Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 20: Trợ chi nhân

Đám đông huyên náo dần dần tan đi, trả lại cho con phố một sự yên bình, nhưng không khí lại có chút quẫn bách.

Lại Thiên vẫn đứng tại chỗ, song quyền còn chưa buông lỏng, hơi thở có chút dồn dập.

Hắn liếc mắt nhìn thanh niên vừa ra tay tương trợ một cái, rồi không nói một lời, cứ thế ngồi bệt xuống vệ đường, mặc cho bụi bẩn dính vào y phục.

Bàn tay hắn khẽ run rẩy mở túi tiền, sự run rẩy này không phải xuất phát từ kinh hãi, mà là do phẫn nộ chưa tiêu tan.

Hắn đổ ra mấy đồng bạc vụn cùng vài chuỗi tiền đồng, thần sắc ngưng trọng, cẩn thận kiểm kê lại từng đồng một.

Đối với hắn, mỗi một văn tiền này đều là huyết hãn đổi lấy.

Thanh niên kia đứng lặng nhìn hắn một hồi, sau đó cũng không nói gì, xoay người ly khai.
Lại Thiên cũng không hề để tâm, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên phần "gia sản" của mình.

Một lát sau, ngay khi hắn vừa xác nhận được tài vật không thiếu một xu, một bóng người đã che khuất đi ánh dương quang trước mặt. Hắn ngẩng đầu lên.

Là gã thanh niên kia, đã quay trở lại. Trong tay y đang cầm một ống trúc màu xanh biếc, miệng ống vẫn còn đọng lại vài giọt nước trong veo mát lạnh.

Y đưa ống trúc tới trước mặt Lại Thiên.

"Uống chút nước đi. Sắc mặt huynh đài trắng bệch cả rồi.” Lại Thiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của người nọ.

Trong con ngươi đối phương không hề có sự thương hại, chỉ có một loại bình thản và chân thành.

Hắn thoáng do dự trong lòng. Giang hồ hiểm ác, ai biết trong nước này có bỏ thứ gì hay không?

Nhưng ngay lập tức, hắn lại tự giễu một tiếng. Người ta đã cứu mạng mình, nếu thật sự muốn hại, cần gì phải làm ra chuyện dư thừa như vậy.

Hắn không nói lời nào, vươn tay tiếp nhận ống trúc. Một cảm giác thanh lương từ vỏ trúc truyền vào lòng bàn tay, vô cùng khoan khoái.

Hắn ngửa cổ tu một hơi cạn sạch. Dòng nước ngọt lành chảy qua cổ họng khô khốc, tựa như dập tắt đi ngọn lửa giận cuối cùng trong lồng ngực, mang đến một sự tỉnh táo dị thường.

Uống xong, hắn đem ống trúc trả lại, chất giọng có chút khàn khàn, nói ra hai chữ đầu tiên sau khi sự cố phát sinh: "Đa tạ."

Thanh niên kia nhận lại ống trúc, mỉm cười khoát tay: "Việc nhỏ không đáng nhắc tới. Lộ kiến bất bình, bạt đao tương trợ, vốn là chuyện thường tình." Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nói rồi, y liền ngồi xuống bên cạnh Lại Thiên, tự nhiên như thể hai người đã là bằng hữu quen biết từ lâu. "Tại hạ Tô Nhược Lâm. Huynh đài trông không giống người bản địa?"

Lại Thiên lau khoé miệng, ánh mắt đã hòa hoãn đi rất nhiều. Hắn gật đầu: "Ta là Lại Thiên. Từ phương nam tới đây kiếm kế sinh nhai."

"Lại Thiên?" Tô Nhược Lâm lẩm nhẩm lại cái tên này, gật gù, "Hảo danh. Huynh ở thành Đông Diêu này làm nghề gì?" TruyenLau.com

"Có hôm thì ở bến tàu làm khuân vác, có hôm thì dạy chữ cho đám tiểu hài tử ở khu lao động." Lại Thiên thành thật đáp, không hề giấu giếm. Đây chính là cuộc sống của hắn, không có gì đáng phải hổ thẹn.

Nghe tới hai chữ "dạy chữ", trong mắt Tô Nhược Lâm liền loé lên một tia kính trọng.

Y cũng là kẻ xuất thân từ bần hàn, cha mẹ mất sớm, phải nhờ vào sự cưu mang của bà con thân thích ở bến tàu mới sống được tới ngày nay, cho nên y hiểu rõ hơn ai hết giá trị của tri thức. Y chắp tay nói: "Thì ra là Lại tiên sinh. Thất kính, thất kính. Ta cũng làm việc ở bến tàu, nói không chừng đã từng gặp qua ngươi rồi mà không biết."

Hai gã thanh niên, một người vừa trải qua một trận sinh tử, một người vừa hành hiệp trượng nghĩa, cứ như vậy ngồi ở vệ đường đầy bụi của thành Đông Diêu, bắt đầu một cuộc đối thoại. Website TruyenLau.com

Lại Thiên lúc này mới đưa mắt đánh giá kỹ hơn người trước mặt.

Tô Nhược Lâm thân hình cao gầy, vóc người cũng tương đương hắn, dưới lớp áo vải thô là những khối cơ bắp rắn chắc của người quen làm việc nặng.

Bàn tay y, hiện đang đặt trên đầu gối, vừa to vừa thô ráp, phủ đầy những vết chai sạn. Nhìn người phải nhìn tay, một đôi tay như thế này tuyệt đối không phải của một tên công tử bột, mà là của một nam nhân chân chính dùng sức lực của mình để vật lộn với cuộc sống.

Tô Nhược Lâm dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của Lại Thiên. Y không hề né tránh, ngược lại còn cười một tiếng sảng khoái, để lộ ra hàm răng trắng bóng.

"Lại huynh đệ, ngươi đừng nhìn ta như vậy," y nói, "Ta và ngươi cũng là người một loại, đều là hạng người bán sức kiếm ăn. Chỉ có điều, ngươi so với ta còn cao quý hơn một bậc, biết dùng con chữ để khai trí cho người khác. Chuyện này, Tô Nhược Lâm ta cả đời này cũng không làm được."

Lời nói của y mộc mạc, không có nửa điểm xu nịnh giả tạo, khiến cho chút phòng bị cuối cùng trong lòng Lại Thiên cũng triệt để tiêu tán.

Hắn lắc đầu, trên môi nở một nụ cười khổ:

"Tiên sinh cái gì chứ. Chỉ là dạy cho đám nhóc con nhận mặt chữ, biết viết cái tên của mình, sau này ra ngoài không bị người ta lừa gạt mà thôi. So với một thân công phu, hành hiệp trượng nghĩa của Tô huynh, việc của tại hạ nào có đáng là gì."

Hai kẻ xa lạ, chỉ vì một hồi biến cố mà ngồi lại với nhau, vậy mà lời nói hợp ý, tâm tư tương đồng, còn hơn cả những kẻ quen biết mười năm.

"Công phu cái gì chứ," Tô Nhược Lâm xua tay, có chút ngượng nghịu, "Chỉ là chút quyền cước thô thiển học được từ mấy vị thúc bá ở bến cảng, cốt để cường thân kiện thể, phòng khi có kẻ gây sự mà thôi. Nhưng hôm nay xem ra, Lại huynh mới là người nên học mấy chiêu phòng thân đó."

Y vừa nói, vừa liếc mắt về phía con phố, nơi tên đạo tặc vừa bị áp giải đi.

"Thành Đông Diêu này nhìn bề ngoài thì gấm vóc phồn hoa, nhưng phía dưới lại là nơi ngọa hổ tàng long. Huynh là một thư sinh, ngày ngày đi về một mình, lại mang theo tiền bạc bên người, rất dễ trở thành mục tiêu của bọn bất lương."

Lời này như một cây kim, châm đúng vào nỗi lo trong lòng Lại Thiên.

Hắn không sợ đối đầu, nhưng lại sợ phiền toái.

Hắn đến đây là để an cư lạc nghiệp, chứ không phải để ngày ngày tranh đấu cùng người khác.

Huống hồ, hắn còn phải... tu tiên.

Hắn thở dài một hơi, một hơi thở mang đầy sự mệt mỏi của kẻ tha hương.

Sau khi hàn huyên thêm một lúc, Lại Thiên liền cáo từ Tô Nhược Lâm, ai về nhà nấy.

Lại Thiên về đến trọ quán, toàn thân chỗ nào cũng lâm râm đau nhức vì trận ẩu đả. Cũng may là ngân lượng vẫn hồi cố chủ, bằng không giờ này có lẽ hắn đã ra bờ biển nào đó mà khóc rống rồi.

Vì vậy, hiện tại hắn chỉ muốn nằm một giấc thẳng đến ngày hôm sau.

Sáng hôm sau, Lại Thiên cũng không có tâm tư đi làm việc. Sau khi đem ngân lượng trong người chia nhỏ ra, cẩn thận giấu ở nhiều nơi khác nhau trong gian phòng trọ, hắn chỉ dắt túi một ít rồi bước ra khỏi phòng, khoá cửa lại kỹ lưỡng.

Lại Thiên ra phố, định tìm thứ gì đó lót dạ. Ngay khi đi ngang qua quảng trường trung tâm thành, một tiếng gầm lớn đã níu bước chân hắn lại.

Tại một khu vực được quây lại bằng dây thừng, một gã đại hán đang đứng trên một cái bục gỗ dựng tạm. Gã vận đủ khí lực, gân cổ nổi lên, gầm lớn từng chữ để thanh âm của mình vang vọng khắp quảng trường: "Chiều nay! Đông Diêu Tu Sĩ Tiểu Viện công khai tuyển đồ! Miễn phí kiểm trắc linh căn cho toàn bộ phàm nhân dưới ba mươi lăm tuổi! Cơ hội duy nhất để nghịch thiên cải mệnh!"

Hắn đứng trong bóng râm dưới một mái hiên, lặng lẽ lắng nghe, trên mặt tựa hồ không có bao nhiêu hứng thú.

Hồi lâu sau, hắn mới xoay người, lặng yên không một tiếng động, rời khỏi nơi huyên náo.

Bốn canh giờ sau, tại một khuôn viên rộng lớn ở ngoại thành, một hàng dài người đang uốn lượn như một con trường xà. Hiển nhiên đây là thí điểm tuyển chọn của Tiểu Viện.

Lại Thiên cũng đang lẳng lặng đứng trong hàng người đó. Hắn vẫn là bộ hắc y thường mặc khi đi khuân vác, chỉ có điều hôm nay hắn không muốn đi làm. Bộ y phục này tuy cũ kỹ nhưng đã được giặt giũ sạch sẽ.

Hắn kiên nhẫn xếp hàng, không nói một lời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu