắng.
“Mày lúc nào cũng trách tao thiên vị, nhưng mày nhìn cái bộ dạng này của mình xem, có xứng đáng là người nhà họ Mục không? Các anh chị của mày không là tiến sĩ thì cũng là thạc sĩ, có ai không phải sinh viên ưu tú của trường danh tiếng? Ngay cả đứa cháu gái sắp tốt nghiệp Đại học Columbia của mày cũng đạt được điểm gần như tuyệt đối ở tất cả các môn học. Còn mày thì sao? Sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông mà ngay cả tiếng Anh cũng không đạt yêu cầu.” Đối thủ truyền kiếp Tưởng Thụy Thần của ông ta đã phải đối mặt với rất nhiều rắc rối và trò cười vì vấn đề xu hướng tính dục của hai đứa con trai. Một người bảo thủ và truyền thống như Mục Khánh Sâm cũng rất khó chấp nhận nổi việc thằng con mình lại nổi loạn như vậy. Ông trực tiếp ra tối hậu thư cho cậu ấy, “Từ hôm nay trở đi, tao sẽ không tiếp tục dung túng cho mày làm bậy nữa. Đừng nghĩ mày là con trai của vua sòng bài thì sẽ nghiễm nhiên có được mọi thứ mình muốn, tao hoàn toàn có thể không để lại cho mày một xu.”
“Những tài sản khác tôi cũng không cần, nhưng hãy trả lại cho tôi con tàu của mẹ. Đó là thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi, bố đã nói sẽ cho tôi khi tôi trưởng thành.” Nào chỉ là thứ duy nhất, người mẹ Rosemary của cậu ấy từng là một người chia bài trên con tàu cờ bạc ấy, và đã từng sống trên đó một thời gian cùng đứa con trai bé nhỏ của mình, nói đó là ngôi nhà chung của hai mẹ con cũng không sai. Mục Lãng Thanh biết nói nhiều cũng vô ích, thế nên cậu ấy đã nói với cha mình, “Cược một ván đi, nếu tôi cũng có thể lấy được bằng thạc sĩ của một trường danh tiếng như các anh các chị…”
“Đánh cược” quả nhiên là mã di truyền khắc sâu vào xương tủy của hai cha con nhà này. Không cần con trai nói hết câu, Mục Khánh Sâm đã hào phóng tuyên bố, “Nếu mày làm được, du thuyền của mẹ sẽ thuộc về mày. Và từ nay về sau, mày muốn làm gì thì làm, muốn ở bên ai thì ở, tao sẽ không cản trở nữa, nhưng nếu mày không làm được thì tao sẽ quyên góp nó luôn. Còn một điều kiện tiên quyết nữa, ngoài học phí năm đầu tiên, tao sẽ không cho mày thêm một xu nào hết, mày phải tự kiếm học phí và chi phí sinh hoạt còn lại.”
“Được.” Đã quỳ cả đêm, Mục Lãng Thanh đứng dậy từ trong ánh sáng mờ ảo của từ đường, cậu ấy quay lưng lại, đón lấy ánh sáng chói chang của ngày mới. Cậu ấy thề với cha mình bằng giọng quả quyết chắc nịch, “Chấp nhận cược thì phải chấp nhận chịu thua, một là một hai là hai.”
Mục Khánh Sâm tin chắc mình sẽ thắng con trai trong ván cược này. Thằng nhãi ngu ngốc này không phải là dạng người có thể học hành, ông chỉ muốn mượn thất bại trong việc học để rèn giũa tính tình của con mà thôi. Nhưng khi Mục Lãng Thanh một mình đi đến bên kia đại dương, ông mới dần nhận ra, lần này thực sự khác với mọi khi. Sau một lần trải qua sống chết, đứa con trai út của ông đã vỡ vụn rồi tái tạo một lần nữa, bắt đầu lột xác, thay da đổi thịt.
Hết chương 33.
Lời tác giả:
Đừng tin mấy lời xàm l kiểu “Yêu người từ lần đầu nghe giọng” của bọn đàn ông, đây đúng là ơn cứu mạng không thể nào quên, nhưng nếu Lạc Du không “tỏa sáng như đóa hồng” thì có lẽ Tiểu Mục đã cho cậu ấy quyền của
VVVVVVVIP để đánh bạc ở tất cả các sòng bài ở Ma Cao mà không cần trả tiền để trả ơn rồi, đúng không?
Vì đúng là Tiểu Mục suốt ngày tự hủy tìm đường chết nên cậu ấy mới không mảy may bài xích chuyện Arna Lop Nur (thậm chí còn khao khát đến đó), cũng không hoàn toàn vì tuổi trẻ mà bị lừa đâu…
Còn một chương nữa mới kết thúc được nha mọi người.
*Hà Hồng Sân là một doanh nhân, tỷ phú Hồng Kông-Ma Cao.
Zen:
Minh họa chương 30, chương 32 và tranh cuối trong chuỗi 9 tranh của Asen:
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.