Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 6: Lại muốn mài giũa tính nết của tôi

Ngoài tình yêu đơn phương của tôi, còn có một tin tức khiến tôi và Hình Minh hoàn toàn trở mặt.
Một thầy giáo già, một tấm gương lao động mẫu mực đã cống hiến gần hết cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục nông thôn, đầu tiên là bị “Tầm Nhìn Phương Đông” của Hình Minh đặt nghi vấn xâm hại trẻ em, sau đó lại bị “Kết Nối Minh Châu” của tôi vạch trần việc tham ô quỹ từ thiện. Đến khi sự thật phơi bày, toàn bộ sự việc đã trở nên không thể cứu vãn, biến thành một trò hề chấn động cả nước, không ai có thể điều chỉnh lại được nữa.
Chỉ trách dạo ấy tôi triệt để bị ma xui quỷ ám, chỉ muốn cạnh tranh tỷ suất người xem với Hình Minh và chỉ muốn nhận được sự chú ý của Ngu Trọng Dạ. Hình Minh nổi tiếng bởi sự sắc sảo, tôi thì muốn sắc sảo hơn cậu ta, kết quả là tôi đã làm chương trình mà chưa kiểm chứng. Thậm chí để chiều lòng Ngu Trọng Dạ và xoa dịu Hình Minh, tôi sẵn lòng nhường vinh dự cao nhất của giới biên tập viên là giải thưởng Micro Vàng. Đúng như tôi từng nói với Hình Minh, tôi không quan tâm bất cứ ai, không để bụng bất cứ ai, nhưng tôi sẽ không bao giờ để thầy Ngu của mình phải khó xử. Ấy thế nhưng biên tập viên Hình này lại coi danh dự như rác rưởi, bất chấp hiểm nguy mà trực tiếp nhận hết trách nhiệm trong chương trình phát sóng trực tiếp của mình, khiến ai ai cũng biết về vụ án oan liên quan đến đủ các thế lực này, ngay lập tức tạo ra một làn sóng dư luận dữ dội.
Diễn biến của sự việc nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi, thầy giáo già Lưu Sùng Kỳ không hề tham ô, kẻ tham nhũng thực chất là một người khác, và người này hiện đang nắm giữ túi tiền của nhân dân cả nước, những năm gần đây còn liên tục cấu kết mập mờ với cậu cả của tôi và con trai ông ta, Lạc Tử Thành.
Sau khi sự việc bại lộ, vị hội trưởng Vưu có liên quan đã tự dọa bản thân đến chết, cuối cùng người chết án chìm, không bị liên lụy sâu hơn. Nhưng toàn bộ sự việc vẫn khiến đám họ hàng này của tôi rất cực kỳ bức xúc.
Bọn họ chỉ trích hành vi bất chấp của tôi trước mặt ông ngoại rất nhiều lần, yêu cầu tôi phải giải thích về những tổn thất của họ. Tôi hoàn toàn không bận tâm đến điều đó, trái lại là mẹ tôi, người ở xa nhưng lòng vẫn hướng về, bà đã lén lút lấy danh nghĩa của tôi để tổ chức một bữa tiệc mời đám người nhà họ Lạc, ý rằng nước lũ cuốn trôi miếu Long Vương*, tất cả những chuyện trước đây đều là hiểu lầm.
*Ám chỉ tình huống người trong cùng một nhóm, tổ chức hoặc gia đình vô tình gây hại, xung đột hoặc hiểu lầm lẫn nhau do không nhận ra mối quan hệ thân thuộc hoặc chung mục tiêu, chỉ việc “người nhà đánh nhau” hoặc “đồng đội gây tổn thương lẫn nhau” vì thiếu thông tin hoặc sự phối hợp.
Địa điểm bữa tiệc cũng do mẹ tôi chọn, một nhà hàng tư nhân tên là “Kia Ora”, không nằm trong khu vực trung tâm thương mại mà lại ẩn mình trong một khoảng sân nhỏ kiểu cũ của Bắc Kinh với tường đỏ ngói xám. Con đường quanh co ngoằn ngoèo, cánh cổng sơn đen thoạt trông có vẻ bình thường, nhưng những người ra vào đều là các quan chức hoặc nhân vật quyền quý không muốn bị chú ý.
Để mẹ tôi khỏi khó xử, tôi vẫn đến đúng giờ dù không hề muốn. Đến nơi mới biết, nhà hàng đã cho người đi hết, còn mấy người nhà họ Lạc đã ngồi vào chỗ trước rồi.
Đến giờ tôi vẫn không thích người nhà họ Lạc, đặc biệt là mấy người cùng thế hệ với tôi. Lạc Tử Thành lớn lên gầy hơn nhiều so với ngày bé, nhưng dù có vóc dáng cường tráng hơn mét tám, anh ta vẫn ti tiện và xấu xí như hồi nhỏ, cả người toát ra mùi hôi hám.
Phòng riêng rộng rãi bất ngờ, hai tầng trên dưới được thiết kế thông nhau một cách khéo láo, tạo thành một sảnh giữa cao bảy tám mét trông khá hoành tráng. Bên cạnh Lạc Tử Thành là một tên tùy tùng, chính là con trai của hội trưởng Vưu tên Vưu Văn Hàn. Vưu Văn Hàn vừa thấy tôi xuất hiện thì lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt oán hận cay độc, như thể chỉ muốn đâm tôi ba nhát sáu lỗ để báo thù cho người cha thối nát của gã ngay tại chỗ.
“Nguyên Gia Ngôn, mày đến muộn.” Người anh họ này chưa bao giờ coi tôi là người nhà họ Lạc, tôi cũng chẳng thèm quan tâm, tôi thấy Lạc Tử Thành nheo đôi mắt híp lại một cách kỳ quái: “Xin lỗi mà còn đến muộn, tao thấy mày vốn không có thành ý gì hết.”
“Ăn gì?” Tôi tự ngồi xuống, cũng chẳng thèm để ý đến lời khiêu khích của anh ta, “Nấm truffle ở đây nổi tiếng lắm, có thể thử xem.”
“Mày nghĩ bọn tao đến để ăn cơm thật đấy à?” Đồ hiệu đắt tiền đắp đầy người, giọng Bắc Kinh lanh lảnh vang lên, từ đầu đến chân Vưu Văn Hàn đều là một tên công tử bột tiêu chuẩn. Nếu quay ngược về trăm năm trước thì chính là cái đám Bát kỳ tay xách lồng chim rong chơi khắp phố. “Tao thấy toàn bộ chuyện này là do Ngu Trọng Dạ không có suy nghĩ, lúc đó rõ ràng đã bố tao đã đánh tiếng với lão rồi…” Website TruyenLau.com
“Anh là cái thá gì, quyết định của thầy Ngu cũng đến lượt anh xía vào chắc?” Vừa nghe thấy cái tên có thể lay động lòng mình, tôi lập tức võ trang đầy đủ, lạnh lùng đáp trả, “Với lại thầy Ngu cũng không hơi đâu quan tâm chuyện bao đồng như vậy. Kỳ phóng sự Kết Nối Minh Châu đó là chủ ý của một mình tôi.” Dù với địa vị của Ngu Trọng Dạ hiện tại, đám tiểu nhân này cũng không thể làm gì chú ấy, nhưng tôi vẫn không kìm được mà muốn bảo vệ người ta, giống như chú ấy cũng đã bảo vệ tôi bằng thiện ý của mình vào mười tám năm trước.
Tất nhiên Vưu Văn Hàn không dám cãi lại tôi, gã lén lút liếc Lạc Tử Thành rồi cúi đầu lùi sang một bên.
“Lên món đi, lên món đi, có thể vừa ăn vừa nói chuyện không, tôi đói rồi.” Anh họ Lạc Địch bên nhà bác hai có quan hệ tốt hơn với tôi, lúc này anh ta cố ý hòa giải, còn lén lút cảnh cáo tôi qua ánh mắt, rằng đừng có tùy ý gánh trách nhiệm này, mau tỏ ra yếu thế đi.
Website TruyenLau.com Lạc Tử Thành tỏ ra rất ngạc nhiên với tôi: “Đến giờ mà mày vẫn không thừa nhận mình sai à?”
“Tôi sai chỗ nào? Là một biên tập viên chương trình tin tức dân sinh, trách nhiệm của tôi là giám sát và lên tiếng vì dân, vạch trần “giả dối, xấu xa, tàn ác”, phát huy “chân, thiện, mỹ”.” Tôi vẫn giữ thái độ cứng rắn, nhướng mày nhìn anh ta và tên tùy tùng, “Tôi đến đây là muốn khuyên các người, nếu muốn người khác không biết thì trừ khi mình đừng làm, các người bớt làm mấy chuyện bẩn thỉu thì chẳng có gì xảy ra hết.”
“À ha, lúc này thì lại lanh mồm lanh miệng thế nhỉ, mày quên hồi nhỏ mình là một thằng nói lắp thảm hại, đến cả Vịnh Nga cũng không đọc nổi rồi à?!” Lạc Tử Thành vốn có lòng dạ hẹp hòi, quả nhiên bị tôi kích động, “Tao nói cho mày biết, mày đã sai ngay từ khi sinh ra rồi, thằng bố mày là rác rưởi, do gen di truyền kém chất lượng nên mày cũng là rác rưởi. Còn mẹ mày nữa,” Lạc Tử Thành đột nhiên ném ly rượu trong tay, anh ta chửi cùng với tiếng thủy tinh vỡ tan tành, “mày với con mẹ rẻ tiền của mày đúng là cùng một giuộc!”
“Bà ấy là cô của anh, là bề trên của anh.” Tôi cũng bị anh ta kích thích, “Ăn nói cho sạch sẽ vào!”
“Ấy ấy, lời nói chẳng mất tiền mua, chúng ta cạn ly đi, đều là người một nhà, qua đêm là lại giảng hòa mà.” Lạc Địch chủ động lấy cho Lạc Tử Thành một cái ly mới rồi lấy chai rượu vang đắt tiền mà mình mang đến ra. Anh ta rút nút chai rồi lấy ly rót rượu, chất lỏng màu đỏ đậm chảy ra thành dòng như một con rắn đang thè lưỡi.
TruyenLau “Ồ tao quên mất đấy, rốt cuộc chúng ta có phải là người một nhà không nhỉ.” Lạc Tử Thành giơ tay nhận ly rượu từ tay em trai nhưng không uống, anh ta chỉ liên tục xoay cổ tay, mặc cho đá viên lách cách xoay tròn dưới đáy ly. Anh ta nói với tôi: “Nếu đã là người một nhà, mày quỳ xuống đây trước mặt tao rồi nhận lỗi là xong.”
“Quỳ thì miễn đi, Tiểu Ưu, cậu mời anh cả một ly rượu là được.” Lạc Địch lại đưa một ly rượu vang đỏ còn nửa cho tôi, nhưng tôi khoanh tay không nhận. Bàn tay đang cầm ly rượu đó vẫn ân cần treo trước mặt tôi, anh ta lại dùng ánh mắt cầu khẩn khuyên tôi cúi đầu. Nhưng hình ảnh mẹ tôi bị một đám người nhà họ Lạc bao vây và giằng co hai mươi năm trước lại đột nhiên hiện lên trước mắt tôi rất không đúng lúc. Khi xưa người lớn bắt nạt người lớn, giờ đây kẻ nhỏ bắt nạt kẻ nhỏ, tôi đã ghim cảnh tượng ấy trong lòng quá lâu, tuyệt đối không muốn để chúng như ý. Thế là tôi kiên quyết không nhận lỗi, lại lần nữa phản công: “Tôi không sai. Tình yêu không có lỗi.”
“Yêu? Mày yêu ai?” Lạc Tử Thành ghé sát vào tôi, nở một nụ cười ghê tởm, “Tài xế họ Lâm đó đã kể với tao rồi, là có một lần mày nứng lên giữa đêm, nói sớm muộn gì ông cụ cũng sẽ chết ở ghế sau của giám đốc Ngu… Mày có nói câu đó không? Mày dám lặp lại câu này ở đây lần nữa không?”
“Nói thì đã nói rồi, có gì mà không dám nhận.” Không biết có phải Lạc Tử Thành cố ý hỏi hay không, nhưng tôi vẫn kiên định lớn tiếng trả lời: “Tôi yêu Ngu Trọng Dạ.”
“Mày yêu lão, lão có yêu mày không? Thằng ngu!” Lạc Tử Thành cười lạnh, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trên rồi lớn tiếng gọi, “Ông nội, ông nghe thấy rồi đấy! Cháu ngoại quý hóa của ông đang nguyền rủa ông sớm chết đó!”
Toàn bộ không khí trong phòng riêng lập tức ngưng trệ, tất cả mọi người đều run rẩy câm như hến. Tôi hoảng hốt ngẩng đầu lên và nhìn theo ánh mắt của Lạc Tử Thành, rồi sau đó tôi nhìn thấy đôi mắt sâu xa của ông ngoại. Không biết từ lúc nào ông ấy đã xuất hiện sau tấm bình phong gỗ ngăn cách ở tầng hai, cúi đầu nhíu mày nhìn tôi.
Dường như tôi lại nghe thấy ông nói, Lạc Ưu này, cháu khiến ông ngoại thất vọng quá.
Tôi nhận ra mình đã bị Lạc Tử Thành gài bẫy.
Tôi và ông cụ sống cùng nhau bao nhiêu năm nay, đương nhiên tôi biết ông ấy xuất thân từ gia đình quân nhân, gốc rễ chính thống, tư tưởng cũng truyền thống. Rõ ràng ông ấy cực kỳ căm ghét thứ “tình cảm đồng giới” này, và điều khiến ông ấy không thể chấp nhận hơn cả tình cảm đó là tôi lại khiến ông ấy mất mặt trong giới quyền quý thêm lần nữa. Giống hệt mẹ tôi.
Không khí xung quanh ngày càng ngột ngạt. Tôi hơi ngẩng mặt lên, im lặng đối diện với ông cụ một lúc, rồi lại lặng lẽ nhìn ông ấy phẩy tay áo bỏ đi, từ đầu đến cuối không thể biện minh một lời nào.
Bữa tiệc tạ tội không thành, tình hình của tôi cứ thế tuột dốc không phanh, càng ngày càng tồi tệ.
Dù đã tuyên bố rút khỏi chương trình truyền hình trực tiếp “Tin Tức Trung Quốc”, nhưng rất nhanh sau đó, ngay cả chương trình ghi hình “Kết Nối Minh Châu” cũng không thể hoàn thành được. Lời sỉ nhục của Lạc Tử Thành đã khơi dậy ký ức đau buồn nhất của tôi, dường như tôi lại quay về thời thơ ấu bị khinh miệt và chế giễu chỉ sau một đêm, tôi cứ mở miệng ra là nói lắp, đã nói lắp lại càng không dám mở miệng nữa. Tại hiện trường ghi hình “Kết Nối Minh Châu”, tôi nhìn chằm chằm vào máy quay chính mà co giật từng hồi, cứng họng không thốt ra được một chữ nào.
Không đợi chỉ thị của giám đốc Triệu truyền tới, tôi đã chủ động rời khỏi đài Minh Châu, chủ động rời đi vẫn tốt hơn là bị người ta đuổi, tôi tự an ủi mình như vậy.
Thật may là mẹ tôi đã trở về vào đúng lúc này.
Đó là tin tốt do tài xế của ông ngoại mang đến, còn nói tiện đường sẽ đưa tôi đi gặp mẹ. Vì quanh năm ngao du bên ngoài nên mẹ tôi không có chỗ ở cố định ở Bắc Kinh, thường thì khi về sẽ ở khách sạn năm sao. Tôi cũng đang cân nhắc xem có nên chuyển đến khách sạn ở cùng bà hay không, dù sao cái “quần đùi khổng lồ” bên ngoài cửa sổ cứ sừng sững ở đó, tưởng chừng có thể chạm tới nhưng lại không thể, thực sự quá đau khổ.
Tài xế của ông cụ đương nhiên là người quen, từ Quảng Đông đến Bắc Kinh, ông ta vẫn luôn khá thân thiện với tôi, thế nên tôi không nghĩ nhiều mà ngoan ngoãn lên xe.
“Lần này về bà ấy ở đâu?” Tôi hỏi tài xế. Rời khỏi đài Minh Châu, khả năng ngôn ngữ của tôi lại phục hồi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, xe cộ tấp nập người người hối hả ngược xuôi. Chớp mắt đã tháng Tư, mùa xuân phủ kín trên cành, dường như mỗi người trong thành phố này đều rất hợp cảnh, rất vui vẻ, rất viên mãn, chỉ có tôi là lạc lõng thừa ra.
“Chẳng phải vẫn chỗ cũ sao, Vương Phủ Tỉnh.” Ông ta dừng lại, “Bà ấy nói chuyến này về Bắc Kinh là để tổ chức sinh nhật cho cậu thật chu đáo.”
“Bà ấy vẫn ở cùng dì Vân à?” Sinh nhật hay không tôi không bận tâm, chỉ là nghĩ đến lại hơi thất vọng. Thực ra mẹ tôi bây giờ cành héo vẫn nở hoa mới, có lẽ cũng chẳng vui vẻ gì khi ở cùng tôi.
“Tôi không để ý, hình như có một người phụ nữ như vậy, ôi, người phụ nữ đó tên là dì Vân à?” Thấy tôi lại im lặng, tài xế lại khuyên, ngủ một lát đi, ngủ dậy là gặp được mẹ rồi. Ông ta vừa nói vừa mở đầu đĩa trên xe, bật một bản nhạc piano du dương rất dễ ngủ.
Tôi đã không nhớ mình đã không chợp mắt bao lâu. Mà chắc hẳn tôi đã mệt đến lú lẫn, vậy mà không hề để ý hướng đi của tài xế hoàn toàn không đúng. Xe chạy rất nhanh, đoạn đường này gập ghềnh, quanh co và rất hẹp, tôi nghĩ đến người mẹ đã lâu không gặp, nghĩ xem nên tiết chế thế nào để tâm sự với bà, rồi cứ thế nhắm mắt lại trong cơn xóc nảy.
“Cậu Lạc, tỉnh lại đi.”
Vừa mở mắt, đập vào mắt tôi là vài người đàn ông mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, đó là một tòa nhà cao khoảng tám chín tầng, trên nóc có một tấm biển dài màu trắng chữ đỏ ghi “Trung tâm phòng chống và điều trị bệnh tâm thần An Thuận Bắc Kinh”. Viện điều dưỡng tâm thần, nói trắng ra là bệnh viện tâm thần, chắc chắn chỗ này nằm ở ngoại ô Bắc Kinh, một cảm giác hoang vu hiếm có ập đến, xung quanh không thấy nhà cửa con người.
“Rốt cuộc các người là ai? Tại sao lại đưa tôi đến đây?”
Khi tôi muốn bỏ chạy thì đã không kịp nữa. Đám người mặc blouse trắng xông lên trói tôi lại như bắt cướp. Một người trong số họ chìa một tờ giấy ra, đó là giấy chứng nhận kết quả chẩn đoán của trung tâm sức khỏe tâm thần đó, mấy dòng chữ bút máy bay bướm được ghi trong cột triệu chứng:
Tình trạng khi nhập viện: Nhập viện với lời kể chủ yếu liên quan đến “nghe thấy tiếng nói từ hư không, đột ngột mất khả năng ngôn ngữ, trí nhớ rối loạn”, phản ứng cảm xúc bất thường, chức năng xã hội suy giảm, biểu hiện rõ ràng không thể giao tiếp bình thường với người khác, không thể kiểm soát hành vi của bản thân;
Chẩn đoán khi nhập viện: Tâm thần phân liệt, cần tăng cường giám sát, canh giữ đề phòng tự sát, đề nghị nhập viện điều trị ngay lập tức.
Chống cự là vô ích. Tôi chợt hiểu ra, người ông vẫn luôn cưng chiều và bao dung tôi, giờ đây cũng muốn mài giũa tính nết của tôi rồi.
Hết chương 6.
Hỏi: Thoa Thoa, khi nào công xuất hiện vậy, tôi cảm thấy cứ tiếp tục thế này Lạc Ưu sẽ sụp đổ vụn vỡ mất.
14: Vỡ nát là tốt nhất, vỡ rồi mới có thể tái sinh.
Zen: Đọc đến cuối chương mà cạn lời thật sự. Hôm trước mình còn suy đoán khéo cậu Mục sẽ còn tới làm khổ Lạc Ưu gì đó nữa xong rồi mới healing, mà giờ thì mình chỉ muốn cậu Mục tới quắp nó sang Ma Cao ngay lập tức đừng về Bắc Kinh nữa thôi, mà nếu quắp về luôn thì nó lại chưa thay đổi được. Khổ quá trời khổ T_T

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu