Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 17:

Hắn tiến đến một quảng trường nhỏ, nơi một đám đông đang vây quanh một xe đẩy bằng gỗ. Bên trong, một lão giả tóc bạc phơ, phong thái ung dung đang ngồi xếp bằng kể chuyện. Trước mặt lão chỉ đặt một ấm trà tử sa và một chiếc quạt giấy, nhưng vạn dặm giang sơn, kim cổ anh hùng dường như đều thu gọn lại trong lời kể của lão.

Từ những trận chiến kinh thiên động địa giữa các tu chân quốc, những giai thoại về các bậc kỳ nhân, cho đến những tin đồn thâm cung bí sử, tất cả đều được lão kể lại một cách sống động.

Xung quanh lão, những phàm nhân và cả những tu sĩ thấp giai đều ngồi nghe gật đầu đồng tán không sót một lời.

Nghe chán chường, Lại Thiên chú ý đến một sạp hàng có mái che gần đó. Hắn bước đến, bỏ ra vài đồng tiền lẻ để mua một tờ "Đông Diêu Nhật Báo". Giấy thô ráp, mực in có chỗ còn lem nhem, nhưng bên trên lại ghi đầy đủ các loại tin tức. Từ giá cả lương thực, thông báo tuyển dụng của phủ Tuần Sứ, cho đến cả những tin tức mơ hồ về chính sự ở đất liền.

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ lên những mái nhà ngói nơi bến cảng. Gió biển thổi tới, mang theo từng trận hơi lạnh ẩm ướt.

Tại một góc đường, trên những phiến đá lát đã rạn nứt, mấy gã phu dịch trung niên sau một ngày lao lực thì tùy tiện ngồi bệt trên mặt đất. Bọn họ tựa lưng vào bức tường đá âm lãnh, những tiếng thở dài nặng nề hòa cùng tiếng sóng vỗ mơ hồ từ phía xa truyền đến.

Cách đó không xa, Lại Thiên đang ngồi trên một ụ đá tảng. Bề mặt thô ráp của khối đá truyền đến một cỗ hàn ý, thấm qua lớp quần vải mỏng manh. Hắn không ngồi thẳng lưng mà khẽ khom người, dáng vẻ co ro, khiến hắn trông chẳng khác nào một trong những kẻ lang thang không nhà vẫn thường thấy ở nơi này.

Một tay hắn đang cầm một ổ bánh mì tròn, vừa khô vừa cứng. Hắn chậm rãi đưa lên miệng, dùng răng cửa cắn xuống một miếng rồi nhai từ tốn, hai mắt thì nhìn về phía con đường lớn nơi dòng xe ngựa và người đi lại đang dần thưa thớt.

Nhưng toàn bộ tâm thần hắn lại đang tập trung lắng nghe cuộc trò chuyện của đám người sau lưng.

Một tráng hán có bộ râu ria lởm chởm đã ngả màu muối tiêu lên tiếng. Gã vẫn mặc trên người bộ y phục lao động bằng vải thô, lấm tấm những vệt bẩn sẫm màu mồ hôi với bụi đất. Tay gã cầm một chiếc túi da thú đựng nước đã cũ mèm. Gã ngửa cổ tu một hơi dài, sau đó dùng mu bàn tay quệt ngang miệng một cái.

"Tháng trước," giọng gã khàn đặc, "tiểu tử nhà ta được đưa đi thí điểm. Kết quả là nó cũng có cái gọi là nội căn, linh căn gì đó." Gã bật ra một tiếng cười "khà khà", nhưng trong tiếng cười lại ẩn chứa sự mệt mỏi rã rời. "Các ngươi nói xem, không lẽ lão tổ tông nhà lão phu ta cũng từng là tiên nhân?"

"Chà chà, Lão Trương, vận khí của ngươi thì kinh rồi," một nam tử gầy gò ngồi bên cạnh lập tức đáp lời, tay vẫn đang tự xoa bóp bả vai đau nhức. "Có được chút phúc khí đó! Tiểu nữ nhà ta ngay cả linh căn còn không có. Haiz." Giọng điệu của hắn pha trộn giữa sự hâm mộ và một tia chua xót.

Nghe vậy, tiếng cười của Lão Trương tắt hẳn. Lão lại thở hắt ra một hơi dài não nề. "Thế nhưng... chỉ dựa vào chút sức lực của mấy gã phu dịch hạ đẳng chúng ta, chỉ sợ cày cuốc thêm vài đời nữa cũng không góp đủ tiền cho chúng nó nhập môn. Cái học phí quỷ quái đó, sao lại đắt đến thế chứ." Lão cúi đầu, ánh mắt rơi vào đôi bàn tay đầy những vết chai sạn của mình.

Một người khác, dáng vẻ có phần lanh lợi, liền nhích người lại gần. Gã hạ thấp giọng, bộ dạng hí hửng nhiều chuyện: "Các huynh đệ có điều không biết. Phàm nhân có nội căn chúng ta muốn nhập học, tự nhiên phải đóng học phí cao ngất trời. Bất quá, trời không tuyệt đường người. Kẻ nào có bản sự lớn, nếu vượt qua được kỳ thí luyện tuyển chọn do các Tiểu Viện tu sĩ tổ chức hàng năm, thì sẽ được miễn toàn bộ. Có điều..." Gã dừng lại, liếc mắt nhìn quanh một vòng. "...những kẻ có thể thông qua, đa số không phải bản thân đã có chút tu vi, thì cũng là hậu duệ của đám thế gia được bồi dưỡng từ nhỏ. Phàm nhân mà tham gia, chẳng khác nào châu chấu đá xe.”

Một gã từ đâu xuất hiện, chắp hai tay ra sau lưng, ưỡn ngực, ra vẻ thông thái. "Đây là chính sách của Đông Hoa Quốc để chiêu mộ nhân tài, nếu không thì lấy đâu ra đám đại gia Tuần Sứ suốt ngày cưỡi pháp khí vèo vèo trên đầu chúng ta?"

"Hừ, Tuần Sứ, đúng là một đám chỉ biết khoe khoang!” một kẻ khác nhanh nhảu lắc đầu, bĩu môi nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Những tiểu tử được nhận vào đó, không phải là con cháu phú thương thì cũng là hậu duệ thế gia," một người có vẻ lớn tuổi nhất trong nhóm gật đầu, thần sắc hiện rõ vẻ cam chịu. "Thôi, như vậy cũng tốt. Điều kiện nhà ta thế này, cho dù nó có vào được, cũng chưa chắc đã là chuyện hay."

Cuộc trò chuyện dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió biển cùng những tiếng thở dài.
Lại Thiên vẫn ngồi yên tại chỗ, đã gặm xong ổ bánh mì từ lúc nào. Hắn phủi đi những vụn bánh cuối cùng trên tay, rồi lẳng lặng đứng dậy, không một tiếng động mà hòa mình vào bóng tối đang dần len lỏi của con hẻm nhỏ.

Hôm sau lúc sáng sớm, vì hắn cũng có phần ấn tượng với đám người lao động chiều hôm qua mà mình đã ngồi hóng chuyện, nên cũng tìm đường đến khu chợ nhân lực gần bến cảng một phen.

Hắn lẳng lặng nhập vào đám đông gồm những gã đàn ông gương mặt hằn sâu vẻ sương gió, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Chẳng bao lâu, một gã đốc công từ bên trong bước ra. Đôi mắt gã lạnh lùng quét một vòng, rồi đưa ngón tay thô kệch chỉ định vài người, trong đó có cả Hắn.
Website TruyenLau.com
"Mấy tên các ngươi, đi theo ta," gã đốc công cất giọng khàn khàn, "Bốc vác hàng cho con thuyền lớn ở đằng kia. Một ngày năm mươi đồng, làm xong nhận tiền ngay."

Công việc lập tức được bắt đầu. Những thùng hàng bằng gỗ thông vừa nặng vừa thô ráp, cạnh gỗ liên tục cứa vào da thịt trên vai. Chỉ sau vài lượt khuân vác, mồ hôi đã sớm thấm đẫm tấm áo vải cũ sờn của hắn, dính chặt vào da thịt một cách nhớp nháp. Hắn liếc nhìn những gã phu khuân vác khác, động tác của bọn họ lại vô cùng thành thạo dứt khoát, không có lấy một động tác dư thừa. Hắn chỉ có thể vụng về bắt chước, cố gắng đuổi theo tiết tấu của bọn họ.

Mãi cho đến khi vầng thái dương hoàn toàn chìm vào mặt biển, Hắn mới nhận được năm mươi đồng tiền xu nặng trịch. Đây chính là cái giá phải trả cho một buổi chiều bán sức lao động.

Hắn không trở về quán trọ mà tìm đến một bãi biển hoang vắng gần đó. Đợi cho màn đêm triệt để bao trùm, Hắn liền cởi phăng chiếc áo trên người. Thân hình tuy có phần gầy gò, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo đã mơ hồ hiện ra những đường nét cơ bắp săn chắc. TruyenLau.com

Hắn bắt đầu quá trình khổ tu theo những gì Trấn Âm Kinh đã thể hiện.

Phá trước, rồi mới lập sau!

Hắn chống hai tay xuống nền cát ẩm, bắt đầu hít đất. Cơ bắp toàn thân kịch liệt run rẩy, chỉ sau chừng ba mươi cái, hai cánh tay liền mềm nhũn ra, không cách nào nâng nổi thân thể dù chỉ một ly. Hắn lại chuyển qua gập bụng, mỗi một lần co lên, cơ bụng lại nóng rát tựa như có than hồng thiêu đốt.

Sau một lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, Hắn lại đổi một phương pháp khác, vác lên vai một khúc gỗ mục to lớn bị sóng đánh dạt vào bờ, lặp đi lặp lại một cách máy móc các động tác bổ, gánh, quật, mãi cho đến khi cơn đau nhức kịch liệt dần chuyển thành cảm giác tê dại mất đi tri giác.

Khi toàn thân đã gần như không còn cảm giác, Hắn mới kéo lê thân thể nặng như chì vào một gian nhà kho bỏ hoang gần đó, khoanh chân xếp bằng ngồi xuống. Bắt đầu đối mặt với khảo nghiệm gian nan nhất: Nhập định.

Hắn nhắm chặt hai mắt, cắn răng cố gắng áp chế cơn thống khổ đang gào thét từ mỗi một tấc da thịt. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào hơi thở, hít vào thật sâu, thở ra thật chậm, nỗ lực cảm ứng những luồng thiên địa linh khí cực kỳ mỏng manh trong không khí. Thế nhưng, cơn đau nhức từ sâu trong mỗi một thớ thịt tựa như thủy triều không ngừng trùng kích, hung hăng xé nát sự tập trung của Hắn.

Lần nhập định đầu tiên, cứ như vậy mà thất bại. Hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu.

Đương nhiên là phải thất bại, trên đời này làm gì có chuyện tu hành vừa thử đã thành công, làm gì có chuyện một bước đã lên trời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu