Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 7:

Trong lòng Lại Thiên nhấc lên sóng cuộn không yên, hắn cố lấy hết dũng khí, run giọng hỏi: "Tiền bối... nhưng tại sao... lại là vãn bối?"

Nam tu sĩ kia nghe vậy, trong mắt loé lên một tia hoài niệm, nhưng rồi khoé miệng nhếch lên một nụ cười quái dị, tiếng cười mang theo mấy phần tự giễu: “Ha ha… Tiểu tử nhà ngươi cho rằng, bổn tọa thật sự coi trọng một tên phàm nhân như ngươi sao? Chẳng qua là bất đắc dĩ. Nói cũng khó hiểu, trên cái ngọn núi này, ngươi lại là kẻ duy nhất có Linh Căn."

"Tiểu tử, Bổn tọa có thể nhìn thấu tâm can ngươi. Trong lòng ngươi ẩn giấu một thứ dục vọng bất phàm a. Mà con đường của thế gian này, nói cho cùng, ngoài Tu Tiên Đại Đạo ra, còn có cái gì đáng để gọi đỉnh cao?”

Nam tu sĩ ngừng lại một chút: “Bất luận thế nào, ngươi bắt buộc phải bước lên tiên đạo. Trở thành một tu sĩ. Ngươi cam tâm từ bỏ cơ duyên ngay trước mắt, tìm một chốn an phận làm một kẻ phàm tục, chìm nổi trong vòng sinh lão bệnh tử? Hay là, ngươi sẽ chọn con đường thứ hai. Nghịch thiên đoạt mệnh, trường sinh bất tử, tung hoành thiên địa?”

Lại Thiên nghe xong, đôi mày đang nhíu chặt của hắn dần dần giãn ra. “Vãn bối chỉ là kẻ ngu dốt, nào dám vọng tưởng chuyện tương lai xa xôi. Nhưng tiền bối đã cứu mạng vãn bối, đây là đại ân. Chỉ cần Lại Thiên này còn một hơi thở, ngày sau nếu thật sự có đủ khả năng, tuyệt đối sẽ không phụ sự ủy thác.”

Giọng nói của nam nhân vẫn bình thản như trước, nhưng lại ẩn chứa một cỗ uy áp vô hình: "Hảo! Nói hay lắm. Thế nhưng, trước đó, ngươi phải tự tay giết chết hai tên phàm phu hắc y kia."

Lại Thiên nghe vậy, trong lòng chấn động kịch liệt, thân hình cứng đờ tại chỗ.

“Không sai, chúng chưa chết, chúng chỉ bị bất động thôi.” Thanh âm của nam thi linh bỗng trở nên phiêu hốt, xa xăm

Thấy Lại Thiên do dự, nam thi linh tựa như đã nhìn thấu, thanh âm nhiễm vài phần băng lãnh: "Sao nào, không xuống tay được?"

Lại Thiên nghe xong, liếc mắt nhìn hai bóng người đang nằm bất động trên mặt đất, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp. Hắn vốn chỉ nghĩ giữ được cái mạng đã là may mắn lắm rồi, chứ chưa từng có nửa điểm ý định phải lấy mạng bọn chúng.

"Giết chúng sao... ta..." Hắn buột miệng thốt ra, thanh âm không giấu nổi vẻ run rẩy.

"Nếu không làm nổi, vậy thì ta giết ngươi trước, không cần phải mơ mộng hão huyền nữa.”

Đầu hắn hơi cúi xuống, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau nghe ken két.

Cái cảm giác bất lực quen thuộc đến đáng sợ này lại một lần nữa bao trùm lấy Lại Thiên. Nó giống hệt như khi hắn trơ mắt nhìn phụ mẫu thân thể ngày một suy kiệt, héo mòn trên giường bệnh mà không thể làm gì. Và giờ đây, hắn lại một lần nữa bất lực, trơ mắt nhìn vận mệnh của chính mình bị kẻ khác nắm trong lòng bàn tay.

Một nụ cười chua chát, méo mó đến độ còn khó coi hơn cả khóc hiện lên trên gương mặt Lại Thiên.

Hắn chậm rãi đứng thẳng người dậy, hai tay siết lại thành quyền, chặt đến mức các khớp ngón tay đều trở nên trắng bệch.

Hắn từng bước một tiến về phía Vương Hổ, mỗi bước chân nặng tựa đeo chì. Hắn cúi xuống, nhặt lên con dao phay mà gã gầy kia đã đánh rơi. Nho đạo, thánh hiền? Giờ phút này, đối mặt với sinh tử, tất cả chỉ là lời nói suông vô nghĩa.

Giữa không trung, nam tu giả vẫn lẳng lặng quan sát, không nói một lời. Website TruyenLau.com

Lại Thiên đứng trước mặt Vương Hổ, chậm rãi giơ cao con dao phay, cánh tay hắn run lên bần bật.

Trong đầu, hình ảnh của phụ mẫu thoáng hiện rồi vụt tắt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cuối cùng, chỉ còn lại khuôn mặt tuyệt vọng đến chết lặng của chính hắn, phản chiếu trên lưỡi đao lạnh lẽo.

Sau đó, hắn hung hăng chém xuống.

Một tiếng “phập” khô khốc vang lên.
TruyenLau.com
Máu tươi phụt ra, bắn lên mặt hắn vài giọt nóng hổi. Hắn không có cảm giác gì, trong tâm trí là một khoảng trống rỗng đến đáng sợ. Gần như theo bản năng, hắn lặp lại hành động tương tự với gã còn lại.

Giữa không trung, nam tu sĩ khẽ gật đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt mà thâm sâu khó lường.

"Tốt lắm. Đi đi. Lại Thiên, hãy bước trên con đường của chính ngươi! Chỉ có ngươi mới có thể giúp Diệt Phong ta trở lại! Ha ha ha ha..." Thanh âm của y vang vọng.

Mùi máu tanh nồng đậm đặc xộc thẳng vào khoang mũi khiến Lại Thiên chẳng còn nghe rõ được điều gì nữa.

Chỉ có tiếng cười dị hoặc văng vẳng giữa trời đất quay cuồng. Một cơn buồn nôn mãnh liệt cuộn lên từ sâu trong dạ dày, cồn cào và dữ dội.

Lại Thiên khuỵu xuống, hai tay chống trên mặt đất lạnh như băng, cổ họng co thắt lại từng cơn nhưng chỉ có thể nôn khan.

Hắn muốn nôn, muốn tống khứ cái hình ảnh huyết tinh khủng bố vừa rồi ra khỏi đầu, nhưng chỉ có thể trơ mắt chịu đựng.

Thế giới trước mắt hắn từ lúc nào đã chao đảo, xoay cuồng. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu bị bóp méo, kéo dài thành những vệt sáng ma quái. Tiếng côn trùng rả rích ngoài đêm dường như câm bặt, thay vào đó là một tiếng ù ù đặc nghẹt trong tai.

Đầu óc hắn trở nên trống rỗng, nhẹ bẫng như không thuộc về mình. Tấm nền đá lạnh lẽo dưới người dường như đang lao thẳng lên, và rồi, tất cả chìm vào bóng tối vô tận.



Cái lạnh buốt thấm vào da thịt là thứ đầu tiên kéo hắn tỉnh lại.

Lại Thiên chậm chạp mở mắt.

Bầu trời không còn là màu đen của đêm. Nó đã chuyển sang một màu xám thẩm, thứ ánh sáng yếu ớt của một ngày mới sắp bắt đầu len lói.

Hắn đang nằm co ro trên nền đất ẩm lạnh. Mùi máu khô và mùi mực đã quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi hôi tanh khó tả.

Hắn chống tay ngồi dậy, toàn thân đau nhức.

Và rồi hắn nhìn thấy nó, chính là khung cảnh đó. Một khung cảnh tan hoang với bốn cổ thi thể. Bộ bàn ghế gỗ lật ngửa. Sách vở, giấy bút vương vãi khắp nơi. Hũ mực vỡ tan, vết mực đen hòa cùng những vũng máu đã khô lại, sẫm màu.

Một cơn rùng mình kinh động chạy dọc sống lưng Lại Thiên. Không có một âm thanh nào, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc. Hắn phải đi khỏi đây. Ngay lập tức.

Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bùng lên, lấn át mọi suy nghĩ. Hắn lảo đảo đứng dậy, không dám nhìn lại lần thứ hai, lao đầu chạy.

Sau khi an bài những việc cần làm, hắn chạy thục mạng ra khỏi khuôn viên ma quái đó, chạy xuống con đường mòn, trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực như muốn vỡ tung.

Hơi thở hắn trở nên gấp gáp, xé rát cổ họng. Hắn chỉ dừng lại khi bóng dáng tồi tàn ngôi nhà của mình hiện ra trước mắt.

Hắn len lỏi qua cánh cửa không có cả chốt cài. Bên trong, bóng tối vẫn còn bao phủ. Mái tranh đã mục nát, thủng vài chỗ lớn. Qua những cái lỗ đó, những tia sáng yếu ớt đầu tiên của bình minh chiếu nhẹ vào trong, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, le lói trên nền đất ẩm.

Rầm!

Cánh cửa gỗ đóng sập lại, nhốt hắn vào trong bóng tối của căn nhà. Lưng tựa vào cửa, hắn trượt dần xuống, để cho cái lạnh của sàn đất thấm vào da thịt.

Hắn giơ bàn tay lên, vệt máu khô của Vương Hổ đã thẫm lại như một vết sẹo. Hình ảnh lưỡi dao ngập vào lồng ngực, cảm giác sinh mệnh của một con người tàn lụi trong tay mình, lời giao phó của tiên nhân kia, và chiếc nhẫn trữ vật lạnh lẽo trong túi áo... Tất cả cuộn xoáy, hóa thành một gánh nặng nghìn cân đè nát lồng ngực hắn.

Hắn bật ra một tiếng cười, âm thanh khô khốc và rạn vỡ.

"Người... cũng đã giết rồi," hắn thì thào với chính mình giọng điệu như một kẻ say rượu. "Bộ dạng tội lỗi này để làm gì nữa..."

"Ha... ha ha... ha ha ha!"

Tiếng cười như tiếng khóc ngày một lớn, điên dại và đầy tự giễu, rồi tắt lịm trong sự im lặng chết chóc.

Giữa mớ hỗn độn đó, hai chữ chợt lóe lên trong đầu hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết: “Tu tiên.”

Hai chữ đã bị hắn chôn vùi từ lâu, giờ đây trớ trêu thay, lại là lối thoát duy nhất.

Là cái cớ để hắn rời đi. Rời khỏi quá khứ.

Lại Thiên không thể nghĩ được điều gì khác ngoài việc bỏ trốn.

Bên trong căn nhà nhỏ lạnh lẽo, hắn vơ vội vài bộ quần áo cũ kỹ đã sờn vai, gom góp tất cả số bạc lẻ còn lại trong nhà cùng với số tiền lấy được từ các thi thể và một ít lương thực khô. Hắn đang định gói ghém mọi thứ lại thì đột nhiên khựng lại.

Một hình ảnh loé lên trong đầu hắn: thanh dao găm cất trong nhà kho nhỏ. Hắn vẫn nhớ như in vẻ ngoài không tầm thường của nó. Thứ vũ khí có thiết kế tinh xảo và ánh kim sắc lạnh đó, tuyệt đối không phải là vật phàm.

Hắn đi đến góc kho, cẩn thận bới trong đống giấy vụn cũ, tìm ra món di vật của cha.

Hắn cẩn thận gói nó lại trong một miếng vải dày, đặt vào nơi sâu nhất trong bọc hành trang.

Khi Lại Thiên lúc này đã an bài xong mọi thứ, từ việc thu dọn hành lý cho đến việc len ra khỏi nhà, vượt qua con đường mòn và bắt nhanh một cổ xe ngựa tải hàng đang chậm chậm xuống núi tiến về phương Bắc.

(Tiếp đoạn chương 1)

Lúc này gã xa phu mới quất roi. Tiếng ngựa hí vang lên.

Lộp độp… lộp độp…

Cỗ xe bắt đầu lăn bánh. Lộp độp… kẽo kẹt… những thanh âm đều đặn của chuyến hành trình hòa vào nhau.

Qua khe hở của tấm bạt, Lại Thiên liếc nhìn lại thôn núi lần cuối.

Những mái nhà, con đường đất, gốc cây cổ thụ… tất cả đều dần dần lùi về phía sau. Những mảnh ký ức rời rạc về nơi này chợt ùa về rồi lại bị hắn hung hăng dập tắt.

Cỗ xe hàng lăn bánh, từ từ khuất sâu vào màn sương dày đặc, rồi biến mất không còn tăm hơi.

Hắn nhắm nghiền hai mắt.

“Ta… đi đây.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu