Keng! Keng!
Thanh âm kim loại va đập nặng nề mà hữu lực, đều đặn vang lên.
Thanh âm quen thuộc này từ trong ký ức của Lại Thiên chậm rãi khuấy động, phảng phất như khung cảnh mười năm về trước, khi hắn vẫn chỉ là một hài tử lên mười.
Hắn rẽ qua hông nhà chính. Thân ảnh lướt ngang bức tường xây bằng tinh thổ trộn đá vụn, bên trên là mái dốc lợp những tấm gỗ sẫm màu đã bạc thếch. Nền nhà bằng ván gỗ cũ kỹ, vài mảng rơm vá mới có màu vàng óng, trông nổi bật một cách lạ thường.
Tiếng rèn sắt phát ra từ góc sân sau, cạnh một gian nhà kho xập xệ. Khi Lại Thiên vừa đặt chân vào khoảng sân đất nện, tiếng búa đột ngột im bặt.
"Tiểu Thiên đó à? Sao nay học đường cho về sớm thế?"
Giọng nói quen thuộc vọng ra từ dưới mái che của sài phòng, nơi phụ thân hắn đã dựng lên một cái lò rèn đơn sơ.
Lại Thiên ngẩng đầu.
Phụ thân hắn vừa đặt cây búa sắt to bản xuống một tảng đá lớn dùng làm đe rồi xoay người lại.
Y mình trần, chỉ vận một chiếc quần dài màu nâu đã sờn rách. Bụi than bám một lớp dày trên làn da màu cổ đồng, mồ hôi chảy thành từng vệt, làm lộ ra thân hình tuy có phần gầy gò nhưng lại ẩn chứa một cỗ lực lượng rắn chắc.
Trên khuôn mặt lấm lem của y, một nụ cười hiện ra.
Nhưng Lại Thiên lại phát giác, nụ cười ấy có vài phần cứng ngắc. Đôi mắt của phụ thân trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, dù y cố tỏ ra vui vẻ, hắn vẫn nhìn ra được vẻ bì thái đã hằn sâu trong đó.
Trong ấn tượng của Lại Thiên, phụ thân lúc nào cũng toát ra cái vẻ suy kiệt. Đây là điều hắn vẫn luôn nghi hoặc. Công việc rèn sắt tuy cực nhọc, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy, dường như còn có một thứ gì đó khác đang từ bên trong bào mòn thân thể của ông ta.
"Vâng." Lại Thiên bước tới gần, mùi khét của than đá cùng sắt nung xộc thẳng vào mũi.
Ánh mắt hắn lướt qua mấy thanh kim loại chưa thành hình nằm ngổn ngang. "Hôm nay con được học về địa lý Đông Hoa Quốc. Lão sư nói Đông Hoa chúng ta nằm ở phía đông nam của một đại lục khổng lồ tên là Chân Nguyên. Nhưng Thôn Thạch Vĩ của chúng ta cũng chỉ nằm trên một quần đảo ngoài khơi mà thôi." Hắn nói, trong giọng không giấu được một tia thất vọng.
Người thợ rèn cúi xuống, nhặt một chiếc khăn vải thô lau mồ hôi. "Tốt lắm, nhưng mà Tiểu Thiên này," y nói, giọng điệu trở nên trầm thấp, "Cái thế giới bên ngoài kia toàn kẻ xấu thôi. Ở yên trong Thôn Thạch Vĩ này là tốt nhất rồi. Đừng có tơ tưởng vớ vẩn."
Lại là câu này. Mỗi khi hắn nhắc tới thế giới bên ngoài, phụ thân đều nói y như vậy. Tại sao ông lại luôn e sợ nó đến thế?
"Nhưng mà cha," Lại Thiên ngập ngừng, "hôm nay ở học đường, con còn nghe đám A Tẩn xì xào. Bọn nó nói phàm nhân chúng ta không phải là duy nhất. Phía trên chúng ta còn có ‘tiên giả’. Bọn họ mới là những người thật sự đứng đầu chân giới này."
Khoảnh khắc hai chữ "tiên giả" vừa thốt ra, không khí trong góc vườn nhỏ bé phảng phất như đọng lại.
Bàn tay đang cầm khăn của người cha đột nhiên cứng đờ giữa không trung. Nụ cười gượng gạo trên mặt y tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt âm trầm tới cực điểm.
TruyenLau.com
Lại Thiên thấy rõ ràng những khối cơ bắp trên cánh tay phụ thân khẽ co giật. Một tia oán độc cùng phẫn hận gần như không thể che giấu chợt lóe lên trong mắt y, mãnh liệt đến kinh người, nhưng rất nhanh đã bị y cưỡng ép dằn xuống tận đáy lòng.
Người cha hít một hơi thật sâu, bước tới rồi khuỵu một gối xuống trước mặt Lại Thiên. Bàn tay thô ráp, nóng rực và lấm tấm bụi than của ông đặt lên đầu hắn, nhẹ nhàng xoa mái tóc. Giọng ông đã ôn tồn trở lại, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng không cách nào che giấu nổi.
"Tiểu Thiên, nghe cha nói," ông nhìn thẳng vào mắt hắn, "Tuyệt đối không có tiên giả nào hết! Toàn là chuyện vớ vẩn người ta bịa ra để lừa gạt đám con nít các ngươi thôi! Nghe rõ chưa, tuyệt đối không được tin!"
Lúc này, từ phía vườn rau, một giọng nói dịu dàng vang lên. "Đúng đấy, Thiên nhi. Phụ thân con nói đúng đó. Con nên nghe lời cha."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lại Thiên quay đầu lại. Mẫu thân hắn đã đứng dậy từ lúc nào, tay vẫn cầm một nhúm rau cải xanh. Bà nhìn hắn, vẻ mặt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, dường như không hề nhận ra sự dị thường vừa rồi. Phía sau lưng bà là mấy chiếc chuồng gà thô sơ được ghép từ gỗ thừa, trông thập phần kiên cố.
Lại Thiên nhìn vào đôi mắt cương quyết của cha và vẻ mặt bình thản của mẹ. Hắn biết, họ sẽ không nói thêm bất cứ điều gì nữa. Dù trong lòng vẫn đầy ắp nghi hoặc cùng một cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó không đúng, nhưng hắn chung quy vẫn là một đứa trẻ ngoan. Phụ mẫu đã nói vậy, thì hắn nghe vậy.
"Vâng, thưa cha."
Lại Thiên gật đầu, không hỏi thêm. Căn nhà của họ tuy không giàu có, nhưng cơm no áo ấm, vẫn luôn là một chốn yên bình. Và dường như, phụ mẫu hắn đang cố gắng bằng mọi giá để giữ cho sự yên bình đó không bị phá vỡ.
Website TruyenLau.com
Nhưng thế sự khó lường, nhân sinh cuối cùng cũng có những biến số không thể nào đoán trước.
Hai năm sau.
Trời đang đổ mưa. Tiếng mưa không lớn, nhưng lạnh lẽo và dai dẳng, triền miên không dứt. Nước mưa bao phủ vạn vật, khiến những mái hiên, những mặt đường đất đều sẫm lại.
Giữa màn mưa, một cỗ xe ngựa cũ nát có mui lẳng lặng rời khỏi một y quán. Lớp sơn trắng trên thùng xe sớm đã ố vàng, bong tróc loang lổ, để lộ ra những thớ gỗ mục nát bên trong.
Tiếng vó ngựa lún sâu vào bùn non, tiếng than thở nặng nhọc của con súc vật đang oằn mình kéo theo vật nặng.
Tiếng kẽo kẹt ai oán của bộ khung mộc cũ, mỗi khi bánh xe lún sâu xuống một ổ gà trũng nước.
Địa thế càng lúc càng gập ghềnh, con đường đất giờ đây chi chít những ổ sụp.
Rốt cục, cỗ xe cũng chậm lại rồi dừng hẳn trước một gian nhà nhỏ. Gian nhà này không có cổng, chỉ có độc nhất một mái hiên bằng gỗ mục, nước mưa theo đó chảy thành dòng xuống nền đất.
Đối diện là một sạp hàng đã đóng kín, được che chắn sơ sài bằng vài tấm ván gỗ cũ kỹ. Ánh sáng vàng vọt từ một ngọn đèn dầu hắt ra qua khung cửa hé mở. Từ vài gian nhà hai bên đường, những bóng người lấp ló sau khung cửa sổ, ánh mắt tò mò không hẹn mà cùng đổ dồn về phía cỗ xe lạ.
Dưới mái hiên nhà, thiếu niên chừng mười hai tuổi đang ngồi bó gối. Ngay khi cỗ xe dừng lại, thân hình hắn liền đứng bật dậy. Hắn có vóc người mảnh khảnh, mái tóc đen bết lại vì nước mưa, gương mặt không chút biểu cảm, đôi mắt thì lại ghim chặt vào cỗ xe.
Then cài cửa xe phát ra một tiếng “lạch cạch” rồi bật mở. Một trung niên nhân thân hình đậm, vận bộ đồ lao động màu đen đã bạc phếch bước xuống. Theo sau ông ta là một vị y sĩ cao gầy trong bộ y phục màu nâu chàm đơn sơ. Cánh cửa sau xe được lật lên. Một người phụ nữ từ trong bước xuống trước, không nói một lời, vội vã tiến vào nhà.
Hai gã nam nhân cũng không nói lời nào, cùng nhau hợp lực khiêng xuống một tấm cáng đơn sơ. Phía trên là một cỗ thi thể, được đắp một tấm vải bố cũ kỹ.
Bọn họ khiêng chiếc cáng vào nhà, đi qua gian ngoài rồi rẽ vào một gian phòng bên trong. Tại đó, người phụ nữ vào trước đã dọn sẵn một chiếc giường gỗ. Cỗ thi thể được đặt lên, rồi vị y sĩ mới chậm rãi kéo tấm vải che xuống.
Người nằm đó, chính là phụ thân của Lại Thiên. Thiếu niên không biết đã tiến vào trong phòng tự lúc nào, lẳng lặng đứng ở một góc tối.
Sắc mặt Lại Thiên vẫn không hề thay đổi, nhưng đôi bàn tay đang buông thõng bên hông đã vô thức siết chặt lại.
Xong việc, người phụ nữ lặng lẽ đưa cho hai người đàn ông một túi tiền nhỏ. Bọn họ cũng không đếm, chỉ gật đầu một cái rồi quay người rời đi. Cỗ xe ngựa lại lăn bánh, tiếng lóc cóc nhỏ dần rồi tắt hẳn trong màn mưa.
Một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt bao trùm lấy căn nhà. Hồi lâu sau, nó bị phá vỡ không phải bởi tiếng khóc, mà bằng một tiếng thở dài nặng trĩu của người mẹ.
Bà nhìn thi thể của trượng phu, rồi lại nhìn sang Lại Thiên, người vẫn đang bất động như pho tượng trong góc phòng.
Trong căn nhà, vạn vật chìm vào câm lặng, tựa như bị nuốt chửng dưới bầu trời đen kịt, mưa vẫn không ngừng rơi và sấm thỉnh thoảng lại rền vang.
Năm đó, Lại Thiên vừa tròn mười hai tuổi. Phụ thân hắn, thân thể vốn đã suy tàn vì một nguyên do bí ẩn, cuối cùng cũng không thể qua khỏi. Kể từ biến cố đó, mọi gánh nặng trong nhà đều đổ lên đôi vai của mẫu thân hắn.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.