Hoặc là cô độc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc là cô độc

Chương 32: Núi Hoa Hồng và hồ Nguyệt Nha (2)

“Người còn sống là tốt rồi… Điều kiện vật chất của mọi người trong hai năm qua đã tốt hơn, thành ra lại bắt đầu hướng về những vùng biên giới như cao nguyên Thanh – Tạng hay sâu trong sa mạc, thế nên cũng có rất nhiều chuyện xảy ra. Bạn của cậu gặp được cậu, có thể coi là may mắn rồi…” Trạm phó Giả vẫn tiếp tục nói những lời an ủi tôi, nhưng biểu cảm trên mặt lại khá khó đoán, nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh ta, rõ ràng là một gã trai thẳng đang khó ở trước một đống câu “anh yêu em” với người đồng giới của tôi.
Sau khi xác nhận không thể gọi lại cho Mục Lãng Thanh, tôi lại càng lo lắng hơn, vừa thúc giục trạm phó Giả tăng tốc, vừa thò nửa người ra ngoài cửa sổ xe, dùng ống nhòm quân sự có độ phóng đại cao để tìm kiếm.
Chiếc Wrangler xóc nảy vượt qua một cồn cát, suýt nữa hất tôi văng ra ngoài cửa sổ. Khó khăn lắm mới bám chắc vào khung cửa, tôi đột nhiên nhìn thấy, có một chiếc lều màu xanh lam được dựng lên ở một mảng đồi rất rất xa. Trong môi trường khắc nghiệt chỉ có đá và cát vàng như ở đây, loại lều chống gió chuyên dụng này thường có màu xanh lam sáng để bên cứu hộ có thể dễ dàng nhận ra.
Quá xa, ống nhòm quân sự cũng không thể nhìn rõ. Tôi mừng rỡ gọi trạm phó Giả dừng xe, đưa ống nhòm cho anh ta nhờ xác nhận giúp.
“Có vẻ là lều.” Sau khi nhìn một lúc, trạm phó Giả nhanh chóng hạ ống nhòm xuống, nhưng vẻ mặt lại không hề phấn khích như tôi, “Ống nhòm này có thể nhìn rõ mặt người cách xa mười cây số, thế nên trên thực tế, cái lều này vẫn còn rất xa.”
Hai chiếc xe theo sau cũng dừng lại, trong lúc hai chúng tôi đang thảo luận, giọng A Lý vang lên trong bộ đàm: “Toang rồi, bão cát đến sớm! Chúng ta không thể đi vào sâu hơn được nữa, phải lập tức quay đầu trở ra!”
Nghe lời nhắc của A Lý, tôi vội vàng cầm ống nhòm lên rồi quay đầu nhìn về phía trước. Quả nhiên, đường chân trời trong ống kính đang biến mất rất nhanh, cát vàng cuồn cuộn đầy trời, chẳng mấy chốc đã tạo thành một bức tường cát khổng lồ hùng vĩ, nó đang tiến đến gần chúng tôi với sức mạnh hủy diệt.
“Bão cát này sẽ kéo dài bao lâu?” Tôi hỏi trạm phó Giả.
“Khó nói lắm, có thể vài giờ hoặc vài ngày.”
“Có thể đi vòng qua không?”
“Làm sao mà được? Bức tường cát này ước tính cao cả trăm mét, liều lĩnh xông vào thì khả năng cao là sẽ không thể ra ngoài!” Trạm phó Giả nhìn ra xa rồi khẳng định lời của A Lý, anh ta nói theo kinh nghiệm của mình, rất có thể cơn gió mạnh đang ập tới này sẽ còn mạnh hơn, vì vậy ở lại đây rất nguy hiểm, rút lui ngay lập tức là hành động sáng suốt.
“Đây là một mạng người, dù gì ông anh cũng là công chức nhà nước, cứ thế mặc kệ hay sao?” Tôi cố gắng thuyết phục trạm phó Giả từ bỏ ý định rút lui, thấy khuyên bảo không được, tôi đổi giọng cầu xin, “Tôi thêm tiền, tôi thêm tiền không được à? Cái lều đó ở ngay gần đây rồi, ít nhất cũng phải vào xác nhận xem cậu ấy có ở đó không…”
“Tôi không cần tiền nữa!” A Lý cũng xuống khỏi chiếc Tank của mình, cậu ta đi mấy bước đến trước mặt tôi rồi hét lên cắt ngang lời tôi đang nói, “Nếu đi vào sâu hơn, có tiền để kiếm thì cũng không có mạng để tiêu đâu!”
Tiền cũng không thể khiến những kẻ hám lợi này tiếp tục làm việc, đủ thấy tình hình thực sự rất nguy hiểm. Thấy trạm phó Giả định lên xe, tôi đột nhiên lấy điện thoại vệ tinh ra rồi hét vào mặt anh ta:
“Trạm phó Giả, nếu ông anh không đi tìm người cùng tôi, tôi đành phải tự nghĩ cách thôi! Tình cờ là tôi có quen biết một chút với chủ tịch huyện Trịnh Tư Giang của mấy người đấy, có phải anh ấy còn trẻ và mới nhảy dù đến đây không? Có phải anh ấy không ở trong viện của huyện ủy mà ở Ngọc Túy Tiểu Lâu không? Có phải tháng trước anh ấy đã đến thị sát trạm của của mấy người cùng với giám đốc Trương của cục quản lý không? Tôi đã soạn xong tin nhắn về tình hình của chúng ta trên đường đi rồi, và bây giờ sẽ dùng điện thoại vệ tinh này gửi cho anh ấy…” Một du khách vãng lai tuyệt đối không thể biết những thông tin cá nhân về Trịnh Tư Giang được, tôi đã tìm hiểu rõ ràng trước khi đến, nhưng nói quen biết thì không hẳn. Tôi giơ điện thoại lên, tiếp tục lớn tiếng đe dọa anh ta, “Tôi chỉ cần ấn một nút này, dân thường thì bị phạt mức cao nhất là tám ngàn, còn công chức nhà nước đang có một cái cần câu cơm ổn định mà lại dám kinh doanh ngoài luồng vi phạm quy định như ông anh, thì nói xem nên phạt thế nào đây?”
Trạm phó Giả không dễ dàng khuất phục, còn định lao tới giật chiếc điện thoại vệ tinh trong tay tôi. Nhưng dù anh ta có nhanh đến mấy thì cũng không thể nhanh hơn tôi ấn một nút gửi, chỉ một ánh mắt dọa nạt của tôi đã khiến anh ta dừng lại.
“Không được ấn, cậu không được ấn! Cậu mà ấn, đừng nói là cần câu cơm của tôi không còn, mà có khi tôi còn phải vào tù đấy!” Gió mỗi lúc một mạnh, bão cát càng ngày càng lớn, cả hai chúng tôi đều phải căng họng, gào thét đến khản cổ để nói chuyện. Rõ ràng trạm phó Giả không muốn kiếm tiền kiểu liều mạng này nữa, anh ta bắt đầu khóc lóc cầu xin tôi, “Nhà tôi còn có người già và trẻ nhỏ, không thể chết ở đây được…”
“Tôi sẽ không làm khó ông anh. Để chiếc Tank của A Lý cùng với xăng và vật tư trên xe lại cho tôi, rồi mấy người có thể đi.” Tôi yêu cầu đổi xe vì tính năng chống gió của Tank 300 tốt hơn, tôi tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay rồi ném về phía anh ta, “Cứ coi như tôi mua đứt xe, chiếc đồng hồ này đủ để mấy người mua thêm mười chiếc nữa khi trở về đấy.”
Trạm phó Giả nhận lấy đồng hồ của tôi, mái tóc rối bời bay trong gió, trên mặt không còn vẻ căng thẳng và khó xử như lúc đối đầu nữa, dù vậy anh ta vẫn khuyên tôi hai câu: “Không phải cứ biết lái xe là có thể đi xuyên qua vùng sa mạc đầy đá sỏi và cát vàng này, cậu phải hiểu địa hình ở đây và có kỹ năng sinh tồn cơ bản ngoài trời. Nhỡ đâu gió tiếp tục mạnh lên thì ngay cả chiếc Tank này cũng không chịu nổi đâu…”
TruyenLau.com “Tôi biết.” Sao tôi lại không hiểu những điều này chứ, tôi lắc đầu nói, “Nhưng rất có thể người tôi yêu ở đó, sao tôi có thể bỏ mặc cậu ấy trong lúc nguy hiểm như vậy được.”
“Được rồi.” Có lẽ thấy tôi đã quyết tâm và không thể khuyên can nổi, cuối cùng trạm phó Giả thở dài như thể đã chấp nhận thua cuộc, tử tế nhắc nhở tôi một lần nữa, “Một khi bão cát đến, cậu đừng liều lĩnh đi vào. Hãy tìm một mỏm đá dạng gò đồi để làm vật che chắn, đỗ xe của cậu theo chiều ngang phía sau vật che chắn thì có thể tránh được nguy hiểm ở mức tối đa. Nếu cậu tìm thấy bạn của mình… hai người tuyệt đối đừng lái xe chạy lung tung mà hãy ở yên tại chỗ chờ cứu hộ. Trong xe có đủ nước uống và lương khô cho vài ngày, còn có cả bình oxy dùng trong y tế nữa. Khi bão cát ngừng, chắc chắn sẽ có người đến cứu các cậu…”
Trạm phó Giả để lại một câu “Chúc hai cậu may mắn” cuối cùng rồi chui vào chiếc Wrangler. Hai chiếc xe nối đuôi nhau chạy trốn khỏi vùng đất hoang vu đang chìm vào bóng tối.
Còn tôi thì ngồi lên chiếc Tank 300 của A Lý, tay giữ vô lăng, đối mặt với cơn gió ngày càng điên cuồng, tiếp tục tiến về phía chiếc lều màu xanh lam kia. Lái xe thêm khoảng hai mươi phút nữa mới đến gần, chiếc lều tuy được dựng khéo léo sau một gò đất nhưng vẫn run bần bật trong gió, chao đảo như sắp đổ.
Tầm nhìn đã rất thấp, tôi nhảy khỏi xe, vừa nghiêng người tránh cát vàng bay tới tấp vào mặt vừa bám vào vách đá, hạ thấp trọng tâm cẩn thận tiến về phía trước. Chưa kịp đến lối vào của chiếc lều, tôi đã gào to tên Mục Lãng Thanh: “Mục Lãng…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Vừa mở miệng đã nuốt phải một đống cát, cổ họng ngay lập tức cảm thấy rát và đau như bị chà bằng giấy nhám.
“Mục Lãng Thanh…”
Gào thêm một tiếng nữa, bốn chiếc cọc lều bất ngờ bị gió giật tung, cả cái lều bay vụt đi ngay trước mắt tôi như một con diều đứt dây, lập tức biến mất giữa đất trời mịt mù gió cát.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Trong lều không có ai, có thể chỉ là thứ mà một người đi xuyên sa mạc trước đó để lại.
Tôi vừa bất lực vừa thất vọng, lại ngay lập tức xốc lại tinh thần rồi tiếp tục lái xe về phía Tây. Nhưng chỉ mới đi được vài mét, đừng nói đến bóng người, ngay cả trời đất cũng không còn nhìn thấy nữa.
Tôi làm theo lời dặn của trạm phó Giả, cố gắng tìm một chỗ trú ẩn bằng đá trước khi bị bức tường cát cao cả trăm mét kia nuốt chửng. Nhưng tầm nhìn đã gần như bằng không, chiếc xe việt dã chưa đi được bao xa thì đã không may lao vào một vùng cát mềm và trũng thấp trong bóng tối mịt mùng, lốp xe lún sâu xuống, nhất thời không thể tiến hay lùi nữa. Tôi thử đạp nhẹ ga để lùi xe tự cứu mình, kết quả lại càng lún sâu hơn. Trên xe có sẵn tấm thoát lầy và tời quay tay, nhưng rời xe lúc này tuyệt đối là một quyết định ngu ngốc. Tôi đành trú tạm trong xe, đóng chặt cửa sổ và kiên nhẫn đợi cơn bão cát này qua đi.
Chiếc xe offroad có thể chống chịu sức gió cấp mười liên tục bị gió mạnh xô đẩy lắc lư, dường như lại lún sâu hơn vào trong cát.
Không biết đã bị mắc kẹt trong xe bao lâu, nhiệt độ xung quanh dần giảm xuống, không gian chật hẹp trong xe nhanh chóng trở nên lạnh như một hầm băng. Hơi thở tôi phả ra đông kết thành từng đám mây trắng trong bóng tối, cái lạnh xâm nhập vào mọi ngóc ngách, lúc thì xuyên qua da thịt, lúc lại cắn vào xương cốt.
Nhưng đêm ở Arna Lop Nur lại bí ẩn và tĩnh lặng vô cùng, rời xa trần gian ồn ào náo động, chẳng còn bị quấy rầy bởi những phiền muộn thế tục nữa, chỉ còn lại tiếng gió xoáy và tiếng tim tôi đập giữa đất trời.
Và một tiếng chuông đồng như có như không.
Tôi đưa tay sờ chiếc điện thoại vệ tinh trong xe nhưng nhận ra nó đã tắt nguồn, khả năng cao là nhiệt độ cực thấp đã khiến pin không thể hoạt động bình thường.
Thế thì tiếng chuông đến từ đâu? Tôi đút cái điện thoại lạnh ngắt như cục băng vào trong áo, cố gắng dùng thân nhiệt của mình để từ từ làm nó ấm lên, chuẩn bị cho việc tự cứu sau đó. Tiếp theo, tôi lại cuộn chặt mình trong chăn trên ghế lái, lắng nghe thật kỹ âm thanh đến từ nơi xa xăm kia, láng máng giống tiếng chuông gió bằng đồng treo trước cửa sổ của trạm quản lý, cũng có thể là tiếng chuông lạc đà cuối cùng của vương quốc Lâu Lan cổ xưa từ hàng ngàn năm trước, đến tận bây giờ vẫn chưa thôi bộc bạch những khổ cực và cô độc khi một mình rong ruổi trên con đường tơ lụa.
Chức năng sưởi ấm của điều hòa xe đã ngừng hoạt động, dần dần không còn khả năng chống lại cái lạnh nữa, tôi từ từ nhắm mắt lại.
Tôi nghĩ mình sắp cô độc mà chết đi ở đây rồi. Thiên nhiên đã tỏ rõ thái độ xua đuổi, nhưng tôi lại cứ cố chấp đi ngược lại. Dường như tình yêu của tôi luôn đẩy tôi vào những tình huống tuyệt vọng như thế này một cách rất dễ dàng, nhưng tôi chẳng mảy may hối hận.
“Nguyên Gia Ngôn!”
Tôi tin chắc mình đã trải qua không chỉ một ngày một đêm, khi vẫn còn đang mê man ngủ trong xe, tôi bỗng bị đánh thức bởi một tiếng gọi xen lẫn tiếng động cơ. Ban đầu tôi còn nghĩ mình bị ảo giác, dù sao thì chiếc Tank 300 đã được độ này cũng có khả năng cách âm rất tốt, nhưng tiếng gọi cao vút nóng bỏng đó cứ dồn dập từng hồi, cảm giác như không phải đến từ một người phàm, nhưng lại ngày càng rõ ràng, ngày càng chân thật hơn.
Tôi cố gắng nhấc mí mắt lên, kính xe đã xước sờn vì những hạt cát cuốn theo gió nên không thể nhìn rõ bên ngoài là ngày hay đêm. Tôi mò mẫm tìm cửa xe trong bóng tối, phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể đẩy nó ra. Ngay khi cửa vừa mở, một lượng cát vàng khổng lồ lập tức đổ ập xuống đầu tôi, suýt nữa đã chôn sống tôi thêm lần nữa.
Tôi lảo đảo bò ra khỏi đống cát, và khi mở mắt ra, một luồng sáng chói lòa đan giữa đỏ thắm và trắng bạc đã lập tức chiếu tới. Tôi bị kẹt trong xe quá lâu và không nhìn thấy ánh sáng trong thời gian dài, thình lình bị luồng sáng cường độ cao này làm lóa mắt, khiến mọi thứ trong tầm nhìn đều bị chồng lên nhau, nửa ảo nửa thật.
“Nguyên Gia Ngôn…”
Nhất thời không phân biệt được phương hướng, bị một luồng nhiệt ấm áp đã lâu không cảm nhận được bao phủ làm cho tỉnh táo hơn, tôi quay mặt về phía giọng nói, từ từ mở mắt ra…
Bão cát đã ngừng hẳn, Mặt Trời đang dâng lên ngay trước mặt tôi, non nước hiện ra giữa rặng mây tím, núi vàng óng, nước trong veo, hoa hồng đỏ rực như lửa trải dài từ dưới chân mình đến tận chân trời…
Mục Lãng Thanh đang đứng ở đó, trước một sinh mệnh kiên cường đến vậy, trước một kỳ tích vĩnh hằng và tráng lệ đến vậy.
Từ cách đó mười mấy bước, Mục Lãng Thanh bắt đầu đi về phía tôi, tôi không muốn lần nào cũng bị động nữa nên cũng loạng choạng bước về phía cậu ấy.
Trước đó, tôi đã đi thẳng về phía Tây để tìm kiếm theo lộ trình cũ, nhưng Mục Lãng Thanh đáng ra phải ở phía Tây lại xuất hiện từ nơi Mặt Trời ló dạng. Tôi gần như phản ứng ngay lập tức, dù Mục Lãng Thanh ở Arna Lop Nur thật, nhưng cậu ấy không đi sâu vào sa mạc này để tìm đến cái chết.
Là do tôi đã tin lầm lời nói đùa của cậu ba Tưởng, nhưng tôi không sai.
Sa mạc tồn tại hàng ngàn năm, thế sự có vật đổi sao dời, nhưng tình yêu thì không bao giờ sai.
Khoảng cách hơn mười bước chân ngắn ngủi mà tôi bước đi như một cuộc hành trình gian nan dài đằng đẵng. Cuối cùng cũng đến được trước mặt Mục Lãng Thanh, đôi mắt tôi lúc này vẫn còn làm bộ làm tịch, phải rơi lệ mới có thể thích nghi với ánh sáng chói chang nhường vậy. Nhưng tôi vẫn không chớp mắt mà khóa chặt ánh nhìn vào cậu ấy, sợ rằng chỉ chớp mắt một cái thôi thôi là người sẽ biến mất.
Mục Lãng Thanh râu ria lởm chởm, hốc mắt đỏ ngầu, rõ ràng tình trạng không ổn lắm, nhưng tôi nghĩ chắc hẳn mình còn tệ hơn nhiều. Tôi vuốt lại mái tóc rối bời, bật cười vì sự ngốc nghếch cố chấp của bản thân. Sau đó, cậu ấy cũng lắc đầu nhoẻn cười. Hai chúng tôi nhìn nhau mà cười mãi không thôi, có lẽ đều nghĩ mình ngu ngốc, cũng đều cảm thấy người kia còn ngu ngốc hơn.
Rồi tôi hỏi cậu ấy: “Em… tìm thấy núi Hoa Hồng chưa?”
“Chưa…” Mục Lãng Thanh ôm chặt tôi vào trong ngực bằng thứ sức mạnh có thể hòa tan vào sinh mệnh của mình, cậu ấy nói, “Nhưng nó đã đi về phía em rồi.”
Hết chương 32.
Zen: Còn nhớ chương 27 Tiểu Mục đã nói rằng: “Tôi sẵn lòng tiến về phía anh hàng ngàn hàng vạn lần, chỉ cần anh thật lòng hướng về phía tôi một lần mà thôi… Đáng tiếc…” Giờ thì không còn gì nuối tiếc nữa rồi TT^TT

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu