"Đứng lại!" Lại Thiên gầm lên một tiếng. Âm thanh phát ra từ cổ họng hắn trở nên khàn đặc và lạ lẫm, hoàn toàn khác xa với giọng điệu ôn hòa đọc sách thường ngày. "Tiểu tặc! Có kẻ trộm!"
Hắn dồn toàn bộ khí lực vào hai chân, thân hình như một mũi tên hung hăng lao về phía trước. Hắn va mạnh vào một người đàn ông trung niên, khiến quang gánh trên vai ông ta chao đảo kịch liệt, mấy quả cam vàng óng tức thì lăn lông lốc xuống nền đất ẩm ướt nhớp nháp.
Người đàn ông kia lảo đảo vài bước, miệng liền buông ra một câu chửi thề tục tĩu. Những người xung quanh chỉ liếc nhìn bóng lưng vội vã của Lại Thiên bằng một ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt, một vài người còn lộ ra vẻ mặt khó chịu vì bị cản đường, sau đó lại tiếp tục công việc của mình.
Tiếng kêu của hắn, chỉ trong chớp mắt đã bị nhấn chìm giữa sự huyên náo và vô cảm của khu chợ.
Gã thanh niên kia liếc mắt lại, thấy Lại Thiên đuổi theo sát gót thì trên mặt càng lộ rõ vẻ khinh miệt. Gã lập tức tăng tốc, đôi chân trần thoăn thoắt luồn lách qua đám đông rồi đột ngột rẽ ngoặt vào một con hẻm nhỏ tối tăm bên cạnh sạp bán cá khô.
Lại Thiên không chút do dự, lập tức lao theo sát nút.
Con hẻm này vừa hẹp vừa sâu, miễn cưỡng chỉ đủ cho hai người lách qua, hai bên là những bức tường đá rêu phong ẩm thấp.
Đi vào sâu bên trong, phía cuối con hẻm bị một bức tường khác chặn lại, rõ ràng đây là một ngõ cụt.
Tên tặc tử dừng bước, chậm rãi xoay người lại, đối diện với Lại Thiên.
Lại Thiên sau một hồi chạy hết tốc lực, phải chống hai tay lên đầu gối, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển. Lồng ngực hắn phập phồng như ống bễ, mỗi hơi thở ra đều nóng rát. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đã vằn lên tia máu, gắt gao nhìn chằm chằm vào đối phương.
"Tặc tử! Trả lại tiền đây cho ta!"
Bị dồn vào đường cùng, thần sắc tên tặc tử thoáng qua một tia kinh hoảng rồi lập tức bị sự hung tàn thay thế. Hắn tiện tay nhét túi tiền vào sau lưng quần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tay phải của hắn thuận thế luồn vào trong áo, khi rút ra đã có thêm một vật sáng loáng. Đó là một con dao găm. Lưỡi dao dài chừng một gang tay, vừa mỏng vừa sắc, phần chuôi chỉ được quấn tạm bợ bằng mấy lớp vải đen cáu bẩn.
Ánh mắt Lại Thiên ngưng lại trên lưỡi dao, nhưng trong lồng ngực lại không còn sự hoảng loạn như lần trước. Hắn đã từng thấy những thanh đao còn lớn hơn, chém xuống với uy thế còn kinh người hơn.
Quá trình khổ tu luyện thể đã giúp cơ bắp toàn thân hắn có sự thay đổi về chất. Hai chân hắn theo bản năng tách ra trước sau, trọng tâm cơ thể hạ thấp xuống.
Đây không phải là một trận tỉ thí, mà là một cuộc vật lộn để sinh tồn.
Tên tặc tử gầm nhẹ một tiếng, vung tay tấn công. Lưỡi dao xé gió, mục tiêu chính là phần bụng của Lại Thiên. Trong khoảnh khắc đó, Lại Thiên liền xoay hông, thân người hiểm hóc lách sang một bên. Mũi dao sượt qua trong gang tấc, nhưng cạnh dao sắc lẹm vẫn kịp để lại một tiếng "xoẹt" nhỏ, rạch một đường trên tay áo hắn. Một cảm giác đau rát lập tức truyền đến, máu tươi bắt đầu rịn ra, nhuộm đỏ một mảng vải chàm.
TruyenLau.com
Hắn hung hăng dùng vai húc thẳng vào lồng ngực tên tặc tử. Một tiếng "ự" trầm đục vang lên, không khí trong phổi gã dường như bị đánh bật ra ngoài. Cú va chạm cực mạnh khiến cả hai cùng lúc mất đi thăng bằng, ngã lăn ra nền đất nhớp nháp.
Lưng Lại Thiên đập mạnh xuống đất, cảm giác ẩm ướt và ghê tởm của vũng nước bẩn cùng rác rưởi tức khắc thấm xuyên qua lớp áo.
Tên cướp đang đè trên người hắn. Gã điên cuồng há miệng, nhắm thẳng vào vai Lại Thiên mà cắn xuống. Cơn đau nhói kịch liệt khiến hắn gầm lên một tiếng, không chút do dự dùng trán húc thật mạnh vào sống mũi của gã.
Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. TruyenLau
Con dao găm văng ra xa. Tên cướp rú lên một tiếng thê thảm, máu mũi lập tức tuôn ra như suối. Hai người cứ thế điên cuồng giằng co, lăn lộn trên mặt đất bẩn thỉu, hoàn toàn không theo bất kỳ quy tắc nào, chỉ có nắm đấm, móng tay và những cú va chạm bằng toàn bộ sức lực.
Những ngón tay của Lại Thiên quờ quạng trên mặt đất, chợt chạm phải một vật cứng rắn và thô ráp. Hắn lập tức nắm chặt lấy nó. Đó là một mảnh gạch vỡ với cạnh sắc nhọn.
Trong một khắc, sát ý mãnh liệt lóe lên trong đầu, thôi thúc hắn đập thẳng viên gạch vào thái dương tên cướp. Bàn tay hắn đã giơ lên cao.
Nhưng đúng lúc này, hình ảnh tên Vương Hổ nằm bất động trong vũng máu năm xưa lại đột ngột hiện về. Động tác của hắn bất giác khựng lại.
Sự do dự này chỉ kéo dài trong một cái chớp mắt, nhưng đối với tên tặc tử mà nói thì đã quá đủ. Gã gầm lên một tiếng như dã thú, dùng hết toàn bộ sức lực lật ngược tình thế, đạp văng Lại Thiên ra.
Sau đó, gã lập tức bật dậy, quay đầu bỏ chạy.
Lại Thiên lúc này toàn thân lấm lem bùn đất và máu tươi, chật vật chống người đứng dậy rồi lại tiếp tục đuổi theo.
Cuộc rượt đuổi cứ thế kéo dài, từ trong hẻm vắng lao thẳng ra một con phường xá đông đúc. Ánh nắng ban chiều chiếu rọi lên hai thân ảnh bê bết, một vài kệ hàng trên đường bị va phải đổ văng tung tóe.
Quần áo cả hai đều đã rách bươm, mặt mày sưng vù. Ý thức đã có phần mơ hồ, nhưng bản năng sinh tồn vẫn thôi thúc Lại Thiên dồn vào chút khí lực cuối cùng, phát ra những tiếng kêu yếu ớt, khản đặc: "Cướp… cướp…"
Vào thời khắc cuối cùng, Lại Thiên tóm được cổ áo của tên tặc tử, hai người lại bắt đầu giằng co kịch liệt giữa phố. Đám người đi đường nhao nhao tránh sang một bên, trên mặt không có lấy một tia quan tâm, mặc kệ kẻ đúng người sai.
Thế giới lúc đó thu hẹp chỉ còn lại vòng tay của tên tặc tử đang siết lấy cổ họng hắn, trong tức khắc tiếp theo, nắm đấm của tên tặc tử sắp sửa hung hăng giáng xuống, một âm thanh khác đã đột ngột cắt ngang tiếng la hét và sự hỗn loạn.
Bốp!
Một tiếng động khô khốc, tàn nhẫn vang lên, không giống tiếng quyền cước va chạm, mà giống như tiếng một quả dưa hấu bị đập mạnh xuống nền đá.
Lực siết trên cổ họng Lại Thiên đột ngột biến mất.
Hắn loạng choạng, ho sặc sụa, không khí trong lành tràn vào lồng ngực vừa là một sự cứu rỗi, vừa gây ra một cơn đau buốt.
Hắn ngẩng phắt lên, và cảnh tượng đầu tiên lọt vào mắt là tên tặc tử đang ngã ngửa ra sau, một bên má hằn nguyên dấu giày, máu mũi tuôn ra như suối.
Ác giả ác báo, quả thực báo ứng cũng đến, chỉ là sớm hay muộn.
Ngay trước mặt hắn, một bóng người vừa thu chân lại. Đó là một thanh niên trẻ, tuổi tác xem ra cũng ngang ngửa với Lại Thiên.
Y vận một bộ quần áo vải thô màu chàm đã sờn cũ, nhưng dáng đứng lại vững chãi, đôi mắt sáng rực lên một ngọn lửa cương trực. Y xuất hiện từ khi nào, bằng cách nào, Lại Thiên hoàn toàn không hay biết. Quả đúng là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, đến không một tiếng động, ra tay thì kinh thiên động địa.
Cơn choáng váng qua đi, nhường chỗ cho một cơn thịnh nộ bùng lên như lửa đổ thêm dầu.
Mất tiền đã là một chuyện lớn, và suýt mất mạng lại là chuyện lớn hơn nữa. Lại Thiên gầm lên một tiếng, thuận thế lao tới, bàn tay to bè nắm chặt, vung một cú đấm trời giáng vào bụng tên tặc tử vừa mới lồm cồm bò dậy.
Bịch!
Tên kia gập người lại như một con tôm luộc. Không cho y một giây để thở, Lại Thiên túm lấy cổ áo, cú đấm thứ hai, thứ ba, thứ tư cứ thế trút xuống như mưa.
Thanh niên trẻ kia thấy cảnh tượng đó, mày khẽ nhíu lại. Hắn ta không muốn Lại Thiên vì một phút nóng giận mà đánh chết người, rước vạ vào thân.
Nghĩ là làm, hắn lập tức bước tới, hai tay vòng qua nách Lại Thiên, dùng sức mạnh cơ bắp của người vùng sông nước mà kéo ngược lại.
“Vị huynh đệ này, dừng tay! Đánh chết hắn, ngươi cũng gặp một phen phiền phức lớn đấy!”
Giọng nói trầm ổn, mạnh mẽ. Còn hai chữ “phiền phức” thì như một gáo nước lạnh dội vào cơn giận của Lại Thiên, khiến hắn khựng lại đôi chút.
Đúng lúc này, như thể chỉ chờ có thế, đám đông xung quanh mới nãy còn dạt ra xa như tránh ôn dịch, giờ lại đột nhiên “ào” vào.
Mấy gã trung niên, vài thanh niên trai tráng, kẻ nào kẻ nấy mặt mày hăm hở, hùng hổ như thể chính họ vừa bắt được cướp.
Quả là thói đời đen bạc, khi nguy nan thì chẳng thấy một ai, đến lúc cục diện đã an bài thì kẻ nào cũng muốn tranh công làm anh hùng.
Một người đàn ông bụng phệ, tay chỉ vào mặt tên tặc tử đang nằm co quắp dưới đất, miệng quát tháo ầm ĩ: “Mau! Trói hắn lại! Áp giải tên khốn này về trạm Nhân Vệ ở đầu phố! Người của trạm sẽ ‘hảo hảo’ chăm sóc hắn!”
Tiếng người này vừa dứt, những người khác lập tức nhao nhao hưởng ứng, kẻ giữ tay, người giữ chân, nhanh chóng dùng dây thừng trói nghiến tên tặc tử lại.
Mọi việc diễn ra nhanh chóng, ồn ào, rồi cũng kết thúc một cách chóng vánh. Đám đông áp giải tên giặc cỏ đi, trả lại con phố sự huyên náo vốn có của nó.
Túi tiền của Lại Thiên được một người trong đám ném trả lại cho hắn trước khi đi.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.