Đây là Thôn Thạch Vĩ, một loại thôn làng nhỏ nằm lay lắt trên thân tề của một ngọn núi, đây là loại núi có địa hình dốc dần thoai thoải.
Nếu có khả năng kẻ lạ mặt đột ngột xuất hiện tại nơi đây thì có khi họ còn không nhận ra nó là một thân núi.
Lại Thiên đã rời khỏi nghĩa địa, thân ảnh cô độc của hắn chậm rãi cất bước trên con đường mòn hoang vắng.
Thân ảnh của những vách núi đá chậm rãi khuất dạng phía sau, con đường mòn cuối cùng cũng dẫn nhập vào một con đường đất rộng lớn hơn của thôn.
Sau một quãng đường dài, đã có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng gian nhà cũ lụp xụp, nơi giờ đây chỉ còn mình hắn cư ngụ.
Đúng lúc này, cước bộ của Lại Thiên khựng lại.
Từ khúc quanh phía trước, một bóng người chậm rãi bước ra, chắn ngay giữa con đường đất. Ngay sau đó, hai bóng người nữa xuất hiện, lẳng lặng phân ra hai phía, tạo thành một thế gọng.
Hai chân Lại Thiên đóng trụ xuống mặt đất. Trong lòng hắn trầm xuống. Phu dịch của lão trưởng thôn.
Ánh mắt hắn tập trung vào gã đứng giữa, kẻ hiển nhiên là cầm đầu. Khóe miệng gã khẽ nhếch lên thành một tia cười lạnh. Gã mặc một tấm áo vải thô đã sờn cũ, mùi mồ hôi cùng bụi đất quen thuộc từ đó bốc lên.
Bàn tay của gã buông thõng bên hông, nhưng những ngón tay chai sạn, to bè lại khẽ co duỗi, một cử chỉ như cho thấy có thể sẵn sàng đấm phăng vào mặt hắn.
“Ngươi là Lại Thiên,” gã dẫn đầu cất giọng, thanh âm khàn đặc. Ánh mắt gã nhìn hắn không một tia cảm xúc, chỉ có sự trống rỗng và ý tứ mệnh lệnh.
Lại Thiên không đáp lời. Hắn chỉ im lặng, hai mắt khẽ híp lại. Ánh mắt hắn lướt từ khuôn mặt chai sạn của gã cầm đầu sang hai kẻ còn lại đang án ngữ hai bên.
Yết hầu khẽ động, hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt. Bàn tay giấu sau lưng đã bất giác siết chặt lại.
Thái độ của bọn chúng rõ ràng là một sự áp giải.
Website TruyenLau.com
Dường như nhận thấy sự im lặng đầy tính toán của Lại Thiên, gã cầm đầu tiếp lời, giọng điệu vẫn không hề thay đổi: “Nghe nói ngươi là tên hàn sinh có chút học thức đó. Trần trưởng thôn muốn mời ngươi về phủ dạy học.”
Gã dừng lại một nhịp, liếc nhìn về phía hai tên đồng bọn, rồi nói tiếp: "Không phải cho lão, mà là cho lệnh ái của lão.”
Nghe đến đây, hai hàng lông mày của Lại Thiên chỉ khẽ nhíu lại trong một khoảnh khắc rồi lập tức giãn ra. Nét căng cứng trên mặt hắn không hề giảm bớt.
Lệnh ái của lão… Trần Tiểu Nghi.
TruyenLau
Cái tên này vừa hiện lên, trong đầu hắn tức khắc xuất hiện một dung nhan kiêu ngạo.
Nữ tử này từng là đồng học của hắn. Hắn vẫn nhớ cái liếc mắt khinh miệt mà nàng ta từng ném về phía hắn, chỉ bởi vì bộ y phục vá vai.
Dạy cho một kẻ như vậy sao? Một cỗ cảm giác khó chịu từ trong lòng dâng lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng hắn không có lựa chọn. Đối đầu với trưởng thôn ở cái nơi này, chẳng khác nào tự mình chặt đứt sinh lộ.
Hắn nén một tiếng thở dài trong lòng, ép mình giữ một vẻ mặt bình thản.
“Xin chuyển lời cảm tạ đến trưởng thôn. Tại hạ sẽ đến.”
Ba ngày sau, vào lúc xế chiều, Lại Thiên đứng trước một cánh cổng lớn bằng gỗ lim to nặng.
Ánh tà dương màu vàng mật chiếu xiên lên những bức tường đá vững chãi bên cạnh, làm nổi bật từng đường vân thô ráp của phiến đá.
Hắn nhìn chiếc then cài đồng thau to bản, im lìm dưới ánh nắng. Hắn khẽ siết chặt quai túi vải đeo bên hông, các ngón tay gầy guộc cảm nhận được độ cứng của thỏi mực cùng gáy những cuốn kinh thư bên trong.
Sau đó, hắn đưa tay còn lại vuốt nhẹ nếp áo trên vai vô thức để đảm bảo sự chỉnh tề.
Cánh cổng phát ra một tiếng "kẽo kẹt" rồi được hé mở từ bên trong.
Lại Thiên thấy hai người nông phu da sạm nắng, vác cuốc trên vai, lầm lũi bước ra. Mồ hôi thấm đẫm vạt áo, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt.
Nhưng ngay khi ánh mắt họ chạm phải một bóng người đứng ở thềm cửa phía sau.
Vẻ mệt mỏi trên mặt họ lập tức biến mất, thay vào đó là nét kính cẩn. Họ vội vàng quay người, lưng cúi gập xuống, nói lời cáo từ rồi bước nhanh ra khỏi cổng, không ngoái đầu lại.
Bóng người đó chính là lão trưởng thôn. Đối với đám nông phu, lão chỉ khẽ gật đầu một cái gần như không nhận ra để đáp lại, rồi ánh mắt lão mới chuyển sang Lại Thiên.
Lại Thiên quay lại nhìn. Một lão trung niên khoác một bộ trường y màu tím ngắt đang đứng ở thềm cửa. Trên ngực áo có thêu mấy đóa hoa cúc vàng bằng chỉ kim tuyến.
Lão đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, cằm hơi nhướng lên.
Như một cái nhìn soi xét. Ánh mắt ấy bắt đầu từ đôi giày cỏ đã sờn của hắn, lướt dọc thân hình gầy gò trong bộ y phục cũ nhưng sạch sẽ, rồi dừng lại trên khuôn mặt.
Đôi mắt lão hơi nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch xuống kiểu chê bai trong giây lát rồi trở lại bình thường.
Cơ mặt lão giãn ra một chút.
Lão gật đầu lần nữa.
“Ngươi… là Lại Thiên?” Giọng lão trầm và đều, không to nhưng đủ để nghe rõ. “Mời vào, tiểu nữ đang đợi ở hậu viện. Về phần thù lao… ta trả bảy ngày một lần.” Lão nói câu cuối cùng trong khi khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ ra hiệu cho sự thỏa thuận đã được định sẵn.
Lại Thiên không đáp lời ngay. Hắn cúi người, hai tay ôm quyền trước ngực, thực hiện một loại lễ chuẩn mực. Sau khi giữ nguyên tư thế trong một nhịp thở, hắn mới hồi thẳng dậy, im lặng bước qua cổng.
Hắn bước lên một lối đi lát đá cuội sạch sẽ. Hơi lạnh từ đá tỏa lên, xuyên qua lớp đế giày mỏng. Lối đi không dẫn vào gian nhà chính vững chãi mà men theo một hành lang có mái che bên hông.
Hắn thấy những cây cột gỗ đen chống đỡ mái ngói rộng, đổ bóng dài xuống nền đá.
Lối đi dẫn thẳng ra một khoảng sân thoáng đãng phía sau.
Khi ra đến hậu viện, một luồng không khí mát mẻ phả vào mặt.
Trước mất hắn là một bộ bàn ghế bằng gỗ mới được đặt dưới một giàn hoa giấy. Ánh mắt chuyển sang mấy chậu lan cảnh gần đó đang trổ những đóa hoa hồng nhạt. Cạnh đó là một bể cá bằng sứ men xanh, trong đó vài con cá chép đang thong thả bơi lượn.
Và ở đó, quay lưng về phía hắn, một thiếu nữ đã ngồi chờ sẵn bên bộ bàn ghế.
Mái tóc đen dài của nàng được búi cao, để lộ ra chiếc gáy trắng ngần. Ngay cả khi chỉ nhìn từ phía sau, Lại Thiên cũng biết đó là ai.
Trần Tiểu Nghi.
Một tiếng nói của nam nhân vang lên từ phía gian nhà sau, giọng điệu nghiêm nghị nhưng ẩn chứa vài phần bất lực.
“Học hành cho tử tế vào. Ta mời tiên sinh về không phải để cho con ngồi chơi.”
Ngay sau đó là giọng một thiếu nữ, lanh lảnh và đầy vẻ hờn dỗi. “Cha! Ta đã nói rồi, ta không muốn học! Mấy thứ chữ nghĩa đó nhét vào đầu chỉ thêm phiền não!”
Lại Thiên dừng cước bộ ở cuối hành lang. Hắn có thể nghe thấy tiếng thở dài bực dọc của trưởng thôn. “Im miệng! Chuyện này không phải để con quyết định. Từ hôm nay, Lại tiên sinh sẽ dạy con học. Liệu mà cư xử cho phải phép.”
Một tiếng sập cửa vang lên. Lão trưởng thôn có vẻ đã bỏ vào trong nhà, để lại một khoảng lặng đầy căng thẳng.
Lại Thiên hít một hơi sâu, điều chỉnh lại quai túi rồi mới bước ra sân.
Trần Tiểu Nghi quay người lại. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, ánh mắt nàng ngay lập tức chuyển từ bực tức sang khinh thường ra mặt.
Nàng lướt nhìn hắn từ đầu đến chân, từ mái tóc búi đơn sơ đến đôi hài vải đã sờn cũ.
Một cái nhếch môi gần như không thể nhận thấy. “Lại là tên độc thư nghèo kiết xác này!”
Buổi học bắt đầu trong im lặng. Lại Thiên bày giấy, mài mực. Hắn giảng về ý nghĩa của những câu chữ trong kinh thư, thanh âm đều đều và kiên nhẫn.
Nhưng Trần Tiểu Nghi không nghe. Nàng ta chống cằm, ánh mắt lơ đãng nhìn vào chậu lan cảnh, rồi nhìn lên bầu trời. Thỉnh thoảng, nàng lại dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh bực bội.
Việc này cứ thế duy trì được năm ngày, nhưng sự tình đã nghịch biến chuyển thiên mà không một ai có thể hình dung được.
Ngày hôm đó, vào xế chiều, mưa bỗng dưng đổ như trút, phía xa xa bao quanh núi Thạch Vĩ này, xung quanh vây đầy mây đen và sấm chớp ầm.
Một vài rung chấn không có lời giải thỉnh thoảng nhẹ nhàng lan ra tựa hồ có thể cảm giác được.
Nhưng không lâu sau đó mọi vật yên ắng, mưa cũng vừa tạnh, Lại Thiên như thường lệ vẫn đến nhà trưởng thôn để dạy học.
Lại Thiên bước qua cổng chính và tiến ra hậu viên.
Đồng dạng vào khoảng thời điểm đó, khoảng chục trượng so với đỉnh núi Thạch Vĩ, trên không trung, không gian đột nhiên vặn vẹo.
Một đạo kim quang xé toạc hư không, ngưng tụ lại, nhanh chóng hóa thành hình một nam tử.
Người này tướng mạo tuấn tú, mái tóc dài được thắt gọn sau lưng, toát lên vẻ lãng tử. Y vận một chiếc áo khoác dài màu xám, tà áo thẳng thớm.
Vệt máu nơi khóe môi phá vỡ vẻ hoàn mỹ trên gương mặt y. Khí tức toàn thân suy nhược, da dẻ trắng bệch, rõ ràng xuất hiện đầy thương tích, trông chẳng khác nào một thi thể di chuyển.
Vừa xuất hiện, trên mặt y biểu lộ một nét không thể nào phấn kích hơn, mang theo cả môt chút gian độc.
“Rốt cục cũng khai sơn rồi. Ta trở lại rồi. Há há há há. Bổn tọa, cuối cùng cũng đã quay trở lại!”
Ánh mắt y lập tức đảo quanh, một lớp quang mang mỏng lóe lên trong con ngươi, sắc bén quét qua từng chi tiết xung quanh, tựa hồ như có thể kiểm tra cả một vùng núi.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.