Nhật nguyệt thất thiên tuần hoàn.
Thanh âm ma sát lạo xạo của bánh xe trên đường sỏi đá đã biến mất, thay vào đó là tiếng "lộc cộc" đều đặn vang lên.
Điều này chứng tỏ cỗ xe ngựa chở hàng sau bảy ngày ròng rã, cuối cùng cũng đã thoát ra khỏi sơn đạo hiểm trở, tiến vào vùng đồng bằng.
Lại Thiên khẽ nhúc nhích thân thể có chút mỏi mệt bên trong thùng xe chật hẹp. Hắn duỗi thẳng sống lưng, hít sâu một hơi. Khí tức ẩm thấp, ngột ngạt của lá cây mục rữa trong sơn lâm đã không còn, thay vào đó là một cỗ khí tức thanh tân của cỏ non và đất ẩm tràn vào khoang mũi. Hắn khẽ vén tấm vải bạt che trên thùng xe, đưa mắt nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy phía trước, một con đường đất vàng bằng phẳng uốn lượn như một dải lụa kéo dài đến tận cuối tầm mắt.
Hai bên đường là những thửa ruộng lúa xanh ngắt, dập dờn trong gió như những lớp sóng xanh nhấp nhô.
Xa hơn một chút, còn có một dòng sông.
Dọc theo bờ sông, lác đác vài gian nhà tranh mái ngói đã nhuốm màu rêu phong, từ đó có vài cột khói bếp lượn lờ bay thẳng lên nền trời xanh biếc.
Cảnh tượng khoáng đạt này khiến cho tâm thần của hắn, vốn luôn căng thẳng, cũng bất giác thả lỏng đi vài phần.
Tiếng động của hắn dường như đã kinh động đến lão phu xe ngồi ở phía trước.
Lão không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn thẳng con đường, cất giọng khàn khàn hỏi: “Tiểu tử, ngươi là người ở thôn trang đó à? Tuổi còn trẻ, không chịu yên phận, lại tha phương cầu thực thế này, thật là tự làm khổ mình.”
Lại Thiên đưa mắt nhìn tấm lưng của lão phu xe lấp ló qua khoảng trống của đống hàng hoá, rồi quay lại nhìn về con đường phía sau, chậm rãi đáp: “Thưa lão huynh, tại hạ quả thực có chút việc riêng, không thể không rời đi.”
Lão phu xe khẽ lắc đầu, trong miệng phát ra một tiếng hừ nhẹ, tay vẫn phe phẩy cành bông lau. “Hắc hắc, đám người trẻ các ngươi lúc nào cũng vậy. Lão tử ta đây từ lúc mười lăm tuổi đã lăn lộn với cái nghề này. Hiện tại cũng không còn trẻ trung gì nữa, chỉ muốn tìm một chốn an thân. Nhưng mà miệng ăn núi lở, không ra ngoài chạy vạy, lấy cái gì mà bỏ vào mồm.”
“Lão huynh nói phải,” Lại Thiên thở dài một hơi. “Chẳng dám giấu diếm gì lão huynh, phụ mẫu ta mất sớm. Gia cảnh sa sút. Chỉ một lòng cầu học, nhưng sách vở không giúp tại hạ sống nổi ở nơi chôn rau cắt rốn.”
Lão phu xe đột nhiên cất tiếng cười, tiếng cười trầm đục nhưng không có chút ý tứ giễu cợt nào. “Đúng thế, có bản sự nhưng có những nơi không dung chứa được. Cứ cầm bản sự đó mà đi đến những nơi rộng lớn hơn. Thiên hạ này bao la, sợ gì không có chỗ dung thân.”
Cuộc đối thoại đến đây thì kết thúc.
Lão phu xe lại chuyên tâm đánh xe, không gian nhất thời lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bánh xe lộc cộc cùng tiếng vó ngựa gõ nhịp đều đặn.
Lại Thiên cũng không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đưa mắt nhìn cảnh vật không ngừng lùi lại về phía sau.
Thế nhưng, chính loại không khí yên bình này, lại khiến một hình ảnh khác đột ngột hiện về trong đầu hắn.
Bốn cỗ thi thể. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mùi máu tươi tanh nồng dường như át cả hương cỏ thanh mát đang len vào cánh mũi hắn.
Đã bảy ngày. Chắc chắn có người đã phát hiện ra bọn họ ngay từ buổi sáng sớm hôm đó.
Hắn tự hỏi, Thạch Vĩ thôn bây giờ ra sao? Cơn thịnh nộ của các vị trưởng lão trong thôn sẽ đổ lên đầu ai? Liệu bọn họ có biết chân tướng rằng Trần gia bị cướp giết, hoàn toàn không liên quan đến hắn? Hay một đội trai làng truy bắt đã được cử đi, lùng sục khắp các ngả đường để tìm tung tích của hắn? Trái tim hắn bất chợt thắt lại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lời nói mộc mạc của người phu xe vang vọng trong đầu hắn. Hắn nhìn con đường đất vàng trải dài vô tận phía trước. Lần này, trong mắt hắn không còn vẻ thấp thỏm, mà là sự kiên định.
Con đường này, chính là sự khởi đầu.
Thời gian lại chậm rãi trôi qua thêm một tháng.
Cả một tháng ròng rã, cỗ xe ngựa gần như không ngừng nghỉ, bánh xe nghiến trên đường đất phi hành. TruyenLau
Những cánh đồng và rừng cây thưa thớt dần nhường chỗ cho cảnh vật đông đúc hơn. Nhà cửa bằng gỗ và đá bắt đầu xuất hiện san sát, các sạp hàng dựng tạm bằng vải bạt cũng nhiều lên trông thấy.
Tiếng bánh xe nghiến ken két trên sỏi đá thưa dần, rồi tắt hẳn.
Một cú xóc nảy cuối cùng, cỗ xe ngựa đứng khựng lại. Thế là hết một chặng đường dài.
Cái trạm dịch này.
Âm thanh huyên náo râm rang như một nồi cháo sôi từ bốn phương tám hướng.
Tiếng ngựa hí vang, tiếng người mặc cả, tiếng rao hàng lanh lảnh của mấy gã bán rong, và cả cái mùi thịt nướng thơm lừng đến nức mũi.
Gã phu xe họ Trang, thân hình thô kệch, kéo mạnh sợi dây cương một cái thật dứt khoát. Sau khi buộc ngựa vào cọc gỗ một cách thuần thục, gã nhảy phắt xuống đất, chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng về phía một tửu quán nhỏ lụp xụp gần đó.
Uống một bát rượu nóng sau chặng đường dài, ấy là cái đạo lý muôn thuở của phường xe ngựa.
Trong khoang xe, Lại Thiên cũng chậm rãi vén tấm bạt da dầu lên.
Hắn bước xuống, hai chân đáp đất có chút run rẩy, tê cứng sau chuỗi ngày dài chỉ biết ngồi một chỗ. Hắn vươn người, hai tay đan vào nhau đẩy thẳng lên trời, cảm nhận từng đốt xương già cỗi kêu lên một tràng “răng rắc” khoái trá.
Cái túi lương khô bên hông đã xẹp lép từ bao giờ. Bụng đói, người mệt, Lại Thiên lê bước về phía một sạp hàng ven đường, một tay vẫn giữ chặt túi tiền cũ kỹ, những ngón tay gầy guộc lần mần mấy đồng xu lẻ và một nén bạc nhỏ.
Hắn không mặc cả, chỉ lẳng lặng đặt tiền xuống, đổi lấy một chồng “Bánh Gói Khô”.
Thứ bánh này làm từ bột mì thô, nướng trên than củi rồi cuốn chặt trong lá chuối khô, có thể để hàng tháng trời mà không sợ hư hỏng, là thứ lương thực không thể thiếu của kẻ bôn ba.
Hắn lại mua thêm hai ống tre to bằng bắp tay, nút chặt bằng gỗ, bên trong chứa đầy nước suối mát.
Đi qua một sạp hàng khác đang bốc khói nghi ngút, hắn lại móc tiền, mua một lượt bốn cái màn thầu nhân thịt còn nóng bỏng tay.
Chẳng buồn tìm quán xá tử tế, Lại Thiên tìm đến một khúc gỗ mục người ta vứt ven đường, ngồi phịch xuống. Hắn xé toạc lớp vỏ bánh trắng mềm, để lộ phần nhân thịt băm mỡ màng bên trong, rồi cứ thế ngấu nghiến ăn, mặc kệ cho dòng người qua lại, mặc kệ cho bụi đất tung bay.
Ước chừng hai canh giờ sau, khi bóng chiều đã ngả, thân ảnh gã phu xe họ Trang mới lững thững quay lại. Thấy Lại Thiên đang ngồi ngay ngắn, hai tay nâng một cuốn kinh thư cũ nát, chăm chú đọc dưới ánh sáng lờ mờ, gã bèn cất giọng ồm ồm:
“Tiểu huynh đệ, lên đường thôi. Cứ theo tốc độ này, nửa tháng nữa là tới ngoại vi Đông Diêu rồi!”
Hai chữ “Đông Diêu” vừa lọt vào tai, Lại Thiên lập tức bừng tỉnh như người vừa thoát khỏi cơn mê.
Hắn vội vàng cất cuốn kinh thư vào trong áo ngực, động tác nhanh gọn dứt khoát, rồi trở về khoang xe. Tấm bạt da dầu được kéo xuống, thế giới ồn ào bên ngoài như bị cắt đứt.
Trong cái không gian chật hẹp, tối tăm này, hắn bất chợt nhận ra một điều trớ trêu.
“Ngôi nhà” tạm bợ được dựng nên từ bốn khung gỗ và mấy tấm bạt bao quanh này, lại mang đến cho hắn cảm giác an toàn và thoải mái hơn cả căn nhà gỗ cũ nát ở Thôn Thạch Vĩ, nơi hắn đã sống đơn độc suốt bao năm qua. Lại Thiên có lẽ sẽ đánh một giấc dài để giết đoạn thời gian buồn tẻ này.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.