Tại hậu viên nhỏ xíu sau căn nhà đã hiện rõ vài phần suy bại của Lại gia, một nửa thổ địa đã được khai khẩn thành mấy luống đất khô cằn, phía trên trồng linh tinh vài cây cải xanh èo uột, lá cây đã sớm ngả màu khô vàng.
Nửa còn lại thì được đặt mấy cái máng bằng gỗ mục, bên trong cũng chứa đầy đất trồng.
Kế bên là một cái chuồng gà dựng tạm bằng mấy tấm ván xiêu vẹo, trong đó mấy con gà mái gầy trơ xương đang uể oải bới đất tìm giun.
Ngay tại góc tường đất tiếp giáp với nhà kho, có một chỗ được che đậy qua loa bằng đống lá khô cùng ván gỗ mục nát, thỉnh thoảng từ bên trong lại truyền ra những tiếng "lạch cạch" rất nhỏ.
Bên trong, Lại Thiên đang thu dọn những thứ còn sót lại trong gian nhà kho nhỏ bé, rách nát của phụ thân.
Khí nơi đây tràn ngập mùi ẩm thấp, mốc meo cùng mùi gỉ sắt đậm. Hắn kiên nhẫn nhặt lên từng món nông cụ, rèn cụ đã hoen gỉ, dùng một miếng giẻ rách cẩn thận lau qua, sau đó xếp gọn vào một góc.
Giữa đống tạp vật lộn xộn, khi hắn đang bới móc một chồng giấy vụn cũ kỹ đã ố vàng, một tia hàn quang chợt lóe lên, đập thẳng vào mắt hắn.
Thân hình hắn nhất thời cứng lại. Ánh mắt hắn tức thì ngưng tụ, trên mặt không khỏi hiện lên một tia hiếu kỳ. Hắn cẩn thận gạt chồng giấy nhàu nát sang một bên, một vật kim loại được bao bọc trong tấm vải dầu đã ố vàng dần dần lộ ra. Hắn đưa tay, chậm rãi cầm vật ấy lên.
Đó là một thanh chủy thủ.
Nó hoàn toàn không giống bất cứ thứ gì mà hắn từng trông thấy.
Thân chủy thủ dài chừng hai gang tay, không biết được đúc từ hợp kim gì, ánh lên ngân quang lạnh lẽo mà không có chút tỳ vết nào.
Một đường huyết rãnh vừa mảnh vừa sâu chạy dọc thân đao, từ đốc đến tận mũi nhọn. Chuôi dao được bọc bằng da của một loài dị thú vô danh nào đó, bề mặt sần nhẹ, cầm vào cảm thấy thập phần chắc chắn.
Toàn bộ thanh chủy thủ, từ mũi nhọn sắc lẻm cho đến đốc chuôi vừa vặn, đều toát ra một cỗ khí tức phi phàm, một loại sát khí cơ hồ đã được tôi luyện đến cực hạn.
Đây căn bản không phải là một công cụ bình thường, mà là một thanh hung khí. Nó được tạo ra chỉ vì một mục đích duy nhất: đoạt mạng.
Ngay tại khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào chuôi dao, một cỗ ký ức xa lạ, vô số những quang cảnh đẫm máu liên tục biến ảo đột nhiên tràn vào trong đầu hắn. Hắn mơ hồ thấy một bóng người đang điều khiển chính thanh chủy thủ này, bay lượn tung hoành giữa những trận chiến kinh thiên động địa.
Hắn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng một trận, thân hình bất ổn lảo đảo lùi lại mấy bước, nhưng gần như ngay lập tức đã ổn định lại tâm thần.
Lần này, hắn cầm chắc thanh chủy thủ trong tay, chờ đợi một lúc lâu nhưng không có thêm bất cứ dị trạng nào phát sinh. Thấy vậy, Lại Thiên liền đi qua khoảng sân nhỏ, lách vào nhà chính bằng cửa sau. Căn nhà vừa tối tăm vừa ẩm thấp, chỉ có vài tia sáng yếu ớt từ bên ngoài rọi vào, trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc xen lẫn mùi dược liệu. Website TruyenLau.com
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan đứt quãng từ trong buồng ngủ truyền ra, thanh âm tựa như giấy ráp đang cọ xát vào nhau.
Lại Thiên dừng bước chân trước ngưỡng cửa, cảm giác lạnh lẽo từ thanh chủy thủ trong tay dường như lại thấm sâu thêm một chút. Hắn đẩy nhẹ tấm rèm vải bước vào. Căn phòng ngập trong thứ ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều tà. TruyenLau
Trên chiếc giường gỗ, mẹ hắn đang ngồi tựa lưng vào vách tường, tấm chăn mỏng chỉ đắp hờ hững ngang hông. Nghe thấy tiếng động, bà liền quay đầu lại.
"Mẫu thân." Hắn bước tới, thấp giọng gọi. "Con tìm thấy thứ này trong kho."
Hắn không hỏi han gì, chỉ đơn thuần thuật lại sự việc, đồng thời đưa thanh chủy thủ ra phía trước, hứng lấy vệt sáng yếu ớt duy nhất trong phòng. Một luồng quang mang lạnh lẽo chợt quét qua, sắc như một mảnh băng.
Ánh mắt mẹ hắn thoáng vẻ hoảng hốt, rồi bà đột nhiên ho khan một tràng kịch liệt, tấm lưng gầy yếu run lên bần bật. Bà đưa tay lên ngực, cố gắng đè nén cơn ho.
"À... cái này..." Giọng bà khản đặc nhưng lại có một sự bình tĩnh lạ thường. Ánh mắt bà không nhìn vào con dao, mà lại nhìn vào một điểm vô định trên vách tường. "Là... là dụng cụ của cha con... di vật ông ấy để lại." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lại Thiên vẫn im lặng, chỉ lẳng lặng quan sát bà.
"Lúc còn sống, ông ấy nói nó sắc bén lắm," bà nói tiếp, ánh mắt vẫn lảng tránh. "Sợ con hồi đó còn nhỏ, nghịch ngợm không biết chừng mực lại tự làm mình bị thương, cho nên mới gói kỹ lại rồi cất đi." Bà ngừng một chút, hắng giọng, lúc này mới nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia lo âu. "Vật này sát khí rất nặng, con nghe lời mẹ, đừng có đem ra nghịch dại. Mau đem cất lại chỗ cũ đi."
Một khoảng lặng kéo dài. Hắn cũng nhìn ra được vẻ mệt mỏi không thể che giấu trong đôi mắt của bà.
"Hài nhi hiểu rồi." Hắn gật đầu, một cái gật rất nhẹ.
Hắn không nói thêm một lời nào, lẳng lặng xoay người, trở lại gian nhà kho tối tăm. Hắn đặt thanh chủy thủ về lại chỗ cũ, cẩn thận vùi sâu nó xuống dưới lớp giấy vụn cùng mấy mảnh gỗ mục.
Giờ phút này, đối với hắn mà nói, đây cũng chỉ đơn thuần là một vật sắc bén mà cha hắn lưu lại, không hơn không kém. Hắn cũng không còn để tâm đến nó nữa.
Bảy năm đằng đẵng trôi qua, tựa như vật đổi sao dời…
Khu mộ địa hoang vắng, bia đá san sát như rừng. Gió núi thổi qua mấy hàng cây cao bên vách tường, lá cây va vào nhau kêu loạt xoạt, nghe đến não nề.
Dập đầu một cái sau cùng, một bóng người mới chậm rãi đứng thẳng người dậy. Đây là một gã thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi, thân hình tuy có phần gầy gò nhưng lại toát ra vẻ rắn chắc lạ thường.
Hắn vận một bộ chàm y đã cũ sờn, bạc phếch, rõ là đã trải qua không ít sương gió. Ngũ quan của hắn coi như thanh tú, sống mũi cao thẳng, thế nhưng giữa hai hàng lông mày đã sớm ẩn hiện một nét kiên nghị không hề tương xứng với lứa tuổi.
Hắn chính là Lại Thiên. Ánh mắt của hắn sâu hun hút, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, chẳng hề để lộ ra chút cảm xúc nào. Trong con ngươi đen nhánh chỉ phản chiếu hình bóng hai ngôi mộ bia đá. Trên đó, từng nét khắc tên họ của hai người: "Lại Hạo", "Huyền Thanh Y".
Đó là phụ thân và mẫu thân của hắn.
Tính ra, phụ thân hắn đã qua đời được bảy năm. Mẫu thân thì mới hai năm trước cũng đi theo ông. Sau một cơn bạo bệnh kéo dài, bà đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên chiếc giường gỗ cũ nát trong căn nhà trống hoác.
Những ngày tháng đó, Lại Thiên vẫn nhớ như in. Ban ngày phải đến học đường, tan buổi lại phải ba chân bốn cẳng chạy ra góc chợ quen thuộc để bán mớ rau dại, mấy con gà cỏ, thỉnh thoảng còn bán giúp cả mấy con vịt cho nhà hàng xóm.
Hắn gần như đã làm đủ thứ việc, từ vác bao gạo mướn cho tiệm thóc đến làm chân phụ việc trong xưởng mộc, chỉ mong sao đổi được mấy thang thuốc kéo dài hơi tàn cho mẫu thân.
Đáng tiếc, Tử thần đã muốn đòi mạng thì chẳng ai cản nổi. Căn nhà nhỏ giờ chỉ còn lại một mình hắn, quạnh quẽ tới mức khiến người ta phát hoảng, thậm chí còn đáng sợ hơn cả tiếng ho sù sụ của mẹ hắn lúc trước.
Đứng trước hai ngôi mộ, lồng ngực Lại Thiên phập phồng, rồi nặng nề thở ra một ngụm trọc khí, dường như muốn đem hết mọi bi ai, sầu muộn trong lòng mà thổi bay đi sạch.
Đã đến lúc phải đi rồi.
Hắn nghĩ vậy, rồi dứt khoát xoay người, vớ lấy cái áo choàng vắt lên vai, sải bước lớn rời khỏi khu mộ địa, không một lần quay đầu lại.
Con đường phía trước, dù là thế nào, cũng phải bước tiếp thôi.
Trong những năm tháng ở học đường, Lại Thiên là một kẻ dị biệt.
Hắn có một cái tật là ham đọc sách, gần như không có loại sách nào mà hắn không muốn lật xem qua.
Dần dà, trong cái mớ kiến thức hỗn tạp đó, hắn lại tìm thấy hứng thú với con đường Nho đạo, một lòng muốn tìm hiểu cái gọi là "lý" của bậc thánh hiền, thứ mà đám nhóc đồng lứa chẳng đứa nào thèm ngó tới.
Cũng chính nhờ vậy, thành tích của hắn ở học đường luôn đứng đầu, thậm chí đã sớm có đủ tư cách để làm một gã giảng sư quèn, đi dạy học cho đám trẻ con trong làng.
Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.