Với thân phận của Lạc Tử Thành, tất nhiên sẽ không có chuyện anh ta mạo hiểm lên thuyền cùng với các du khách khác, anh ta được tàu riêng của Mục Lãng Thanh đón. Bước lên cầu thang dẫn lên du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng, anh ta đi đầu, phía sau vẫn là cái gã mặt mày mắc ói Vưu Văn Hàn. Ngoài hai người đó ra thì còn có vài cậu ấm ăn chơi quen mặt khác cũng lần lượt lên tàu.
“Nguyên Gia Ngôn, hóa ra mày lại ở đây à?” Vừa lên thuyền, Lạc Tử Thành đã lập tức chú ý đến tôi, anh ta kinh ngạc sững người.
Tôi và người anh họ này nhìn thẳng vào nhau, sau đó tôi lập tức thấy hoa mắt ù tai, ghê tởm đến run rẩy. Người này thật sự giống một cục đờm dính dưới đế giày, không thể nào gỡ ra được. Tôi hận anh ta đến cực điểm, phải nghiến chặt răng mới có thể kiềm chế sự thôi thúc muốn đấm vào mặt anh ta. Dù đã đeo ngón tay giả nhìn có vẻ không khác gì người bình thường, nhưng ngón tay cụt giấu trong chiếc găng tay trắng vẫn không ngừng nhói lên.
Lúc này, Mục Lãng Thanh lại nhẹ nhàng ấn vào mu bàn tay tôi, ngăn tôi bỏ chạy hoặc nổi cơn thịnh nộ. Cậu ta rất lịch sự với Lạc Tử Thành, nói một câu “Cậu Lạc, đã lâu không gặp” bằng tiếng Quảng Đông rồi bước đến đối diện, hai người còn ôm nhau một cái.
“Tôi cứ tưởng nó trốn đi đâu rồi, hóa ra là được cậu Mục để mắt tới.” Lạc Tử Thành không coi tôi ra gì, cười ha hả ghé lại gần Mục Lãng Thanh, anh ta nói, “Nhưng nó xúi quẩy lắm, cẩn thận tối nay thua khóc nhè đấy.”
Trước một Lạc Tử Thành lớn tuổi và cao ngạo hơn rất nhiều, Mục Lãng Thanh kiềm chế cái tính “chó điên” của mình, còn thể hiện ra sự lịch thiệp và phong độ tuyệt vời. Cậu ta hơi cúi người, đưa tay ra dẫn đường: “Cậu Lạc, mời.”
Mục Lãng Thanh đã chuẩn bị một phòng VIP riêng cho Lạc Tử Thành trên du thuyền, về mức độ xa hoa thì vượt xa phòng của gã béo họ Thương trước đó, chỉ là cái kiểu trang trí dát vàng dát bạc này, nhìn cái đã biết là gu thẩm mỹ sến sẩm tục tằng của Lạc Tử Thành. Nhưng dù lộng lẫy đến đâu, nơi này cũng được thiết kế như một nhà tù dành cho con bạc, không có đồng hồ, không có gương, không có ánh sáng tự nhiên, nhiệt độ và độ ẩm luôn ổn định, môi trường luôn trong trạng thái nồng độ oxy cao.
Một nhóm người bước vào cửa phòng VIP, Lạc Tử Thành không ngồi xuống ngay mà đi cúi lạy tượng Quan Nhị Gia đặt ở chính giữa phòng trước.
Quan Công là “võ thần cầu tài” mà các ngành nghề không chính thống thường thờ phụng, nhưng Quan Công mặt đỏ thì khá phổ biến, trong khi bức tượng trên bàn thờ trước mắt lại là phiên bản mặt đen hiếm hơn. Bức tượng tay cầm đao Thanh Long uy phong lẫm liệt, đôi mắt phượng nửa nhắm nửa mở, thần thái chân thực đến mức có thể nổi giận vung đao chém chết người bất cứ lúc nào.
Lạc Tử Thành đứng trước tượng Quan Công mặt đen râu dài cao hơn ba mét, anh ta nắm một nắm tro hương có sẵn từ lư hương rồi rải thành ba đoạn trên bàn thờ trước, sau đó mới đốt hương và vái lạy, nghiêm túc cúi đầu ba lần trước ba đoạn tro hương đó. Người phục vụ mang một khay trà bằng gỗ tử đàn tới, trên đó có một tách trà, kêu là “trà phú quý” được hãm từ trà Long Tỉnh, kim tiền thảo và quế theo một tỷ lệ nhất định, Lạc Tử Thành nâng tách trà lên uống cạn.
Sau khi ngồi xuống, anh ta ra lệnh cho Vưu Văn Hàn lấy hai con tỳ hưu bằng ngọc được bọc vải đỏ trong túi xách mang theo ra, sau đó đặt mỗi con ở một bên ghế, đầu hướng về chiếu bạc còn mông quay về phía mình, ngụ ý tiền tài chỉ có vào mà không có ra. Tiếp đó, anh ta dùng hai tay sờ vào mỗi con tỳ hưu ba lần rồi thở ra một hơi dài, xem như đã chuẩn bị xong.
TruyenLau
Vào sòng bạc mà Lạc Tử Thành có lắm thói xấu như vậy, về cơ bản thì toàn là mê tín, đương nhiên con bạc nào chẳng mê tín, không bày trận phong thủy phát tài thì cũng làm những thứ hầm bà lằng để tìm kiếm chỗ dựa tinh thần. Bản thân Lạc Tử Thành thì không cần dựa vào cờ bạc để tìm đường làm giàu, nhưng trời sinh anh ta có tính hiếu thắng rất mạnh, thích chơi lớn mà tính tình còn bất chấp, rõ ràng là loại khách hàng mà sòng bạc thích nhất. Theo lời những người có mặt thì đây là thói quen bắt buộc của Lạc Tử Thành trước khi bắt đầu đánh bạc, ngoài ba trò quen thuộc là vái Quan Công, uống trà phú quý và sờ tỳ hưu, điều quan trọng nhất là phải đổi một người chia bài mà mình thích.
Quả nhiên, sau khi hoàn thành một loạt các hành vi mê tín, Lạc Tử Thành liếc sang cô nàng chia bài xinh đẹp trang điểm kỹ càng, yểu điệu quyến rũ bên cạnh chiếu bạc, anh ta nhíu mày khinh thường rồi hét lên ra lệnh: “Cô ra ngoài, đổi Vệ Nhiễm vào.”
Cô gái chia bài xinh đẹp đó gật đầu rồi ngoan ngoãn lui ra ngoài. Một lúc sau, Vệ Nhiễm tới.
TruyenLau.com
Vệ Nhiễm là người chia bài được Lạc Tử Thành chỉ định nên chắc chắn rất quen thuộc với anh ta. Tôi thấy Lạc Tử Thành vươn tay sờ vào cái mông cong và săn chắc của Vệ Nhiễm, cử chỉ khá mập mờ và bẩn thỉu, đủ thấy hẳn là mối quan hệ của họ không tầm thường. Dù sao tôi và Lạc Tử Thành cũng là anh em họ, tôi biết rõ anh ta không có mấy hứng thú với người cùng giới, phần nhiều chỉ là ham của lạ nhất thời mà thôi. Sau đó, Lạc Tử Thành lại thực sự dùng những lời lẽ rất thô tục để giải đáp thắc mắc của tôi, anh ta nói: “A Nhiễm của chúng ta cũng giống như tỳ hưu, chỉ nuốt vào mà không nhả ra, lần nào làm nó xong là tao đều may không tả nổi.”
Chữ “làm” này rất huyền diệu, tôi không khỏi cảm thấy tiếc cho cậu trai trẻ này, giống như tiếc cho đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu, cho viên ngọc trắng sa vào vũng bùn.
Tôi nghe Mục Lãng Thanh giới thiệu đơn giản, rằng Vệ Nhiễm và Lạc Tử Thành gặp nhau lần đầu tại một khách sạn sòng bạc ở Monaco, giữa một đám người nước ngoài mắt xanh mũi đỏ, tất nhiên khuôn mặt phương Đông trắng trẻo thanh tú như vậy đã thu hút sự chú ý của cậu ấm họ Lạc. Tôi đoán có lẽ lần đó là lần đầu tiên Lạc Tử Thành vào sòng bài, vì dù gì ông ngoại cũng rất ghét ba cái trò cờ bạc, ma túy và gái mại dâm. Anh ta đã thắng được kha khá tiền nhờ vào đôi tay khéo léo của người đẹp chia bài phương Đông này.
Không lâu sau, công ty của Lạc Tử Thành muốn tham gia đấu giá quyền kinh doanh một bến cảng ở Panama, qua vài vòng đàm phán và ra giá, bọn họ phát hiện đối thủ của mình chỉ còn mỗi Tinh Thần. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cùng là công ty Trung Quốc, cứ đấu giá lên mãi thì chỉ tổ làm lợi cho người ngoài, thế là người phụ trách hai bên bèn hẹn nhau tại khách sạn Veneto ở Panama để trực tiếp quyết định thắng thua trên chiếu bạc, và người chia bài cho họ lại là Vệ Nhiễm.
Ở trong nước, trò này được gọi là “thông thầu*”, tức là thông qua việc không “đấu thầu cạnh tranh” để giảm mức đấu giá, sau đó đạt được hợp tác ngầm để tối đa hóa lợi ích của bản thân. Bình thường kiểu gì cũng phải ngồi tù vài năm, nhưng chuyện này xảy ra ở nước ngoài nên cũng không có nhiều quy tắc đến thế. Tóm lại là Vệ Nhiễm lại một lần nữa trở thành ngôi sao may mắn của cậu ấm họ Lạc, giúp anh ta giành được cảng với chi phí thấp nhất. Sau đó Vệ Nhiễm trở về Ma Cao và được Mục Lãng Thanh dùng một khoản tiền lớn lôi kéo về du thuyền Nữ Hoàng Hoa Hồng, chỉ cần có cậu ta tham gia vào ván bài, Lạc Tử Thành luôn thắng nhiều thua ít.
*Thông thầu hay gian lận thầu, là hành vi bất hợp pháp mà trong đó, các bên tham gia đấu thầu thông đồng, dàn xếp với nhau để một bên được thắng thầu, làm mất đi tính minh bạch của đấu thầu. Những bên tham gia thông thầu sẽ được cam kết lợi ích về kinh tế, xã hội khi thực hiện thỏa thuận.
Giờ thì tôi cũng đã phần nào hình dung ra bản chất thật sự của những ván cờ bạc này thông qua những câu chuyện phiếm không đầu không cuối của họ: những tên quý tộc ấy đặt cược vào chiếu bạc không hoàn toàn vì đất đai hay cảng biển, mà giống như một cuộc tranh chấp ý chí khi rảnh rỗi hơn.
Quả nhiên Mục Lãng Thanh cũng nói như vậy, cậu ta mời Lạc Tử Thành lên thuyền lần này chủ yếu là để bàn bạc về việc hợp tác phát triển thôn Nguyên Bàn. Tập đoàn Gia Long của nhà họ Mục kiểm soát hơn 70% doanh thu cờ bạc hàng năm ở Ma Cao, nhưng ngành kinh doanh chính của họ ở đại lục vẫn là khai thác bất động sản. Đối với dự án cải tạo khu phố cổ đắt đỏ nhất Quang Châu mang tên thôn Nguyên Bàn, Gia Long đã không thể cạnh tranh lại với công ty của Lạc Tử Thành nữa, vì vậy họ muốn bàn bạc xem liệu có thể cùng nhau chia sẻ miếng bánh này hay không.
Năm người cùng chơi Poker Texas*, Mục Lãng Thanh cũng tham gia. Nhân viên phục vụ mang đến cho Lạc Tử Thành một khay chip, tôi nhìn mà giật mình. Lạc Tử Thành cược rất lớn, tôi không thể tưởng tượng được anh ta lại có thể chơi lớn đến như vậy. Thậm chí sòng bạc còn in riêng những con chip mới có mệnh giá lớn này cho anh ta, vì những khách hàng bình thường chắc chắn không dùng được và cũng tuyệt đối không dám dùng những con chip mệnh giá lớn thế này.
*Texas hold ’em là một trong những biến thể phổ biến nhất của trò chơi bài xì tố (Poker), trong đó mỗi người chơi được chia hai lá bài riêng và sau đó kết hợp với năm lá bài chung trên bàn chơi để tạo ra tổ hợp năm lá mạnh nhất có thể.
Vệ Nhiễm vừa đứng trước bàn, Vưu Văn Hàn đã nói với cậu ta bằng vẻ mặt nham nhở: “Vệ Nhiễm, đừng thiên vị cậu Lạc quá nhé.”
Vệ Nhiễm cụp mắt mỉm cười, biểu hiện rất đúng mực, sau đó cậu ta đưa ra một bộ bài poker mới tinh có gắn chip cho cả bàn toàn những cậu ấm nhà giàu xem. Trưng ra xong thì đến một loạt động tác tráo bài và cắt bài đầy điêu luyện duyên dáng. Da cậu ta trắng lạ thường, bàn tay cũng đẹp lạ thường, đặt trên bàn bài màu xanh lá lại càng trở nên đẹp và trắng hơn, như thể thứ đang gẩy hoa vuốt liễu lúc này không phải là mười ngón tay, mà là mười mảnh xương tiên.
Chàng trai trẻ này rất tao nhã và bí ẩn, đến cả tôi cũng không khỏi tò mò về cậu ta. Tôi có để ý thấy, Vệ Nhiễm làm như vô tình sờ vào chiếc nhẫn bạc đen trên ngón út của mình trước khi cắt bài, sau đó mới dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt sau bài, uốn cong cả bộ bài thành một vòng cung như cầu vồng.
Vệ Nhiễm chia bài bằng một tay, cậu ta phóng khoáng gập ngón tay lại khiến lá bài úp trong tay trượt trên mặt bàn, đáp xuống trước mặt năm người chơi một cách chuẩn xác. Cậu ta lặp lại động tác tương tự một lần nữa, vừa nhanh vừa nhẹ nhàng.
“Fold.” Đến vòng cược thứ hai, Mục Lãng Thanh đã bỏ bài.
“Xem ra hôm nay cậu Mục không được may mắn cho lắm.” Lạc Tử Thành tự tin ném ra một chồng chip rồi khinh thường liếc nhìn tôi, hàm ý quả nhiên mày đúng là sao chổi.
Tôi cũng không khỏi cảm thấy lo lắng, đúng là hôm nay Mục Lãng Thanh có vẻ không được may lắm nên liên tục bỏ bài, nhưng trông cậu ta lại chẳng hề bực bội, trái lại còn tùy tiện ném một chồng chip trị giá hàng triệu ra để thưởng cho những vệ sĩ và nhân viên phục vụ mặc đồ đen trong phòng VIP. Đến ván tiếp theo, khi lại thua lần nữa, cậu ta lại ngậm điếu thuốc sắp tàn, cười và đề nghị với Lạc Tử Thành: “Cậu Lạc tay đỏ như vậy, hay là hôm nay chúng ta chơi lớn hơn một chút đi. Một thế hai mươi, có dám không?”
“Thế” là hình thức ghi nợ tín dụng trong sòng bạc. “Một thế hai mươi” có nghĩa là tiền cược ngầm gấp hai mươi lần tiền cược trên bàn, nếu thắng mười ngàn trên bàn thì sẽ thắng hai trăm ngàn thực tế, thua thì cũng tương tự.
“Mục Lãng Thanh, đừng trách tôi không nhắc cậu, hôm nay tôi rất may mắn.” Lạc Tử Thành đã thắng liên tiếp mấy ván, đang lúc được đà nên nói chuyện cũng càng lúc càng kênh kiệu ngông cuồng, “Một thế hai mươi thì không thành vấn đề. Tôi chỉ lo là sau đêm nay, con tàu Nữ Hoàng Hoa Hồng này của cậu sẽ thuộc về tôi thôi.”
“Không sao.” Mục Lãng Thanh hờ hững liếc nhìn tôi rồi cười nói, “Ở đây có sẵn hợp đồng chuyển nhượng tàu thuyền, coi như để kết bạn với cậu Lạc đi.”
Nhưng sau khi thế mệnh giá lên hai mươi lần, cục diện trên bàn bài lại thay đổi một trăm tám mươi độ, đà thắng liên tiếp của Lạc Tử Thành đột nhiên dừng lại.
“Mẹ kiếp.” Khi Mục Lãng Thanh lại một lần nữa tự tin ALL IN, Lạc Tử Thành đã phải chửi thề rồi cay cú bỏ bài.
“Cảm ơn đã nhường.” Mục Lãng Thanh móc ngón tay gọi một người phục vụ đến, nói là muốn tặng cậu Lạc một chai Romanée Conti, để cảm ơn anh ta đã giơ cao đánh khẽ.
Khi người phục vụ mang chai rượu vang đỏ đã được mở nắp lên, một nhân viên phục vụ khác bắt đầu liên tục bơm oxy nồng độ cao vào cửa thông gió của phòng VIP theo ánh mắt ra hiệu của Mục Lãng Thanh. Tôi thậm chí còn có thể cảm nhận được luồng khí xung quanh đã thay đổi, với việc liên tục bơm oxy nồng độ cao như vậy, mọi người trong phòng VIP đều sẽ máu nóng dồn lên đầu, phấn khích đến tột độ.
Những con chip trước mặt Lạc Tử Thành giảm đi từng chồng, khi chúng sắp hết sạch, anh ta lại lập tức yêu cầu người chia bài bên cạnh tiếp tục ký nợ để đổi chip mới, rõ ràng là đã say máu mụ đầu rồi. Nhưng trên bàn cược vẫn còn người tỉnh táo, Vưu Văn Hàn bắt đầu lo lắng vì số chip liên tục giảm, gã vươn tay kéo Lạc Tử Thành rồi khuyên nhủ: Rõ ràng hôm nay anh hơi xui rồi, hay là dừng lại ở đây đi.”
Thấy Lạc Tử Thành cũng bắt đầu có ý định bỏ cuộc sau lời khuyên đó, tôi dứt khoát lên tiếng gọi “anh họ” rồi cố ý khiêu khích: “Anh họ, không thể cứ thua tiền là phủi mông bỏ đi được, như vậy chẳng phong độ gì cả.”
“Anh không hiểu rồi.” Lúc này, Mục Lãng Thanh lại châm một điếu thuốc lá màu đen khác, trong không gian kín chứa quá nhiều oxy, đốm lửa rực rỡ nhất lập tức bùng lên trên đầu thuốc nhỏ. Khóe miệng ngậm điếu thuốc khẽ nhếch lên, cậu ta phối hợp với tôi đầy ăn ý, “Quy tắc của sòng bạc là “người thua không cố chấp, người thắng không rời đi”. Hôm nay cậu Lạc thua thảm hại vậy rồi, có thể chủ động yêu cầu rời bàn cược.”
Quả nhiên tên Lạc Tử Thành này không chịu được khiêu khích, một tiếng “người thua” và một tiếng “không phong độ” đã lập tức đập tan ý định dừng lại kịp thời của anh ta. Tôi thấy anh ta nâng nửa ly Romanée Conti trên tay lên rồi ngửa cổ uống cạn, sau đó thô bạo đẩy Vưu Văn Hàn vẫn còn muốn can ngăn mình ra, anh ta hung hăng ném ly xuống đất: “Đổi bài, tiếp tục!”
Để tránh gian lận, cứ sau vài ván là sẽ đổi một bộ bài, nhưng rõ ràng Lạc Tử Thành đã thua đến mức cay cú, không những yêu cầu đổi bài, anh ta còn yêu cầu đổi cả cách chơi.
“Tôi sẽ chơi cùng anh.” Mục Lãng Thanh nhìn chằm chằm vào anh ta rồi hỏi,”Cậu Lạc muốn chơi gì?”
“Xì tố*.”
*Xì tố (stud poker) là một trò chơi bài trong đó một phần hoặc tất cả các con bài không được mở và người chơi có thể tố (lên giá) vào gà. Ai có dãy bài tốt nhất sẽ được ăn gà, trường hợp khác là người tố được ăn nếu mọi người chơi khác không theo.
Mục Lãng Thanh đồng ý mọi yêu cầu của Lạc Tử Thành. Bộ bài mới được mang đến, cậu ta còn hào phóng cho phép Lạc Tử Thành tự tay bóc và kiểm tra một lượt.
Xác nhận bộ bài mới không có vấn đề, Lạc Tử Thành đột nhiên đứng dậy rồi đi đến trước tượng Quan Nhị Gia vái lạy. Anh ta làm lại một lượt các thủ tục như lúc mới vào một cách trôi chảy, khi trở lại bàn bài, anh ta thực sự đã thắng lại một ván.
Tiếc rằng thắng ván này cũng chỉ là hồi quang phản chiếu.
Đánh từ Texas hold ’em đến xì tố, cho tới khi chỉ còn lại hai người chơi xì dách*, tiền mặt trong tay đã cược thua sạch bách từ lâu, anh ta lại ký vào thỏa thuận vay tiền để tiếp tục, nhưng ký bao nhiêu thì thua bấy nhiêu, thua nhiều thì ký nhiều hơn, cứ lặp đi lặp lại như vậy gần mười tiếng đồng hồ, Lạc Tử Thành đã thua hai tỷ hai chỉ trong một đêm.
*Xì dách (blackjack) là một trò chơi bài phổ biến với mục tiêu là làm sao cho tổng điểm của các lá bài trên tay người chơi gần hoặc bằng 21 nhất nhưng không vượt quá 21 để thắng nhà cái.
Hai tỷ hai, nhiều hay ít còn tùy cách nghĩ, GDP năm ngoái của cả huyện nghèo nhất Trung Quốc còn chưa đến một tỷ.
“Không phải mày muốn hợp tác phát triển thôn Nguyên Bàn hay sao, được rồi, tao đồng ý.” Lạc Tử Thành mặt mày sa sầm, anh ta ném bài xuống, mềm nhũn xụi lơ trên ghế như bãi bùn, ý là muốn thanh toán tại đây.
“Không phải.” Mục Lãng Thanh liếc nhìn tôi, rồi lại cúi người về phía trước, cậu ta hờ hững nói, “Tôi chỉ muốn chơi thêm một trò đơn giản với cậu Lạc thôi.”
“Trò gì?” Lạc Tử Thành cũng cúi người về phía cậu ta, đồng tử anh ta lồi ra, tơ máu trong lòng trắng vằn vện từng sợi, trong đó là sự bức bối và điên cuồng của một con bạc thối nát.
Mục Lãng Thanh mỉm cười nói: “Cứ mỗi lần anh để tôi tát anh một cái, tôi sẽ trừ năm triệu từ khoản nợ hai tỷ hai này, thế nào?”
Hết chương 17.
Lời tác giả: Vệ Nhiễm không công được đâu, cao 1m79-1m80 thôi, còn thấp hơn Lạc Ưu =))
Zen: Hai tỷ hai, mỗi cái tát trừ năm triệu, muốn hết nợ thì ăn 440 cái tát là được =)) Fanart Vệ Nhiễm từ 靈殪:
PROTECTED: [HLCĐ] CHƯƠNG 18: NGÀN TRONG NGÀN, TRẬN TRONG TRẬN (2)
Chương có password
Hoặc là cô độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.