Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 12: Bất định

Tiếng ngựa phì phò mang theo hơi ẩm, khịt khịt trong màn sương sớm, phả ra từ gian chuồng sát vách. Kế đó là thanh âm “phịch, phịch”, đều đặn mà chắc nịch, tiếng rìu bổ vào thớ gỗ vang lên khô khốc.

Chính những tạp âm của một buổi sớm nơi thảo nguyên này đã lôi Lại Thiên ra khỏi giấc ngủ.

Hắn mở choàng mắt, một cảm giác mỏi mệt tức thì lan tỏa khắp thân thể.

Đầu vẫn gối lên túi hành lý da lừa, tấm áo choàng vải thô thường ngày che mưa chắn gió, giờ lại đang quấn chặt quanh người.

Cả thân thể hắn cuộn tròn trong một ổ cỏ khô, một phương pháp chống lại cái lạnh thấu của đêm qua. Cái lạnh vùng thảo nguyên trống trãi, quả thực không nể nang bất cứ kẻ lữ hành nào.

Theo bản năng, hắn liếc mắt nhìn sang gian chuồng của gã mã phu. Trống không. Gã đã dậy từ sớm, đúng là cái loại người quanh năm suốt tháng làm bạn với đường dài.

Lại Thiên chậm rãi ngồi dậy, động tác khiến đám cỏ khô dính trên y phục rơi lả tả. Hắn phủi sạch người, đoạn cất bước đi ra ngoài.

Nắng ban mai ôn hòa, nhuộm một màu vàng nhạt lên khắp sân bãi.

Dưới nắng, gã mã phu đang đứng cạnh một trong bốn con ngựa của gã. Tay gã cầm một chiếc lược sắt, không phải loại chải đầu, mà là loại chuyên dụng cho gia súc, đang cẩn thận xén lại bờm và đuôi cho con tuấn mã. Từng nhát, từng nhát, vô cùng tỉ mẩn.

Thấy Lại Thiên, gã mới dừng tay, khẩu khí mang theo vài phần trêu chọc rất đỗi quen thuộc của phường buôn bán chợ búa: “Ồ, tiểu tử ngươi tỉnh rồi đó à? Cái loại đường xá gập ghềnh này, quả thực không quen với thư sinh chỉ biết dùi mài kinh sử như các ngươi, phải không?”

Người phu chăn ngựa của trang trại đang bổ củi ở cách đó không xa nghe vậy cũng ngừng tay. Y quay đầu lại, cây rìu vẫn còn cắm trên một khúc gỗ lớn.

Ánh mắt y nhìn Lại Thiên, từ kinh ngạc chuyển sang một tia kính nể rất thật. “Hóa ra vị tiểu huynh đệ đây là người đọc sách! Cả đời tại hạ chỉ biết chăn ngựa, chữ nghĩa chẳng ráo một giọt, nhưng hễ nghe ai là người học cao hiểu rộng, trong lòng này đều thấy ngưỡng mộ.”

Lại Thiên đối diện với hai người, vẫn giữ vẻ im lặng điềm tĩnh. Hắn bước tới bên hiên chuồng ngựa, cầm lấy tấm áo choàng của mình giũ mạnh một cái. Bụi bặm cùng cỏ vụn bay ra, lấp lánh trong nắng sớm.

Hắn treo nó lên một cây sào tre, giọng bình thản đáp lại: “Hai vị đại huynh quá lời rồi. Học cao hiểu rộng gì chứ, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là một kẻ tha phương cầu thực, bôn ba khắp chốn hay sao?”

Người phu chăn ngựa nghe hắn tự giễu, bèn lắc đầu quầy quậy. Y đặt hẳn cây rìu xuống, bước tới gần hơn, giọng nói chân thành như đất: “Tiểu huynh đệ chớ nói thế. Cái học trong sách vở ấy, nó giống như một hạt giống tốt. Hôm nay trên mảnh đất cằn cỗi này nó chưa giúp ngươi no bụng, nhưng ai biết được ngày sau? Khi đến một vùng đất màu mỡ hơn, chính nó lại đâm chồi nảy lộc, vươn thành đại thụ che trời thì sao?”
TruyenLau
Gã xa phu họ Trang bên kia cũng gật gù phụ họa: “Đúng, đúng! Lão ca này nói phải lắm! Chuyện tương lai, ai mà nói trước được chữ ‘ngờ’.”

Sau một hồi trầm mặc, đợi cho đến khi gã mã phu đã tỉa tót xong cho con ngựa, Lại Thiên mới có chút dè dặt bước lại gần người phu chăn ngựa đang ngồi nghỉ bên đống củi.

“Vị huynh đài này,” hắn mở lời, “tại hạ có một chuyện lấy làm hiếu kỳ, không biết ở thôn trại các huynh đây, có thường xuyên gặp được tu tiên giả không?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người phu chăn ngựa nghe hai chữ "tu tiên giả", liền đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Y ngước mắt nhìn về phía ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong mây, đáp: “À, ngươi nói đám người được gọi là tiên nhân đó hả? Thường xuyên thì không, nhưng thỉnh thoảng cũng có gặp. Có điều bọn họ phần lớn chỉ nghỉ lại qua đêm, hoặc nổi hứng đến xem phong cảnh một chút. Ta từng nghe họ chê, nói nơi này linh khí loãng bạc, không phải nơi thích hợp để tu luyện.”

“Thì ra là vậy.” Lại Thiên khẽ lẩm bẩm, một tia thất vọng không thể che giấu len lỏi trong đáy mắt.

Đúng lúc này, gã mã phu đang dắt ngựa ra bãi đất trống gần đó nghe được, bèn phá lên cười ha hả, tiếng cười sảng khoái. Lại huynh đệ, ngươi không phải là muốn đi tu tiên đấy chứ, ha ha ha!”

Lại Thiên thoáng chút bối rối, vội vàng xua tay: “Tại hạ, chỉ là thuận miệng hỏi thôi.” TruyenLau.com

“Không sao, không sao,” gã mã phu dắt ngựa đi tới, ý cười trên mặt vẫn chưa tan. “Có điều chuyện này, đối với một phàm nhân không danh không phận như chúng ta thì khó lắm. Tối thiểu ngươi cũng phải có gia tài trăm ngàn hoàng kim lượng, hoặc cha mẹ ngươi cùng tiên sư có giao tình sâu đậm. May mắn được một tông môn hay tiểu viện nào đó thu nhận, khi đó mới có tư cách nói đến hai chữ tu hành!”

Lại Thiên nhìn gã, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc chân thành. “Không ngờ đại huynh lại rành rõi những chuyện này như vậy, quả nhiên là người đi nhiều biết rộng!”

Tiếng cười của gã mã phu chợt tắt.

Gã ngừng hẳn động tác trên tay, ánh mắt bỗng nhìn về một nơi vô định, thanh âm trầm xuống, ẩn chứa một cỗ tư vị phức tạp khó nói thành lời.

“Rành rõi cái gì chứ. Nói thẳng với ngươi, năm đó lão tử ta đây cũng từng được một vị cao nhân kiểm tra qua. Lão nhân gia đó nói, ta có linh căn, có thể tu luyện. Ban đầu ta cũng hứng thú lắm chứ, kẻ nào mà không muốn một bước lên trời, trở thành tiên gia?”

Gã đột nhiên bật cười, một nụ cười tự giễu. “Thế nhưng, khi ta nghe qua một vài phương pháp tu luyện, nghe về những tài nguyên cần có, rồi lại nhìn lại cái thân phận mã phu này... Quả thực là một con đường cụt. Phàm nhân muốn tu tiên, không môn phái, không sư tôn, không tiền tài, thì khác gì bắc thang gỗ mà đòi leo lên trời xanh? Chẳng qua là tự tìm khổ ăn mà thôi. Thôi thì kiếp này cứ làm một gã mã phu, được đi khắp bốn phương thiên hạ, cũng coi như mãn nguyện rồi.”

Người phu chăn ngựa bên này nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ, không nói thêm lời nào.
Còn Lại Thiên thì triệt để trầm mặc.

Những lời này của gã mã phu, tựa như một chậu nước lạnh buốt hung hăng dội thẳng vào ngọn lửa hiếu kỳ vừa nhen nhóm trong lòng hắn.

Hắn không khỏi sa sầm mặt mày, bởi vì câu chuyện của gã, trớ trêu thay, lại chính là tấm gương phản chiếu hoàn cảnh của hắn lúc này.

Buổi chiều hôm đó, khi gã mã phu đã say giấc nồng giữa ban ngày trong chuồng ngựa, Lại Thiên lại không cách nào ngồi yên được nữa.

Hắn một mình rời khỏi trang trại, đi sâu vào con đường chính của thôn xóm.

Nơi này không có tên gọi chính thức, nhưng quy mô rõ ràng lớn và náo nhiệt hơn Thạch Vĩ thôn của hắn không ít.

Đường đi là đường đất được nện phẳng lì, hai bên là nhà cửa san sát, phần lớn dựng bằng gỗ và đá, trước cửa treo vài tấm biển hiệu chạm khắc đơn sơ: "Chợ rau", "Quán Trọ", "Tạp Hóa"... T

Trong không khí nghe toàn mùi mỡ hành phi thơm nức, mùi thảo dược phơi khô hăng hắc, cùng với mùi đặc trưng của gia súc.

Hắn ghé vào một quán mì ở ngay ngã ba đường.

Gọi là quán cho sang, chứ thực ra chỉ là một chiếc xe đẩy cũ kỹ với một nồi nước dùng lớn lúc nào cũng sôi ùng ục, bên cạnh kê vài bộ bàn ghế thấp lè tè. Phía trên được che chắn tạm bợ bằng một tấm vải dầu đã ngả màu.

“Chủ quán, cho một bát mì.” Hắn lên tiếng, đoạn chọn một chiếc ghế ở góc khuất nhất mà ngồi xuống.

Bát mì nóng hổi rất nhanh đã được bưng lên. Nước dùng trong vắt, ngọt thanh vị xương, sợi mì thủ công mềm mà không nát. Sau những ngày dài chỉ gặm lương khô cứng như đá, đây quả thực là nhân gian mỹ vị.

Nhưng khi hắn vừa gắp tới đũa mì thứ ba, một tiếng thét kinh hoàng, chói tai bỗng vang lên, xé toạc sự ồn ã của con phố.

“A! Cháy! Cháy nhà rồi!”

Lại Thiên khựng lại, đầu đũa còn lơ lửng giữa không trung. Hắn quay ngoắt đầu lại.

Cách đó không xa, từ cửa sổ tầng một của một gian nhà hai tầng, những lưỡi lửa màu cam đỏ rực đang hung hăng liếm ra bên ngoài.

Khói đặc cuồn cuộn bốc lên trời cao, tựa như một đầu yêu thú đang được triệu hoán. Người xung quanh lập tức đại loạn, tiếng la hét, tiếng hô hoán thất thanh vang lên tứ phía.

Lại Thiên lúc này lại tỏ ra bình chân như vại.

Hắn nhìn đám đông hỗn loạn, trong lòng có chút miễn cưỡng thầm nghĩ, rồi bất đắc dĩ lắc đầu: “Nhiều người như vậy… chắc có lẽ cũng không cần ta động tay.”

Nhưng tiếng kêu cứu ngày một thảm thiết hơn. Giữa làn khói đen kịt, hắn lờ mờ trông thấy một bóng người nhỏ bé, một tiểu cô nương chừng mười tuổi, đang lấp ló sau khung cửa sổ ở tầng hai.

Gương mặt cô bé lấm lem tro bụi, đôi mắt mở to ngập tràn vẻ hoảng sợ tột cùng.

Ngọn lửa đã bắt đầu men theo cầu thang gỗ bên trong mà lan lên.

Hắn trông thấy cảnh này, nhưng vẫn cố gắng làm như không thấy, quay mặt đi tự trấn an rằng thể nào cũng có người cứu được nó.

Tiếng kêu cứu của tiểu cô nương dần yếu đi, xen lẫn là tiếng ho sặc sụa vì hít phải khói đặc. Phía dưới, chỉ có vài vị phụ nhân chân yếu tay mềm đang cố gắng hắt những xô nước ít ỏi vào ngọn lửa mỗi lúc một lớn.

Lại Thiên cắn chặt một bên hàm. Thanh âm kia, hình ảnh kia, chúng như những cây kim vô hình hung hăng đâm thẳng vào lương tâm hắn. Hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Bản tính hắn vốn thiện lương, lẽ nào vì một chút dơ bẩn trong quá khứ mà đánh mất cả bản ngã của chính mình?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu