Lư Tiểu Hồng đứng sau quầy mỹ phẩm vô cùng kích động, mặt đỏ hồng nói: “Xin hỏi anh muốn mua loại nào?”
Cố Hoài An nhìn một lúc, chỉ vào lọ kem ngọc trai màu hồng đặt ở trong tủ kính: “Cái này bán thế nào?”
“Anh thật có mắt nhìn, đây là kem ngọc trai ngân tuyết, một lọ giá một tệ năm, còn có…”
Lư Tiểu Hồng còn chưa nói xong, Phó đoàn trưởng Cố đã trực tiếp mua luôn hai lọ. Lúc Lư Tiểu Hồng nhận tiền, cô ta cố ý liếc mắt đưa tình, muốn được làm quen với Phó đoàn trưởng Cố.
Nhưng Phó đoàn trưởng Cố nghiêm mặt không thèm nhìn lại, trực tiếp bước đi.
Để lại Lư Tiểu Hồng ngơ ngác chớp chớp mắt: “.”
Chạng vạng về tới nhà, bánh Trung Thu đã làm xong, để nguội đặt trên bàn. Mấy đứa nhỏ đều đang tha thiết mong chờ ngồi xung quanh nhìn ngắm, cả đám nhìn thấy chú Cố xách một miếng thịt ba chỉ lớn trở về cùng mấy miếng xương to thì vui sướng reo lên.
“Ôi chao, chúng ta được ăn thịt, ăn cả bánh Trung Thu nữa
Trong nhà đã hơn một tuần không ăn thịt nên bọn nhỏ đang rất thèm thịt.
Lâm Vãn Thanh múc nước ở trong sân định giặt đồ, quần áo bẩn của mấy đứa nhỏ đã chất thành một đống lớn trong nhà, mà ngày nào cũng phải mặc, thả bồ hòn vào trong nước xong, liền kêu bọn nhỏ ra giặt quần áo.
Ngày thường khi vừa nhắc tới việc giặt đồ, Cố Tiểu Nhị sẽ không vui. Hôm cực nay thím nói giặt xong quần áo là có thể ăn bánh Trung Thu, hôm nay trong ba đứa, Cố Tiểu Nhị là đứa tích nhiệt tình nhất.
Hai cậu nhóc ngồi trên ghế nhỏ loạt soạt giặt quần áo ở trong sân, Lâm Vãn Thanh định đi ra bờ suối để gọi Tam Chi Hoa và Vịt Lớn trở về.
Không sai, nhà họ Cố đã nuôi vịt.
Vịt trong nhà cũng không xa lạ gì, mà chính là vịt của nhà Cảnh Hồng Mai chạy mất vào trận mưa mấy ngày trước.
Cũng không biết như thế nào, vào một buổi tối nọ, con vịt mà Cảnh Hồng Mai làm cách nào cũng tìm không thấy ấy thế mà lại tự mình chạy vào nhà họ Cố.
Vịt nhà Cảnh Hồng Mai trên chân luôn quấn một sợi dây màu đỏ, các chị vợ trong quân khu đều biết.
Vậy nên Lâm Vãn Thanh liếc mắt thôi cũng nhận ra.
Mọi người trong nhà đều rất kinh ngạc, đi bảo Cảnh Hồng Mai đến đem vịt về.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không ngờ rằng, Cảnh Hồng Mai vừa đến gần, con vịt liền quác quác vẫy cánh vừa bay vừa kêu, nhốn nháo nửa ngày, cả đám người nhưng không bắt nổi một con vịt.
Không bắt được vịt, Cảnh Hồng Mai đành hậm hực đi về nhà.
Từ đó về sau, con vịt này liền ăn vạ ở nhà họ Cố không đi nữa, ăn đồ nhà họ Cố, uống nước nhà họ Cố, có đuổi cũng không chịu đi.
Cuối cùng mọi người cũng chịu thua, nhà họ Cố trả tiền dựa trên giá thị trường mua lại con vịt này của Cảnh Hồng Mai, Cố Tiểu Nhị bèn đặt cho nó một cái tên là Vịt Lớn. Website TruyenLau.com
Lâm Vãn Thanh còn chưa kịp tới cửa, Cố Hoài An đã đi từ trong phòng ra, bảo để anh đi ra suối, còn dặn dò vợ mình phải nghỉ ngơi nhiều hơn, trên bàn có nước mật ong kỷ tử, đừng quên uống.
Lâm Vãn Thanh đáp ứng, không chú ý lúc phó đoàn trưởng Cố nói ra lời kia, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Đây là một ngày lễ lớn, trong nhà bận rộn hơn ngày thường, làm gì có chuyện được nghỉ ngơi.
Lâm Vãn Thanh quay lại nhà bếp, xử lý xương và thịt, cô trần thịt và xương qua nước sôi, chặt nhỏ ra rồi bỏ vào nồi rồi hầm với hành lá, gừng và hoa hồi, lại xào thêm vài món ăn khác, cũng nấu xong nồi canh bắp cải cùng với chả cá, cô lau tay vào tạp dề, định lên phòng khách uống chút nước.
TruyenLau
Vừa bước vào phòng, liền thấy lọ kem ngọc trai được đặt trên bàn trà.
Đây là quà mà Phó đoàn trưởng Cố mua tặng cho cô sao?
Cô nhìn lọ kem ngọc trai trên bàn, nghĩ tới biểu cảm nghiêm túc xen lẫn chờ mong của Phó đoàn trưởng Cố trước khi ra cửa, cô thật sự muốn bật cười.
À, thì ra Phó đoàn trưởng Cố cũng có ngày tặng quà cho cô, anh ấy còn muốn được cô khen nha.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館