Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 18:

Một tuần lễ sau, Lại Thiên có thêm một công việc mới. Tại một góc của khu kho bãi cũ kỹ, Hắn đã trở thành một vị lão sư bất đắc dĩ. Dưới vài tia nắng yếu ớt xuyên qua ô cửa sổ duy nhất, gần hai mươi đứa trẻ quần áo rách nát, mặt mày lấm lem đang ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế đẩu xiêu vẹo. Tất cả đều đang cặm cụi dùng những mẩu than đen nhỏ, nắn nót viết lên mấy tấm bảng đá đã mòn vẹt. Trong không khí chỉ có tiếng than cọ vào đá nghe "soạt soạt", xen lẫn tiếng đọbài không đều nhịp.

"Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn..."

Hắn chắp tay sau lưng, thân vận một bộ y phục bằng vải thô tuy đã cũ nhưng được giặt giũ vô cùng sạch sẽ, cất những bước chân chậm rãi giữa các dãy bàn tạm bợ. Ánh mắt tĩnh lặng như nước của Hắn lướt qua từng khuôn mặt non nớt. Thỉnh thoảng, Hắn lại dừng bước, dùng một cành cây khô nhỏ gõ nhẹ lên mặt bàn của một đứa trẻ đang lơ đãng, nhẹ giọng nhắc nhở nó tập trung.

Đã đến giờ học làm thơ. Một hài tử gầy yếu đang nhíu chặt đôi mày, nhìn chằm chằm vào tấm bảng đá trống trơn trước mặt. Nó cắn cắn môi, ngón tay bẩn thỉu mân mê mẩu than mà thủy chung không hạ bút viết nổi một chữ.

"Vì sao lại không viết?" Thanh âm của Lại Thiên đều đều vang lên.

Hài tử kia giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia rụt rè. "Lão sư... con... con không biết phải viết cái gì. Nhìn quanh chỉ thấy vách gỗ cùng bụi bặm... chẳng có gì đẹp để làm thành thơ được."

Lại Thiên im lặng một thoáng. Hắn chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay thon dài đã nổi lên vài vết chai sạn, khẽ lướt một vòng trong không khí phảng phất như đang nắm bắt một thứ gì đó vô hình.

Chợt, thanh âm của hắn trầm thấp vang lên, không lớn nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi một đứa trẻ trong lớp học vốn đang im phăng phắc: "Bút lấy đất đen làm mực,"

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào đứa học trò nhỏ, nhưng lại dường như đang xuyên qua nó để nhìn đến một nơi nào đó cực kỳ xa xôi.

"Giấy dùng cả tấm trời xanh."

Cả lớp học chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Bọn hài tử đều ngơ ngác nhìn Hắn, chúng dĩ nhiên không thể hoàn toàn lĩnh hội được ý nghĩa trong đó, nhưng lại mơ hồ cảm nhận được một sức nặng cùng một loại ý cảnh kỳ lạ toát ra từ thanh âm của vị lão sư này.

Lại Thiên cũng không giải thích thêm điều gì.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hài tử kia, nói: "Tâm cảnh đủ rộng, vạn vật đều có thể nhập thơ. Cứ viết những gì con mắt thấy được."

Nói xong, Hắn lại chắp hai tay sau lưng, tiếp tục đi lại trong phòng, bóng lưng thẳng tắp có vài phần cô độc giữa gian phòng nhỏ bé, chật chội.


"Ngàn búa bổ, vạn lửa nung,"

"Mài nên nhất kiếm, chém tung xiềng đời."


Thanh âm thuyết giảng của hắn lại tiếp tục vang lên, mặc cho thế sự bên ngoài có bao nhiêu biến chuyển.

Công việc này chẳng những giúp hắn có thêm một khoản thu nhập ổn định, không cần ngày nào cũng phải đi làm phu khuân vác, mà còn là một cách để hắn không quên đi quá khứ của chính mình.
Khoảng hai canh giờ sau, buổi học kết thúc. Thân hình béo nục nịch của một gã trung gian đã hoàn toàn lấp kín cả khung cửa. Gã liếc nhìn hắn một cái, sau đó đưa tới mấy đồng bạc vụn.
TruyenLau.com
"Lại lão sư cầm lấy," gã nói bằng giọng khàn đặc. "Quả nhiên kinh đạo uyên bác. Hôm khác lại tới."

Nói xong, gã liền quay người bỏ đi. Lại Thiên cầm chặt mấy nén bạc trong tay. Chút bản sự của một thư sinh năm đó, giờ đây có thể đổi lấy mấy nén bạc này đã là hảo sự. Hắn ra về, hòa vào dòng người ở khu chợ.

Lúc này, hoàng hôn lại buông xuống. Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp, cụt đường, hai bên là tường kín. Nơi này hoang vắng và những vũng nước tù đọng. Đây là một trong những nơi tu luyện mới của hắn, vừa tĩnh lặng lại không có ai quấy rầy. Hắn xếp bằng, nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp "Dẫn Khí Nhập Thể".

Gần một tháng cứ thế trôi qua. Công việc ban ngày, luyện thể buổi chiều, nhập định buổi đêm.

Đêm nào cũng như đêm nào.
TruyenLau
Đêm nào cũng là thất bại.

"Đêm nay... lại thất bại!"

Hắn gục xuống, ý chí sắt đá cơ hồ đã hoàn toàn vỡ vụn. Hắn ngã ngửa vật ra nền đất lạnh lẽo, hai tay nắm sâu vào lớp bùn đất bẩn thỉu. TruyenLau

"Tại sao! Tại sao lại khó khăn đến thế? Vị tiền bối tiên nhân kia... Ngươi nói ta nghe, không thân thế, không tài nguyên, không tông môn, ngươi bảo ta phải tu tiên thế nào đây!? Hả!?" Tay hắn đập đập, một tiếng gầm gừ tựa như dã thú bị thương, tràn ngập phẫn nộ và bất lực, thoát ra từ cổ họng hắn.

Từ phía xa, ánh đèn của Đông Diêu vẫn rực rỡ huy hoàng.

Không một ai hay biết, tại một góc tối tăm hoang tàn này, có một tên phàm nhân vô danh đang quằn quại trong tuyệt vọng…

Ngày hôm sau, Lại Thiên vẫn duy trì lệ cũ. Những ngày không phải lên lớp giảng bài, hắn liền tranh thủ thời gian đi làm phu khuân vác ở bến tàu. Việc khổ tu luyện thể trong thời gian qua, đã sớm khiến cho thân thể hắn quen dần với loại công việc nặng nhọc này.

Buổi chiều, trên đường trở về, Lại Thiên nắm chặt túi tiền trong tay, thần sắc căng thẳng cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Sau một đoạn thời gian làm việc tại Đông Diêu ngoại thành, số tiền tích cóp đã tăng lên kha khá. Khoản bạc này miễn cưỡng có thể bảo đảm cho hắn cơm nước và một nơi đặt lưng trong vài tuần kế tiếp, xem như cũng giải quyết được nỗi lo trước mắt.

Nghĩ vậy, hắn liền rảo bước tiến vào khu chợ cá. Vừa vào trong, một cỗ mùi tanh nồng đặc trưng của hải sản tươi sống đã xộc thẳng vào mũi.

Bên tai không ngừng vang lên tiếng rao lanh lảnh của một mụ đàn bà bán cá: “Cá thu tươi đây! Hàng mới kéo lưới hồi sáng!” Kế đó là giọng mặc cả gằn xuống của một gã trung niên: “Cái giá này của ngươi là muốn cắt cổ người ta à! Bớt cho lão tử hai đồng, không thì dẹp đi!”

Lại Thiên cố gắng lách mình vào dòng người đông đúc chật chội, tấm trường sam màu chàm trên người hắn trông thập phần lạc lõng giữa những bộ đoản y lao động loang lổ vết bùn đất cùng vảy cá.
Đột nhiên, vai phải truyền đến một lực va chạm nhẹ. Gần như cùng một lúc, bên hông trái vốn đang buộc chặt túi tiền bỗng nhiên nhẹ hẫng đi, toàn bộ sức nặng quen thuộc đã biến mất không một dấu vết.

Lại Thiên trong lòng cả kinh, phản xạ đầu tiên chính là cúi đầu nhìn xuống. Bàn tay hắn theo bản năng đặt lên hông, nhưng nơi đó giờ đây chỉ còn là một khoảng trống không.

Hắn ngẩng phắt đầu, trong đầu thầm kêu một tiếng không ổn: “Tiền của ta!?”

Hắn xoay người cực nhanh, ánh mắt sắc như dao lập tức khóa chặt một bóng người gầy gò đang len lỏi bỏ đi, cách đó chừng năm sải chân.

Gã kia mặc một chiếc áo ngắn tay vá chằng vá đụp, mái tóc rối bời như tổ quạ. Dường như cảm ứng được ánh mắt của hắn, gã quay đầu lại, hai đạo ánh mắt trong thoáng chốc giao nhau giữa không trung. Khóe miệng gã thanh niên nhếch lên một nụ cười đắc thắng không hề che giấu, để lộ ra hàm răng ố vàng.

Tay phải của gã, đang nghênh ngang cầm chính chiếc túi tiền của Lại Thiên.

"Không!" Ý niệm này như một luồng điện xẹt qua đại não hắn. Cơn phẫn nộ ngập trời trong nháy mắt bùng lên, lấn át hoàn toàn sự hoảng hốt ban đầu. Đây không đơn thuần chỉ là tiền bạc.

Đó là cơm ăn, là nơi trú ngụ của hắn. Hắn của hiện tại, sớm đã không còn là gã độc thư chỉ biết đến sách của thánh hiền. Hắn đã từng đối mặt với lưỡi đao sắc bén của đạo phỉ, đã từng đối mặt với tiên giả, đã từng cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của tử thần. Mất đi túi tiền này, hắn sẽ lại một lần nữa bị đẩy đến bên bờ vực tuyệt vọng đó.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu