Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 16: Trọ quán

Sau đó, Lại Thiên cứ thế đi dọc các bến cảng cho đến tận xế chiều.

Những thương thuyền to lớn treo cờ hiệu của các thương hội, bốc dỡ xuống không chỉ là khoáng thạch, mà còn có cả những loại tơ lụa ngũ sắc tân kỳ, những thùng gia vị toả ra hương khí lạ lẫm mà Hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ. Mọi hoạt động đều có quản sự của thương hội giám sát, tay cầm sổ sách đối chiếu, thập phần trật tự và hiệu quả.

Lại Thiên rẽ khỏi đại lộ, đi vào một con hẻm nhỏ hơn, mặt đường ở đây không còn được lát đá xanh mà chỉ là nền đất nện đã chai cứng.

Hắn dừng bước trước một toà nhà gỗ hai tầng, tấm biển hiệu treo phía trên đã phai màu mục nát, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra hai chữ "Trọ Quán". Lớp sơn trên vách tường đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra những thớ gỗ sẫm màu ẩm mốc.

Lại Thiên đẩy cửa bước vào. Quang tuyến từ bên ngoài chỉ có thể chiếu vào một khoảng nhỏ, phần còn lại của căn phòng chìm trong u ám. Hắn liếc mắt liền thấy một cái quầy hàng vừa dài vừa cũ bằng gỗ sồi. Phía sau quầy là một lão đầu hói gần hết, đang cúi người, tay cầm một miếng giẻ bẩn, lặp đi lặp lại động tác lau một cái chân bàn, căn bản không thèm ngẩng đầu lên.

Lại Thiên bước tới, hai tay đặt lên mặt quầy.

"Lão bản," thanh âm của Hắn không lớn không nhỏ, "ta muốn một gian phòng rẻ nhất."

Lúc này, gã trung niên đang cặm cụi dưới quầy mới ngẩng cái đầu hói lên. Đôi mắt ti hí của lão lướt một lượt từ trên xuống dưới Lại Thiên.

"Lầu trên, không có cửa sổ," lão cộc lốc nói. "Hai mươi đồng một đêm. Trả trước."

Lại Thiên không nói lời nào, một tay rút khỏi mặt quầy, thò vào trong vạt áo. Ngón tay Hắn mò mẫm một lúc rồi kéo ra một cái túi vải nhỏ. Hắn cẩn thận mở nút thắt, dốc ngược miệng túi xuống mặt quầy. Một đồng tiền xu bằng đồng loảng xoảng rơi xuống mặt gỗ.

Lão chủ quán mặt không biểu tình, lẳng lặng nhặt đủ hai mươi đồng vào lòng bàn tay rồi nắm chặt. Lão xoay người, với tay lấy một chiếc chìa khoá treo trên móc gỗ phía sau, chìa khoá được gắn vào một miếng gỗ nhỏ khắc nguệch ngoạc số "Bảy". Lão quẳng chiếc chìa khóa lên quầy, đẩy về phía Lại Thiên.

Hắn cầm lấy chìa khóa, xoay người đi về phía cầu thang gỗ ở góc phòng rồi bước lên. Hành lang tầng hai vừa hẹp vừa tối, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét ở cuối dãy, ánh sáng vàng vọt chẳng đủ để soi rõ thứ gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hắn tìm đến cánh cửa có khắc số "Bảy". Ổ khóa đã hoen gỉ, phải loay hoay một lúc mới mở được. Căn phòng quả nhiên cực nhỏ. Không khí bên trong ngột ngạt, tràn ngập mùi bụi bặm ẩm mốc. Sàn nhà bằng ván gỗ, có vài chỗ đã cong vênh. Tài sản duy nhất trong phòng là một chiếc giường gỗ kê sát tường.

Lại Thiên đóng sập cửa lại, tiếng chốt cài vang lên khô khốc. Hắn đặt bao hành lý của mình xuống sàn, sau đó cởi chiếc áo choàng màu xám tro bên ngoài. Dù nó đã vừa cũ vừa bẩn, Hắn vẫn cẩn thận gấp nó lại thành một khối vuông vức, đặt lên trên bao hành lý.

Hắn ngồi xuống mép giường. Chiếc giường rất cứng, chỉ hơi lún xuống một chút. Hắn có thể cảm nhận rõ lớp rơm khô và cứng bên dưới tấm manh mỏng. Hắn cúi người, lần lượt tháo hai chiếc giày cỏ, đặt chúng ngay ngắn cạnh chân giường.

Cuối cùng, Hắn ngửa người nằm thẳng ra giường, hai tay gác sau gáy. Hắn nằm im bất động, lắng nghe tiếng sóng vỗ mơ hồ từ xa vọng lại, tiếng bước chân ngoài hành lang, và tiếng tim mình đập trầm ổn trong lồng ngực. Một lát sau, hai mắt Hắn từ từ khép lại.

Một ngày dài bôn ba, cứ như vậy trôi qua. Website TruyenLau.com

Sáng sớm hôm sau, khi ngoài trọ quán mơ hồ truyền đến vài tiếng hải âu kêu quang quác, Lại Thiên mới chậm rãi mở mắt.

Tiết trời hôm nay khá dễ chịu. Lại Thiên cũng không biết đã từ lúc nào chỉnh trang y phục xong, liền ra ngoài đi thẳng về phía đông thành. Hắn không cần hỏi đường, bởi mục tiêu của hắn vốn phát ra những dấu hiệu không thể nào dễ nhận biết hơn: thứ thanh âm huyên náo của vô số người và một cỗ khí tức hỗn tạp của đủ loại vật phẩm.
Website TruyenLau.com
Thật là rộng lớn. Hải Thành này quả thực là một thế giới hoàn toàn khác so với cái sơn thôn của Hắn. Nơi đây, bất cứ thứ gì cũng có thể tìm thấy, và bất cứ thứ gì cũng có thể giao dịch được... chỉ cần có đủ giá trị.

Lại Thiên cần tìm một nơi không quá bắt mắt, một nơi chỉ quan tâm đến hàng hoá, mà không quan tâm đến thân phận người bán.

Ánh mắt Hắn đảo một vòng rồi dừng lại trước một gian tiệm cầm đồ không lớn, nằm lọt thỏm giữa một cửa hàng da thú và một tửu quán. Tấm biển hiệu bằng gỗ đã cũ mèm, chữ viết bên trên cũng đã phai mờ. So với những cửa hàng châu báu sáng choang ở phố chính, nơi này quả thực thích hợp hơn nhiều để tiếp một kẻ nghèo túng như hắn.

Hắn kéo thấp vành nón vải, che đi hơn phân nửa khuôn mặt rồi mới bước vào.

Bên trong tiệm khá tối và bừa bộn. Một lão già gầy gò với cặp mắt hí đang ngồi sau quầy, tay cầm một chiếc tẩu thuốc. Lão liếc nhanh Lại Thiên một cái, trên mặt không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên hay tò mò.

"Bán hay cầm?" giọng lão khàn khàn.

"Bán," Lại Thiên đáp gọn, rồi cẩn thận đặt hai món đồ lên mặt quầy gỗ đầy bụi.

Món thứ nhất là một cây trâm cài tóc bằng bạc. Bạc đã hơi xỉn màu, phần đầu trâm được chạm khắc hình một bông hoa mai khá đơn giản. Đây là loại trang sức phổ biến mà những gia đình khá giả một chút thường dùng.

Món thứ hai là một chiếc vòng tay bằng ngọc. Viên ngọc có màu xanh lục nhưng không trong suốt, nhìn kỹ có thể thấy vài vết rạn mờ và tạp chất bên trong. Đây là loại ngọc chất lượng thấp. Chúng chính là hai món đồ giá trị nhất mà hắn đã vội vàng lục lấy từ thi thể của lão trưởng thôn và con gái lão.

Lão chủ tiệm cầm cây trâm lên, gõ nhẹ vào cạnh bàn, rồi nheo mắt soi chiếc vòng ngọc dưới ánh đèn dầu leo lét. Lão không nói một lời, chỉ đặt chúng xuống và giơ lên tám ngón tay.

Tám nén bạc. Chỉ có tám nén bạc.

“Ta đã nghĩ ít nhất cũng phải được hai mươi nén chứ? Hay lão già này đang cố ép giá?” Hắn nghĩ thầm trong bụng.

Đây dù sao cũng là đồ vật của nhà trưởng thôn. Bất quá, ngẫm lại thì gia đình trưởng thôn cũng chỉ ở một cái thôn núi hẻo lánh không hơn.

"Không thể nhiều hơn sao?" Lại Thiên cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

Lão già nhếch mép, chỉ vào hai món đồ. "Tiểu huynh đệ. Đây, bạc thường, tay nghề thợ làng. Ngọc nhiều tạp chất, nước cũng không đẹp. Tám nén bạc là giá mua vào rồi. Ngươi không muốn bán thì có thể mang thử đến tiệm khác."

Lão nói với vẻ thản nhiên, tựa hồ chắc chắn rằng một kẻ ăn mặc thô sơ như hắn không có lựa chọn nào khác.

Lại Thiên im lặng. Hắn biết lão già nói đúng. Hắn càng không thể mang những món đồ có nguồn gốc không rõ ràng này đến các cửa hiệu lớn để mặc cả được. Sau vài giây trầm mặc, hắn gật đầu.
“Hảo, tám nén bạc!"

Lão già thuần thục gom hai món đồ vào một góc, mở ngăn kéo, lấy ra tám đồng bạc trắng rồi đẩy về phía hắn. Lại Thiên nhanh chóng vơ lấy, cảm nhận sức nặng quen thuộc của chúng trong lòng bàn tay, rồi xoay người rời đi không nói thêm lời nào.

Hắn tìm một góc khuất sau mấy sạp hàng đã dọn, nơi chẳng có ai qua lại rồi ngồi xổm xuống. Hắn đổ tám nén bạc vừa có được ra, nhập chung với số tiền lẻ hắn vơ vội được ở nhà và mấy đồng lấy từ hai tên Vương Hổ.

Hắn bắt đầu kiểm đếm. Một, hai... mười... hai mươi nén... ba mươi... ba mươi mốt... ba mươi hai. Tổng cộng là bốn mươi hai nén bạc và vài đồng xu lẻ.

Bốn mươi hai nén bạc. Tương đương đâu đó gần trăm rưỡi lượng. Tiền đi đường, trả cho gã phu xa lần trước ở Thạch Vĩ thôn cũng mất khoảng độ hai mươi lượng. Đây là toàn bộ tài sản của hắn ở cái thành Đông Diêu này. Không nhiều như hắn đã tưởng tượng, nhưng cũng tạm đủ sống một thời gian nữa.

Hắn cẩn thận gói toàn bộ số tiền vào một miếng vải rách, buộc chặt lại rồi nhét sâu vào trong áo. Ánh mắt hắn nhìn ra khu chợ ồn ào, nhưng trong đầu đang tính toán những bước đi tiếp theo.

Ngồi đếm ngân lượng không cũng mất nửa canh giờ, sau khi đứng dậy rồi thì hắn rảo bước ra phố lớn. Lại Thiên bước đến một gánh hàng rong. “Lão bản, bán cho ta một cái bánh bao.”

“Của khách quan đây, mười đồng.”

Hắn nhận lấy chiếc bánh, tay trao tiền. Vừa đi vừa ăn, miệng nhai nhồm nhàm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu