Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Tác giả : Tạ An

Chương 10: Trạm dừng

Cỗ xe ngựa lại kẽo kẹt lăn bánh, tiếng trục gỗ nghiến vào nhau tạo thành những âm thanh đều đều, đơn điệu.

Đã có lúc nó nghiến ken két trên đường đất bụi mù bị vó ngựa cày nát, cũng có khi nó lộc cộc vượt qua sơn đạo gập ghềnh đá sỏi, lại có lần nó im lìm trượt trên lối mòn ẩm ướt xuyên qua những cánh rừng thưa. Càng về sau, đường càng bằng phẳng, người ngựa qua lại cũng dần đông đúc hơn.

Cho đến một buổi chiều nọ, cỗ xe ì ạch leo lên một con dốc đất thoai thoải. Con dốc này không cao, cũng chẳng hiểm trở, bốn con ngựa kéo vẫn thung dung bước.

Chính tại đỉnh dốc này, khi tầm mắt được đẩy lên cao hơn hết thảy, vượt qua những lùm cây cuối cùng, Lại Thiên rốt cuộc cũng đã trông thấy nó.

Quả nhiên, gã phu xe đã không hề khoác lác.

Phóng tầm mắt ra xa, nơi chân trời và mặt đất giao nhau, qua một khoảng không gian rộng lớn, đầu tiên chỉ lấm tấm hiện ra vài mái ngói cong cong màu xanh xám. Rồi đến những tòa lâu các bằng gỗ sơn son cao ba, bốn tầng. Chúng không đứng riêng lẻ, mà nối tiếp nhau, san sát, trải dài tít tắp, tạo thành một vùng kiến trúc khổng lồ, cơ hồ như vô tận.

“Đây… đây là ngoại vi thành Đông Diêu sao?” Lại Thiên thì thầm, thanh âm nhỏ đến mức chính hắn cũng không nghe rõ.

Hắn vịn chặt tay vào thành xe, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng nay mở to hết cỡ. Một cỗ kích động khó tả, một sự choáng ngợp cường vĩ dâng lên trong lồng ngực, khiến hô hấp của hắn cũng trở nên dồn dập.

Vài canh giờ sau, cỗ xe chậm rãi tiến vào một cái trấn nhỏ sầm uất. Nơi đây, hiển nhiên là trạm dịch cuối cùng trước khi chính thức bước vào phạm vi ngoại thành. Đứng ở đây ngẩng đầu nhìn lại, vẫn có thể thấy rõ tòa cự thành nguy nga kia sừng sững ở phía xa, khoảng cách ước chừng chưa đến mười dặm đường.

Tiếng ‘cạch’ một tiếng khô khốc vang lên khi gã phu xe ghìm cương ngựa. Gã nhảy phắt xuống đất, hai chân tiếp đất vững chãi, phát ra một tiếng “bịch” chắc nịch, rồi đi vòng ra phía sau xe, nói với Lại Thiên: “Tiểu huynh đệ, ta phải dừng ở đây cho ngựa ăn uống, nghỉ ngơi vài ngày. Trong cái thành kia, sự tình càng không hề đơn giản như bên ngoài này đâu. Chẳng cần biết ngươi tới đó làm gì, nhưng cho ngươi một lời khuyên thật lòng: ngươi là ngoại nhân, sống hay chết, vốn chẳng ai thèm liếc mắt lấy một cái.”

Hắn chắp tay ôm quyền, khẽ cúi đầu về phía gã phu xe, rồi thu dọn tay nải của mình. Hắn bước xuống, cùng gã phu xe gỡ những bộ yên cương nặng trịch. Sau đó, mỗi người dắt hai con ngựa, tiến vào một trang trại nằm ngay bên đường.

Trang trại này không lớn, chỉ có một hàng rào gỗ sơ sài vây quanh một bãi đất trống và vài dãy chuồng lợp mái lá đã ngả màu bạc phếch.

Một người đàn ông da rám nắng, bắp tay cuồn cuộn như hai khối sắt, đang dùng một chiếc cào sắt để gom cỏ khô.

Gần đó, dưới mái hiên của một căn nhà gỗ nhỏ, một phụ nữ tóc búi gọn đang miệt mài vá lại tấm yên da cũ, những ngón tay bà thoăn thoắt một cách lành nghề.

Thấy có khách, cả hai cũng chỉ ngẩng lên gật đầu một cái, rồi lại tiếp tục công việc của mình.

Gã phu xe họ Trang dường như là khách quen. Gã huýt sáo một tiếng, tự mình kéo ngựa vào chuồng, đổ cỏ khô và nước vào máng.

Lại Thiên thấy vậy cũng lẳng lặng giúp hắn dẫn ngựa.

Xong việc, người đàn ông chăn ngựa mới đi tới, dẫn họ vào bên trong gian trại nhỏ. Website TruyenLau.com

Bên trong chỉ kê một chiếc bàn gỗ đơn sơ, trên bàn đã có sẵn một ấm trà bằng gốm thô cùng mấy chiếc tách sứ đã mẻ miệng. Người vợ thấy có khách cũng không nán lại, lẳng lặng đi ra ngoài, nhường không gian cho chồng mình. Bà đi thẳng ra vùng đồng cỏ phía sau, tay cầm theo một chiếc liềm, bắt đầu cắt những bó cỏ tươi non cho bữa tối của lũ ngựa.

Bên trong trại, người chồng rót trà, giọng trầm ấm: “Hai vị dự định lưu lại bao ngày, để ta tiện tính toán chi phí.”

Gã phu xe không ngần ngại, hớp một ngụm trà nóng, đưa ba ngón tay lên: “Ba ngày. Ngựa cứ thả ngoài sân rào. Còn lại, cho ta hai gian chuồng trống, nhớ phủ nhiều rơm một chút. Một gian cho ta, một gian cho vị huynh đệ này.”

“Chuồng ngựa?” Lại Thiên bất giác buột miệng, câu hỏi bật ra như thể hắn không hiểu họ đang nói gì.

Gã phu xe, có chút hưng phấn sau khi được hơi trà nóng làm thông cổ, quay sang Lại Thiên, cười hề hề: “Tất nhiên là chuồng ngựa rồi!” TruyenLau.com

Người chồng chăn ngựa thấy vậy thì ngầm hiểu, hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt hiền lành: “Vị tiểu huynh đệ này, có lẽ là lần đầu đi xa? Những phu xe đường dài như chúng tôi, nếu không muốn tốn tiền vào khách điếm, thường sẽ ở lại trong trang trại ngựa. Mà trang trại loại này, căn bản không có phòng ốc, chỉ chuẩn bị vài gian chuồng trống cho khách qua đường tá túc thôi.”

“Hóa ra là như vậy.” Lại Thiên gật đầu, sự ngạc nhiên trên mặt dần tan đi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tiểu tử, nãy giờ mới nhớ, ta tên là Trang Mã, còn ngươi họ gì?” Gã phu xe hỏi.

“Ta là Lại Thiên.”

“Lại huynh đệ à,” Trang phu xe vỗ vai hắn một cái rõ kêu, “chuồng ngựa nhìn vậy thôi, chứ tối đến ấm áp lắm. Tuy có hơi ám mùi phân ngựa, nhưng người quanh năm bầu bạn với súc vật như chúng ta, mùi này có khi lại thấy quen thuộc.”

Màn đêm buông xuống, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đầy sao. Lại Thiên ngồi một mình trong góc chuồng ngựa.

Dãy chuồng được chia thành các gian riêng biệt bằng những vách ngăn gỗ cao quá đầu người.

Gian bên cạnh, tiếng một con ngựa đang khò khè trong giấc ngủ đứng. Gian bên kia, gã phu xe Trang đang ngấu nghiến thứ gì đó, mùi thịt nướng thơm lừng len qua khe gỗ, chọc vào khứu giác hắn.

Hắn không đói, ban chiều đã ăn liền bốn cái màn thầu. Nhưng trong lòng lại có chút bồn chồn khó tả. Lại Thiên đứng dậy, bước ra khỏi chuồng.

Hắn đi đến một gốc cây đổ bên rìa trang trại và ngồi xuống. Trước mắt hắn là một vùng thảo nguyên rộng đến vô tận, tắm mình trong ánh trăng bạc.

Vài con ngựa được thả rông đang thong dong gặm cỏ. Cảnh tượng này, mang một cái khí vị vừa khoáng đạt lại vừa cô liêu của kẻ tha hương, khác một trời một vực với địa hình núi non chật hẹp, rừng cây um tùm ở Thạch Vĩ thôn. Hắn cúi xuống nhặt vài hòn sỏi, ném bâng quơ xuống vũng ao cạn gần đó cho khuây khỏa.

Bỗng “Vút!” một tiếng xé gió!

Một đạo thân ảnh đen kịt lóe lên, như một vệt sao băng xẹt ngang trời đêm, bay vút qua ngay trên đầu hắn. Hắn còn chưa kịp định thần, lại một đạo quang ảnh khác từ hướng ngược lại phóng tới, tốc độ nhanh như chớp giật.

Lại Thiên chết lặng. Hắn nheo mắt lại, cố gắng nhìn theo những vệt sáng đã tan vào màn đêm xa thẳm, trong lòng dấy lên một cỗ kinh ngạc dù đã biết trước. “Đây… là tu tiên giả trong truyền thuyết sao?”

Cảm giác ngự không phi hành là thế nào? Hắn không biết.

Hắn có khao khát điều đó không? Điều này cũng không rõ, bởi quá nhiều biến cố đã xảy ra trong cuộc đời hắn rồi.

Nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giữa sự tĩnh lặng của màn đêm và sự kỳ diệu vừa chứng kiến. Hắn nghĩ, có lẽ, hắn muốn thử một lần.

Lại Thiên ném hòn sỏi cuối cùng trong tay đi. Tiếng sỏi rơi xuống vũng nước cạn nghe “tõm” một tiếng, nhỏ bé và lạc lõng giữa sự tĩnh lặng của màn đêm.

Hắn không nhìn ngắm cảnh vật nữa. Hai vệt sáng vừa rồi đã khuấy động tất cả, nhưng đối với dân cư ở đây dường như đây chỉ là một việc hiển nhiên, quá đỗi bình thường.

Hắn lẳng lặng trở vào bên trong không gian chật hẹp của chuồng ngựa, nơi chỉ có mùi cỏ khô, đất ẩm và ánh trăng bạc lọt qua những kẽ hở của vách gỗ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu