Trong góc chuồng, cỗ khí vị hỗn tạp của rơm rạ ẩm mốc cùng phân ngựa vẫn còn quẩn quanh, chưa tan đi hết.
Lại Thiên thu mình lại, hai tay ôm lấy đầu gối, lưng dựa sát vào vách gỗ đã có phần mục nát.
Ngón tay hắn chậm rãi vuốt ve thân chủy thủ, cảm nhận hàn khí lạnh lẽo từ kim loại đang không ngừng xâm nhập vào da thịt.
Nhưng cái lạnh này so với hàn ý trong lòng hắn lúc này, lại có chút không đáng kể.
Phụ thân, mẫu thân , vị Thi Linh Tiên Nhân kia... tất cả bọn họ, đều đã không còn ở đây nữa.
Di vật lưu lại, ngoại trừ thanh chủy thủ này, dường như... dường như vẫn còn một vật khác.
Phải rồi.
Trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên một tia linh quang. Hắn nhớ tới, vị tiên nhân kia trước khi rời đi, tựa hồ còn để lại một quyển kinh thư.
Hầu như không chút do dự, hắn lập tức xoay người, hai tay luồn vào trong chiếc tay nải bằng vải thô, cũng là bọc hành lý duy nhất của mình mà tìm kiếm.
Bên trong, ngoài vài bộ y phục cũ kỹ đã sờn rách, cũng chỉ có mấy cái bánh khô được giấy dầu bao bọc cẩn thận.
Bàn tay hắn lướt qua sự mềm mại của vải vóc, cảm giác được sự cứng rắn của mấy chiếc bánh khô, rồi đột nhiên dừng lại khi chạm đến một vật hình chữ nhật, vừa cứng vừa nặng hơn hẳn.
Thần sắc hắn có phần ngưng trọng, cẩn thận dùng cả hai tay, từ từ đem vật đó ra khỏi tay nải.
Hắn đặt quyển sách lên đùi, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi cỏ bám trên đó.
Bìa sách không biết được chế tác từ chất liệu gì, nhìn qua phi bì, phi bố. Ngón tay chạm vào cho cảm giác mềm mịn tựa như nhung lụa, nhưng khi dùng lực ấn nhẹ xuống, lại cảm nhận được một sự dẻo dai, bền chắc khó tin.
Ngay chính giữa bìa sách, có ba chữ cổ tự được khắc chìm một cách trang trọng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lại Thiên ngưng thần nhìn vào, ba chữ kia tựa như ẩn chứa linh tính, đang tự nói lên danh tự của mình.
Trấn. Âm. Kinh.
"Trấn Âm Kinh... Kinh thư dùng để trấn áp âm tà ma vật sao?" Trong lòng hắn không khỏi thầm suy đoán. Thật là một cái tên cuồng ngạo, cũng xem như là có chút toát ra vẻ tiên nhân.
Hàn khí của đêm tối từ bên ngoài len lỏi vào, có phần xâm nhập da thịt, nhưng lại khiến tinh thần hắn thêm vài phần tỉnh táo.
Hắn có thể cảm nhận được sức nặng của quyển kinh thư trên đùi, không chỉ là sức nặng vật lý, mà còn là một loại trọng lượng của vận mệnh vô hình nào đó. Bàn tay phải của hắn từ từ đưa lên, thoáng chút do dự, rồi đặt lên mép bìa sách. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Phẹt..."
Một tiếng động vang lên khi hắn lật mở trang giấy đầu tiên, giống như tiếng trục cửa đã lâu ngày không được người đụng tới.
Bên trong không phải giấy thường, mà là một loại tài liệu tựa như giấy, có màu vàng ngà, nhìn thì mỏng manh nhưng lại cực kỳ bền chắc.
Từng hàng chữ cổ tự được viết tay một cách công chỉnh, đường nét phồn tạp, phảng phất một cỗ khí tức cổ xưa, trang nghiêm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn nhìn chằm chằm vào những con chữ đó.
Quả nhiên, hắn một chữ cũng không nhận ra. Chúng nó đối với hắn mà nói, tựa như những phù hiệu thần bí đến từ một thế giới khác.
Lại Thiên cũng không bỏ cuộc. Hai mắt hắn khẽ híp lại, ngưng tụ toàn bộ tâm thần, gắt gao soi xét vào hàng chữ đầu tiên trên trang sách.
Ngay sau đó, một cảnh tượng vô cùng kỳ dị liền phát sinh.
Những con chữ trên trang sách phảng phất như được ban cho sinh mệnh, chúng khẽ rung lên rồi bắt đầu tan rã ngay trước mắt hắn, hóa thành từng luồng hắc mang mờ ảo.
Những luồng sáng đen này cũng không tiêu tán, mà xoáy lại một chỗ, rồi theo hai con ngươi của hắn, trực tiếp chui vào trong thức hải.
Đây không phải là sự lĩnh ngộ thông qua việc đọc, mà là một loại quán đỉnh cưỡng ép.
Cảm giác này, giống như bị người khác dùng ngoại lực, đem từng đường từng nét của con chữ khắc sâu vào trong thần thức của hắn vậy.
Dần dần, những dòng ý nghĩa vừa xa lạ vừa rõ ràng bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn tiếp tục lật sang trang thứ hai, rồi trang thứ ba, ánh mắt cuối cùng dừng lại cách thức để bước lên tiên đồ, tu hành các tầng cảnh giới.
Từng con chữ, từng câu luận, phảng phất như ẩn chứa cả huyền cơ của đất trời, tựa như đang kể lại một câu chuyện về con đường nghịch thiên của tu tiên giả.
Cảnh giới thứ nhất: Linh Thể
Phân bậc: Thập trọng (Mười tầng).
Mô tả: Bước đầu tiên trên con đường nghịch thiên, chính là đoán tạo lại nhục thân phàm tục. Đây là giai đoạn rèn luyện căn cơ, giúp thân thể có thể cảm nhận và chứa đựng linh khí. Khi đạt đỉnh phong, nhục thân được tôi luyện đến mức đao thương bất nhập, đúng với câu "mình đồng da sắt" của thế gian.
Phương pháp: Bốn chữ kim ngôn: Tiên Phá, Hậu Lập. Muốn xây dựng linh cơ, trước hết phải hủy đi nhục thể phàm tục. Dùng các phương pháp rèn luyện cực hạn để cấu trúc lại kinh mạch, xé rách cơ bắp, rồi trong khoảnh khắc cơ thể hồi phục, lập tức nhập định bế quan dẫn linh khí trời đất vào để tái tạo. Cơ thịt mới sinh ra từ linh khí chính là nền tảng của con đường tu tiên. Đây là con đường khổ luyện, không có chỗ cho kẻ yếu lòng.
Kết bút: Quá trình này đau đớn không kể xiết. Có thể dùng đan dược bổ thể để cấp tốc bồi tạo linh cơ. Ngoài ra, có một con đường tắt - được cao nhân ngày đêm truyền công, dùng linh lực ngoại lai để cưỡng ép khai mở linh cơ. Tuy nhiên, căn cơ tạo ra bằng cách này sẽ không bao giờ vững chắc bằng kẻ tự mình khổ luyện mà thành.
Cảnh giới thứ hai: Luyện Khí
Phân bậc: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mô tả: Chính thức thoát khỏi phạm trù phàm nhân. Tu sĩ ở cảnh giới này có thể chủ động hấp thụ linh khí, chuyển hóa thành linh lực và lưu giữ trong kinh mạch. Dù lượng linh lực còn ít ỏi, nhưng đã đủ để thi triển các pháp thuật cơ bản. Có thể ngự khí phi hành vượt trăm dặm thiên lý.
Phương pháp: Chỉ có một con đường duy nhất: tìm đến các linh địa hoặc nơi có linh khí dồi dào, nhập định thổ nạp. Dược lực của đan dược có thể đẩy nhanh quá trình này.
Cảnh giới thứ ba: Trúc Cơ
Phân bậc: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mô tả: Một lần lột xác, thay da đổi thịt theo đúng nghĩa đen. Linh lực gột rửa toàn bộ cơ thể, từ cốt tủy đến lục phủ ngũ tạng. Cốt nhục trở nên cứng như kim thạch, thân thể nhẹ nhàng, linh lực vận chuyển không còn trở ngại.
Thọ nguyên tăng thêm một trăm năm.
Phương pháp: Cách ổn định nhất là thường xuyên sử dụng, đẩy linh lực đến giới hạn rồi lại hồi phục. Mà hoạt động này thường thấy ở việc luyện công, luyện pháp hoặc chiến đấu. Mỗi chu kỳ như vậy đều là một lần tôi luyện căn cơ, giúp Trúc Cơ thêm vững chắc.
Cảnh giới thứ tư: Khuyết Đan
Phân bậc: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mô tả: Cảnh giới quy nhất. Tinh, khí, thần, lực của tu sĩ hội tụ, tìm đến điểm cân bằng tuyệt đối, điểm này chưa hoàn chỉnh mà sẽ còn “Khuyết”, nên gọi là Khuyết Đan - chuẩn bị cho bước ngưng đan sau cùng. Tu sĩ ở bậc này có thể đạp không phi hành, hùng cứ một phương, khai tông lập phái.
Thọ nguyên tăng thêm hai trăm năm.
Phương pháp: Trừ các phương pháp thông thường, tu sĩ cần có sự cảm ngộ đối với thiên địa và chính bản thân. Nhiều người kẹt lại ở cảnh giới này cả đời không thể đột phá.
Ghi chú: Từ đây, mỗi lần đột phá đều ẩn chứa hiểm nguy. Nhẹ thì tu vi đình trệ, nặng thì linh lực bạo loạn, thần thức tổn thương.
Cảnh giới thứ năm: Kim Đan
Phân bậc: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mô tả: Linh lực trong đan điền được nén đến cực hạn, kết thành một viên kim đan. Kim Đan vừa thành. Hữu sự tư cách xưng danh “Cường giả", thần thông phi thường bá đạo. Tu sĩ Kim Đan giao đấu có thể khiến trời long đất lở.
Thọ nguyên tăng thêm ba trăm năm.
Phương pháp: Không thể diễn tả bằng lời. Cần có đại cơ duyên, đại nghị lực và sự đốn ngộ.
Ghi chú: Bình cảnh ở giai đoạn này nhiều như lá rụng mùa thu. Tâm ma cũng từ đây mà sinh ra, chỉ một chút sơ sẩy là vạn kiếp bất phục.
Cảnh giới thứ sáu: Nguyên Anh
Phân bậc: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mô tả: Phá Đan thành Anh. Trong Kim Đan thai nghén ra một "nguyên thần" hoàn chỉnh, chính là Nguyên Anh.
Thọ nguyên tăng thêm bốn trăm năm.
Kinh thư chỉ ghi hai câu:
“Một niệm sinh diệt thành tro bụi,
Vung tay dời núi chuyển càn khôn.”
Lại Thiên đọc đến đây, tim bất giác đập thịch một tiếng. Hô hấp của hắn trở nên dồn dập.
"Một niệm sinh diệt... vung tay dời núi?”
Những trang sau đó, từ cảnh giới thứ bảy trở đi, chỉ có tên mà không có bất kỳ dòng mô tả nào.
Cảnh giới thứ bảy: Hoá Thần
Cảnh giới thứ tám: …
Cảnh giới thứ chín: …
Lưu ý: Việc tu luyện, đặc biệt là phần phương pháp, có rất nhiều cách khác nhau. Tuy nhiên đây là toàn bộ đúc kết riêng của Trấn Âm Kinh, người khác hoàn toàn có thể áp dụng phương cách khác để tu luyện. Có điều hiệu quả có tương tự không thì không thể nói chắc được.
Lại Thiên hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần đang chấn động, rồi lật sang phần giải thích các khái niệm cơ bản.
Lại Thiên lật sang chương tiếp theo, nơi giải thích những khái niệm cốt lõi của con đường tu hành.
“I. Linh Lực
Linh lực là cội nguồn sức mạnh, là sinh mệnh của tu sĩ. Nó là dòng năng lượng thuần khiết chảy trong kinh mạch, là nền tảng để thi triển pháp thuật, ngự sử pháp bảo, dò xét bằng thần thức, cho đến việc xung kích bình cảnh, đột phá cảnh giới.
Linh lực được chuyển hóa từ linh khí của trời đất, từ dược lực của đan dược, hoặc do cao nhân truyền thụ. Cảnh giới càng cao, linh lực trong cơ thể càng hùng hậu, mênh mông như sông biển. Khi linh lực của tu sĩ trở nên bạo trướng, không thể khống chế, đó chính là thời cơ để bế quan, xung kích cảnh giới mới. Nhưng thành hay bại, còn phải xem ý trời và tạo hóa của mỗi người.
II. Thần Thức
Nếu linh lực là sức mạnh, thì Thần Thức chính là ý chí. Phàm nhân có hồn phách để duy trì linh trí. Tu sĩ, qua quá trình tôi luyện, gột rửa hồn phách đó, biến nó thành Thần Thức, một công cụ vô cùng lợi hại.
Sự cường đại của Thần Thức phụ thuộc vào thiên phú, căn cơ, bí thuật tu luyện hoặc do kỳ ngộ nhận được pháp bảo trợ giúp. Thần Thức đủ mạnh, có thể dùng ý niệm để giết người vô hình, dò xét vạn dặm, chống lại ảo thuật và tâm ma, thậm chí ngưng tụ thành một lớp phòng ngự kiên cố bảo vệ bản thân.
III. Nội Căn (Linh Căn)
Thiên Đạo bất công, nhân sinh hữu mệnh. Linh căn của một người được quyết định ngay từ khi sinh ra. Kẻ không có linh căn, dù tư chất thông minh đến đâu, cũng vĩnh viễn không thể bước lên tiên lộ. Linh căn được chia làm bốn loại chính:
Thức: Người sở hữu linh căn này có thiên phú về Thần Thức. Từ khi sinh ra, Thần Thức của họ đã nhạy bén hơn người thường, như có con mắt thứ ba nhìn thấu vạn vật. Họ dễ dàng cảm nhận linh khí, điều khiển pháp bảo, và là khắc tinh của các loại ảo thuật, tâm ma.
Ngũ Hành (Phổ biến): Loại linh căn phổ biến nhất, nhưng cũng ẩn chứa nhiều biến hóa nhất. Người mang linh căn này có thể tu luyện công pháp thuộc một trong năm hệ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Công pháp hệ Hỏa thì bá đạo, thiêu đốt vạn vật; công pháp hệ Thủy thì linh hoạt, biến ảo khôn lường. Kẻ có cơ duyên tu luyện được nhiều thuộc tính cùng lúc, sức chiến đấu sẽ vô cùng đáng sợ.
Khí: Đặc điểm của loại linh căn này là khí hải mênh mông, bẩm sinh có đan điền rộng lớn hơn người thường. Lượng linh lực dự trữ cực kỳ dồi dào, tốc độ hồi phục cũng nhanh hơn. Đây là loại linh căn chiếm ưu thế tuyệt đối trong các trận chiến kéo dài.
Ma: Kẻ sở hữu linh căn này có sinh mệnh lực ngoan cường như yêu ma. Thân thể của họ có khả năng tự chữa lành và tái tạo một cách nghịch thiên. Chỉ cần còn một hơi thở, dù chịu thương thế nặng đến đâu, họ cũng có thể từ từ hồi phục. Tu sĩ mang linh căn Nhục Ma cực kỳ khó bị giết chết.
Dị Căn (Cực hiếm): Ngoài bốn loại trên, còn tồn tại những Dị Căn trong truyền thuyết. Chúng không phải bẩm sinh mà là do cơ duyên nghịch thiên trong quá trình tu luyện, khiến linh căn ban đầu biến dị, tạo ra những năng lực không thể tưởng tượng.
Linh căn quyết định con đường tu luyện ban đầu và thiên phú của một tu sĩ. Tuy nhiên, tiên lộ mênh mông, cơ duyên và nỗ lực mới là thứ quyết định một người có thể đi được bao xa. Kẻ có căn cơ yếu kém nếu gặp được kỳ ngộ vẫn có thể nghịch thiên cải mệnh. Xét cho cùng, thế giới tu tiên tàn khốc, không bao giờ có cái gọi là công bằng tuyệt đối.
Chung quy, nội căn quan trọng với phàm nhân. Nhưng điểm này không nổi bật và cũng không ảnh hưởng đến phần lớn các yếu tố, không dùng để quyết định tu vi của tu sĩ.
Bất kỳ kẻ nào cũng có thể ở thế yếu, vì căn bản thế giới tu tiên không có chuyện đấu pháp sòng phẳng.”
Linh lực, Thần Thức, Linh Căn... những khái niệm này đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chưa từng dám mơ tới.
Lại Thiên gấp quyển sách lại, trong lòng có chút suy tư. Hắn chung quy cũng là một kẻ nhanh nhạy nên đã hiểu được đại khái nội dung.
Bên ngoài cửa chuồng ngựa, màn đêm cô đặc tự lúc nào.
Một ý niệm táo bạo chợt lóe lên trong đầu hắn. Với cuốn kỳ thư này, có lẽ hắn có thể tự mình bước đi trên con đường tu luyện mà không cần đến bất kỳ tông môn, phái viện nào.
Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự lạnh lẽo của thực tại. Hắn đã đọc kỹ. Con đường tu tiên, như trong kinh mô tả, là một con đường đầy rẫy hiểm nguy và tử cảnh.
Đơn độc một mình, không người chỉ dẫn, không tài nguyên, không thế lực chống lưng, khác nào tự tìm đường chết.
Cho dù muốn làm tán tu, ít nhất trước đó nên có chút bản sự, tu vi vững chắc. Còn nếu không, nhập một môn phái hay trường học một cách danh chính ngôn thuận vẫn là con đường vững chắc và an toàn hơn cả.
Nghĩ đến đây, cái lạnh nhanh chóng vây quanh và cái mệt mỏi vươn lại sau những ngày khởi hành rời núi Thôn Thạch Vĩ khiến Lại Thiên không còn tỉnh táo nữa, hắn chỉ thấy một màu đen dần tối xầm trước hàng mi.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.