Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 14: Nhập thành

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, Lại Thiên liền đi tới đám đông dân làng đang tụ tập dọn dẹp đống đổ nát. Hắn muốn nghe ngóng một chút về tình hình của tiểu nữ hài đêm qua.

Cô bé mới mười hai tuổi, tên là Khiết Yên, phụ thân mất sớm, chỉ sống nương tựa vào mẫu thân. Người mẹ đã không qua khỏi, bị kẹt lại ở tầng dưới của căn nhà khi ngọn lửa bùng lên quá nhanh, không có cách nào chạy thoát.

Giữa những tiếng than thở còn chưa dứt, Hắn lại nghe được một tin tức khác.

Vị Ngô Triệu Minh đại hiệp mà dân làng nhắc tới, đã hướng các bô lão trong làng tỏ ý muốn nhận nuôi tiểu nữ hài kia. Tin tức này vừa truyền ra, nhất thời khiến lòng người hoan hỉ, bởi ai cũng biết thanh danh của Ngô Triệu Minh.

Y là một hiệp khách võ công cao cường, nghe đồn còn là người biết pháp lực. Thường ngày y lĩnh một đội nhân mã chừng hai mươi người trú đóng tại doanh trại ngoài bìa rừng, chuyên tiễu trừ thổ phỉ, săn giết mãnh thú, bảo hộ cho các thôn trang phụ cận thành Đông Diêu.

Lại Thiên đứng yên tại chỗ, thần sắc có chút ngẩn ra. Trong đầu Hắn nhanh chóng xâu chuỗi lại mọi việc. Ngô Triệu Minh. Một vị đại hiệp thanh danh không tệ, được dân chúng kính ngưỡng. Lại có thể tiện tay dùng một tấm linh phù gì đó liền đem hỏa diễm hóa thành băng hàn.

"Băng Tán Phù…" Lại Thiên trong lòng âm thầm suy nghĩ, cảnh tượng thanh xà nhà to lớn trong nháy mắt bị đông cứng lại hiện về. Đây tuyệt không phải võ công thế tục. Người này liệu có phải là một vị tu tiên giả không?

Hắn đưa mắt nhìn về phía Ngô Triệu Minh, người lúc này đang chỉ huy thủ hạ phân phát một ít lương thực cứu tế cho dân làng. Một người thực lực phi phàm đến thế, không đặt tu hành trên hết mà lại đi phân phát tấm lòng lương thiện vậy.

Ngô Triệu Minh sau khi cùng các bô lão trong làng thương định xong việc nhận nuôi, giờ phút này đang một mình ngồi trên băng ghế dài của một quán trà ven đường, thong thả nhấp một ngụm trà đặc trong chiếc bát sành thô. Vài tên thủ hạ của y vừa nhận lệnh, liền trở mình lên ngựa, thúc ngựa chạy trước về hướng thành Đông Diêu.

Lại Thiên thân hình khẽ ẩn sau một cây cột gỗ to lớn, xù xì của tửu điếm đối diện. Từ vị trí này, Hắn có thể quan sát trọn vẹn tấm lưng của Ngô Triệu Minh.

Đột nhiên, một cỗ cảm giác lành lạnh truyền đến từ sau gáy, rồi từ từ lan xuống vai hắn. Phản xạ của hắn cơ hồ nhanh hơn cả ý niệm trong đầu. Trên mặt từ khi nào đã tràn đầy vẻ kinh hãi.

Thân hình hắn chấn động mạnh một cái, trong nháy mắt liền hạ thấp trọng tâm, người nghiêng sang trái một bước, đồng thời bàn tay phải đã như thiểm điện vung lên gạt đi. Cùng lúc đó, Hắn xoay gót một vòng, trực diện đối mặt với người vừa tới.

“Trang huynh làm gì mà xuất hiện đột ngột thế, dọa ta chết khiếp.”
TruyenLau.com
Đó là gã phu xe họ Trang. Gã đứng đó, một tay vẫn giữ nguyên tư thế đưa ra, khuôn mặt thì nở một nụ cười toe toét, để lộ cả hàm răng vàng khè.

“Hắc hắc, Lại huynh đệ,” gã cất giọng khàn khàn, “ngươi ở đây lén lén lút lút làm cái gì vậy?” Gã liếc mắt về phía Ngô Triệu Minh đang ngồi ở phía xa. “Chẳng lẽ, ngươi định bỏ rơi Trang mỗ, đi theo vị đại hiệp kia sao? Hắc hắc.” Nụ cười của gã càng thêm quái dị.

Lại Thiên từ từ buông thõng tay, cơ bắp trên người cũng thả lỏng. Hắn lắc đầu, trên môi nở một nụ cười gượng gạo: “Trang huynh nói đùa. Lại mỗ bất tài vô dụng, sao dám có vọng tưởng gia nhập vào một đoàn đội thanh danh như vậy chứ?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Ha ha, Lại huynh đệ quá khiêm tốn rồi,” Trang phu xe bước tới, vỗ nhẹ lên vai Lại Thiên. “Loại hiệp đoàn này, trong thành Đông Diêu nhiều không kể xiết. Nhưng ngươi đừng thấy bọn chúng ngoài miệng rao giảng ‘hành hiệp trượng nghĩa’ mà lầm.” Gã hạ thấp thanh âm, ghé sát vào tai Lại Thiên, thần sắc trở nên nghiêm túc. “Bọn gia hỏa này vì tranh giành địa bàn mà ngấm ngầm đấu đá nhau hung ác vô cùng. Ngươi nếu thật muốn gia nhập, phải suy tính cho kỹ, không cẩn thận là mất mạng như chơi đó.”

“Đa tạ Trang huynh chỉ điểm,” Lại Thiên cúi đầu đáp, ánh mắt nhìn xuống mặt đất bụi bặm. “Tiểu đệ quả thực cũng chưa biết phải tính sao. Nếu huynh đã nói vậy, chứng tỏ tình hình vùng này có vẻ phức tạp hơn ta tưởng tượng.”
Website TruyenLau.com
“Được rồi, được rồi,” Trang phu xe đứng thẳng người, xua xua tay. “Nếu đã vậy, chúng ta mau quay về thu xếp hành lý, tiếp tục lên đường vào thành. Ta ở thành Đông Diêu cũng chỉ dừng lại chốc lát, sau đó còn phải tiếp tục đi Trường Minh thành. Đến lúc đó, hai chúng ta mỗi người một ngả, ngươi đừng có mà nhớ ta đấy.”

“Hảo,” Lại Thiên dứt khoát gật đầu. “Vậy chúng ta trở về.”

Hai người xoay người bước đi, tiếng giày cỏ của Lại Thiên cùng tiếng dép lê của gã phu xe lệch nhịp trên con đường đất. Bọn họ đi ngược lại con đường vừa tới, quay về trại ngựa ở rìa trấn.
Khi Lại Thiên bước vào gian chuồng ngựa, Hắn đặt tay lên túi hành lý bằng vải bố của mình. Hắn cởi nút thắt, lần lượt xếp vào vài bộ y phục đã sờn cũ, phần tay áo và cổ áo đều đã ngả màu. Tiếp đó, hắn mới cẩn thận đặt vào mấy quyển sách bìa da.

Lúc hắn xách theo túi hành lý đi ra sân, vợ chồng chủ trại ngựa đã đứng đó chờ sẵn. Người trượng phu đang nắm dây cương hai con ngựa. Người vợ tiến lại gần, hai tay nâng hai bọc giấy dầu nhỏ vẫn còn hơi ấm.

"Trên đường đi có thứ lót dạ," người phụ nữ mộc mạc nói. Bà lần lượt dúi vào tay Lại Thiên và lão phu xe mỗi người một bọc.

Lại Thiên tiếp nhận, cảm nhận được sức nặng cùng hơi ấm tỏa ra từ lớp giấy dầu. Hắn nhìn vào đôi mắt chân chất của hai vợ chồng, mặc dù chỉ mới giao hảo trong một thời gian ngắn ngủi. Hắn biết rõ, một khi bánh xe lăn bánh, cả đời này cũng không còn cơ hội gặp lại những con người bình dị, ấm áp này nữa. H

Hắn lùi lại một bước, hai tay ôm quyền trước ngực, trịnh trọng cúi người, thân trên gập xuống thành một góc thẳng.

"Chúng ta, sau này sợ là khó gặp lại." Thanh âm của Hắn có chút khàn đi. "Hai vị… bảo trọng!"
Dứt lời, Hắn dứt khoát xoay người, sải bước về phía cỗ xe ngựa, không hề ngoảnh đầu lại. Bàn tay Hắn nắm chặt quai túi hành lý, trong khi tay kia bất giác siết nhẹ bọc bánh vẫn còn ấm nóng.

Gã phu xe họ Trang đã điều chỉnh xong xuôi dây cương. Lại Thiên giúp gã đẩy phía sau cỗ xe, khiến hai bánh xe lăn ra khỏi vệt lún trên đường cái. Đặt túi hành lý của mình vào một góc thùng xe, Hắn vắt tay nải qua vai. Hắn lùi lại một bước lấy đà, rồi đột nhiên bật người lên. Thân hình Hắn nhẹ nhàng chui tọt qua thành xe, cơ hồ không một tiếng động.

Sau ba ngày liên tục bôn ba, xe ngựa rốt cuộc cũng tiến vào địa giới ngoại thành của Đông Diêu.
Con đường đất nhỏ hẹp trước kia đã được thay thế bằng một con đường quan đạo rộng lớn, nền đất được nện phẳng và hàng thực.

Nhà cửa bắt đầu xuất hiện san sát hai bên, trong không khí không còn là mùi cỏ cây thanh tân mà thay vào đó là một cỗ khí tức hỗn tạp đặc trưng của chốn thị thành, quyện lẫn mùi khói bếp, mùi hương liệu hàng hóa cùng với hơi người.

Hắn ngồi trên xe, thân hình hơi khom về phía trước, ra vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã không ngừng đảo quanh dò xét. Trong lòng hắn không khỏi có chút kinh ngạc. Đôi mắt vốn đã quen với sơn lâm hoang dã, nay lần đầu đối diện với dòng người huyên náo bực này, nhất thời dâng lên một cảm giác vừa hứng khởi lại vừa có phần choáng ngợp.

Đông Diêu là một khu thị tứ rộng lớn không có tường thành bao quanh. Nhà cửa bằng gỗ đá hai ba tầng mọc lên san sát, mái ngói cong vút, trước mỗi cửa tiệm đều treo các loại hoành phi biển hiệu được sơn son thếp vàng.

"Lụa Nam Dương chính hiệu đây! Mềm như mây, mỏng như khói! Tiểu thư, công tử, chư vị vào xem hàng nào!" Một gã thương nhân thân mặc cẩm bào đang đứng trên thềm tam cấp, lớn tiếng rao hàng.

Hắn liếc qua những súc lụa rực rỡ được trưng bày, quả thực đều là hàng thượng phẩm. Hắn thầm đoán, chỉ riêng bộ y phục trên người gã kia cũng đủ cho một gia đình thường dân sống sung túc cả nửa năm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu