Keng!
Thanh âm kim loại va chạm vào gạch đá thanh thúy mà chói tai vang lên, cứng rắn xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Cái âm thanh đó như một chậu nước đá dội thẳng vào đỉnh đầu Lại Thiên, kéo hồn phách đang phiêu dạt của hắn quay về với thực tại.
Hắn chậm rãi mở ra hai mắt.
Ác mộng đáng sợ nhất trên thế gian này chính là ác mộng xảy ra khi người ta vốn đã tỉnh giấc.
Cảm giác đầu tiên truyền đến không phải là đau đớn, mà là một sự trống rỗng băng lãnh từ tay phải.
Tinh quang mờ ảo từ vòm trời đầy sao rọi xuống, phủ lên mặt đất một tầng sáng bạc. Hắn cúi đầu, và thứ đầu tiên đập vào mắt chính là thanh phách đao vừa tuột khỏi tay.
Đó vốn chỉ là một thanh đao phay bản lớn dùng để chặt xương trong nhà bếp, sống dày lưng nặng.
Nhưng giờ phút này, trên thân đao thô kệch ấy lại đang bao trùm một lớp huyết tương đặc sệt, dưới ánh sao mờ ảo hiện ra màu đen sẫm.
Mùi máu tanh nồng đậm đặc xộc thẳng vào mũi, cơ hồ khiến dạ dày của tên thư sinh vốn chỉ quen mùi mực thơm phải lộn lên một trận kinh thiên động địa.
Lại Thiên lúc này mới kinh hoàng nhận ra, trong sân... đã sớm là một mảnh huyết sắc.
Lại Thiên mãnh liệt ngẩng đầu, ánh mắt hoảng loạn như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, cấp tốc đảo qua bốn phía.
Đây là hậu viên của một tư gia. Tư gia này độc môn độc viện, nằm tách biệt hẳn so với những mái tranh lụp xụp của thôn nghèo. Mái ngói cong vút, cột gỗ đen bóng, rõ ràng là nơi ở của một bậc phú hộ.
Nhưng giờ đây, cái nơi vốn nên an nhiên tự tại này lại biến thành một bãi hoang trường.
Mấy chậu lan cảnh treo trên xà nhà đã vỡ nát, đất cát vương vãi khắp nơi.Một bộ bàn ghế bằng thiết mộc, loại gỗ có giá trị không lớn, nhưng là thứ mà một hàn sinh khắc khổ như Lại Thiên cả đời cũng đừng mong sở hữu, giờ phút này lại đổ ngã ngổn ngang. Trong đó một chiếc ghế bị lật ngửa, bốn chân chỏng ngược lên trời, phảng phất một lời tố cáo vô thanh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mà ở giữa khung cảnh hỗn độn đó, là bốn cỗ thi thể lạnh băng.
Cỗ thi thể đầu tiên nằm cạnh bộ bàn ghế, là một gã nam tử mặc hắc y bó sát, trang phục điển hình của bọn đạo phỉ thảo khấu.
Trên ngực của gã có một vết đâm cắt sắc lẹm, gọn gàng. Huyết dịch đã khô lại thành một mảng màu nâu sẫm, đôi mắt gã mở trừng trừng nhìn lên mái hiên, hoàn toàn vô thần, không còn chút sinh khí.
Cách đó vài bước, lại có một gã hắc y nhân khác nằm sấp, sau lưng máu tươi loang lổ, tựa như bị một loại lợi khí nào đó đâm xuyên qua lớp áo, cắm sâu vào da thịt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một ý nghĩ kinh hoàng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lại Thiên.
"Ta... Ta giết người rồi!"
Trái tim Lại Thiên đột nhiên co rụt lại, sau đó đập lỡ một nhịp. "Hắc y nhân. Hai tên đã chết..." Nội tâm hắn nổi lên sóng gió. Mùi máu tanh, mùi ẩm ướt của nước và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ khí tức sền sệt đến buồn nôn.
Hô hấp của hắn trong phút chốc trở nên cứng ngắc. Hắn theo bản năng lùi về phía sau, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, phải lập tức rời khỏi nơi thị phi này!
"Bịch."
Lưng hắn va phải một vật thể mềm mại mà lạnh lẽo, còn mang theo vài phần đàn hồi quỷ dị, hoàn toàn không phải bức tường đá như trong dự liệu. Hắn giật nảy mình một cái, vội vàng quay phắt lại. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đó là thi thể của một lão ông trung niên, thân vận một bộ trường bào gấm màu mận chín.
Giữa lưng lão là một lỗ thủng to bằng miệng chén, máu tươi vẫn còn hơi ấm, đem cả vạt áo xa xỉ nhuộm thành màu đỏ thẫm.
Gương mặt này Lại Thiên vô cùng quen thuộc, chính là Trần lão, thôn trưởng của nơi này. Vết thương trí mạng này không phải do đao kiếm gây ra, mà như bị một cỗ cự lực không gì sánh được đánh xuyên qua lồng ngực.
Thủ pháp tàn nhẫn đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Ánh mắt Lại Thiên từ trên người Trần lão dời đi, sau đó liền ngưng đọng lại.
Nép mình bên cạnh thi thể Trần lão, là một thiếu nữ.
Nàng mặc một bộ váy lụa màu hoa đào, mái tóc đen dài như thác đổ xõa tung trên nền gạch lạnh. Gương mặt trái xoan thanh tú giờ đây trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực không còn chút phập phồng nào. Trần Tiểu Nghi, nữ nhi duy nhất của thôn trưởng.
Phụ tử hai người... toàn bộ đều đã vẫn lạc.
Hậu viện yên tĩnh đến quỷ dị, chỉ có tiếng gió đêm khẽ lướt qua mái hiên, mang theo tử khí lạnh đến thấu xương.
Hắn thở dốc không ngừng, hoảng loạn đã lên đến cực điểm.
Nhưng trong cơn hỗn loạn đó, bàn tay trái lại vô thức siết chặt, một cảm giác cứng rắn và lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền đến. Hắn run rẩy đưa tay lên trước mặt, chỉ thấy trong lòng bàn tay là một chiếc nhẫn đen nhánh.
Chiếc nhẫn này được đúc từ vật liệu gì, kiểu dáng đơn giản nhưng lại toát ra một cỗ khí thế uy nghiêm. Mặt nhẫn chỉ khắc một chữ "Trấn" theo lối triện thư cổ. Lại Thiên vừa nhìn đã nhận ra nó.
"Chuyện quái quỷ đó đã xảy ra!" Trong đầu hắn chỉ còn lại những mảnh ký ức hỗn loạn, những tiếng la hét, thanh âm kim loại va chạm…
Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm. Kẻ đó đã biến mất. Trăng đã lặn về phía tây, sắc đen của bầu trời bắt đầu chuyển thành màu xanh đậm. Giờ Dần sắp qua, trời sắp hừng đông.
"Trời sắp sáng rồi." Nội tâm hắn trầm xuống.
Chẳng mấy chốc nữa phu dịch và một vài người dân hữu sự sẽ đến đây. Nhà của Trưởng thôn. Lão ta và con gái lão đã bị thảm sát, mà Lại Thiên lại là kẻ duy nhất còn sống sót tại hiện trường, trên người vương mùi máu tanh. Hơn nữa hắn là mối liên hệ duy nhất liên quan trực tiếp đến nơi này. Sẽ không một ai tin lời của hắn. Án mạng. Tử tội. Kết cục đã quá rõ ràng.
"Không được," hắn lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn. "Ta... ta phải rời khỏi nơi này."
Gạt bỏ sự mơ hồ và sợ hãi, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn lao về phía góc phòng, nơi có một túi hành lý bằng vải bố. Bên trong là vài cuốn kinh thư thuyết giảng, giấy bút và nghiên mực. Đó gần như là toàn bộ gia sản của một thư sinh nghèo như hắn. Hắn vơ vội lấy chúng, xoay người định bỏ chạy.
Nhưng rồi, bước chân hắn khựng lại.
Ánh mắt hắn liếc qua những thi thể trên mặt đất một lần nữa.
"Rời đi bây giờ, có thể đi đâu được?" Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Ở nhà và trong thân hắn chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ. E rằng khi xuống núi, còn chưa ra khỏi khu rừng quanh núi chắc đã bỏ mạng vì đói rét rồi.
Một ý nghĩ lạnh lẽo, thực tế đến tàn nhẫn len lỏi vào đầu hắn. Ý nghĩ này lập tức dập tắt hình ảnh của một thư sinh bần hàn mười bảy tuổi, lấy nho học làm đạo, thuộc lòng kinh sử thánh hiền.
Mà giờ khắc này, sống sót mới là việc trên hết của hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, nén lại cảm giác ghê tởm đang cuộn lên trong dạ dày.
Hắn bước đến thi thể của lão Thôn trưởng. Bàn tay vẫn còn run rẩy, hắn thò vào trong áo nạn nhân, nhanh chóng lần mò đã lôi ra một túi tiền bằng gấm. Thanh âm những đồng xu và những nén bạc vụn va vào nhau nghe vô cùng chói tai trong không gian này.
Hắn không dừng lại, liếc sang gã hắc y nhân, rút lấy bọc vải có vẻ như loại để đựng bạc vụn, đã sờn cũ nằm gọn bên hông gã.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên thi thể thiếu nữ. Gương mặt nàng vẫn cái nét kiêu ngạo đó nhưng giờ đây đã thanh tú, bình yên đến lạ lùng.
Hắn do dự, bàn tay giơ lên rồi hạ xuống. Nhưng rồi, hình ảnh căn nhà rách nát và cái dạ dày trống rỗng hiện lên.
Hắn nghiến chặt răng, một âm thanh ken két vang lên trong đêm tĩnh mịch, rồi dứt khoát cúi xuống, một tay lôi chiếc vòng ngọc bích ra khỏi cổ tay, tay kia gỡ cây ngân trâm khỏi mái tóc mềm mại của nàng.
Cầm những thứ tài sản bất nghĩa lạnh lẽo trong tay, Lại Thiên không dám nhìn lại lần nào nữa. Hắn nhét vội mọi thứ vào trong áo. Thu dọn đống giấy mực và mấy quyển kinh sách của bản thân vươn vải trên bàn trà gần đó, quàng túi hành lý lên vai rồi lao ra khỏi cửa, thân hình nhanh chóng hòa vào bóng đêm sắp tàn.
Lại Thiên trở về nhà tựa như một bóng ma.
Căn nhà của hắn là một gian gỗ mục rách nát, hiện ra trong bóng tối trông vô cùng thê thảm. Mái tranh thủng nhiều chỗ, khiến cho ánh trăng yếu ớt có thể rọi xuống sàn đất thành từng vệt sáng bạc. Vách đất nứt nẻ, dường như chỉ cần một trận gió mạnh là có thể sụp đổ.
Hắn không nói một lời, lẳng lặng tiến vào trong và nhanh chóng thu dọn hành lý.
Mọi động tác đều diễn ra trong tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng côn trùng râm rả bên ngoài là chứng kiến cuộc ly khai trong đêm của hắn.
Giờ Mão, sương sớm giăng đầy thôn, khiến vạn vật đều trở nên mờ mịt. Vài bóng người gầy gò đã đầu hoạt động. Một lão bà đang gánh nước từ giếng làng, bước chân nặng nề. Một hài đồng đang nhóm bếp, khói từ mái tranh bay lên lờ lững rồi tan vào màn sương. Thôn xóm vẫn còn yên tĩnh, sự yên tĩnh của đói nghèo và cam chịu.
Lại Thiên mặc một bộ y phục bằng vải vụn sơ sài, bên ngoài choàng một chiếc áo choàng có mũ, thân hình ẩn trong một góc khuất giữa một thân cây cổ thụ và bụi rậm um tùm.
Từ vị trí này, hắn có thể quan sát con đường đất duy nhất dẫn ra khỏi thôn.
Lại Thiên kéo vành mũ sụp xuống, che đi nửa khuôn mặt, cố gắng biến mình thành một cái bóng không ai chú ý. Hắn đã là một người ngoài cuộc.
Tiếng lộc cộc từ đâu của bánh xe gỗ nghiến trên nền đất ngày một rõ hơn. Một cỗ xe ngựa chở hàng to lớn, được kéo bởi bốn con ngựa vạm vỡ, từ từ tiến lại. Bốn bánh xe bằng gỗ đặc cao gần bằng ngực một người trưởng thành, thùng xe được phủ một tấm bạt gai dày, căng phồng lên vì chứa đống hàng hóa.
Lại Thiên bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, động tác nhanh chóng, dứt khoát, hắn bước liều hai bước trực tiếp chặn đầu cỗ xe.
Người đánh xe dường như cũng có một phen hoảng hồn, liền giật mạnh dây cương, bốn con ngựa khịt mũi rồi dừng lại. Đó là một gã trung niên dáng vóc không quá lực lưỡng, da đen sạm, ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác khi nhìn kẻ lạ mặt mặc áo choàng thần bí.
"Tại hạ…” Giọng Lại Thiên khàn khàn rồi khựng lại, có chút lập bập. “Xe này đi đâu?"
Gã xa phu nheo mắt, bàn tay đã thầm đặt lên chuôi đoản đao dắt ở thắt lưng. "Xe này đến Đông Diêu, lộ trình rất xa. Nhưng ta không chở khách."
Lại Thiên không nói thêm lời vô ích nào. Hắn lật một góc áo choàng, để lộ túi tiền bên hông rồi rút ra ba nén bạc thô, nhiêu đó khoảng hai mươi lượng, chìa về phía đối phương.
Ánh bạc lóe lên trong sương sớm. Ánh mắt gã xa phu lập tức sáng lên, vẻ nghi hoặc ban nãy tan biến không còn một mảnh, thay vào đó là lòng tham không hề che giấu. Hai mươi lượng bạc, đủ để gã sống no đủ trong vài tuần liền.
"Lên đi tiểu huynh đệ," gã cất giọng, hất hàm về phía sau thùng xe. "Ngồi yên ở góc trong cùng. Đừng gây ra chuyện gì phiền phức."
Lại Thiên gật đầu, thân hình nhanh nhẹn nhảy lên thùng xe. Bên trong chất đầy những bao tải ngũ cốc, tỏa ra mùi mốc nhàn nhạt của lúa khô. Hắn chọn một góc khuất sau những bao tải, co người lại, để bóng tối của thùng xe hoàn toàn bao phủ lấy mình.
Bánh xe lăn bánh, mang theo một thư sinh đã chết từ bên trong, còn lại một kẻ vong đồ vừa ra đời. Con đường phía trước mờ mịt, tựa như màn sương chưa tan ngoài kia.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.