Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 6:

Nắng chiều hôm nay đã tắt hẳn. Bóng tối dần bao trùm lấy khu vườn. Lão trưởng thôn mang ra một ngọn đèn dầu đặt lên bàn, ánh sáng vàng vọt chỉ đủ soi rõ một khoảng nhỏ xung quanh.

“Ta đói bụng rồi,” Trần Tiểu Nghi đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời giảng của Lại Thiên. “Hôm nay đến đây thôi.”

Lại Thiên cũng không có ý định dây dưa. Hắn gật đầu. “Vậy buổi học hôm nay kết thúc tại đây. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục.”

Lại Thiên vừa bắt đầu gom bút lông và chồng sách trên bàn thì một tiếng "ken két" chói tai vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng.

Hắn ngẩng lên. Trần Tiểu Nghi đã đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị đẩy lùi một cách thô bạo trên nền đá.

Cô ta có vẻ định đi thẳng vào nhà sau, nhưng cú xoay người có phần tức tối đã khiến ống tay áo bằng lụa rộng thùng thình quét ngang mặt bàn.

“Xoảng!”

Âm thanh tinh sứ vỡ tan tành. Lại Thiên nhìn xuống. Bình mực nhỏ nằm tan tác trên nền đá. Những giọt mực đen đặc bắn lên như một đóa hoa chết chóc, vấy bẩn vạt áo và đôi hài thêu tinh xảo của Trần Tiểu Nghi.

Nàng ta cúi xuống, ánh mắt sững sờ nhìn vết bẩn đang lớn dần, rồi ngước lên, đôi mắt tóe lửa nhắm thẳng vào Lại Thiên.

“Ngươi!” Giọng cô ta rít lên. “Ngươi nhìn xem ngươi đã làm gì này! Tại sao lại để hũ mực ở đó? Ngươi cố ý làm bẩn y phục của bổn lão nương phải không?”

Lại Thiên chết lặng. Hũ mực nằm yên ở góc bàn, rõ ràng là do cô ta quệt phải nó. Cái lý lẽ đó nghẹn lại trong cổ họng hắn.

“Ta… ta không cố ý,” hắn lí nhí, nắm tay dưới gầm bàn siết lại.

“Không cố ý?” Trần Nghi gắt lên, ngón tay trỏ gần như sắp đâm vào mặt hắn. “Đồ của ta quý giá thế nào ngươi có biết không? Đồ mọt sách bẩn thỉu! Hảo! Ta phải đi nói với cha, để ông ấy trị tội ngươi một trận!”

Một cảm giác bất lực và oan ức dâng lên trong lồng ngực Lại Thiên. Hắn nhìn cô ta tức tối quay người, định lao vào cánh cửa sau để mách tội hắn.

Cô ta đều nhịp bước. Lại Thiên còn chưa biết phải làm sao.

ẦMMMM!

Một tiếng va chạm kinh hoàng xé toạc không gian. Lại Thiên cảm thấy sàn đá dưới chân mình rung lên.

Cánh cửa gỗ lim của gian nhà sau vỡ tung thành vô số mảnh vụn bay vào trong sân.

Giữa làn bụi gỗ, một bóng người bị quăng ngược ra ngoài, bay như một con rối đứt dây rồi đập mạnh xuống nền đá ngay trước mặt cả hai.

Lại Thiên nín thở. Máu. Máu trào ra từ khóe miệng người đàn ông. Hắn nhận ra đó là lão trưởng thôn. TruyenLau.com

Lão cố chống tay, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn vào bóng tối sau cánh cửa. Ngay lúc đó, từ trong khung cửa vỡ nát, hai bóng đen lướt ra, im lặng như tử thần. Một tên không hề do dự, lao tới. Ánh đèn dầu hắt lên lưỡi rìu của hắn, lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo.

“Phập!”

Thứ âm thanh khô khốc của kim loại xé vào da thịt và xương sống vang lên. Lão trưởng thôn giật nảy người lần cuối cùng rồi đổ gục. Máu tươi phun ra, loang rộng trên nền đá lạnh. TruyenLau

Sự im lặng đột ngột đến ghê người. Hai tên áo đen quay lại. Ánh mắt của chúng, lạnh lẽo và vô hồn, xuyên qua bóng tối, ghim chặt vào Lại Thiên và Trần Nghi, hai kẻ đang đứng hóa đá.

Và rồi, sự im lặng vỡ tan bởi một tiếng thét xé lòng.

“PHỤ THÂN!!!” Website TruyenLau.com

Trần Nghi hét lên một tiếng. Cơn hoảng loạn tột độ lấn át cả sự tức giận.

Một tên hắc y toan lao về phía cô ta.

Cô ta vùng người, bản năng sinh tồn thôi thúc cô ta quay đầu bỏ chạy.

Nhưng đã quá muộn. Tên đó đã vung một cây gậy ngắn, đánh một cú trời giáng vào sau đầu cô ta. Một tiếng “bốp” gọn lỏn vang lên. Trần Tiểu Nghi ngã vật xuống đất, không kịp kêu thêm một tiếng nào nữa.

Chỉ còn Lại Thiên một góc, hắn lúc này không biết khi nào đã tái mét da mặt. Phi thường sợ hãi, nhưng vậy thì có ích gì, cũng không còn đường thoát.

Hai tên kia, chúng mặc y phục tối màu, đầu đội mũ sụp và dùng vải đen che mặt, chỉ để lộ ra hai con mắt.

Một tên thân hình gầy gò, tay lăm lăm một con dao phay sáng loáng.

Tên còn lại to con hơn, vai vác một cây rìu cán gỗ. Một luồng sát khí nhàn nhạt từ trên người chúng tỏa ra.

Lại Thiên cau mày, bàn tay vô thức siết chặt lại. Thần sắc hắn vẫn như thường, nhưng trong lòng đã trầm xuống. Nhiều năm lăn lộn với đời đã dạy hắn cách giữ bình tĩnh khi đối mặt với nguy hiểm.

"Này tiểu tử, ngươi hình như không phải người của Trần gia thì phải!" Tên gầy gò lên tiếng trước, giọng khàn khàn, cố tỏ ra hung dữ.

Tên to con cạnh bên cũng cất giọng hùa theo. “Quả thực, ta chỉ nghe nói nhà lão trưởng thôn này chỉ có lão và một đứa con gái. Ban ngày chỉ có vài tên tạp dịch ra vào.”

Lại Thiên bỗng sững người.

Cái thanh âm này...

Lại Thiên nheo mắt, cố nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt bị che của tên to con.

Thấy Lại Thiên không phản ứng mà cứ nhìn chằm chằm, tên to con mất kiên nhẫn. Hắn bước lên một bước, ánh sáng của ánh đèn chiếu vào một phần gương mặt hắn.

"Vương Hổ?" Hai chữ này gần như tự động cất lên trong, đây là hắn buộc miệng trong vô thức.

Kẻ được gọi là Vương Hổ toàn thân chấn động. Hắn kéo chiếc mũ lên một chút, và khi nhìn rõ mặt Lại Thiên, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, từ hung hãn sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng hóa thành tàn độc.

"Mẹ kiếp! Là ngươi à, Lại Thiên?" Vương Hổ rít lên. Hắn chính là một trong những tên lưu manh hay gây sự ở thôn, từng học cùng trường với Lại Thiên.

Tên gầy gò bên cạnh vấn một cách lạnh lùng: "Hổ đệ, người quen à?"

"Quen cái gì mà quen!" Vương Hổ hầm hừ, rồi nhếch mép cười một cách dữ tợn. “Vốn định cướp sạch nhà của lão trưởng thôn rồi bỏ trốn, không ngờ ở đây lại có thêm một tên nghèo rách. Vậy chỉ có thể trách số phận ngươi bạc bẽo.”

Ánh mắt hắn lóe lên một tia độc ác, hắn gằn giọng, gấp gáp ra hiệu: "Tên này đã nhận ra ta. Tuyệt đối không thể để hắn sống sót về nhà! Mau giết!"

Dứt lời, Vương Hổ gầm lên một tiếng, hai tay vung cây rìu, phong thanh rít gào, dùng toàn bộ sức lực bổ thẳng vào đầu Lại Thiên. Tên gầy gò cũng hiểu ra, y hét lên một tiếng man dại rồi vung dao chém tới. Chúng quyết định diệt khẩu.

Lại Thiên trong lòng kinh hãi, theo bản năng lùi mạnh về sau một bước, vừa vặn né được cú bổ trí mạng của Vương Hổ. Cây rìu bổ xuống mặt đất phát ra một tiếng "phập" nặng nề, bùn đất văng tung tóe.

Cũng chỉ là kẻ đọc sách tầm thường, không hề có chút thân thủ, Lại Thiên không thể né được nhát dao của tên còn lại. Một luồng khí lạnh lẽo lướt qua cánh tay trái, lưỡi dao sắc bén để lại một vết cắt sâu hoắm, máu tươi lập tức ứa ra.

Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau rát bỏng, không một giây do dự, xoay người định bỏ chạy về phía chiếc cửa của gian nhà sau.

"Đứng lại!"

Tên gầy gò thân hình linh hoạt hơn, chỉ sau vài bước đã đuổi kịp, một tay túm chặt lấy cổ áo rách của Lại Thiên, tay kia vung dao lên, nhắm thẳng vào lưng hắn.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lại Thiên gầm lên một tiếng bất lực, xoay người lại tung một nắm đấm trúng thẳng vào sống mũi của y.

Tên gầy gò kêu lên một tiếng thảm thiết, loạng choạng lùi lại, tay ôm lấy khuôn mặt đầy máu.

Ngay sau đó, Vương Hổ đã áp sát. Hắn không hô một tiếng, chỉ vung chân tung một cú đạp đầy uy lực từ phía sau.

Lại Thiên cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đập vào từ phía sau, cả người chúi nhào về phía trước, mặt úp xuống lớp gạch phiến đã phủ đầy rong rêu.

Hắn cố gắng chống tay gượng dậy, nhưng toàn thân đã không còn chút sức lực.

Lại Thiên lật ngửa người lại, hai mắt bắt đầu lờ mờ, ý thức dần trôi đi vì thương thế.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn sẽ chết ở đây sao? Hắn khẽ lẩm bẩm, âm thanh gần như không thể nghe thấy: “Ta… còn nhiều thứ chưa thể làm.”

Vương Hổ đã đứng ngay trên người hắn, cái bóng to lớn dưới bầu trời đêm sáng bao trùm lấy hắn.

Gương mặt y vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Y giơ cao cây rìu loang lổ vết máu, nhắm vào trán của Lại Thiên rồi bổ xuống. Lưỡi rìu sắc lạnh trong con ngươi Lại Thiên không ngừng phóng đại.

Trong lòng kinh hãi tột độ, nhưng hắn chỉ có thể nhắm chằm hai mắt, một ý nghĩ tuyệt vọng cuối cùng hiện lên: "Phụ mẫu... ta đến với các người đây."

Đúng lúc lưỡi cự phủ sắc bén chỉ còn cách đỉnh đầu hắn trong gang tấc, một thanh âm trầm thấp nhưng lại ẩn chứa sự lãnh đạm vô cùng, không biết từ nơi nào bỗng nhiên vang lên giữa không trung.

"Định…"

Vỏn vẹn chỉ có một chữ, nhưng lại phảng phất như một đạo pháp lệnh của trời đất, ẩn chứa uy năng không thể kháng cự.

Trong chớp mắt, không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại. Cự phủ trong tay Vương Hổ đang chém xuống liền quỷ dị khựng lại giữa không trung, không cách nào nhích thêm được nửa phân.

Vương Hổ cùng tên đồng bọn thân hình cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt hung tợn còn chưa kịp biến đổi đã bị sự kinh hãi cực độ thay thế. Tiếp đó, thân thể cả hai mềm oặt, không một tiếng động mà ngã lăn ra đất.

Lại Thiên ngẩn người ra một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, hắn lảo đảo ngồi dậy, ánh mắt mang theo sự hoảng sợ tột cùng nhìn hai thân ảnh đang nằm bất động trên mặt đất.

Đúng lúc này, một thanh âm xa lạ trực tiếp vang vọng trong thức hải của hắn.

"Tiểu tử phàm nhân."

Lại Thiên trong lòng cả kinh, vội vàng đảo mắt nhìn quanh bốn phía, trong đầu tràn ngập sự nghi hoặc khó hiểu.

Thanh âm kia lại một lần nữa vang lên, mang theo một tia ý vị không rõ: "Bổn tọa ở trên này."

Thanh âm rõ ràng phát ra từ trong thần trí, nhưng lại khiến hắn có thể xác định được phương hướng một cách thần kỳ. Hắn chậm rãi xoay người, từ từ ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy giữa không trung, phía trên khuôn viên tư gia, một đạo thân ảnh đang lăng không mà đứng.

Đó là một nam nhân, y bào theo gió tung bay, ánh mắt đang nhìn xuống phía hắn, khóe miệng dường như nhếch lên một nụ cười như có như không.

Toàn thân người này quang mang chớp động nồng đậm, nhưng sắc mặt lại trắng bệch như giấy, không có chút huyết sắc nào, trên tay và mặt lại có vô số vết thương chồng chất, trông cực kỳ quỷ dị.

Sự tình nguyên do, phải ngược dòng thời gian về hai canh giờ trước…

Nam thi linh này chính là kẻ đã xuất hiện trên đỉnh núi sau khi dị tượng mây đen sấm chớp kết thúc. Hắn phiêu đãng một vòng cung rộng lớn, bao trọn cả sườn núi phía tây.

Trong hốc mắt mờ ảo, hai đốm u quang không ngừng quét xuống bên dưới. Thần niệm của y dễ dàng xuyên thấu qua những tán cây rậm rạp, dừng lại ở những cụm nóc nhà tranh màu xám tro, nằm rải rác hẻo lánh.

Sau chừng một canh giờ lượn lờ vô định như vậy, thân ảnh của y đột ngột khựng lại. Các đường nét trên khuôn mặt quang ảnh co rút, lộ ra vẻ khó chịu rõ rệt.

Một ý niệm lạnh lẽo hình thành trong tâm thức của hắn: “Quái lạ, đã dò xét vài vòng mà không cảm ứng được bất kỳ một tia linh khí dao động nào. Một tên tu sĩ thấp giai cũng không có lấy?!”

“Quanh thân ngọn núi này chỉ có vài thôn làng phàm nhân lác đác.” Thần niệm của hắn chuyển hướng, tập trung vào một khu tư gia được bao bọc bởi tường gạch, nằm ở rìa một thôn trang. Đây chính là tư gia của lão trưởng thôn họ Trần.

Hắn quan sát hai đạo hắc ảnh vừa bám lên đỉnh tường, thân pháp gọn gàng lật qua rồi đáp xuống sân trong mà không gây ra một tiếng động nào.

“Ngay cả hai tên phàm nhân này cũng không có linh căn!?” Ý niệm của y mang theo một tia bực bội. “Ngọn núi này quả thực quá đỗi quỷ dị. Giam cầm thần hồn của bổn tọa trăm năm thì thôi đi, không ngờ đến cả linh căn của đám phàm nhân cũng đã bị triệt để rút đi. Chắc chắn có kẻ nào đó đứng sau giở trò.”

Ngay lúc này, quang ảnh của hắn bỗng trở nên hư ảo đi vài phần, các đường viền bắt đầu tan rã như khói. Hắn cảm nhận được sự liên kết yếu ớt giữa linh thức bản thân và nhục thân hiện tại đang suy giảm nghiêm trọng. “Không hảo, Khống Linh Thuật của ta không duy trì được bao lâu nữa. Muốn tìm kiếm tại nơi khác, e rằng không còn kịp.”

Một tia tuyệt vọng bắt đầu nảy sinh trong lòng.

Hai bàn tay hư ảo của hắn bắt đầu cào loạn mái tóc quang ảnh của chính mình, một hành động vô nghĩa nhưng lại thể hiện sự bế tắc cùng cực. “Không xong, không xong rồi! Diệt Phong ta không thể một lần nữa thân tử đạo tiêu tại nơi này được!”

Ngay khi ý niệm tuyệt vọng này dâng lên đỉnh điểm, phía dưới, trong sân của khu tư gia. Hai tên hắc y sau khi vừa đột nhập vào được bên trong, một tên trong đó đã rút ra một vật sáng loáng, chuẩn bị ra tay với lão trưởng thôn.

Cùng lúc đó, nam thi linh theo bản năng dùng chút thần niệm cuối cùng đảo qua ba người còn lại đang có mặt trong chính viên.

Thần niệm của y lướt qua lão trưởng thôn, không có gì. Lướt qua thiếu nữ Trần Tiểu Nghi, cũng không có gì.

Nhưng khi nó vừa chạm đến Lại Thiên, một tia dao động cực kỳ sáng rạng, tựa như ngọn nến sắp tàn trước gió, chợt phản hồi lại.

Hai đốm u quang trong hốc mắt Diệt Phong đột nhiên đại phóng! Thân ảnh đang tan rã của y tức thì ngưng tụ lại, trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Một cỗ cuồng hỉ dâng lên, khiến toàn bộ quang ảnh của y rung động kịch liệt.

“Linh… Linh Căn?!”

Ý niệm này như một tiếng sét đánh vang trong thần hồn của hắn. Diệt Phong dồn toàn bộ thần niệm còn sót lại vào người Lại Thiên.

Tuyệt không sai! Bên trong thân thể gầy gò đó, một hạt giống linh căn đang tồn tại, tuy rằng yếu ớt nhưng lại vô cùng tinh khiết!

“Tiểu tử này có Linh Căn! Ha ha ha ha, Diệt Phong ta được cứu rồi!” Hắn muốn ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, nhưng cuối cùng chỉ có thể tạo ra một sự dao động vô thanh trong không khí.

Sự vui mừng như điên qua đi, một cỗ âm lãnh, tính toán lại quay về.

Quang ảnh của y lần nữa trở nên trầm tĩnh. “Nhưng mà, xem tình cảnh của tiểu tử này, rõ ràng không thể cưỡng ép đoạt xá. Nếu hắn đã là một phàm nhân, từ bỏ toàn bộ tu vi ngay lúc này, e rằng ngày sau, tu vi của ta căn bản không thể khôi phục lại được như ban đầu nữa.”

Hắn nhìn xuống cảnh hỗn loạn bên dưới, rồi lại liếc mắt về phía xa xăm về chân trời. “Hay là… để cho hắn mang Trấn Linh Đăng đến nơi đó? Để ta có thể hồi tạo bản thể. Đúng, chỉ có cách này!”

Một tia tiếc nuối loé lên. “Một khi đã trở lại phong bế vào Trấn Linh Đăng, căn bản không thể dùng linh thức đoạt xá được nữa. Đành phải chịu đựng làm một tàn hồn thêm vài trăm năm nữa vậy. Nhưng đây là hy vọng cuối cùng rồi.”

Ý đã định, Diệt Phong không còn do dự. Thân ảnh y từ từ hạ xuống, lướt về phía khu tư gia của lão trưởng thôn. Một đường cong mang theo sự hưng phấn của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi hiện lên trên khóe miệng quang ảnh của y.

“Một con cá sắp chết lại gặp được trận mưa rào, tiểu tử phàm nhân, coi như vận khí của ngươi không tệ. Tiên đạo tới với ngươi đây ha ha ha ha!””

Trở lại hiện tại, khi Diệt Phong đã xuất hiện ngay ở phía trên không, đối mặt với Lại Thiên…

Lại Thiên há to miệng muốn nói điều gì, nhưng cổ họng lại khô khốc, hơi thở sau cơn thập tử nhất sinh vẫn còn hỗn loạn chưa ổn định.

Bỗng nhiên, tinh thần hắn chấn động mạnh, sắc mặt lập tức đại biến.

Bởi vì khi hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống cánh tay, vết thương do đao chém lúc trước đã không biết từ lúc nào biến mất không còn một dấu vết, chỉ để lại một vệt máu đã khô trên mảnh vải rách.

Hắn kinh hãi ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đạp không kia, trong lòng nhấc lên sóng lớn kinh thiên động địa.

Đây là quỷ ma phương nào? Trong đầu hắn chợt lóe lên một danh xưng vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết được ghi lại trong quyển sách da cũ nát.

Hắn bất giác lẩm bẩm một mình: "Tu... Tu Tiên Giả? Thật sự tồn tại sao?"

"Bổn tọa, Tà La Linh Quân, Diệt Phong." Thanh âm không nghe ra hỉ nộ lại một lần nữa vang lên trong đầu hắn. "Gặp nhau ở đây, coi như là cơ duyên của ngươi."

Lại Thiên hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng.

Vị này chính là ân nhân cứu mạng, trong lòng hắn dĩ nhiên cảm kích vạn phần.

Nhưng một nỗi sợ hãi mơ hồ khác lại dâng lên, một tồn tại phi phàm đến nhường này, tại sao lại nhúng tay vào chuyện của đám phàm nhân?

Hắn không dám chậm trễ, vội vàng ôm quyền cúi người thi lễ, thanh âm vẫn còn mang theo vài phần run rẩy: "Vãn bối Lại Thiên, bái kiến… tiên nhân! Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu mạng.”

Nam nhân chắp tay sau lưng, thần sắc ung dung, thanh âm đạm nhiên truyền đến: “Không cần đa lời. Gieo nhân ắt gặt quả. Bổn tọa cứu ngươi, tự nhiên là có việc cần ngươi làm."

Trong lòng Lại Thiên càng thêm kinh nghi bất định. Một kẻ phàm nhân tầm thường như hắn, có thể làm được gì cho một vị tiên nhân thần thông quảng đại?

Y chỉ khẽ phất tay áo một cái. Một đạo lưu quang từ trên không trung bay xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Lại Thiên.

Đó là một chiếc nhẫn toàn thân đen kịt, mang một cỗ khí tức cổ xưa, mặt trên có khắc một chữ "Trấn" cực kỳ tinh xảo, đi kèm là một quyển kinh thư cũ kỹ, bìa sách viết ba chữ to: "Trấn Âm Kinh".

"Đây là một Trữ Vật Giới Chỉ. Bổn tọa đã dùng một tia thần niệm gieo xuống một đạo cấm chế, ngươi chỉ cần mang theo bên người, bất cứ tu sĩ nào cũng không thể dò xét được linh lực dao động. Có điều, ngươi phải tu luyện đến Trúc Cơ hậu kỳ, linh thức mới đủ cường đại để mở nó ra. Bên trong có một vật, đến lúc đó ngươi sẽ phải mang nó đến một nơi rất xa."

Lại Thiên nghe xong thì đại bộ phận đều không hiểu, nhưng vẫn cung kính đưa hai tay ra, trân trọng tiếp nhận.

Nam thi linh khẽ thở ra một hơi, dường như vừa trút được gánh nặng đã đè nén ngàn năm.

Lại Thiên ngẩng đầu nhìn nam nhân, hai ánh mắt một phàm một tiên giao nhau.

Thiên địa trong khoảnh khắc này dường như cũng không còn yên tĩnh. Cuồng phong bắt đầu gào thét, lá rụng trong sân bay múa tán loạn.

Dưới khung cảnh trời đất biến sắc, một phàm nhân nhỏ bé đối mặt với một tiên giả đạp không, quả thực là hai thái cực hoàn toàn tương phản.

Một bên là khí thế khiếp nhược, co ro sợ sệt, một bên là phong thái siêu nhiên, ngạo nghễ tự tại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu