Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 15: Tuần Sứ

"Công vụ! Tránh đường!"

Một thanh âm lạnh lùng, đanh thép đột nhiên vang lên chém đứt sự huyên náo của khu chợ.

"TRÁNH ĐƯỜNG!"

Cỗ xe ngựa hắn đang ngồi bỗng chấn động kịch liệt, lập tức bị ghìm lại rồi đánh lái dạt vào ven đường. Thân hình hắn mất đi quán tính, cả người lao mạnh về phía trước, suýt chút nữa đã va đầu vào thành xe. Đúng lúc này, một mùi nồng đậm của các loại hương liệu như tiêu, hồi, quế từ một quầy hàng bên cạnh xộc thẳng vào mũi, khiến hắn không khỏi ho khan một tiếng.

Gã phu xa họ Trang vội vàng ghìm chặt cương ngựa, điều khiển xe nép sát vào dưới mái hiên một tửu điếm. Những người đi đường khác, dường như cũng theo bản năng mà dạt hết cả ra hai bên.
Khi hắn định thần lại, mới nhìn thấy ngọn nguồn của sự hỗn loạn. Một đội binh sĩ đang tiến vào con phố. Bọn họ bước đều tăm tắp, tiếng giáp trụ và bước chân nện xuống mặt đường tạo thành một tiết tấu trầm đục, mỗi một động tác đều toát ra khí tức kỷ luật sắt thép.

Hắn từng xem qua binh pháp, đọc qua chiến văn, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tận mắt thấy một đội quân binh như vậy.

Thân thể bọn chúng được bao bọc trong giáp da sẫm màu, trên vai và ngực còn được tán thêm những miếng hộ tâm kính bằng kim loại, loé lên hàn quang lạnh lẽo. Những cây thiết thương trong tay được dựng thẳng, mũi thương sắc bén ẩn chứa kình lực. Loại uy áp này, không hề khoa trương chút nào, quả thực khiến người ta không thở nổi.

Đội binh sĩ này đang hộ tống một cỗ đại xa duy nhất. Đó là một cỗ xe cực lớn, được hai con dị thú tựa như tuần lộc nhưng thân hình to lớn hơn nhiều đang kéo. Trên xe chở một vật gì đó được che kín hoàn toàn bằng một tấm vải bạt màu xám tro, không để lộ ra một kẽ hở nào. Chính sự che đậy kín kẽ đến mức tuyệt đối này, giữa một đoàn hộ vệ phô trương thanh thế, lại càng khiến cho nó trở nên nổi bật và bí ẩn dị thường.

Ánh mắt của hắn, cũng như của tất cả mọi người trên phố, đều bất giác dõi theo nó.

Bên tai hắn bỗng truyền đến một thanh âm trầm thấp, mang theo vài phần từng trải: "Nhìn cái bộ dạng nhà quê của ngươi kìa."

Hắn trong lòng cả kinh, vội quay đầu lại. Gã phu xa họ Trang chẳng biết từ lúc nào đã rời khỏi vị trí đánh xe, đang ngồi xổm ngay bên cạnh, sát với cái đầu đang ló ra của hắn.

Gã này dường như có sở thích quái đản là đột ngột xuất hiện sau lưng để doạ người khác.

Thấy hắn dán chặt mắt vào đội binh sĩ, gã khẽ nhếch mép.

"Cái giáp da trên người chúng nó, cóc phải thứ tầm thường đâu. Được làm từ da của một loại Hung thú tên là Tê Giác ở tận Tây Vịnh xa xôi, nổi tiếng là bền chắc." Gã ngừng lại một chút, ngón tay khẽ gõ lên thành xe, quan sát phản ứng của hắn.

Thấy hắn vẫn đang chăm chú lắng nghe, gã mới nói tiếp: "Còn mấy cây thiết thương kia," thanh âm của gã hạ thấp xuống vài phần, "đều được rèn từ tinh thiết đã được tôi luyện bảy lần. Trang bị tới tận răng thế này, tuyệt không phải đội tuần tra thông thường. Đám này là Tuần Sứ."

Hắn lẩm nhẩm lại hai chữ này: "Tuần Sứ?"

Gã phu xa gật đầu, thần sắc trở nên nghiêm nghị hơn một chút: "Chính là tu sĩ chân chính. Một đội ngũ như này, đủ sức trấn áp cả một đại quân phàm nhân. Một người có thể địch vạn người. Có điều, Tuần Sứ ở Đông Hoa Quốc chúng ta lại có chức trách bảo hộ phàm nhân."

Một người địch vạn người? Trong đầu hắn bất chợt hiện lên những dòng chữ trong quyển “Đông Hoa Quốc Tổng Lãm” mà hắn từng đọc: "Đông Hoa Quốc lấy tu sĩ lập quốc, dùng quân đội để trị an. Lực lượng trung ương có Cấm Quân hoàng gia, các địa phương do Tuần Sứ khu vực quản hạt - toàn bộ đều do tu sĩ đảm nhiệm."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngoài ra, tại nơi đất liền xa xôi đó thế lực vô cùng phức tạp: có ba đại Tông môn, ba đại Học Viện tu sĩ, và trên hết thảy là Hoàng thất do Nhiếp Chính Vương đứng đầu.

Bên ngoài, các đạo quốc lân bang như Vân Vũ Quốc, Châu Quốc luôn dòm ngó, bọn chúng vốn là liên minh của các tông phái, không muốn thấy sự tồn tại của một quốc gia mà toàn bộ lực lượng tu sĩ đều quy về bảo vệ lợi ích cho một thực thể duy nhất là Hoàng thất.

Lúc đó, hắn chỉ cho rằng sách vở có phần khoa trương. Giờ đây tận mắt chứng kiến, hắn mới biết mình quả thực là ếch ngồi đáy giếng.

Cỗ xe ù ù lướt qua, tiếng bánh xe lộc cộc đều đều. Mãi cho đến khi bóng dáng đội quân khuất hẳn ở cuối con phố, không khí ngột ngạt nơi đây mới dần được cởi bỏ.

Hắn cũng nhanh chóng không để tâm đến chuyện này nữa, sự chú ý lại bị kéo về với mùi thơm nồng của gia vị từ quầy hàng bên cạnh, tiếng búa sắt chan chát từ các lò rèn gần đó vọng tới, tiếng cười nói ồn ào từ các tửu quán… Giữa mớ âm thanh hỗn loạn đó, một cuộc đối thoại nho nhỏ lọt vào tai hắn.
Website TruyenLau.com
Hai người đàn ông ăn vận như thương nhân đang đứng cò kè mặc cả bên một sạp bán thảo dược. "Giá này chát quá! Ba mươi lượng vàng một nhánh Thổ Sâm, chưởng quầy giỡn mặt ta à? Cứ như giá cũ đi chứ!"

"Lão đệ thông cảm cho," người bán hàng lắc đầu, giọng điệu mệt mỏi, "dạo này đám tán tu gây loạn ở Trường Minh Thành, hàng hoá về khó khăn lắm. Bọn Tuần Sứ lại xét hỏi gắt gao, chi phí đội lên không ít. Cái giá này đã là hữu nghị lắm rồi."

Xe hàng lại tiếp tục lăn bánh. TruyenLau.com

Đi qua thêm vài con phố, hắn còn nhìn thấy cả những tăng nhân áo cà sa đang chậm rãi bước đi, những cô nương che mạng lụa mỏng thanh tú vội vã qua đường, và cả những tên ăn mày rách rưới co ro trong góc khuất, ánh mắt khép nép nhìn dòng người qua lại.

Giữa sự huyên náo đó, gã phu xe họ Trang cất giọng. Giọng gã vẫn khàn đục như thường lệ: “Lại huynh đệ, nếu đã quyết thì ngươi xuống ở đây là được rồi.”

Gã không quay đầu lại, lưng vẫn dựa vào thành xe, mắt vẫn nhìn thẳng con đường phía trước, hai tay ghì chặt sợi dây cương bằng da đã sờn cũ. “Ta phải rẽ sang ngoại lộ phía tây để thu xếp chuyến hàng tiếp theo.”

“Hảo.” Hắn đáp gọn. “Vậy tại hạ cáo từ tại đây.”

Hắn khẽ nhún người, một tay vịn thành xe, thân hình linh hoạt nhảy xuống mặt đất. Bàn chân vừa chạm vào phiến đá ong lởm chởm, hắn liền buông tay, xoay người lại.

Bóng lưng trong chiếc áo choàng màu xám thẳng tắp, không một tia do dự. Hắn cất bước đi được vài bước.

Ngay lúc đó, thanh âm của gã phu xe từ phía sau vọng tới, cố ý nói lớn để át đi tiếng ồn: “Lại huynh đệ, bảo trọng a! Hữu duyên tái ngộ!”

Bước chân của hắn chỉ khựng lại một thoáng. Hắn không quay đầu, chỉ có bả vai đang căng cứng là khẽ buông lỏng trong một khoảnh khắc. Rồi, trên khoé môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra.

Hắn tiếp tục cất bước, hoà mình vào dòng người xuôi ngược.

Bóng lưng trong chiếc áo choàng bạc màu của hắn dần dần chìm vào giữa vô vàn những dáng hình, màu sắc khác, cho đến khi hoàn toàn biến mất sau một ngã rẽ. Cỗ xe ngựa cũng đã chuyển bánh, lọc cọc rẽ sang một hướng khác, tiếng bánh xe nhanh chóng bị sự ồn ã của đô thị nuốt chửng.

Tại Ngoại Đông Diêu, dòng người tựa như nước chảy, tấp nập ngược xuôi. Trên gương mặt mỗi người đều hiện lên vẻ vội vã, bận rộn.

Thân ảnh Lại Thiên lại có vẻ hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh huyên náo này. Hắn chỉ có thể lặng lẽ đi sát vào ven đường, ánh mắt mang theo vài phần ngơ ngác, quan sát sự phồn hoa khác biệt một trời một vực so với Thạch Vĩ thôn.

Đột nhiên, bả vai Hắn va phải một người.

"Ái da!" Một thanh âm vừa chói tai vừa a dua vang lên.

Thân hình Lại Thiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một đôi nam nữ đang trừng mắt nhìn mình. Gã nam tử thân hình béo tốt, bụng phệ, khoác một bộ cẩm bào màu vàng đất, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc loè loẹt. Đi cạnh là một quý phụ ăn vận lụa là, mặt hoa da phấn, trên người toả ra một cỗ mùi son phấn nồng nặc.

Gã nam tử mập mạp kia liền trừng mắt, lớn tiếng quát: "Tên ăn mày nhà ngươi! Mắt chó của ngươi để ở đâu vậy hả?"

Lại Thiên thần sắc không đổi, lập tức cúi người chắp tay: "Tại hạ vô ý, mong nhị vị thứ lỗi."
Cặp nam nữ kia từ trên xuống dưới đánh giá bộ dạng cùng khổ của Hắn một lượt, rồi mới hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm so đo tính toán, khoác tay nhau nghênh ngang bỏ đi.

Hắn đứng thẳng người dậy, tiếp tục cất bước, nhưng lần này ánh mắt lại bị một cảnh tượng khác hấp dẫn.

Một đội Tuần Sứ tu sĩ đang đi tuần thản nhiên lướt qua trên đường. Lại đi thêm một đoạn, lại có mấy gã Tuần Sứ khác ngự lấy phi kiếm, hóa thành từng đạo quang mang phá không bay qua đỉnh đầu, mang theo tiếng gió rít gào. Cảm giác này, thực sự có chút phiền toái.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu