“Phập!”
Hắn nặng nề đặt đôi đũa xuống bàn. Không một giây do dự, thân hình như một mũi tên rời cung lao vút đi, nhanh như chớp đã tiếp cận gian nhà đang chìm trong biển lửa.
Đám người phía dưới chỉ biết hoảng hốt la hét, tạt nước trong vô vọng. Hỏa thế đã hoàn toàn bao trùm tầng một. Cửa chính đã biến thành một cửa ải lửa thực sự. Cầu thang gỗ bên trong, không sập thì cũng đã cháy rụi.
Ánh mắt Lại Thiên đảo nhanh một vòng, sắc như diều hâu tìm kiếm con mồi. Hắn chợt dừng lại ở một gian nhà bếp phụ được cất tạm, có mái ngói thấp hơn, nằm sát ngay vách tường bên hông của ngôi nhà. Đó chính là lối đi duy nhất!
Không một lời thừa thãi.
Hắn dẫm lên thành một chiếc lu sành đựng nước mưa ở góc sân, mượn lực bật mạnh người lên. Hai tay bám chắc lấy mép mái ngói của gian bếp phụ, cơ bắp trên cánh tay khẽ căng lên, một tiếng ‘hự’ trầm thấp vang ra từ cổ họng, toàn bộ thân người đã được kéo lên gọn ghẽ.
Từ đây, cửa sổ tầng hai chỉ còn trong gang tấc. Hắn lấy đà vài bước, đoạn tung mình nhảy lên, hai tay vươn ra bám chính xác vào bệ cửa sổ đang nóng bỏng.
Một cú vung người, hắn lọt vào trong phòng. Một cỗ nhiệt lãng cùng khói đặc gay mũi lập tức phả vào mặt, khiến hắn ho sặc sụa. Tiếng gỗ cháy nứt gãy vang lên răng rắc khắp nơi. Hắn nhanh chóng phát hiện ra tiểu cô nương đang co ro ở một góc phòng, sợ hãi đến độ không còn khóc nổi.
Lúc này, qua ô cửa sổ, Lại Thiên liếc nhìn xuống dưới. Hắn thấy có thêm vài người đàn ông đã chạy tới phụ giúp dập lửa, trong đó có cả người phu chăn ngựa.
“Tiểu huynh đệ! Cẩn thận!” Người phu chăn ngựa từ phía dưới ngước lên, gương mặt đầy lo lắng và tro bụi. “Đừng đi xuống bằng cầu thang! Nó sắp sập rồi!”
“Đợi đã! Bọn ta đi tìm thang!” một người khác hô lớn. TruyenLau
Nhưng Lại Thiên biết mình không thể chờ. Sàn nhà dưới chân phát ra một tiếng ‘két’ đầy đáng sợ. Hắn liền bế thốc tiểu cô nương lên. Cô bé nhẹ bẫng, toàn thân run rẩy.
“Tiểu muội, nghe cho kỹ!” Hắn ghé sát vào tai cô bé, giọng nói vừa khẩn trương vừa chắc chắn như thép. “Ôm chặt lấy ta! Nhắm mắt lại, tuyệt đối không được mở ra, hiểu chưa?”
Tiểu cô nương chỉ kịp gật đầu một cái trong cơn hoảng loạn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không chút do dự, Lại Thiên ôm chặt lấy tiểu cô nương, dùng cả thân mình làm thành một cái kén bao bọc lấy thân thể nhỏ bé của tiểu nữ. Hắn lùi lại vài bước, rồi dồn sức lao thẳng qua khung cửa sổ đã vỡ nát.
Giữa không trung, hắn cắn răng, chủ động xoay người, đem toàn bộ phần lưng và vai của mình làm thành một tấm đệm thịt.
“Bịch!”
Một tiếng động trầm đục vang lên. Mặt đất tựa như một chiếc búa tạ khổng lồ hung hăng nện vào sau lưng hắn. Cơn đau như một con thú dữ trong nháy mắt xé toạc từng thớ thịt, lan ra toàn thân.
Thế nhưng, hai cánh tay hắn vẫn như một gọng kìm bằng sắt, siết chặt, bảo vệ tiểu cô nương trong lòng không một chút tổn hao. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lại Thiên khẽ hừ một tiếng, trong miệng lập tức cảm nhận được vị tanh nồng của máu tươi cùng cảm giác lạo xạo của tro bụi.
Hắn hai tay chống xuống mặt đất, khó khăn lắm mới gắng gượng ngồi dậy.
Bên cạnh, tiểu nữ hài kia cũng đang ho sặc sụa vì bụi, thân thể không ngừng run rẩy, hai tay bám chặt lấy cánh tay của hắn.
Vài người dân làng toan xúm lại, trên mặt ai nấy đều là thần sắc lo lắng, những bàn tay chìa ra muốn đỡ lấy.
Một thoáng bình yên ngắn ngủi.
Răng rắc!
Một tiếng vang khô khốc, gãy vỡ truyền đến từ phía gian nhà đang chìm trong biển lửa.
“Cẩn thận!” một người kinh hô thành tiếng.
Lại Thiên đột ngột ngẩng đầu.
Trên cao, thanh xà nhà chính vốn to cỡ bắp vế người trưởng thành đã sớm bị thiêu thành một màu đen kịt, giờ phút này đang truyền ra những tiếng 'răng rắc' giòn tan rồi chậm rãi gãy sập xuống.
Điểm đáp xuống là vị trí của Hắn cùng tiểu nữ hài, kéo theo vô số than lửa đỏ rực cùng khói đặc cuồn trào xuống.
Một luồng hàn khí từ sau gáy chạy dọc xuống sống lưng. Trong khoảnh khắc sinh tử này, Lại Thiên căn bản không kịp hành động hoặc suy nghĩ bất cứ điều gì.
Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn hết chút khí lực cuối cùng, đem tiểu nữ hài ôm chặt vào lòng, dùng tấm lưng trần của mình để làm tấm chắn duy nhất. Hắn nhắm nghiền hai mắt, trong lòng đã chuẩn bị cho cú va chạm có thể đem cả hai nghiền thành thịt vụn.
“Băng Tán Phù! Khứ!”
Một thanh âm trầm thấp nhưng đầy uy lực đột ngột vang lên, dường như lấn át cả tiếng lửa cháy hừng hực.
Rắc! Rắc! Rắc!
Một cỗ hàn khí thấu xương bỗng nhiên ập tới. Đây tuyệt không phải hàn khí của tự nhiên, mà là một loại băng hàn đến từ pháp thuật, khiến người ta trong lòng không khỏi run sợ.
Hơi nóng trên lưng hắn nháy mắt biến mất, thay vào đó là cảm giác tê cóng đến lạnh buốt. Ngay cả tiếng lửa cháy chung quanh dường như cũng vì cỗ hàn khí này mà nhỏ đi vài phần.
Hắn chậm rãi hé mắt.
Thanh xà nhà cháy đen kia đang lơ lửng ngay phía trên, chỉ cách sống lưng hắn vài tấc. Toàn bộ nó đã bị một tầng băng sương trắng xoá bao bọc, những vết rạn vỡ trên lớp băng hãy còn mới tinh, dưới ánh lửa phản chiếu lại những quang mang thập phần quỷ dị.
Hàn khí không chỉ dừng lại ở đó mà còn lan tràn ra xung quanh, đem cả một mảng tường lớn của căn nhà đông cứng lại. Băng cùng hoả va chạm, phát ra những tiếng "xèo xèo" chói tai, một làn hơi nước trắng xoá bốc lên mịt mù.
Hắn ngơ ngác ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phía hàn khí phát ra.
Sương trắng còn chưa tan hết, bảy tám đạo thân ảnh kỵ sĩ đã từ trong đó lặng yên không một tiếng động thúc ngựa đi tới. Bọn họ hộ tống một cỗ xe ngựa, phía trên chất đầy mấy bao lương khô cùng vài cái hòm gỗ nặng trịch, được che đậy kín mít bằng vải bạt.
Cầm đầu đoàn người là một gã trung niên nam tử. Y có một khuôn mặt góc cạnh, thần sắc cương nghị, nổi bật là bộ râu quai nón đen nhánh được cắt tỉa thập phần cẩn thận.
Trên người y khoác một bộ võ phục vải lanh màu chàm đã cũ sờn, bên hông là một thanh đoản đao hàn quang lập lòe.
Bàn tay phải của y lúc này vẫn còn giữ nguyên tư thế đưa ra giữa không trung, hiển nhiên chính là người vừa rồi đã ra tay.
Người đàn ông ra hiệu, cả đoàn người lập tức dừng lại. Y cùng hai người khác nhanh chóng nhảy xuống ngựa, sải bước về phía Lại Thiên. Ánh mắt của bọn họ không hề có sự hoảng loạn của dân làng, mà chỉ có sự tập trung, bình tĩnh đánh giá tình hình.
“Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Gã cầm đầu hơi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng vào Lại Thiên. “Làm tốt lắm. Từ xa ta đã thấy khói đặc bốc lên, liền biết có chuyện chẳng lành nên lập tức thúc ngựa chạy tới. Không ngờ vẫn còn kịp.”
Lại Thiên chỉ có thể máy móc gật đầu, cổ họng vì khói bụi mà khô rát, nhất thời không biết phải nói gì để đáp lại thủ đoạn cứu mạng thần kỳ như vậy.
Trung niên nam tử kia đứng thẳng người, quay sang đám thuộc hạ vẫn còn ngồi trên lưng ngựa nói. “Được rồi, được rồi. Trời đã gần tối, đi đường ban đêm cũng không tiện. Chúng ta ở đây nghỉ lại qua đêm, tiện thể giúp dân làng một tay. Vài ngày nữa lại lên đường vào thành.”
Mùi thuốc mỡ nồng đậm xộc vào khoang mũi của Hắn. Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu trong gian nhà chính của trang trại ngựa. Ánh lửa từ lò sưởi kêu lách tách, soi chập chờn vào bóng của những bộ yên cương treo trên tường.
Phụ nhân chủ trại đang dùng vải sạch nhẹ nhàng buộc lại vòng băng quanh vai hắn, nơi bị một mảnh gỗ rơi trúng lúc trước. Thủ pháp của bà ta thập phần vững vàng và nhẹ nhàng.
“Lại huynh đệ, không ngờ ngươi lại còn có lòng hiệp nghĩa như vậy,” người chồng, gã phu chăng chủ trại ngựa, vừa thêm củi vào lò sưởi vừa nói vọng ra. “Lúc trước thấy huynh đệ tay không xông vào biển lửa, thật làm lão hán ta sợ đến đứng tim. Bất quá may mắn, thương thế không có gì đáng ngại.”
Gã phu xe họ Trang, đang ngồi một bên hong khô chiếc áo ẩm ướt, cũng gật gù phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy! Ta không có mặt ở đó, nhưng nghe nói Lại huynh đệ ngươi dám lấy thân mình che chở cho tiểu nữ hài. Được! Hảo hán! Thật là hảo hán!”
Lại Thiên khẽ nhíu mày khi thuốc mỡ ngấm vào vết thương, một lúc sau mới khẽ đáp: “Các vị quálời rồi, đây không phải là việc nên làm sao. Ta tin chắc khi các vị ở đó cũng sẽ hành động giống như ta thôi.”
…
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.