Chạng vạng, chân trời âm u vì bị mây đen bao phủ, sau khi kết thúc một ngày lao động, các thôn dân đều khiêng nông cụ về nhà ăn cơm.
Lâm Vãn Thanh xách theo ấm nước bước trên đường về nhà, cô mặc trên người một bộ quần áo màu hồng thắt eo, mái tóc dài đen nhánh được thắt thành b.í.m tóc như bánh quai chèo, eo thon và đôi chân dài, khuôn mặt nhỏ trắng nõn trông cực kì thu hút.
Dưới tán cây dương liễu cách đó không xa, mấy bà lão ở trong thôn đang ngồi trên ghế dài, vừa thắt dây đeo vừa nói chuyện phiếm, trong đó có một bà lão thấy Lâm Vãn Thanh ở phía trước, không khỏi thở dài: “Số của con bé Vãn Thanh cũng thật khổ.”
“Ai nói không phải đâu, hai vợ chồng nhà họ Lâm đều là người tốt, làm sao bọn họ có thể ra đi như thế được….”
“Haiz, mẹ của Vãn Thanh cũng là một người hiền lành. Tôi nhìn đứa nhỏ này lớn lên, từ trước đến nay cô ấy luôn dịu dàng, nói chuyện cũng cực kì nhỏ nhẹ. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy nổi giận với bất kì ai.”
“Đây đúng là số mệnh mà.”
“Thôi, không nói nữa, nhìn trời chắc là sắp mưa rồi đấy, lo về nhà nấu cơm đi.”
“Đúng rồi, tôi còn đang nấu khoai lang nữa.”
“…”
Mây đen cuồn cuộn kéo đến, một lúc sau, Lâm Vãn Thanh bước vào nhà thì những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, kèm theo tiếng sấm chớp ầm ầm.
Trong sân nhỏ của nhà họ Đường, Vương Xuân Hoa đang đóng đế giày ở dưới mái hiên, lâu lâu lại ngẩng đầu nhìn về phía cửa, trong lòng lo lắng chồng mình sẽ bị mắc mưa.
Mợ Đường đang làm sủi cảo ở trong bếp, hai cậu nhóc đang ngồi xổm bên cạnh như những con mèo tham ăn, dù có đuổi thế nào cả hai đều không nỡ rời đi.
“Đi đi, hai thằng nhóc thúi này, ngoài ăn cơm thì hai đứa bay còn có thể làm gì, Đại Oa, mang em của con đi ra bên ngoài đón chị Thanh đi, sao trời đã tối mà còn chưa thấy về.”
Đại Oa và Nhị Oa cười hì hì gật đầu, hai nhóc liền nghe lời bước ra phía cửa.
Căn bếp chật hẹp vì chen chúc thoáng cái đã rộng rãi hơn, trong lòng mợ Đường cũng thoải mái hơn không ít.
Vừa dọn dẹp được một lúc thì lại nghe tiếng nói chuyện ồn ào của hai cậu nhóc vang lên ở ngoài cửa.
“Chị Thanh Thanh, chị đã về rồi.”
TruyenLau
“Em rất nhớ chị.”
“Không, em mới nhớ chị ấy nhất.”
“Nhị Oa, em nhớ cái rắm ấy, vừa rồi em còn mê ăn sủi cảo cơ mà.”
“Chắc anh không giống em hả, tại sao lại đi nói em!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Được rồi, đừng nghịch ngợm nữa, hai đứa đều nhớ chị Thanh có được chưa, bên ngoài mưa lớn như vậy có bị ướt không?”
Nhìn thấy bộ dạng nghịch ngợm của hai đứa cháu trai, Vương Xuân Hoa vừa tức giận vừa buồn cười, quay đầu lại nhìn Lâm Vãn Thanh hỏi.
Lâm Vãn Thanh giật giật khóe miệng, lắc đầu rồi lấy ra hai viên kẹo sữa, chia cho hai đứa nhóc mỗi người một cái, hai đứa bé lập tức vui vẻ, lớn tiếng nói cảm ơn, sau đó liền cầm kẹo lon ton chạy đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không sao, cũng may hôm nay con về sớm, mợ, hôm nay nhà ta ăn sủi cảo hả?”
Mợ Đường ở trong phòng bếp vừa định trả lời thì một giọng nói chua chát vang lên ở sau lưng.
“Chứ còn gì nữa, khách đã tới nhà chúng ta chơi, nhất định phải ăn được chút đồ ngon.”
Người nói lời này chính là một cô gái trẻ tuổi tên Đường Thu Đào, là con gái út của nhà họ Đường, gọi Lâm Vãn Thanh là dì nhỏ, trên thực tế Đường Thu Đào so với Lâm Uyển Tình chỉ lớn hơn một tuổi, cô ta mặc trên người một bộ váy liền áo màu đỏ hồng, môi đánh son màu đỏ tươi, gò má cao và đôi mắt một mí. Trong chiều tối chạng vạng như hiện tại thì dáng vẻ của cô ta càng trở nên dọa người hơn.
Từ nhỏ Đường Thu Đào đã không ưa Lâm Vãn Thanh, cô ta luôn thích so sánh và phân bì mọi mặt với cô. Từ khi nhà họ Lâm xảy ra chuyện, Lâm Vãn Thanh phải tới ở nhờ nhà họ Đường, Đường Thu Đào vẫn không ít lần bày ra sắc mặt cho cô xem.
Lâm Vãn Thanh mặc kệ đối phương, Vương Xuân Hoa lại trầm mặt xuống, quay sang quát lớn đối với Đường Thu Đào: “Cái con ranh c.h.ế.t bầm kia, con là dì mà nói chuyện với cháu của mình kiểu gì vậy hả?”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館